247Truyen.com

Kế Thê Chương 162: Ai Ngốc

Kế Thê - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Kế Thê Chương 162: Ai Ngốc online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Editor: Bộ Yến Tử

Tay cầm đũa của Phương Sóc Chương nhất thời dừng lại.

Lưu Đồng nhàn nhạt cười, vừa khéo vớt sạch hành cắt nhỏ ra ngoài, lúc này mới đoan qua chén của mình, cười nói: "Cưới tiểu tức phụ thật vất vả, tự nhiên muốn đối tốt với nàng. Bằng không cưới vợ trở về làm ma?"

Bàng Lương chấp nhận, một bên cầm chiếc đũa của mình, một bên nói: "Phu thê hòa thuận ân ái, là sẽ ít đi thật nhiều chuyện phiền lòng."

Bàng Lương dừng một chút, quay đầu nhìn Phương Sóc Chương: "Đúng rồi Sóc Chương, sau khi ta đi nhậm chức nghe nói huynh cũng cưới vợ, là cô nương trong kinh, không biết bà chị..."

Còn chưa hỏi xong, Phương Sóc Chương "Ba" một tiếng ném chiếc đũa lên bàn.

Động tác có chút lớn, toàn bộ mặt bàn đều bị hắn ta bất thình lình động làm nổi lên địa chấn biên độ nhỏ.

Tay Thường Nhuận Chi đang đề đũa gắp vằn thắn run lên, vằn thắn lập tức rớt xuống bát, nước canh bắn lên tung tóe.

Thường Nhuận Chi ngẩng đầu lên, khẽ nhíu mày.

Bàng Lương có chút không biết làm sao: "Sóc, Sóc Chương huynh..."

"Ta ăn no."

Phương Sóc Chương nhàn nhạt nói, từ trong lòng lấy ra một ngân quả tử, đặt trên bàn, đứng lên nói: "Cửu gia, cửu phu nhân cứ từ từ mà dùng, hạ quan không thể phụng bồi."

Nói xong liêu bào bước đi, đi thật vội vàng.

"Này, này..." Bàng Lương xấu hổ quá không biết làm sao.

Hắn ta ba ba giải thích, nói liên tục vài tiếng xin lỗi Lưu Đồng cùng Thường Nhuận Chi, cũng không có tâm tư ăn vằn thắn, học Phương Sóc Chương sờ sờ eo lưng, lấy ra năm đồng tiền đặt lên bàn, xấu hổ cáo từ với Lưu Đồng.

Tuấn Sinh mắt sắc, chạy tới thấy một bát vằn thắn ăn được một nửa, một khác chén còn chưa có động, nhất thời trên mặt khó coi.

"Quá lãng phí mà..." Tuấn Sinh lẩm bẩm, bất quá nhìn thấy ngân quả tử và tiền đồng trên bàn, sắc mặt tốt lên không ít.

Hắn ta cầm ngân quả tử chạy theo phía sau bóng lưng Phương Sóc Chương hô: "Khách quan! Ngài cho nhiều!"

Tự nhiên Phương Sóc Chương sẽ không quan tâm hắn ta, Bàng Lương một bên chạy một bên quay đầu nói: "Không có chuyện gì! Ngươi cầm đi! Mua chút đồ ăn vặt!"

Thường Nhuận Chi bất đắc dĩ lắc đầu, nghe tiếng bước chân dừng lại có chút tiến thoái lưỡng nan của Tuấn Sinh, nói: "Cầm đi, coi như vận khí tốt, trên đường nhặt bạc."

Tuấn Sinh nhếch miệng cười, lại thấy hai vị khách quan kia người đã đi xa, đuổi cũng đuổi không kịp, không thèm già mồm cãi láo, nhanh nhẹn thu ngân quả tử và tiền đồng, bưng hai bát vằn thắn đi xuống.

