247Truyen.com

Hào Môn Khế Ước: Thẩm Gia Ôn Nhu! Chương 24: Justin lioen

Hào Môn Khế Ước: Thẩm Gia Ôn Nhu! - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Hào Môn Khế Ước: Thẩm Gia Ôn Nhu! Chương 24: Justin lioen online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Cung Ân Thần khuôn mặt chán nản nhìn những người ngồi cùng bàn mình, bọn họ đều toát lên từ ánh mắt sát khí đằng đằng. Cô cầm lấy chiếc ly rượu vang trên bàn, nhấp môi uống. Vừa lúc ấy, phục vụ cũng mang đồ ăn ra. Vừa nhìn món khai vị là soup vi cá, cô đã rợn tóc gáy. Cô không thích ăn cái này một chút nào, cứ nghĩ tới có một con cá mập đã chết để nấu ra một bát soup này là cô đã ớn lạnh. Cô đánh mắt nhìn xung quanh, không có một ai ăn cả. Cô ngạc nhiên.

Thẩm Hạ Thiên đưa tay lên gọi phục vụ, chàng thanh niên trẻ mỉm cười, khi nghe thấy những lời anh nói thì gật đầu, dọn đĩa của anh và Thera. Kay cũng đưa tay nói phục vụ dọn đĩa anh, Cung Ân Thần cũng dọn nốt đĩa mình.

" Bàn chúng ta thật ăn ý!" Thera vừa uống rượu vừa cười.

" Tôi không thích cá mập cho lắm." Kay cụng li rượu.

Thẩm Hạ Thiên vẫn duy trì bộ mặt lạnh, tuy nhiên ánh mắt thì chiếu thẳng về phía cô.

" Tôi thì đã chứng kiến có người bị cá mập cắn chết nên nếu mà ăn thịt cá mập chẳng khác gì ăn thịt đồng loại." Thera thản nhiên nói.

Tiếng của cô ta không to không nhỏ vừa vặn đủ cho cả bàn nghe, Cung Ân Thần tay chân sởn hết cả lên.

Thẩm Hạ Thiên lúc này mới lên tiếng, " Không phải lúc nói chuyện này."

Thera nheo mắt cười rồi nhìn cô, " Vậy Namaki, tại sao cô không ăn?"

" Tôi là thành viên của tổ chức bảo vệ động vật ở trường." Cô đáp lời.

" Ồ, trường nào vậy?" Thera vẫn tiếp tục hỏi.

" Harvard."

Lúc này, chẳng hiểu sao, Thera bỗng nhiên cười một cách đầy hàm ý, quay sang phía Thẩm Hạ Thiên, " Thiên, Namaki cùng trường với vợ anh đấy."

Cơ mặt Cung Ân Thần đơ cứng.

" Thật trùng hợp." Kay cũng gật đầu, ánh mắt đầy lửa tình nhìn cô, tay anh ta chuyển lên đặt nơi đầu vai của cô, ngón tay thon bắt đầu xoắn từng lọn tóc, " Em có biết Lisa Chung không? Cô ấy là vợ của ngài Lioen đấy."

Cung Ân Thần không biết nên phản ứng sao cho vừa.

" Vợ tôi là một cô gái rất dễ thương và hoà đồng, tuy nhiên lại vô tâm và không chịu thấu hiểu cho tôi." Thẩm Hạ Thiên nhấc li rượu lên, uống một ngụm rồi từ tốn nói.

Cung Ân Thần nhìn thẳng vào đôi mắt xanh của anh, cô như thấy trong đó là một đại dương rộng lớn, bơ vơ, cô độc. Nét mặt cô cứng lại, có con sâu nhỏ đang dần ăn mòn vào trái tim cô.

" Chậc chậc, như thế là không được." Kay ẩn ý nhìn Cung Ân Thần rồi tặc lưỡi. " Đối với tôi, vợ là...."

Chẳng biết có chuyện gì xảy ra nhưng giây phút anh ta chuẩn bị nói thì đèn điện tắt, tiếng chuông báo động kêu lên. Khắp nơi vang lên tiếng súng, tình hình càng thêm nguy hiểm. Ai đó đã nắm chặt lấy tay cô. Cô kinh ngạc định rút ra thì nghe thấy âm thanh quen thuộc, " Là anh." Cô an lòng hơn, đột nhiên anh kéo cô chạy di chuyển, bọn họ chạy theo đường lên sân thượng.

