247Truyen.com

Kế Thê Chương 160: Ghê Tởm

Kế Thê - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Kế Thê Chương 160: Ghê Tởm online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Editor: Bộ Yến Tử

Lưu Đồng cụp đầu xuống.

Hắn ở trước mặt Nguyên Vũ đế cho tới bây giờ đều là bộ dáng này, khi cùng Nguyên Vũ đế nói chuyện, cho tới giờ vẫn khô khan nhạt nhẽo.

Nói là phụ tử, kỳ thực cực kỳ xa lạ.

"Hồi phụ hoàng, nhi thần làm chuyện này, thuận lợi."

Trả lời ngắn gọn, không hề nói năng rườm rà.

Nguyên Vũ đế gật đầu, cũng biết tính tình Lưu Đồng là vậy, hỏi gì nói đó, không nhiều lời.

Ông ta dừng một lúc lâu, lại hỏi: "Đi Duyện Châu đều thấy chút người? Trẫm nhìn tấu chương ngươi viết, cũng chỉ viết làm như thế nào bắt bắt người hai nhà Tề - Lỗ, cùng với một ít chứng từ hai nhà, lại không có cái khác."

Lưu Đồng dùng dư quang mịt mờ nhìn Nguyên Vũ đế, chậm rì rì nói: "Hồi phụ hoàng, nhi thần đi Duyện Châu, tự nhiên thấy thân hào nông thôn và dân chúng nơi đó chịu đủ ức hiếp bóc lột của ba đại tộc, cũng thu được nhiều cứ cớ từ miệng dân chúng. Trừ chuyện đó ra, chuyện tại đây không đếm xỉa đến bộ tộc Vũ Văn, nhi thần cũng tiến đến hỏi qua."

Ánh mắt Nguyên Vũ đế đột nhiên trở nên lợi hại, bất quá chỉ là khoảnh khắc, liền thu liễm lại, cười hỏi: "Hả? Tiểu cửu cảm thấy Vũ Văn gia thế nào?"

Lưu Đồng câu môi cười, ngữ điệu càng thêm nhàn nhã chậm tốc.

"Nhi thần cảm thấy, không, sao, sao, dạng."

Nguyên Vũ đế nhíu mày, đang muốn mở miệng, Lưu Đồng lại tiếp tục lên tiếng.

"Này nha, muốn chúc Vũ Văn gia có một vị thiếu gia tên là Vũ Văn Thì Nguyên, để cho nhi thần ấn tượng khắc sâu." Lưu Đồng dùng giọng điệu nói chuyện phiếm: "Người này tướng mạo khắc nghiệt, vẻ mặt tối tăm, vừa nhìn đó là người hỉ nộ bất định. Khi hắn ta cùng nhi thần nói chuyện, ngữ điệu kỳ quái làm người ta không vui, dường như cực kỳ xem thường nhi thần. Người hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, vậy mà lại không ổn trọng chút nào. Cũng may đó là trưởng tử trưởng tôn Vũ Văn gia, không tới phiên cái ngoạn ý như thế kế thừa gia nghiệp."

Vẻ mặt Nguyên Vũ đế thập phần quái dị, Lưu Đồng giống như cùng người mắt mù nhìn không thấy, lại than một tiếng, giống như tiếc nuối nói: "Bất quá cũng không thể nói như vậy, nếu là Vũ Văn gia nhường người như thế kế thừa gia nghiệp, đối với Đại Ngụy chúng ta mà nói, có lẽ vẫn là chuyện tốt. Ba đại tộc Duyện Châu bây giờ chỉ còn bộ tộc Vũ Văn này, để Vũ Văn Thì Nguyên chưởng gia, Vũ Văn thị sợ là cũng đến đầu."

Nói đến đây, Lưu Đồng mới chú ý tới Nguyên Vũ đế, dường như một bộ muốn thỉnh giáo hỏi: "Phụ hoàng cảm thấy nhi thần nói như vậy đúng không?"

Nguyên Vũ đế nắm tay ở bên miệng giả ý ho ho, nói: "Vũ Văn gia như thế nào, không cần quản nhiều."