Lưu Đồng lão thần khắp nơi hừ một tiếng, Thường Nhuận Chi nghiêng đầu nhìn hắn, buồn cười nói: "Lúc nãy làm sao không đi?"

"Đi cái gì mà đi?" Lưu Đồng nhíu mày: "Ta sợ Phương Sóc Chương hắn sao?"

"Ta coi chàng vốn là còn muốn chạy, bất quá là Bàng đại nhân mời chàng ngồi, chàng không dễ đi mà thôi." Thường Nhuận Chi chống má, thổi thổi phù du trên nước mì, cười nói: "Cái này tốt lắm, cũng không có người khác, có thể ăn vằn thắn thôi?"

Ý cười trên mặt Lưu Đồng banh không được, một bên nói: "Nàng nói, Bàng Lương kia cũng thật là đầu gỗ, nếu hắn ta biết Phương Sóc Chương... Không biết nên làm sao ảo não chuyện hôm nay."

Trượng nhị hòa thượng không hiểu, Bàng Lương cuối cùng cũng đuổi kịp Phương Sóc Chương, vội ôm cổ ôm cánh tay hắn ta, thở hổn hển nói: "Huynh, huynh đi mau như vậy làm cái gì? Huynh không biết, không biết vết thương của ta vừa khéo sao... Chạy, chạy cái gì!"

Phương Sóc Chương mặt lãnh đứng, chung quanh là tiếng hét to của lão nông bán đồ ăn.

Hai người đứng ở giữa, cực kì dễ thấy.

Bàng Lương lôi hắn ta đến sát đường, vừa đi vừa hỏi: "Huynh có chuyện gì sao? Trước mặt cửu Hoàng tử và cửu Hoàng tử phi, làm cho người ta nhăn mặt... Huynh còn muốn lăn lộn hay không?"

Phương Sóc Chương không hé răng, Bàng Lương lại không biết hắn ta cắn chặt cả răng cấm.

Bàng Lương còn đang lải nhải: "Ta một cái vằn thắn đều không ăn, lúc này còn bị đói, huynh nhưng là ăn được nửa chén... Ai, huynh thượng chỗ nào đi?"

Phương Sóc Chương quải cái cong nhi, Bàng Lương vội truy qua.

Phương Sóc Chương không quan tâm hắn ta, tự cố tự đi, Bàng Lương liên tục dán mặt nóng vào mông lạnh của hắn, có chút tức giận, chạy vài bước đến phía trước hắn ta cản đường, mặt nén ý giận nói: "Phương Sóc Chương, huynh có ý gì?"

Phương Sóc Chương không thể không dừng bước, nhìn Bàng Lương một lát, lộ ra nụ cười khổ: "Có đôi khi còn thật hy vọng ta có thể ngốc như huynh."

"Ai ngốc? Huynh mới ngốc!" Bàng Lương cả giận nói: "Là huynh ở trước mặt Hoàng tử, Hoàng tử phi đùa bỡn tính tình, không phải là ta!"

Phương Sóc Chương lắc đầu, nhìn chằm chằm mặt đất phía trước bình thản nói: "Cửu hoàng tử phi, chính là tam cô nương phủ An Viễn hầu."

Bàng Lương sửng sốt, nhíu mày nói: "Thì sao?"

"Bà chị trước của huynh, đó là tam cô nương phủ An Viễn hầu."

Phương Sóc Chương nhìn Bàng Lương: "Sau khi nàng hòa ly với ta, cửu Hoàng tử ở ngự tiền mời hôn, phủ An Viễn hầu được Thánh chỉ tứ hôn, mùng năm tháng chạp năm trước nàng đã gả đến phủ cửu Hoàng tử, thượng tông điệp thành cửu Hoàng tử phi."

Bàng Lương trợn mắt há hốc mồm, Phương Sóc Chương nhẹ giọng hỏi hắn ta: "Huynh nói, huynh ngốc hay là ta ngốc?"