Cô cứ thấy một đường anh kéo cô chạy rất lạ, xen qua đám đông hỗn loạn, anh nắm chặt tay cô. Tiếng súng nổ vẫn vang vọng. Có ai đó xen ngang nhằm làm cô và Thẩm Hạ Thiên lạc nhau nhưng tay anh vẫn gắng gượng giữ lấy tay cô. Đột nhiên cô cảm nhận có một chất lỏng nóng ấm chảy nơi tay hai người đang giữ chặt nhau.

" Hạ Thiên, anh bị thương." Cô hét lên.

Người phía trước kéo cô đi vẫn im lặng, tuy nhiên khi vừa đi ra tầng thượng thì có ai đó đã mạnh tay lôi kéo Cung Ân Thần, tay hai người dứt ra. Thẩm Hạ Thiên quay người lại, dưới ánh đèn đỏ báo động, con ngươi anh đầy kinh ngạc. Cung Ân Thần bây giờ đang nằm trong tay ai đó, nơi hông cô có một vật cấn đặt, không cần nghĩ cũng biết là súng. Hai người dần lùi ra sau, trực thăng quất gió thổi mạnh.

" Mr. Lioen, quý ngài của tôi muốn đàm phán, hẹn ở Thái Lan. Phu nhân sẽ an toàn cho đến khi ngài tới." Tiếng nói đầy lạnh lùng của tên sát thủ, hắn nói tiếng Trung.

Trong thanh âm hỗn loạn, từng tiếng thét của Thẩm Hạ Thiên đầy chắc nịch, "Chỉ cần vợ gia có chuyện gì, gia róc sạch xương nhà bọn mày." Rồi cả người anh ngã xuống, cô chợt nhớ ra anh bị thương, có lẽ vết thương ấy là cố tình, chắc chắn đã có thuốc gì đó.

Cung Ân Thần nước mắt rơi lã chã, từ bao giờ, cô lại trở thành đối tượng hàng đầu của giới Mafia vậy? Sau gáy bị đánh mạnh, cô hai mắt lờ đờ, khoảnh khắc cuối ấy là hình ảnh Thẩm Hạ Thiên đứng trước mặt cô, thề nguyền chắc nịch. Rồi cô chìm trong hôn mê, cô không biết mình đã bị đưa đi như thế nào nhưng giây phút cô tỉnh lại đã ở Thái Lan, nơi rừng núi hoang sơ, trồi trọc giữa thiên nhiên. Bên cạnh cô là người đã lâu không gặp, Justin.

Anh ta không mặc áo, để trần, phía dưới mặc quần thể thao, tay anh chống trên bàn trà, đôi mắt xanh nhìn cô, khói thuốc lá bay trong không khí.

" Lisa, em tỉnh rồi sao?" Justin nói bằng giọng vô cảm, anh ta đứng dậy, rót một li nước cho cô.

Cung Ân Thần không muốn uống nhưng đã bị bàn tay rắn rỏi của hắn bóp cằm đổ nước vào. Cô bị sặc, nước chảy ướt xuống cổ. Chiếc váy tím vẫn chưa thay, nước sóng sánh trên thềm ngực. Justin như bị cuốn hút bởi những hạt ngọc trên cổ cô, nhìn ngây một hồi rồi mới bình thường lại.

Cung Ân Thần không biết mình nên đối phó với Justin như thế nào cả. Anh ta lấy chiếc áo phông xám trên ghế bành, mặc vào, lại châm thêm một điếu thuốc, đặt lên miệng.

" Anh không phải là Justin Markin, anh là Justin Lioen." Tiếng anh cất lên khiến đôi mắt Cung Ân Thần tràn đầy bàng hoàng.

" Mẹ anh đúng thật là vợ của lão già Markin kia thật nhưng bà ấy lại giao trái tim mình cho Mouray Lioen. Hai người bọn họ đúng là đã xảy ra những chuyện không hợp luân lí. Khi biết mình có thai, mẹ anh đã rất hoang mang bởi không biết rốt cuộc anh là con của ai. Lúc anh sinh ra, đôi mắt xanh đã làm rõ mọi chuyện. Mẹ anh đã tới cầu cứu Mouray nhưng chỉ đổi lại cái liếc nhìn vô tình. Lão già Markin đương nhiên biết chuyện, ông ta đã tra tấn mẹ anh không bằng chết. Đến hơi thở cuối cùng của bà ấy, ông ta cũng không để yên. Xác mẹ bị nghiền nát, vứt xuống biển cho cá." Nơi đôi mắt xanh của Justin ẩn chứa hạt lệ.

