247Truyen.com

Hoa Đào Bay Đầy Trời Chương 36: Hồi ức của Tô Cẩm Niên (1)

Hoa Đào Bay Đầy Trời - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Hoa Đào Bay Đầy Trời Chương 36: Hồi ức của Tô Cẩm Niên (1) online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Trong không gian mờ ảo, tôi thấy một cái bàn, chính xác mà nói, là một cái bàn lớn. Trên bàn có một cái thìa, còn có một cái đĩa. Nhìn đi nhìn lại, vẫn là cái thìa và cái đĩa đó, không có gì đặc biệt.

Tôi buồn bực, "Anh dẫn tôi đến chỉ để xem cái thìa và cái đĩa này thôi hả? Anh đừng nói với tôi là Vương Thuyết bây giờ biến thành một cái khay đó."

Trong lòng bàn tay đột nhiên bị một bàn tay ấm áp nắm lấy."Đây là chuyện lúc ban đầu." Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta, Tô Cẩm Niên cười như đứa bé, "Thật lâu thật lâu trước kia, kỳ thật em và Vương Thuyết cũng chỉ là những sinh vật trên trái đất, em tin không?" Ánh mắt kia, rất trong suốt.

Lời nói huyền ảo này, "Ý của anh là tôi là cái thìa cái đĩa? Vậy còn anh? anh là yêu quái? Anh có cấp bậc cao hơn tôi thật đấy." Tôi nhìn anh ta, Tô Cẩm Niên anh có bao nhiêu điều mà tôi không biết.

Anh ta gật gật đầu, "Cũng có thể nói như vậy. Khi đó quả thật tôi cao hơn hai người một chút..." Nói xong nhìn về một nơi xa.

Theo ánh mắt anh ta nhìn qua, vì thế tôi thấy phía xa có một cái ổ mèo. Tôi cười rộ lên, "Anh là mèo? Chúng tôi là thìa là đĩa? Anh đừng đùa nữa."

"Vạn vật trên đời, luôn tương khắc, nhân quả luân hồi. Những thứ này đều là quy luật tự nhiên. Em không tin?" Anh ta trợn to mắt nhìn tôi, "Tôi nghĩ anh trải qua nhiều niên đại như vậy năng lực sức mạnh gì đó so với năng lực khác sẽ mạnh hơn một chút nhỉ."

"Tôi..." Trong lúc này thật đúng anh ta lại không nói lại được gì, "Vậy bây giờ sao đây? Ai là Vương Thuyết ai là tôi?" Tôi nhìn chằm chằm hai thứ trên bàn... Hừm ~ đồ vật này, không thấy cảm giác gì hết.

Anh ta cười một cái, đưa tay bắt lấy tay của tôi, nhẹ nhàng đặt lên cái thìa."Cảm giác được gì không?"

Lạnh lẽo, có gợn sóng lờ mờ. Trong nháy mắt, tôi giống như có thể cảm giác được cái thìa này có một... Tình cảm gì đó, mà tình cảm này lại là với cái đĩa kia.

...

Tôi có thể hiểu được vì sao Vương Thuyết luôn luôn nghiêm mặt, kiếp trước là một cái đĩa thì có thể nhiệt tình được bao nhiêu chứ?

Con mèo trong góc thức dậy, duỗi thắt lưng, nhìn sang xung quanh. Phần phật một cái nhảy lên trên bàn. Ta sợ tới mức nhảy qua một bên, "Tô Cẩm Niên, nó có thể nhìn thấy tôi không?" Nói xong, quơ quơ tay trước mặt nó. Tiểu miêu mở to hai mắt nhìn qua bên này, đầu vừa lệch mắt nhíu lại, ngồi xuống chậm rãi liếm móng vuốt.

Thở nhẹ một hơi, "Đây là đâu?"

Anh ta nhìn tôi, "Nơi này là ký ức lúc trước. Ký ức của tôi." Nói xong, ánh mắt thoảng qua một tia ưu thương."Trí nhớ nhiều năm như vậy, vẫn chỉ có tôi nhớ rõ. Cũng chỉ có tôi còn nhớ."

"Vì sao anh có thể nhớ rõ được? Anh không uống canh Mạnh Bà sao? Nói, canh Mạnh Bà uống ngon không?"

...

Nói xong, tôi rối rồi. Canh Mạnh Bà uống ngon hay không thì liên quan gì đến tôi? Lúc này đầu óc tôi có phần rối loạn, theo bản năng muốn nói sang chuyện khác.

Anh ta cười cười, "Chưa uống. Không uống là vì tôi muốn chuộc tội. Mỗi một kiếp, đều phải chuộc tội."

Vừa dứt lời, một tiếng thanh thúy vang lên bên tai. Theo thanh âm nhìn lại, cái đĩa đã bị vỡ nát trên mặt đất, trên mấy mảnh nhỏ còn có một cái thìa còn nguyên vẹn. Cái thìa an tĩnh nằm ở đó, tôi ngồi xổm xuống, vuốt ve nó, dần dần có thể nghe được tiếng khóc tuyệt vọng.

