247Truyen.com

Kế Thê Chương 126: Ba Câu Chuyện

Kế Thê - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Kế Thê Chương 126: Ba Câu Chuyện online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Trong chuyện xưa thứ nhất có viết, hồn phách của Sân Vắng bay tới một hộ nông gia, phụ mẫu nông gia coi trọng hương khói, ngoan ngoãn phục tùng nhi tử và tôn tử, nhưng lại vô cùng ghét bỏ nữ nhi cùng tôn nữ, trước khi nữ nhi và tôn nữ xuất giá, một khắc không ngừng làm lụng việc nhà nông; khi xuất giá, phụ mẫu nông gia còn muốn khi gả đi có thể sử dụng càng nhiều lợi ích của nhà chồng; sau khi xuất giá, còn muốn chuyển đồ vật về nhà mẹ đẻ.

Chuyện xưa viết đến kết cục, cháu gái nhỏ nông gia vì không chịu nổi nhà chồng làm nhục và sự bóc lột của nhà mẹ đẻ, sáng sớm một ngày nọ đã treo cổ trước cửa nhà, lại làm người muốn ra cửa chơi dậy sóng, cháu nhỏ độc đinh sủng ái nhất của nhân gia đời thứ tư bị hù chết.

Sân Vắng cảm thán, gậy ông đập lưng ông, ngươi bẫy ta vào tuyệt cảnh, ta đoạn hương khói của ngươi, thiên lý sáng tỏ, đó là đạo lý hiển nhiên.

Mà trong chú giải và phê bình của Thụy vương có viết: Nữ tử rơi vào khốn cảnh tự nhiên đáng thương, một thân không tự lập, vì sao lại treo cổ? Chết rồi thì giải quyết được gì? Vì dư luận thiển kiến, nàng này lập trường không mạnh, không đủ liên chi. Trĩ Tử chịu tai bay vạ gió, dữ dội liên cũng! Làm ác người vô trừng, thiên lý tại sao hiển nhiên?

Quan điểm của Thụy vương là, kiên cường duy nhất của tôn nữ nông gia là treo cổ trước cửa nhà mẹ đẻ, cũng không đáng giá là người đáng thương. Mà cháu nhỏ của nàng ta bị hù chết mới là người vô tội đáng thương. Tôn nữ của nữ nhi là đầu sỏ hãm hại, gây nên tội ác lại không nhận trừng phạt, làm sao nói là thiên lý hiển nhiên chứ?

Khi Thụy vương viết phê bình chú giải là dùng loại chữ nhỏ cực kỳ đoan chính, phê bình chú giải ngắn gọn lại cực có thâm ý.

Đối với việc Thụy vương phê bình nàng kia lập trường không mạnh, Thường Nhuận Chi có chút bất mãn.

Từ nhỏ lớn lên trong gia đình, nhận nhục chịu đựng đã dung nhập vào khung xương của nàng ta. Nàng ta nghĩ mạnh mẽ, nhưng nàng ta có điều kiện cùng con đường khác sao? Nếu không phải sống không nổi nữa, sao nàng ta lại treo cổ chứ? Người ta đã lựa chọn cái chết, cần gì trách móc nàng ta nặng nề?

Thường Nhuận Chi nói thầm, đây là Thụy vương đang nói chuyện không đau thắt lưng.

Bất quá đối với việc Thụy vương nói về Trĩ Tử, Thường Nhuận Chi cũng là tán thành.

Người chân chính nên nhận trừng phạt, là trưởng bối và phụ mẫu trong gia tộc, tiểu hài tử có gì sai đâu? Vì sao phải nhận lấy bất công mà đám người ngoan cố đó gây ra?

Nhìn chuyện xưa này, Thường Nhuận Chi có chút cảm khái.

Tiếp theo, nàng lại xem chuyện xưa thứ hai.

Câu chuyện xưa thứ hai mà Sân Vắng trông thấy, Công Chính là hồng bài đứng đầu kỹ lâu, có mối quan hệ yêu đương cùng một công tử nhà giàu. Người viết tốn không biết bao nhiêu bút mực, cường điệu miêu tả tình cảm sầu triền miên của nhân vật chính, cảm tình sinh tử không rời, nhưng tú bà vì lợi ích mà chen giữa, chính thê của nam chính phản đối, cùng với nam chủ nhà bức bách nam chủ.

Kết quả cuối cùng của chuyện xưa là, chân tình của nam nhân vật chính làm cảm động gia tộc và chính thê, nam nhân vật chính có thể đón nữ chính vào cửa, cùng nhau sống hạnh phúc mỹ mãn.

Vẫn như cũ, Sân Vắng lại cảm thán, nói chân tình cảm động thiên địa, ngươi quyết chí thề không du, đổi ta tình thâm ý trọng vân vân.

Thường Nhuận Chi xem xong câu chuyện xưa này, cũng đã không còn hứng thú, nhưng xem xong hoàn toàn là hướng về miêu tả cảm tình dùng từ ngữ trau chuốt hoa lệ, còn đối với cái gọi là tình yêu lại không cách nào cảm nhận được.

Chú giải của Thụy vương cũng có phê bình nhưng rất đơn giản, chỉ có mười hai chữ.

Tổn hại gia tộc vợ cả, vậy nói chi tới tình thâm ý trọng?

Một chữ "Trọng" cuối cùng nét bút cứng cáp hữu lự, có thể thấy được lúc đó khi Thụy vương viết lời này cực kỳ phẫn nộ.

Thường Nhuận Chi nhịn không được kêu một tiếng hảo.

Tam quan Thụy vương rất chính ma! Cứ dựa vào phê bình của hắn mà xem xét, đời này của đại tỷ không cần lo lắng.

