247Truyen.com

Hạnh Phúc Nhỏ Của Anh Chương 18: Ngoại truyện 2: hải đường phai màu, xuân vẫn ấm

Hạnh Phúc Nhỏ Của Anh - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Hạnh Phúc Nhỏ Của Anh Chương 18: Ngoại truyện 2: hải đường phai màu, xuân vẫn ấm online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

thật ra nói đến việc,này, Tùng Dung cũng rất bực mình. cô hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì mà tự nhiên lại có tin đồn cô với Ôn Thiếu Khanh ly thân.

Hôm đó là ngày kỷ niệm kết hôn của họ, hai người đều uống rượu rồi chẳng biết vì sao mà lại quấn lấy nhau ngay trên sofa. Hứng thú của Ôn Thiếu Khanh tăng vọt, xoa nắn khiến toàn thân cô nhũn ra, ôm chặt lấy cô không định buông tha. Luật sư Tùng xưa nay luôn lạnh nhạt, điềm tĩnh giờ đây chỉ có thể mềm giọng, ôm cổ chồng thì thào van xin bên tai anh. Đến chính cô cũng muốn phỉ nhổ dáng vẻ quyến rũ mềm mại ấy. không xin còn đỡ, vừa van xin là ngọn lửa trong anh như bùng lên dữ dội hơn, mãnh liệt hơn.

Tùng Dung vùng vẫy mấy lần rồi chỉ đành kêu một tiếng từ bỏ, mặc cho anh đùa bỡn. Lúc cô thấy eo mình như sắp gãy, anh mới thỏa mãn buông tha, lần mò tìm tấm chăn mỏng đắp lên, ôm cô ngủ luôn trên sofa.

cô mệt đến mức không cử động nổi đầu ngón tay, vẫn không quên oán thầm, chẳng trách anh khônghay uống rượu, uống rượu rồi sẽ biến thân... thật đáng sợ!

Nghĩ tới đây thì thật sự không nhịn nổi nữa, Tùng Dung dùng hết sức lực còn sót lại đạp anh, chỉ nghe thấy tiếng cười trầm khàn, rồi anh cắn vành tai cô thì thào gì đó, nhưng cô đã ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau phải lên tòa, cô mơ màng tắt báo thức, bò ra khỏi vòng tay của Ôn Thiếu Khanh đi rửa mặt.

cô vừa mới vào phòng ngủ tắm rửa thay quần áo, lúc bước ra đã thấy cửa nhà rộng mở, đám học trò của Ôn Thiếu Khanh kinh ngạc đứng trước cửa, ngập ngừng không dám vào nhà.

Mấy cô cậu trẻ tuổi nhìn phòng ngủ rồi lại nhìn chăn trên sofa, nhìn Tùng Dung rồi lại nhìn Ôn Thiếu Khanh đang gập chăn, biểu cảm khuôn mặt cực kỳ đặc sắc. Cuối cùng vẫn là Chung Trinh to gan hỏi: "Chị họ, hai người... cãi nhau à?"

Ôn Thiếu Khanh hơi nhướng mày, trao đổi ánh mắt với Tùng Dung rồi không nói gì.

Tùng Dung chẳng hiểu ra sao, cau mày, "không."

Nhưng Tùng Dung không biết, lúc ấy cô đang mặc trang phục nghiêm chỉnh, nét mặt lại bình tĩnh hững hờ, lạnh nhạt nói ra từ này, giống như đang ngụy biện. Chuyện này cũng không thể trách Tùng Dung, cô cứ thay quần áo là tự nhiên tiến vào hình thức chiến đấu. Ôn Thiếu Khanh quen rồi, nhưng đám trẻ này rõ ràng lại hiểu theo một lớp nghĩa khác.

Chung Trinh nhìn Ôn Thiếu Khanh gập gọn chăn mỏng trên sofa, nuốt nước miếng, lại to gan hỏi: "Chẳng lẽ là... đang ly thân?"