Nguyên Vũ đế chìm trầm mắt: "Ngươi đi một chuyến tới Duyện Châu, cảm thấy Duyện Châu như thế nào?"

Lưu Đồng nói: "Dân chúng địa phương ở đó người cao mã đại, nhưng tính tình thuần phác nhiệt tình. Tuy rằng dân phong địa phương bưu hãn, chắc cũng là vì gần biển. Nhi thần cảm thấy, Duyện Châu giàu có và đông đúc sinh sản nhiều, nếu có thể kinh doanh tốt, với Đại Ngụy chúng ta mà nói cũng có thể xem là kho lúa một châu."

Nguyên Vũ đế nghe vậy trầm tư, cũng không lên tiếng.

Lưu Đồng đứng im không nói chuyện.

Thật lâu sau, Nguyên Vũ đế nói: "Nếu như thế, ở Duyện Châu, ngược lại quả thực nên hạ chút công phu."

Lưu Đồng cúi đầu không đáp lời, hành động này chính là ngôn tại ý ngoại, hạ hay không hạ công phu, cùng hắn không quan hệ, đáng giá cùng hắn nói sao?

Nguyên Vũ đế nhìn Lưu Đồng, trong lòng thầm than.

Trong đầu lại nghĩ tới Lưu Đồng mới vừa rồi đánh giá Vũ Văn Thì Nguyên là "Ngoạn ý", Nguyên Vũ đế cảm thấy ngực buồn đau khó chịu.

"Được rồi, chuyện này ngươi làm không tệ, trẫm sẽ ban thưởng cho ngươi."

Lưu Đồng chắp tay nói: "Đa tạ phụ hoàng ban cho."

Lời này vừa vặn làm Nguyên Vũ đế thấy nghẹn.

Đổi lại là Hoàng tử khác, thế nào cũng sẽ nói một câu "Vì phụ hoàng phân ưu chính là bổn phận của nhi thần " đại loại như vậy? Còn Lưu Đồng, nói ban thưởng cho hắn, hắn còn ngơ ngác lập tức tiếp nhận.

[Tử: Nguyên Vũ đế đúng là lão già hồ đồ, tự lão nói sẽ ban thưởng, người ta nhận lại nói thầm trong lòng sao không từ chối. Tiếc của???]

Lúc này, Nguyên Vũ đế cũng không có nổi giận với Lưu Đồng, vẫy vẫy tay: "Đi xuống đi."

Lưu Đồng chắp tay cong eo: "Nhi thần cáo lui."

Rời khỏi điện Cần Chính, Lưu Đồng phủi phủi bào giác, quay đầu chăm chú nhìn điện Cần Chính, vừa vặn nhìn thấy một con chim nhỏ trú ở dưới mái hiên.

Hắn nhìn chằm chằm một lát, mới thu hồi tầm mắt.

Qua hai ngày, hai nhà Tề - Lỗ bị định tội.

Hai nhà có hết thảy bốn mươi mốt người bị phán trảm thủ thị chúng, còn lại ba trăm người có lưu đày biên quan, có phạt đến các nơi cưỡng bức lao động, có nhập vào tiện tịch, có ở tù vài năm đến vài thập niên.

Chủng loại hình phạt luật pháp Đại Ngụy không nhiều lắm, khổ hình cơ bản không có. Từ lúc Nguyên Vũ đế đăng cơ tới nay, càng không có phát sinh qua vấn tội quy mô như thế này.

Trong kinh dán một bố cáo, lập tức khiến dân chúng vây xem, trong lúc nói chuyện phiếm sẽ nhắc tới việc này.

Chợ Tây Đường bán thức ăn, cũng thành nơi ước định tốt nhất của dân chúng, có thời gian rảnh nhất định phải đi tới đó.

Dù sao cũng đã lâu Đại Ngụy không có người bị trảm thủ thị chúng.