" Anh đã được Mouray cứu về tuy nhiên mục đích của ông ta không phải là để cứu anh khỏi địa ngục mà là đẩy anh tới một địa ngục khác. Vợ ông ta, Nhan Tịch năm đó xảy ra chuyện, bà ta mang đứa con của mình giấu đi, còn bà ta thì biến mất đâu suốt bốn năm, khi trở lại, đôi mắt gần như sắp hỏng, tâm trí luôn hoảng loạn, lúc nào cũng gọi cái tên " Thiên, Thiên của mẹ." Mouray đón anh về là để trở thành "Thiên" của Nhan Tịch. Bà ta đối xử rất tốt với anh, xem anh là Thiên thật. Tuy nhiên khi bà ta phát bệnh, bà ta sẽ dùng dao rạch lên người mình rồi giơ ngón tay máu của mình chỉ vào anh hét lớn, " Con quái vật, chạy mau.""

Cung Ân Thần như thấy được hình ảnh một đứa trẻ núp trong góc tường đối diện với một người phụ nữ đầy máu. Lúc ấy, phải chăng rất sợ.

" Tuy nhiên, Thiên chân chính đã trở về, người anh trai của anh. Nhan Tịch mỗi khi thấy Thiên đều sẽ hét lên, khóc lóc, phát bệnh rồi sau đó lại chạy tới ôm anh, nói với anh rằng Thiên của bà ta đã bị quỷ dữ ăn thịt. Anh sống suốt mấy năm trong sự điên khùng của bà ta. Nhưng em hiểu không, Thẩm Hạ Thiên bỏ mặc tất cả, hắn ta học cách trở thành một gia chủ, trở thành kẻ đứng đầu quyền lực. Còn anh bị bỏ mặc lại trong thứ tình mẫu tử giả dối. Năm mười bảy tuổi, hắn ta tới Mĩ. Còn anh thì được Markin tới xin nhận về vì nhà ông ta chẳng có đứa con nào cả, những đứa kia đều chỉ là cái cớ để ông ta trụ vững, nhưng trụ được bao lâu, hơn nữa vị trí của ông ta sắp bị thay đổi bởi anh em cho nên mới làm liều đón anh về. Tuy nhiên ông ta nào hay biết Mouray cũng sớm đoán ra được điều này nên đã biến anh thành một Thẩm Hạ Thiên thứ hai và lập kế hoạch cho anh chiếm lại gia tộc Markin. Và bây giờ chẳng phải mọi thứ đều hoàn mỹ sao, bây giờ anh chỉ còn một ý nguyện đó là chiếm lấy Lioen, an ủi cho xác mẹ giữa biển khơi."

Cung Ân Thần kinh ngạc nhìn anh, đây không phải là người mấy năm qua cô quen biết. Justin trong kí ức cô luôn là chàng trai với nụ cười rạng rỡ và ánh mắt lúc nào cũng ngời sáng tựa như ánh mai. Nhưng người đứng trước cô này là ai, cô chỉ thấy nguy hiểm, lạnh lẽo trong đôi mắt xanh ấy. Nó rất quen thuộc, bởi cô từng thấy nó trong đôi mắt của Thẩm Hạ Thiên.

" Anh kể với tôi làm gì?" Cô gắng gượng nói.

Justin quay đầu lại nhìn cô, điếu thuốc nơi môi bỏ xuống, " Để em biết được tôi sẽ huỷ diệt Thẩm Hạ Thiên như thế nào!"

Cô sợ hãi, lùi lại về phía sau, " Justin, anh điên rồi."

Justin nở một nụ cười lạnh, " Đúng vậy, anh điên rồi." Chân dài anh ta đi tới chỗ cô, tay bắt lấy bắp chân của cô kéo mạnh, cô vùng vẫy nhưng không thể nào thoát khỏi được. Tiếng vải bị xé rách tàn nhẫn. Trên giường, mọi thứ đều hỗn độn, làn da trắng nõn của mỹ nhân trần trụi phơi bày trước mắt của Justin. Một ngọn lửa bùng lên trong người anh, anh cúi xuống thô bạo hôn môi cô. Mùi máu hoà trong hơi thở, tanh ngọt, chất lỏng ấy như kích thích mọi chỗ nhạy cảm của người đàn ông. Môi lưỡi chạm nhau nhưng không phải ngọt ngào, chỉ thấy tàn nhẫn.