Câu này vừa thốt ra, những người khác liền gật đầu liên tục. Sáng sớm một người đi ra từ phòng ngủ, một người ở trên sofa, rõ ràng là đang trong tình trạng ly thân!

Tùng Dung nhìn đồng hồ, mất kiên nhẫn lườm cậu, "Em bị khùng à?"

Dứt lời, cô cầm lấy tài liệu vội vàng đi tới tòa án.

Ôn Thiếu Khanh đã xem đủ kịch, cười chào hỏi họ, "Mau vào ngồi đi. Các em hiểu lầm rồi, chúng tôi không cãi nhau, cũng không ly thân, là..."

nói đến đây, Ôn Thiếu Khanh bỗng khựng lại. Chuyện tối qua đâu thể nói cho người khác nghe, chẳng lẽ lại bảo với học trò của mình rằng, à, tối qua thầy với cô các em mây mưa trên sofa, mệt quá nên cuối cùng ngủ luôn ở đó, thầy cô vẫn hòa thuận mà?

Dù người học y đều có đầu óc đen tối, nhưng Ôn Thiếu Khanh cũng là một nhà giáo, thật sự không thể nói chuyện này ra miệng. Nhưng trong mắt đám học trò, sự ngập ngừng của anh lại có nghĩa là: Sếp đang gượng cười trong đau khổ đấy!

Mấy cô cậu sinh viên nhìn nhau, tư duy hết sức ăn ý, vừa động não là kịch bản tuôn trào, cuối cùng quyết định thời gian tới phải ngoan ngoãn một chút, sếp sắp ly hôn rồi, thật quá đáng thương!

Vài ngày sau đó, Ôn Thiếu Khanh cũng cảm thấy bứt rứt, sao đám quỷ nhỏ này tự nhiên lại ngoan ngoãn như vậy? Đổi tính rồi?

Hai đương sự hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì, mãi đến khi Tùy Ức gọi điện hỏi khéo, Tùng Dung mới biết đến lời đồn vô căn cứ này. cô cầm điện thoại di động, vừa định giải thích thì trợ lý đứng cạnh thì thào nói mấy lời, cô bèn gật đầu, trả lời trợ lý,"nói với người ta là tôi đã soạn xong thỏa thuận ly hôn rồi, chốc nữa sẽ gửi qua email."

cô vốn đang trả lời câu hỏi của trợ lý, nhưng Tùy Ức lại không biết, tưởng Tùng Dung đang nói chuyện với mình, tự động coi "người ta" trong câu này thành Ôn Thiếu Khanh.

Tùy Ức hốt hoảng, ầm ĩ đến mức đòi ly hôn rồi? Mấy ngày nay ở bệnh viện vẫn gặp đàn anh Ôn, trông anh đâu có khó chịu? Có cần bảo Tiêu Tử Uyên đi khuyên bảo một chút không?

Tùng Dung trả lời trợ lý xong, đang định giải thích tiếp thì Tùy Ức ở đầu dây bên kia nói qua loa mấy câu rồi vội vàng cúp máy. Ban đầu cô cũng thấy lạ, nhưng quả thật bận quá, một lát sau cũng quên luôn chuyện này.

Tối đến, Tùng Dung vừa mở cửa vào nhà đã thấy Lâm Thần ngồi trên sofa cười hả hê, mà ông xã mình thì đang ngồi đối diện anh, vẻ mặt lạnh lùng.

Hiếm khi thấy hai người ở gần nhau, Tùng Dung đang thấy lạ, chợt phát hiện bầu không khí không ổn, nhìn Ôn Thiếu Khanh hỏi: "Sao thế?"

Ôn Thiếu Khanh mỉm cười, dịu dàng đáp: "Nghe nói luật sư Tùng muốn ly hôn với anh nên luật sư Lâm tốt bụng tới nhắc anh kiểm tra xem em có lén chuyển tài sản đi không, nhân tiện hỏi anh liệu có cần luật sư ly hôn, nể tình từng là tình địch, Luật sư Lâm còn có thể giảm giá hai mươi phần trăm."