Thường Nhuận Chi vừa lòng gật đầu, lật qua trang khác, lại phát hiện Thụy vương viết một trương phê bình mỏng như cánh ve, giáp ở mặt sau trang sách.

Còn tưởng chỉ có mười hai chữ...

Thường Nhuận Chi kinh ngạc, mới cầm trang phê bình lên đọc.

Thụy vương lời lẽ sắc bén, dùng từ trực tiếp, viết xuống một trang phê bình như thế, chủ yếu nói hai điểm.

Điểm thứ nhất xuất phát từ chuyện xưa này, phân tích xuất thân công tử nhà giàu, tính cách, cùng với thủ đoạn và tâm kế của Kỹ Tử kia, lời phê phán đối với công tử nhà giàu là, nói hắn tổn hại lễ pháp động tình với Kỹ Tử, động chân tình, quả thực ngu không ai bằng;

Điểm thứ hai dựa theo điểm thứ nhất mà ra, thông qua chuyện xưa này, trình bày và phân tích đương kim quyền quý, công tử thế gia nhà giàu, lấy tệ nạn "Chơi gái" làm thú vui.

So với chuyện xưa thứ nhất, hiển nhiên chuyện xưa thứ hai làm Thụy vương suy xét càng nhiều.

Thời điểm Thường Nhuận Chi đang nhìn trang phê bình này, cũng nhịn không được ngồi ngay ngắn.

Chuyện xưa thứ ba càng nhiều chút thần quái, Sân Vắng gặp một tiểu nữ hài có đôi mắt âm dương, tiểu nữ hài có thể nhìn thấy vài thứ mà thường nhân không thể nhìn thấy, tỷ như quỷ hồn, tỷ như cổ linh khí, tỷ như tử khí vật chết.

Khi tiểu nữ hài thấy Sân Vắng, do biết quỷ hồn này không có tâm hại người, nên để Sân Vắng đi theo nàng ta. Dựa vào sự hỗ trợ của Sân Vắng, tiểu nữ hài có đôi mắt âm dương dần lớn lên, trở thành "Tiên sư" mà người quanh đó điều biết đến.

Do nàng ta có thể xem phong thuỷ, đoán cát hung, tình duyên nam nữ, mỗi lần xem đều có thể làm cho người xem tránh được cái hại, cho nên nhận được kính trọng của dân chúng địa phương.

Dần dần, tiểu nữ hài trổ mã lớn lên ngày càng xinh đẹp. Mối tình đầu nàng ta coi trọng là một vị công tử quý tộc đến từ kinh thành, hi vọng có thể cùng hắn kết làm liền cành. Nữ hài theo tới kinh thành, bởi vì thanh danh của nàng ta tốt, thành công gả cho công tử quý tộc, sử dụng năng lực của mình trợ giúp gia tộc công tử quý tộc nâng cao thực lực.

Nhưng mà chuyện xưa vẫn chưa kết thúc.

Vì gia tộc của công tử quý tộc có thể nâng cao danh vọng, đã vứt bỏ nữ hài khi không còn giá trị lợi dụng. Công tử quý tộc cưới một quý nữ hào môn khác, hai mắt nữ hài bị người ta móc ra, chết cóng ở bãi tha ma.

Cuối cùng, nữ hài hóa thành lệ quỷ, bám vào người thê tử mới cưới của công tử quý tộc. Nàng ta hại chết công tử quý tộc, nữ tử này cũng lợi dụng thế lực nhà mẹ đẻ, quấy nhiễu gia tộc hắn ta gà chó không yên, dần dần suy sụp. Sau khi nữ hài báo cừu xong, dùng thân phận nữ tử này sống đến tuổi già sức yếu.

Kết cục chuyện xưa Sân Vắng có nói, thiện có thiện báo, ác có ác báo, chịu ơn huệ của người ta, phải biết ghi tạc trong lòng, còn với bực lấy oán trả ơn này, cuối cùng sẽ phải gặp quả báo. Giữa những hàng chữ, hiển nhiên không hề đề cập chuyện quở trách nữ hài hãm hại gia tộc công tử quý tộc.

Xem xong, mày Thường Nhuận Chi nhíu lại. Trong lòng có chút lạnh, tầm mắt vừa chuyển lại đặt lên phần phê bình của Thụy vương.

Đối với chuyện xưa này, Thụy vương có viết, đã có chút ý tứ làm nàng phải suy nghĩ sâu xa.

Thụy vương viết rằng: Chuyện quỷ quái nói không thể tẫn tín, kẻ này đề cập tới gia tộc vì thượng vị mà không từ thủ đoạn, thực không thể thực hiện. Nếu có thể từ từ đồ chi, tắc vợ cả không rời, tiền đồ mong muốn. Nóng vội, cuối cùng là mua dây buộc mình. Bi tai.

Thái độ của Thụy vương với chuyện xưa này làm người ta có chút mê hoặc.

Theo lý mà nói, người bình thường sẽ làm giống như Sân Vắng, lý giải nữ hài, mà thống hận gia tộc này và công tử quý tộc.

Trên phê bình của Thụy vương ngay cả thái độ biểu lộ hắn ta không tiếp thu, nhưng có thể điểm xuất phát của hắn ta, cũng là cách xử lý công tử quý tộc cùng gia tộc này.

Từ từ đồ chi, tiền đồ mong muốn, không thể nóng vội.

Từ từ đồ chi...

Ngón tay Thường Nhuận Chi nắn bóp gáy sách, hơi hơi buộc chặt.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 3/ 5 - 2 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Kế Thê Chương 126: Ba Câu Chuyện

Bạn đang xem Kế Thê. Truyện được dịch bởi nhóm DĐ Lê Quý Đôn. Tác giả: Hồ Thiên Bát Nguyệt. Chapter này đã được 98 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.