Tay Justin vuốt ve thân thể của Cung Ân Thần. Từng xúc cảm nơi lòng bàn tay truyền tới khiến anh cảm giác như chạm vào tơ lụa thượng hạng. Đột nhiên, thứ nước gì đấy đắng chát hoà trong miệng anh. Anh ngẩng đầu lên, người dưới thân anh nước mắt đầm đìa, đôi mắt của cô đầy hận ý. Ánh nhìn tang thương ấy như tố cáo tội ác của anh. Anh giật mình, trước đây, cô luôn duy trì một nụ cười đầy tươi tắn với anh, cô thích ngây người ngắm đôi mắt anh giống như tìm kiếm bóng hình ai đó. Anh biết, cô tìm ai, cô tìm tay anh trai đáng ghét của anh, anh biết hết. Anh vẫn vờ như không nhận ra, anh chỉ tuỳ ý thỉnh thoảng hỏi cô em đang tìm ai trong anh vậy, khi đó, cô sẽ có biểu cảm đậm nỗi buồn. Cô hi vọng anh kéo cô khỏi địa ngục của nỗi nhớ còn anh hi vọng mình đừng chìm vào ánh mắt của cô. Cuối cùng anh thua. Anh buông cô ra, đứng dậy, cô co ro ôm lấy thân mình. Tiếng cô cất lên đầy yếu ớt và bi thương, " Justin, anh....từng nói...anh sẽ bảo vệ em."

Justin như bị rút cạn nguồn sống, đôi chân lê thê rời đi, cửa đóng chặt lại, ngoài trời, hoàng hôn dần chìm xuống. Anh nói với người bên cạnh mình, " Tìm đồ thay cho cô ấy."

Bóng anh đổ dài trên từng vạt nắng, lần đầu tiên trong cuộc đời, vỏ bọc của anh bị đào xới tới mức thê thảm, anh ngẩng đầu nhìn lên ngọn cây cao cao, tự hỏi bản thân, tất cả đều ổn phải không?

——-

Cung Ân Thần ngồi bó gối co mình lại, cửa mở ra, cô cảnh giác nhìn, một cô gái tuổi tầm rất trẻ bước vào, trên tay cầm theo một bộ quần áo được gấp gọn.

" Cô nên thay quần áo." Cô bé kia nói tiếng Trung hơi lớ ngớ nhưng cô vẫn hiểu.

Cô nhận quần áo, mặc nhanh gọn. Cô thấy mái tóc dài rối của mình, ý nghĩ phiền chán. " Ở đây có kéo không?"

Cô bé kia ngạc nhiên với câu hỏi của cô, ánh mắt không giấu khỏi tia cảnh giác.

Cung Ân Thần mỉm cười, " Đừng hiểu lầm, tôi chỉ muốn cắt tóc."

Cô bé kia cuối cùng cũng thở phào. Đi ra ngoài, chắc là để lấy kéo.

Cung Ân Thần nắm lấy lọn tóc của mình.

" Lisa, anh thích nhìn em để tóc dài."

" Tại sao vậy Justin?"

" Anh thấy em như vậy rất xinh."

" Hừm, nhạt nhẽo quá."

" Đừng cắt tóc ngắn nhé!"

" Được thôi."

Cô bé kia đem kéo vào, Cung Ân Thần đi vào nhà tắm, nhìn mái tóc dài mình giữ gìn bao lâu, kéo đưa lên ngọn tóc, tiếng kéo kêu sắc nhọn, mái tóc vốn dài tới lưng bây giờ đã ngắn tới bờ vai. Tóc cứ thế rơi, xong rồi, tất cả đều xong rồi.

Cô xong việc, trả kéo cho cô bé, cô bé kia vẫn dùng đôi mắt ngây thơ nhìn cô.

" Em tên gì?" Cô hỏi.

" Kika." Cô bé kia bẽn lẽn trả lời.

" Chị là Tiểu Thần."

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Hào Môn Khế Ước: Thẩm Gia Ôn Nhu! Chương 24: Justin lioen

Bạn đang xem Hào Môn Khế Ước: Thẩm Gia Ôn Nhu!. Truyện được dịch bởi nhóm wattpad.com/user/XueAnh. Tác giả: Tuệ Anh. Chapter này đã được 14 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.