Tùng Dung càng nghe càng mù mờ, "Ly hôn? Ai?"

Ôn Thiếu Khanh duỗi ngón tay chỉ lần lượt vào hai người "Em và anh."

Tùng Dung thận trọng nhìn biểu cảm khuôn mặt Ôn Thiếu Khanh, "Chuyện hồi nào vậy?"

Lâm Thần cũng băn khoăn, hai người này... trông sao cũng không giống một cặp đôi đang ầm ĩ đòi ly hôn, chẳng lẽ Tiêu Tử Uyên giỡn mặt anh? Dù Tiêu Tử Uyên là tên xấu bụng, nhưng Tùy Ức đáng tin mà...

Nghĩ vậy, Lâm Thần nhìn Tùng Dung hỏi: "Chính miệng em nói với Tùy Ức là đã soạn xong thỏa thuận ly hôn còn gì?"

"Em nói bao giờ..." Tùng Dung nói được một nửa thì ngừng lại, sau khi nghĩ ra, lập tức quay sang giải thích với Ôn Thiếu Khanh, "Câu ấy không phải em nói với Tùy Ức, chẳng qua lúc đó đang cầm di động, chắc là Tùy Ức hiểu lầm."

Ôn Thiếu Khanh nhướng mày không nói.

sự thật đã sáng tỏ, Lâm Thần vốn mang theo tâm trạng hóng chuyện và nhạo báng đến chế giễu Ôn Thiếu Khanh, lúc này kế hoạch phá sản, đành phải chán chường rời đi.

Lâm Thần đi rồi, Ôn Thiếu Khanh và Tùng Dung vẫn giữ trạng thái một ngồi một đứng, bầu không khí có hơi quái đản.

Tùng Dung mở miệng định giải thích, nhưng lại không biết giải thích thế nào, nghĩ cả buổi mới thốt ra một câu: "Tại sao... họ lại bảo chúng ta đang ly thân?"

Ôn Thiếu Khanh đã hiểu ra vấn đề, vừa thầm oán đám học trò nhiều chuyện, vừa làm mặt bình tĩnh, lạnh lùng hỏi lại Tùng Dung: "Đúng vậy, sao họ lại nói chúng ta đang ly thân?"

Tùng Dung tỏ vẻ vô tội, "Em không làm gì cả."

Ôn Thiếu Khanh gật đầu, dửng dưng lên tiếng: "Ừm, ly thân không liên quan đến em, em chỉ khiến họ nghĩ là chúng ta muốn ly hôn thôi."

Tùng Dung vỗ trán, thà để họ hiểu lầm là ly thân còn hơn! Ly hôn nghiêm trọng hơn ly thân nhiều!

cô ở với Ôn Thiếu Khanh đã lâu, biết nói lý với anh là vô ích, lập tức giở thói ngang ngược. Chuyện này đúng là do cô làm đấy, anh có thể làm gì cô nào? Nghĩ vậy, cô thản nhiên đi về phòng ngủ.

Nhưng vừa đi được mấy bước, tiếng thở dài của Ôn Thiếu Khanh đã vang lên sau lưng, "Mai anh có ca phẫu thuật."

"Mai anh có ca phẫu thuật..." Câu này chẳng khác nào bùa chú, vừa thốt ra, Tùng Dung như máy tính bị treo, không thốt nổi câu nào. Trong đầu cô tràn ngập suy nghĩ: Mai anh phải thực hiện phẫu thuật, đây là mạng người, chuyện này không lớn không bé, nhưng lời đồn ắt sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng. Đồng nghiệp của anh ở bệnh viện hẳn đều đã hiểu lầm, lỡ chuyện này ảnh hưởng tới anh...

Tùng Dung không dám nghĩ tiếp, cứng người dừng chân lại, quay người cố gắng nở một nụ cười, "Có cần em giúp gì không? Hay là sáng mai em đưa anh đi làm, nhân tiện dùng sự thật dẹp tan lời đồn?"

