247Truyen.com

Hào Môn Ẩn Hôn: Phúc Hắc Tổng Tài Nuông Chiều Bà Xã Chương 586: Du mặc

Hào Môn Ẩn Hôn: Phúc Hắc Tổng Tài Nuông Chiều Bà Xã - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Hào Môn Ẩn Hôn: Phúc Hắc Tổng Tài Nuông Chiều Bà Xã Chương 586: Du mặc online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

U ám, âm lãnh, trống trải, tĩnh mịch.

Mặt đất là ánh mặt trời sáng lạn nóng bức ngày mùa hè, mà trong tầng ngầm này, lại tựa như hai thế giới khác biệt với trên mặt đất.

Cảnh Dật Thần từ hôn mê tỉnh lại, thấy rõ hòan cảnh và vị trí của mình, trong nháy mắt có chút hoảng hốt.

Tầng hầm trống trải, không có một tia ánh mặt trời, chỉ có ánh đèn mơ hồ, miễn cưỡng có thể nhìn cảnh tượng xung quanh, bên cạnh người anh toàn là thi thể xác người ngổn ngang, mà mấy thi thể này lại không hoàn chỉnh, toàn ngón tay ngón chân, lỗ tai, tròng mặt, cánh tay, chân rơi rụng.

Trên người anh tất cả đều là máu tươi, màu trắng của áo sơ mi sớm đã biến thành màu đỏ sậm, thành một nơi tản ra hơi thở huyết tinh mãnh liệt.

Anh tựa như đã đi tới địa ngục nhân gian, chờ đợi anh, không phải cái chết, mà là sự cha tấn thống khổ không ngừng nghỉ!

Cảnh Dật Thần không thể khống chế bắt đầu nôn mửa.

Tất cả đều phảng phất về khoảng thời gian mười một năm trước, chẳng qua, giờ phút này đứng ở bên người anh, không phải là Đường Vận, mà là A Hổ bị trọng thương.

“Thiếu gia!” A Hổ đứng ở bên người Cảnh Dật Thần, muốn duỗi tay dìu hắn, nhưng trước sau lại không dám đụng vào hắn, bởi vì chỉ một cái động chạm vào thì cảm giác nôn mửa của anh sẽ lập tức tăng lên.

So với mười một năm trước, mười một năm sau tốt chất tâm lý của Cảnh Dật Thần cường đại hơn rất nhiều, năng lực tư duy từ lâu đã đạt đến trình độ cực kỳ kinh ngạc.

Anh cố nén xúc động, cởi ra áo sơmi và quần tây thấm đầy máu, cố nén thân thể đang đầy cảm giác không khỏe, chậm dãi đứng lên, dựa vào cảm giác mà hướng tới nơi nào đó, dùng âm thanh lạnh lẽo nói: "mau ra đây!"

Giọng nói của Cảnh Dật Thần ở tầng ngầm trống trải tầng quanh quẩn, làm cho tầng ngầm thêm một phần cảm giác thâm trầm.

“Ha ha ha ha……”

Trong tầng ngầm không có một bóng ma, bỗng nhiên truyền đến một giọng cười điên cuồng, trong thanh âm có đắc ý, có bừa bãi, còn có một tia không chút nào che dấu sát ý.

Tiếng cười giằng co thật lâu, nhưng người lại như cũ vẫn không có lộ diện.

“Cảnh Dật Thần, mày đã sống được mười một năm, hôm nay, có phải nên lên đường hay không?” Một giọng nói dễ nghe như chuyên mục kể chuyện tình cảm đêm khuya vang lên trong không gian tối om.

“Không, hôm nay người lên đường, không phải tao, mà là mày, Đường Thư Năm!” Cảnh Dật Thần ở đứng dưới ánh đèn yếu ớt trong nơi tối tăm, sắc mặt tái nhợt vô cùng, nhưng ngữ khí lại trước sau như một đạm mạc lãnh khốc.

“Nga, thật không dễ dàng, mày còn biết cả tên thật của tao, ngay cả chính tao cũng đã quên tên của mình, xem ra, mày đã đem mọi việc mười mấy năm trước điều tra xong.”

Trong bóng đêm, có một người đàn ông dáng người trung đẳng chậm rãi đi ra, không mập không gầy, ăn mặc kiểu áo Tôn Trung Sơn.

Hắn đeo một đôi giày da thủ công mới tinh, đạp lên những bộ phận kinh tởm rơi rụng trên vũng máu chảy đầm đìa, phát ra âm thanh kẽo kẹt, mà hắn lại vẫn thong do như đang đi bộ trong hoa viên của nhà mình.

Ánh đèn tối tăm, chiếu lên trên mặt hắn, hiện ra khuôn mặt có chút anh tuấn của hắn.

“Bất quá, tao lại không thích cái tên Đường Thư Năm này.”

Đường Thư năm nhìn Cảnh Dật Thần cả người toàn là máu, sắc mặt tái nhợt, tựa như tâm tình không tồi, hắn nhàn nhạt mở miệng nói: “Tao còn tương đối thích cái tên Du Mặc này. Nga, đúng rồi, em họ mày còn lấy cho tao,một cái tên khá đáng yêu, gọi là Mực, cô ấy không giống mày, chỉ số thông minh của cô ấy có chút thấp, có chút ngu ngốc, bất quá lại rất có ý tứ.”