Lưu Đồng hoàn giao chuyện này, lại ở trước mặt Nguyên Vũ đế ghê tởm ông ta một phen, cảm thấy cả người thoải mái rất nhiều. Đợi đến lúc nghe được tin hai nhà Tề - Lỗ bị định tội, tâm tình càng thêm thư sướng.

Thế là sáng sớm, hắn liền kéo Thường Nhuận Chi dậy, muốn dẫn nàng đi Tây Đường ăn vằn thắn.

Thường Nhuận Chi không lay chuyển được hắn, buồn cười nói: "Làm sao đột nhiên giống như tiểu hài nhi? Hai ngày trước không phải chàng mới ăn sao?"

"Cũng vì đã ăn qua mới nghĩ đến mùi vị kia." Lưu Đồng nói: "Mùi vị đặc biệt ngon, nhất định nàng sẽ yêu thích. Nhất định phải là bọn hắn vừa làm tốt, mới ra nồi, ăn ngon nhất... Nàng mau chút, đi chậm bên kia nhiều người ngồi, sẽ không còn chỗ ngồi."

Thường Nhuận Chi bất đắc dĩ, chỉ có thể cấp tốc đứng dậy rửa mặt mặc quần áo.

Vừa chuẩn bị tốt, đã bị Lưu Đồng vội vàng lôi kéo chạy ra ngoài phủ.

Thường Nhuận Chi cảm thấy Lưu Đồng có chút hưng phấn quá đầu: "Thực đói bụng, trong phủ lập tức có thể bưng điểm tâm lên cho chàng, xem chàng như vậy... Ai nha, nước miếng chảy ra kìa!"

Lưu Đồng vội đưa tay lên lau miệng, nhưng căn bản không đụng đến nước miếng, nhất thời hắn biết mình bị Thường Nhuận Chi trêu ghẹo.

"Nhuận Chi tốt, cư nhiên cuống ta!"

Lưu Đồng ôm thắt lưng nàng chọc ngứa, Thường Nhuận Chi nhanh chóng cầu xin tha thứ.

Hai người cãi nhau ầm ĩ ra phủ Hoàng tử, Lưu Đồng giống như ngựa quen đường cũ, xác định được mục tiêu lôi kéo Thường Nhuận Chi chạy đi.

Một đường đi tới, Thường Nhuận Chi càng cảm thấy chân thật.

Trước khi lập gia đình cũng tốt, sau khi lập gia đình cũng tốt, mỗi ngày sinh hoạt của nàng đều đâu vào đấy, quy củ, rất có quy luật.

Nhưng lâu dần, vẫn cảm thấy có chút nhàm chán.

Nhưng hôm nay nàng thấy được một mặt sinh hoạt bất đồng của phố phường thường ngày.

Canh giờ còn sớm, Tây Đường cũng đã bắt đầu náo nhiệt.

Người bày sạp rất nhiều, có người nông ống quần và giày vớ còn dính sương sớm cùng bùn đất, nhóm phụ nhân cũng không chút yếu thế, trên đầu cột khăn, bên hông đóng đai lưng, ra sức hét to.

Rau xanh xanh đậm, hoa quả tươi mới, gà vịt kêu khanh khách cạc cạc, còn có thớt thịt heo tươi mới...

Có mặc những người đi qua đi lại, Thường Nhuận Chi biết bên kia tất nhiên là quản sự các nhà phụ trách chọn mua.

"Nơi này thật náo nhiệt..."

Thường Nhuận Chi có cảm giác như mình vừa phát hiện một đại lục mới: "... Chính là mùi vị ngửi có chút không tốt."

"Chợ Tây Đường bán thức ăn, cũng không chỉ có dạng này."

Lưu Đồng cười cười, nói: "Chúng ta trước ăn vằn thắn, đến lúc đó nàng muốn dạo, ta cùng nàng đi dạo."

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 3/ 5 - 2 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Kế Thê Chương 160: Ghê Tởm

Bạn đang xem Kế Thê. Truyện được dịch bởi nhóm DĐ Lê Quý Đôn. Tác giả: Hồ Thiên Bát Nguyệt. Chapter này đã được 117 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.