Hôm sau Tùng Dung cũng không đưa Ôn Thiếu Khanh đi làm theo đúng kế hoạch, nguyên nhân là... côhai Châu Trình Trình lại thất tình, vừa sáng ra đã đến ngồi trước cửa nhà cô khóc.

Ôn Thiếu Khanh và Tùng Dung vừa ra ngoài đã gặp cô nàng. Châu Trình Trình khóc lóc than vãn, níu chặt tay áo Tùng Dung không chịu buông. Ôn Thiếu Khanh thấy vậy, tỏ ý mình có thể tự đi làm rồi nhanh chóng rời đi.

Tùng Dung đưa Châu Trình Trình vào nhà, lặng người nghe cô nàng kể lại quá trình thất tình quen thuộc, sau đó lại bị Châu Trình Trình kéo đi shopping.

cô vốn chẳng ham shopping, chỉ đi cùng Châu Trình Trình cho có lệ. Châu Trình Trình lấy thẻ tín dụng ra trút giận, mua một lúc mười mấy đôi bông tai, vừa soi gương thử vừa hỏi Tùng Dung có đẹp không.

Tùng Dung nhìn chằm chằm tai Châu Trình Trình một lát, gật gật đầu rồi lại sờ lên tai mình, mắt lóe lên vài tia hâm mộ.

Đưa Châu Trình Trình về, lòng cô rung động, bèn gọi điện cho Ôn Thiếu Khanh. Điện thoại vừa kết nối được, cô liền đi thẳng vào vấn đề: "Em muốn bấm lỗ tai!"

Ôn Thiếu Khanh đang ngồi trong phòng làm việc xem bệnh án, nghe vậy thì ngón tay hơi động đậy, nhớ tới cảm giác mềm mại lành lạnh khi đặt tay trên vành tai cô, rồi nghĩ đến việc để người khác sờ lên đôi tai mềm mịn xinh đẹp đó là thấy bực mình, cau mày đáp: "không được!"

Tùng Dung ngạc nhiên, "Sao lại không được?"

Ôn Thiếu Khanh chậm rãi trả lời: "không được là không được, chẳng có sao trăng gì hết."

Tùng Dung kiên trì, "Em bấm cho em chứ có bấm cho anh đâu, sao anh phải ngăn cản chứ? Với cả, anhkhông đồng ý cũng vô ích, em đã quyết định bấm, nói một tiếng cho anh biết mà thôi."

Ôn Thiếu Khanh hằm hè, "Em nói thêm câu nữa thử xem?"

Tùng Dung đã quyết ý, khiêu khích nói: "Em muốn bấm lỗ tai! Mai đi bấm luôn!"

một khoảng lặng xuất hiện, sau đó Ôn Thiếu Khanh thở dài, "Thể chất em mẫn cảm, tới bệnh viện kiểm tra trước đã, nếu không có vấn đề gì, ở bệnh viện cũng có thế bấm lỗ tai, anh sẽ làm cho em."

Tùng Dung không nghi ngờ, "thật à?"

"Ừ..." Ôn Thiếu Khanh tỉnh bơ nói dối, "Nhân tiện hôm nay anh trực ca đêm, em ăn tối xong thì tới gặp anh luôn."

Vừa qua giờ tan tầm thì Tùng Dung tới bệnh viện, không gian lúc này rất yên tĩnh. cô theo thói quen điđến phòng làm việc của Ôn Thiếu Khanh, được mấy bước liền dừng lại, nhìn chăm chú bảng giới thiệu ngắn treo trên tường.

Tùng Dung không mấy khi đến phòng Ôn Thiếu Khanh, lần trước đến là lúc kết hôn tới phát kẹo mừng.

Lúc ấy Ôn Thiếu Khanh nắm tay cô, cười tươi đùa với mọi người, "Sau này tôi không sợ dân phá rối bệnh viện nữa."