Đường Thư Năm một chân dẫm nát một con mắt trên đất, trên mặt lộ ra một nụ cười âm trầm: “Mày thế nhưng thật tàn nhẫn, biết rõ tao có vấn đề, còn kêu cô ta đi thăm dò tao. Tao còn tưởng rằng Trịnh Kinh thích em họ mày đi, hóa ra đều là mày đã sớm an bài song, nói cách khác, tao còn có thể gọi thêm vài người lại đây chăm sóc, nếu em gái của mày đẹp một cách diễm lệ kinh người thì may da mới có thể làm tao động lòng."

Nếu Triệu An An biết, ngày hôm qua người thân cận với cô lại khủng bố như vậy, vô sỉ như vậy, thì có đánh chết cô cũng sẽ không lên xe!

“Quá đáng tiếc, tao không thể nhìn thấy mày chiền miên với phụ nữ mà chết, vậy thì chỉ có thể nhìn thấy mày vì chiền miên với đàn ông mà chết. Mười một năm trước việc chưa hoàn thành, hôm nay rốt cuộc cũng có thể đi tiếp, không biết lúc này đây mày có thể chống trọi được bao lâu?”

Cảnh Dật Thần nghe Đường Thư đem chuyện từ mấy đời qua nói, lải nhải dùng ngôn ngữ công kích ý chí của hắn, cả người lại dần dần bình tĩnh trở lại.

Anh mạnh mẽ đã từng hủy diệt những chế độ hắc ám, giờ phút này anh dùng ánh mắt lạnh băng nhìn chăm chú vào Đường Thư Năm: “Tao đã nghi ngờ mày rất sớm, nhưng vẫn luôn không xác định, bởi vì tao và mày không oán không thù, không có lý do gì mà mày vận dụng nhiều tiền của lực lượng tới đối phó tao. Hơn nữa, Đường gia của mày đều không phải chết ở trong tay Cảnh gia, mà là chết ở trong tay của chính mày!”

Đường Thư năm “Bạch bạch bạch” vỗ tay, vẻ mặt tán đồng nói: “Không sai, người của Đường gia tất cả đều chết ở trong tay của tao, chỉ có Đường Vận kia là không có đầu óc nên chết ở trong tay của mày, tao chính là không nghĩ tới, với tính cách hay tìm đường chết của nó lại có thể sống lâu được như vậy, cũng là do ít nhiều mày thương hoa tiếc ngọc, nếu không nó đã xớm chết."

“Bất quá, mày nói tao và mày không oán không thù, lời này không đúng.” Đường Thư Năm đứng ở chỗ cách Cảnh Dật Thần mười mét, không chịu tiến lại tiếp viề phía trước.

Trên mặt hắn vẻ tươi cười dần dần trở nên vặn vẹo, trong ánh mắt lộ ra sự điên cuồng quang mang.

“Đường gia từ một hào môn biến thành một cái xóm nghèo, tao trước kia chính là một đại thiếu gia sống trong cẩm y ngọc thực, nhưng lúc sau lại heo chó cũng không bằng!” Đường Thư năm biểu tình dữ tợn, trong thanh âm mang theo sự hận ý khắc cốt.

“Tao bị mày đạp xuống dưới lòng bàn chân! Tao bị buộc phải đi hầu hạ mấy lão bà, còn có cả đàn ông! Thật đúng là khoảng thời gian vừa ghê bẩn lại vừa ghê tởm!

Đường Thư Năm tựa như nhớ tới cuộc sống trước kia, hai mắt hắn đỏ bừng, phẫn nộ mà lại thống khổ.

Đường gia năm đó tuy rằng không phải đứng đầu hào môn, nhưng quả thật cũng là một gia tộc lớn phú quý, Đường Thư Năm năm đó ở Đường gia có cuộc sống hưởng thụ, sẽ lợi dụng quyền thế công tử, thật sự là có cẩm y ngọc thực, quá giống thần tiên tiêu dao tự tại.

Lúc sau Đường gia phản bội Cảnh gia, bị Cảnh gia tàn khốc chèn ép, nhanh chóng suy bại, Đường gia người từ thiên đường ngã vào địa ngục.

Đường Thư Năm từ một người người được mọi người phục tùng đại thiếu gia, biến thành một người chịu sự phỉ nhổ chửi rủa của người đời như một con chuột.

Bởi vì hắn dung mạo anh tuấn, rất nhanh liền lưu lạc rồi bị các phu nhân quyền quý bao nuôi.

Tâm lý và cuộc sống sảy ra một sự biến hóa lớn, nên đã làm cho tâm lý của Đường Thư Năm trở nên vặn vẹo chưa từng có.

Cho đến ngày nay, mỗi khi nhớ tới khoảng thời gian tàn ác mà hắn đã trải qua, hắn sẽ trở nên điên cuồng, thậm chí còn mất đi lý trí.

Chẳng qua, hắn rất nhanh liền áp chế xuống, một lần nữa trở nên bình tĩnh, trên mặt thậm chí còn lộ ra nụ cười nhạt.

“Còn may, khuôn mặt này của tao lớn lên còn được chắp vá cẩn thận, giọng nói cũng dễ nghe, tao hầu hạ không ít người, kiếm không ít tiền, rốt cuộc cũng không cần đi tới thùng rác tìm rác rưởi để ăn!”

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 4.5/ 5 - 2 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Hào Môn Ẩn Hôn: Phúc Hắc Tổng Tài Nuông Chiều Bà Xã Chương 586: Du mặc

Bạn đang xem Hào Môn Ẩn Hôn: Phúc Hắc Tổng Tài Nuông Chiều Bà Xã. Truyện được dịch bởi nhóm Updating. Tác giả: Hạ Thanh Sam. Chapter này đã được 129 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.