"Đáng tiếc. Thiếu chút nữa, cái đĩa này muốn chuyển hóa thành hình rồi. Làm bậy thật mà." Một giọng nói già nua vang lên bên tai, tôi nhìn qua. Một lão nhân nhìn những mảnh nhỏ trên đất, lắc đầu nhặt cái thìa lên, "Này vốn là một đôi trên bàn. Haiz ~" Nói xong, nhìn về phía con mèo đang trừng to mắt vô tội đang thất thần ở trên bàn, "Ngươi hôm nay gây ra đại họa rồi." Thở dài cầm thìa đi ra ngoài.

Tôi sững sờ nhìn Tô Cẩm Niên, "Đây là nói anh có... Tội?" Không phải là một cái mèo đụng một cái chén đĩa thôi sao? Này cũng là tội, không phải mỗi người đều có tội rồi.

Anh ta nhìn qua, khóe miệng nhẹ nhàng giương lên, "Ban đầu là như vậy. Em và cậu ta vốn là phải là một đôi, là thìa và đĩa trên trời, Hai người tồn tại mấy mươi vạn năm, ngày ngày tương hỗ lẫn nhau, hấp thu tinh hoa nhật nguyệt, đặc biệt hai người đều có linh khí. Nếu không vì như vậy, hai người đã cùng tu luyện thành hình rồi." Nói xong, nhẹ nhàng mơn trớn gương mặt tôi, "Có lúc ban đầu, mới có hiện tại như bây giờ. Những thứ này, đều là tội tôi gây ra."

...

Anh muốn tôi nói gì đây? Lúc này nước mắt rơi đầy mặt, sau đó gục vào trong lòng anh ta, sau đó khóc, "Tô Cẩm Niên anh là người xấu, trả đĩa lại cho tôi, trả đĩa lại cho tôi." Sau đó về sau, cừu nhân gặp mặt hết sức đỏ mắt sao?

Tôi thở dài, sờ sờ đầu anh ta, giống như sờ chú mèo nhỏ, "Mimi ngoan ~ chỉ là làm bể cái đĩa thôi. Chị không trách em."

Anh ta vẫy vẫy đầu, mất hứng nhìn về nơi khác, "Tôi hiện tại đã sớm không phải mèo nhỏ rồi. Đừng sờ đầu tôi như vậy." Nói xong, quay mặt đi, "Em nhìn em kìa." Trên mặt là một nét đỏ ửng đáng nghi.

Được rồi, tôi tiếp tục xem diễn trò.

Dần dần, mây mù biến ảo, cái thìa kìa từ từ chuyển hóa thành hình người, mặt mày đạm mạc, mang theo một tia bi thương. Phía sau luôn luôn đi theo một đứa con nít, "Ngọc hàm tỷ. Tỷ đợi ta với." Đứa nhỏ kia môi hồng răng trắng dáng vẻ cực kì óng ánh trong suốt rất đáng yêu, lại cứ bày ra vẻ nghịch ngợm như Tiểu Ma Vương, quấn lấy cánh tay cô gái kia không chịu thả. Trên đầu là một đôi tai mèo nhỏ.

Nữ tử lạnh lùng nhìn thiếu niên, "Cẩm Niên, buông tay ra. Còn nữa, biến trở về dáng vẻ ban đầu đi."

Thiếu niên chu chu môi, làm nũng, "Ngọc hàm, ta chỉ là muốn ngươi vui vẻ thôi." Nói xong, đột nhiên lớn lên, huyễn hóa thành một dáng vẻ một nam nhân cao lớn, gương mặt kia nghiễm nhiên là Vương Thuyết... Không, chính xác mà nói là Tô Cẩm Niên. Mắt đào hoa tràn đầy ý cười. Ánh mắt trong suốt giống một đứa bé.

Nữ tử nhìn về phương xa, "Ta nhìn thấy ngươi sẽ cảm thấy không vui. Nếu không phải ngươi, hắn cũng có nguyên hình của mình."

Ánh mắt nam tử âm u, "Lâu như vậy, ngươi vẫn quên không được sao?" Nói xong, có chút cấp bách bước đến trước mặt cô gái, giữ chặt tay cô gái, "Lúc trời dất hình thành, ta cùng ngươi tu luyện, từ linh thể đến thành hình, chúng ta ở chung lâu như vậy. Ngươi lại vẫn quên không được hắn?"

Nữ tử nước mắt ràn rụa, "Cho tới bây giờ không phải là ngươi cùng với ta. Là ngươi cùng hai chúng ta. Chúng ta vốn là một đôi, là ngươi làm cho hắn không thể thành hình, là ngươi để cho hắn đến cơ hội luân hồi cũng không có!"