Nụ cười của anh khiến người xung quanh hâm mộ vô cùng. Mọi người tò mò, "Tại sao?"

"Quy tắc đầu tiên khi đến phá rối bệnh viện, đó là tuyệt đối không được nảy sinh xung đột tay chân với bác sĩ có vợ là luật sư."

Mọi người cười ầm lên, đuổi bác sĩ Ôn đang hớn hở khoe tình tứ đi nơi khác.

Lần trước chỉ nhìn qua loa, không để ý kỹ, lần này tới đúng lúc phòng không có ai, Tùng Dung bèn đứng ở cửa nhìn kỹ một lượt.

trên bức tường bên trái treo bảng giới thiệu tóm tắt về khoa, tường bên phải là bản giới thiệu tóm tắt về bác sĩ. Tùng Dung đi đến đọc phần giới thiệu về Ôn Thiếu Khanh.

Bức ảnh trên bản giới thiệu trông chẳng ra sao, có thể là do chụp ảnh thẻ nên khuôn mặt anh khá cứng, trông nghiêm túc già dặn hơn rất nhiều. Nhưng dù thế, giữa một dàn giáo sư già tóc hoa râm, nhan sắc và thành tích của bác sĩ Ôn vẫn hết sức nổi bật.

Nhưng sau dấu chấm cuối cùng ở bản giới thiệu, không biết có ai đã dán lên đó một mẩu băng keo y tế ghi dòng chữ: đã kết hôn!!!

Lúc đặt xuống ba dấu chấm than kia, không biết người viết có tâm trạng như thế nào.

Tùng Dung còn đang ngẩn người, cánh cửa phòng làm việc đột nhiên bật mở. Ôn Thiếu Khanh từ trong đi ra, "Tới rồi sao không vào? đang nhìn gì thế?"

Trước đó anh đã nghe thấy tiếng bước chân cô, nhưng mãi không thấy ai vào, bèn đi ra xem. Ai ngờ vừa ra khỏi cửa đã thấy cô ngẩng đầu đứng đó xem bảng giới thiệu tóm tắt, không biết trên đó có gì buồn cười mà khóe môi cô cong cong, ý cười đong đầy trong mắt.

Tùng Dung bừng tỉnh, hắng giọng giấu giếm, "không có gì."

Trong phòng chỉ có một mình Ôn Thiếu Khanh. Hai người vừa bước vào phòng, Ôn Thiếu Khanh lập tức rũ bỏ vẻ bực bội khi nãy, thoải mái vui vẻ hỏi: "Ăn chưa?"

"Ăn với Châu Trình Trình rồi." Tùng Dung nhìn tập bệnh án để trên bàn, nhân tiện hỏi, "Hôm nay khôngbận à?"

Ôn Thiếu Khanh lập tức đặt ngón trỏ lên môi cô, "Suỵt... Ở bệnh viện không được nói những từ như "không bận" hay "nhàn rỗi", nếu không sẽ bị răn đe ngay."

Ngón tay anh ấm áp, có lẽ do vừa rửa xong nên còn thoang thoảng hương chanh. Chẳng biết lúc ấy nghĩ thế nào mà đầu Tùng Dung chợt nóng lên, nhanh chóng chạm lưỡi vào đó.

Vừa chạm, cả người cô như hóa đá.

Ôn Thiếu Khanh cũng bất ngờ. Trông thấy đầu lưỡi mềm mịn nhỏ xinh của cô thoáng lộ ra ngay trước mắt, ngọn lửa trong lòng anh lại bùng lên.

Thấy Ôn Thiếu Khanh nhìn mình đăm đăm, Tùng Dung cuống lên, gượng gạo xoa dịu, "Em... Em lấy khăn ướt lau cho anh nhé."

Dứt lời, cô tránh khỏi ánh mắt anh, cúi đầu tìm khăn ướt trong túi.

Tóc cô đã dài, lúc xoay người, một gợn sóng vẽ ra giữa không trung, Ôn Thiếu Khanh vô thức đưa tay nắm lấy đuôi tóc cô.