Nói xong, Phương Sóc Chương cũng không quản tên Bàng Lương ngốc đang sững sờ tại chỗ, sải bước bỏ đi.

Bàng Lương đứng hỗn độn trong gió nửa ngày mới phục hồi tinh thần, tự lẩm bẩm: "Ta ngốc? Cũng là huynh tương đối ngốc đi..."

Bên kia, Thường Nhuận Chi thỏa mãn uống nửa chén canh nấc cục một cái.

Vỗ vỗ ngực, Thường Nhuận Chi nói: "Ăn ngon."

"Ăn ngon à?" Lưu Đồng giống như vớ được vật quý nói: "Ta lần đầu ăn, cảm thấy khẳng định nàng sẽ thích mùi vị vằn thắn của nhà này."

"Tiên, nồng, hương, mùi vị vằn thắn mùi vị làm được không tệ, coi như là cực hạn." Thường Nhuận Chi khẳng định: "Ít nhất đầu bếp trong phủ không làm ra mùi vị này."

Lưu Đồng nói: "Chợ Tây Đường bán thức ăn cả dãy, có đủ loại quầy điểm tâm sáng. Về sau chúng ta lại đến sớm ăn, ngon hơn so với trong phủ."

"Đại nương phòng bếp nghe chàng nói như vậy, sợ là muốn khóc." Thường Nhuận Chi che miệng cười.

Lưu Đồng vò đầu: "Đầu bếp trong phủ làm chút đồ ăn, trả thù cầm tay, cái khác... Giống nhau."

Thường Nhuận Chi cười cười, nói: "Miệng chàng cũng đủ kén chọn."

Lưu Đồng cười hắc hắc, gọi Tuấn Sinh tới thu tiền vằn thắn.

Tuấn Sinh chạy tới nói: "Hai vị khách quan cùng với hai vị khách lúc nãy chắc là biết nhau...Vị khách quan kia cho ngân quả tử cũng đã thay các vị trả tiền vằn thắn rồi, không cần trả nữa đâu."

Trong lòng Lưu Đồng không vui, Thường Nhuận Chi lấy ra hà bao, đếm mười đồng tiền đưa cho Tuấn Sinh, nói: "Nên bao nhiêu thì là bấy nhiêu, cầm đi. Đó là hắn ta đánh mất bạc, không liên quan tới chúng ta."

"Đúng vậy, không liên quan tới chúng ta." Lưu Đồng tiếp nhận tiền trong tay Thường Nhuận Chi, cứng rắn nhét vào người Tuấn Sinh, nói: "Cầm."

"Nhưng mà..."

"Không có nhưng mà." Lưu Đồng vểnh mặt: "Nếu ngươi không thu, sau này sạp bán vằn thắn của nhà ngươi, ta không đến nữa."

Tuấn Sinh không có biện pháp, chỉ có thể thu tiền, dè dặt cẩn trọng nói: "Khách quan đừng nóng giận, lần sau lại đến..."

"Chàng xù lông với người ta làm gì chứ." Thường Nhuận Chi nhẹ nhàng vặn thịt mềm bên hông Lưu Đồng, nhìn Tuấn Sinh cười nói: "Vằn thắn nhà các ngươi ăn ngon lắm, lần sau ta sẽ ghé."

"Ai!" Tuấn Sinh nhất thời nở nụ cười, sảng khoái lên tiếng.

Thường Nhuận Chi kéo Lưu Đồng đi ra ngoài, đi ngang qua sạp nấu vằn thắn, lão bản và lão bản nương đang bận rộn nấu vằn thắn vội ngẩng đầu hô: "Khách quan lần sau lại đến nha!"

Thường Nhuận Chi cười gật gật đầu.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 3/ 5 - 2 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Kế Thê Chương 162: Ai Ngốc

Bạn đang xem Kế Thê. Truyện được dịch bởi nhóm DĐ Lê Quý Đôn. Tác giả: Hồ Thiên Bát Nguyệt. Chapter này đã được 78 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.