Nam tử tức giận la to, "Ta đã ở cố gắng cứu hắn rồi! Ta lấy luân hồi của mình đều bỏ đi, toàn bộ đưa cho hắn. hiện tại hắn ta ở nhân gian ngày ngày dùng thân thể của ta, luân hồi chuyển thế. Còn chưa đủ sao?" Nói xong ôm lấy nữ tử trước mắt, nghẹn ngào, "Ngọc Hàm, ta chỉ còn lại có khối yêu thể này thôi. Ngươi ở lại bên cạnh ta có được không, chờ linh thể hắn ở nhân gian tu luyện thành công, chúng ta sẽ lại thấy hắn, ta nhận lỗi với hắn, được không?" Thanh âm lại có điểm làm nũng.

Nữ tử ngây ngẩn cả người, thì thào, "Ngươi nói... Ngươi nói hắn ở nhân gian, phải không? Ngươi nói, hắn còn sống, phải hay không? Ta muốn đi tìm hắn, ta muốn đi với hắn." Nói xong, tránh ra khỏi cái ôm của nam tử. Chạy về phía trước.

Nam tử ngẩn ngơ nhìn trong lòng bàn tay, mỉm cười, khóe miệng là một tia chua sót."Ngọc hàm, ta làm nhiều như vậy. Ngươi vẫn là không cần ta sao?" Nói xong, trên mặt dần dần nổi lên một đoàn hắc khí, từ từ nam tử huyễn hóa thành dáng vẻ thiếu niên, mang theo âm thanh non nớt cười rộ lên, "Ngọc hàm tỷ tỷ, ngươi muốn đi đâu, ta cũng đi nơi đó. Ngươi không cần ta, ta còn muốn ở cùng với ngươi." Ngẩng đầu lên, liếc nhìn tôi một cái, mắt đào hoa, thực ra là một màu đen mông lung, đồng tử chiếm hết toàn bộ.

Sợ tới mức tôi lui về sau, nhảy vào một lồng ngực ấm áp. Một bàn tay ấm áp từ từ vỗ sau lưng ta, "Khi đó, bởi vì tôi là yêu thể, nhất niệm tham dục, tựu thành ma rồi." Tôi nhìn anh ta, anh ta cau mày, trong ánh mắt là loại xoắn xuýt đau khổ.

Trong nháy mắt, trong lòng cũng theo đó mà run lên. Tôi nhẹ nhàng phủ trên mắt của anh ta, "Không đau không đau, đều đã qua rồi."

Anh ta nhìn tôi, cười rộ lên."Cô vợ nhỏ, Em còn chưa nhìn xuống. Không phải cảm thông cho sự thương cảm của tôi, cho nên yêu tôi rồi hả? Không cần Vương Thuyết nữa?" Ánh mắt hắn tinh quái, mang theo chút ý cười.

Cắt ~ "Chẳng qua là thiên tính của người mẹ nổi lên thôi. Anh suy nghĩ nhiều quá rồi. Anh không có nghe thấy sao? Ta và Vương Thuyết là trời sinh một đôi, là điều đã định từ trước rồi. Anh là một con miêu tinh muốn quyến rũ tôi." Nói xong, ưỡn ngực nhỏ của mình lên, "Nhìn thấy không? Tim của chị rất kiên định, nhất là với Tô Cẩm Niên anh thì không được."

Tô Cẩm Niên vẻ mặt thương cảm tương nhìn tôi, chớp chớp ánh mắt, một bộ muốn khóc, "Cô vợ nhỏ, ức hiếp người." Hàng mi thật dài, ánh mắt sáng long lanh. Khóe miệng vẫn cứ nhếch lên, đáng yêu cực kỳ.

Tôi cười cười, đưa tay vỗ mặt anh ta, "Cậu nhóc. Ức hiếp người khác là nhóc đó."

Anh ta quay mặt đi, "Hừ ~ em tự nhìn mình đi." Quay lưng đi, nói cái gì cũng không chịu xoay người lại nữa.

...

Tôi nhìn bóng lưng anh ta, quật cường mang theo chút trẻ con. Giống như có một loại ưu thương khó hiểu bao phủ trong thân thể của anh ta.

Quay sang, tiếp tục nhìn cảnh tượng trước mắt. Trong lòng yên lặng nhớ kỹ: Tô Cẩm Niên, thực xin lỗi. Trái tim của tôi không đủ lớn, ngoài cậu ấy ra chứa không nổi người nào nữa.

Tô Cẩm Niên. Hồi ức này chỉ có tôi và Vương Thuyết. Trong ký ức của tôi, không thể có anh.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 5/ 5 - 1 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Hoa Đào Bay Đầy Trời Chương 36: Hồi ức của Tô Cẩm Niên (1)

Bạn đang xem Hoa Đào Bay Đầy Trời. Truyện được dịch bởi nhóm DĐ Lê Quý Đôn. Tác giả: Bát Mặc Đào Tử. Chapter này đã được 75 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.