Thấy da đầu căng ra, Tùng Dung quay sang nhìn, có chút hoảng hốt trước động tác của Ôn Thiếu Khanh, bèn hỏi: "Sao thế?"

Ôn Thiếu Khanh lắc đầu, thả tóc cô ra rồi lại vuốt ve vành tai cô, giọng nói khàn khàn đầy đè nén: "Sao tự nhiên lại muốn bấm lỗ tai?"

Bắt gặp ngọn lửa quen thuộc trong mắt chồng, Tùng Dung hắng giọng, cố gắng chuyển dời lực chú ý của anh, "À... Mấy hôm trước Châu Trình Trình bấm lỗ tai, đeo mấy đôi bông tai trông rất đẹp, em cảm thấy... rất có nét quyến rũ nữ tính."

Ôn Thiếu Khanh cười, nhìn cô sâu thẳm, tay bỗng nâng lên sờ nhẹ lên vành tai cô, "Thế à?"

Mặt Tùng Dung nóng lên trước ánh mắt anh, "Ôn Thiếu Khanh... Tai em đau..."

không biết Ôn Thiếu Khanh nghĩ gì mà dùng lực không hề nương tay, còn có xu hướng càng xoa nắn càng mạnh tay.

Sau đó anh ngậm vành tai cô, liếm nhẹ, "Ừm... nói tiếp đi..."

nói tiếp đi? Luật sư Tùng vốn giỏi ăn nói, nhưng lúc này suy nghĩ trong đầu đã đặc quánh, giọng cũng run lên: "nói tiếp gì..."

Ôn Thiếu Khanh cắn vành tai mềm mại của cô, dụ dỗ hướng dẫn, "nói lại những gì em đã nói trong điện thoại với anh."

Khi nãy qua điện thoại, Tùng Dung rất cứng rắn, giờ phút này cô đã hóa thành vũng nước, nhưng vẫn chưa từ bỏ ý định, "Em muốn... Em muốn bấm lỗ tai..."

Ôn Thiếu Khanh nhả vành tai cô ra, lại thì thầm, "thật ra em muốn có nét quyến rũ nữ tính thì không chỉ có mỗi cách bấm lỗ tai..."

Tùng Dung động lòng; "Còn cách gì?"

Vừa dứt lời, Ôn Thiếu Khanh đã đè cô vào tường, cười cực kỳ mờ ám, "Em nói xem?"

Tùng Dung thót tim, "Ôn Thiếu Khanh! anh là đồ lừa đảo! anh bảo sẽ bấm lỗ tai cho em cơ mà."

Ôn Thiếu Khanh cười gian manh: "Lỗ tai thì anh chịu, nhưng cái khác…"

Tùng Dung chưa bao giờ thấy Ôn Thiếu Khanh càn rỡ như thế. rõ ràng khi nãy vào phòng, anh vẫn giữ hình tượng giáo sư thanh tao nhã nhặn, sao chỉ mới thoáng chốc đã...

Đến lúc kịp phản ứng,Tùng Dung liền bắt đầu giãy giụa. cô không biết chính sự giãy giụa ấy lại khiến Ôn Thiếu Khanh cảm nhận rõ ràng thân thể mềm mại ấm áp đang cọ đi cọ lại trong lòng mình. Chẳng biết qua bao lâu, hơi thở của anh trở nên nặng nề, giày xéo tai cô không chút thương tiếc, mãi đến khi vành tai đỏ như sắp chảy máu, anh mới cắn mạnh nó như trút giận.

Tùng Dung đưa tay đấm anh, "Lưu manh! Lừa đảo! Xấu xa!"

Ôn Thiếu Khanh cảm thấy ngọn lửa dâng lên trong lòng. anh càng kiềm chế, ngọn lửa ấy càng cháy dữ dội, bèn hung hăng ngậm lấy vành tai cô như muốn cắn nuốt vào trong bụng, nhưng giọng nói lại dịu dàng đến mức khiến người ta run rẩy, "Còn muốn bấm lỗ tai nữa không?"

Tùng Dung sắp khóc đến nơi, tủi thân lắc đầu, "Em không bấm lỗ tai nữa…"

Bên ngoài thỉnh thoảng vang lên tiếng bước chân. Tùng Dung sợ có người đột ngột đi vào nên khôngdám giãy mạnh, chỉ đành ghé vào tai anh thở dốc.

Giờ mặt cô ửng hồng, quần áo xộc xệch, nhưng trang phục của anh vẫn ngay ngắn, có áo blouse che lại nên không nhìn ra có gì khác lạ. Mà cô thì sao? Người khác trông thấy sẽ nghĩ về cô thế nào chứ?

Tùng Dung càng nghĩ càng tức, nghiêng đầu cắn vào cổ Ôn Thiếu Khanh. Vốn sức lực đã chênh lệch, côlại bị anh trêu chọc đến nhũn người nên cú cắn đó chỉ đủ khiến Ôn Thiếu Khanh cảm thấy cần cổ hơi nhói lên.

Tùng Dung đã cắn thì thôi, lại còn không chọn tốt vị trí, cắn đúng yết hầu của anh. cô chỉ kịp cảm thấy cục xương nhô ra trong miệng dao động lên xuống mấy lần rồi lập tức bị anh hôn lấy.

Ôn Thiếu Khanh chỉ hận không thể nuốt cô vào bụng. anh cũng nóng, vốn đang cố gắng kiềm chế, nhưng cô còn chọc ghẹo anh! Vậy thì đừng trách anh!

không biết có phải vì hoàn cảnh không cho phép không mà Ôn Thiếu Khanh hưng phấn dị thường. Tùng Dung càng giãy giụa, anh càng hưng phấn, cuối cùng còn bị anh dụ dỗ đáp lại...

Hai người áp trán vào nhau, thở hổn hến lấy hơi. Tùng Dung còn chưa thở đủ đã bị Ôn Thiếu Khanh kéo vào lòng vuốt ve, đến mức toàn thân cô mềm nhũn. Áp sát nhau như vậy, cô cũng phát hiện sự thay đổi trên cơ thể anh, biết Ôn Thiếu Khanh chuyện gì cũng làm được, nức nở thương lượng: "Để tối về! Về nhà anh muốn thế nào cũng được..."

Mắt Ôn Thiếu Khanh sáng lên, đưa tay vuốt ve môi cô, ngón tay quyến luyến ở khóe miệng, cười cợt nhả, "Thế nào cũng được? Thế này cũng được?"

Tùng Dung tức giận cắn cằm anh, "Ôn Thiếu Khanh! anh đừng được nước lấn tới!"

Ôn Thiếu Khanh cười khàn, nhân cơ hội lại cúi đầu quấn lấy môi cô.

Sợ cái gì là gặp cái đó, hai người đang giằng co thì nghe thấy tiếng đập cửa, "Thầy Ôn, thầy có trong đó không?"

Tùng Dung giật mình, cứng đờ ngẩng đầu nhìn Ôn Thiếu Khanh.

Ôn Thiếu Khanh không định buông cô ra, mặc kệ hoàn cảnh, nhắm mắt lại tiếp tục hôn, còn đưa tay che mắt Tùng Dung, dường như cô mất tập trung khiến anh rất không hài lòng.

Người ngoài cửa không nghe thấy tiếng động, ngừng một lát mới nói tiếp: "Thầy Ôn, bệnh nhân tặng ít hoa quả, em sắp ra một đĩa mang đến cho thầy. Thầy có ở đây không?"

Nghe đến đây, trái tim Tùng Dung chìm xuống. Khao khát nơi đáy mắt không giảm, lại dường như có thêm những cảm xúc khác, cô ngước lên nhìn Ôn Thiếu Khanh. Tiết mục đưa đồ ăn đêm ấm nồng này chắc đã diễn không ít lần nhỉ?

Ôn Thiếu Khanh hiếm khi thấy bộ dạng ghen tuông của Tùng Dung, vừa cười vừa cúi xuống hôn, mơ màng nỉ non: "Quản Trọng [1] nói: Có luật, nên định danh phận, dừng phân tranh. Bao giờ em xác định danh phận cho anh thì sẽ chẳng còn ai tương tư nữa đâu."

[1] Quản Trọng: Nhà chính trị, tư tưởng nổi tiếng của nước Tề thời Xuân Thu.

Tùng Dung sững sờ, danh từ chuyên ngành được thốt ra từ miệng tên làm nghề mổ xẻ này khiến lòng cô nổi bão, nén giọng quát anh: "Ôn Thiếu Khanh! anh mà còn đọc trộm sách chuyên ngành của em nữa là em trở mặt thật đấy!"

Từ khi kết hôn, phòng đọc sách của hai người đã kết hợp làm một, Ôn Thiếu Khanh rảnh rỗi lại đi tới giá sách đọc sách luật, một thời gian trước còn định đăng ký tham gia kỳ thi tư pháp.

Tùng Dung càng nghĩ càng tức, kéo bàn tay đang dán lên ngực cô, chỉ nhẫn cưới trên ngón vô danh, "Sao em lại chưa xác định danh phận cho anh chứ?"

Ôn Thiếu Khanh nhướng mày, "Ngoài kia người ta đồn chúng ta đang gây sự đòi ly hôn còn gì? Chẳng biết là công của ai."

Câu này của anh khiến Tùng Dung tắt lửa. cô nhìn vẻ thỏa mãn trên khuôn mặt anh, người run lên, hóa ra còn có một kiểu xấu bụng gọi là vừa ngây thơ vừa đen tối...

May mà người bên ngoài đợi mãi không thấy ai trả lời liền bỏ đi. Xung quanh yên lặng trở lại, giọng Tùng Dung đột nhiên không kìm nén được nữa, "Tay anh để đâu đấy?"

Ôn Thiếu Khanh tỏ vẻ vô tội, "đang vỗ về em, em vừa mới giật mình mà."

"anh đè vào đâu đấy?"

Tay Ôn Thiếu Khanh vẫn đặt trước ngực cô. một người vùng vẫy, một người không chịu buông. Chỉ nghe thấy tiếng sợi chỉ đứt phựt, Ôn Thiếu Khanh thoải mái cười trên nỗi đau của người khác, "Ôi kìa..."

Tùng Dung cúi đầu nhìn bộ quần áo xộc xệch trên người mình, lại nhìn thấy Ôn Thiếu Khanh áo mũ chỉnh tề trước mặt, cuối cùng thẹn quá hóa giận, đẩy anh ra, vừa mặc áo khoác vừa cúi đầu chỉnh lại quần áo rồi hốt hoảng chạy ra ngoài.

Vừa ra khỏi phòng làm việc thì thấy một nam một nữ đang đi về phía này. Trông thấy Tùng Dung, người đàn ông đột nhiên ồ lên.

Tùng Dung không có ấn tượng gì với anh ta, nhưng sợ đối phương biết mình nên cúi đầu vội vàng bỏ chạy. Người đàn ông kia nhìn tình hình, bỗng nhiên cười gian dắt cô gái bên cạnh lao đến phòng làm việc. không ngờ cửa phòng không đóng, Ôn Thiếu Khanh đang cúi đầu chỉnh lại quần áo.

Ôn Thiếu Khanh thấy hai người thình lình xuất hiện thì giật mình, lập tức cau mày.

Tay Giang Thánh Trác đang chảy máu, nhưng nét mặt nhìn anh lại tràn đầy vẻ hóng chuyện, "Người vừa nãy chính là ai đó đúng không? Nghe nói hai người đang ly thân? Lại gian díu với nhau rồi? Nếu chúng tôi đến sớm một chút có phải sẽ được xem một màn kịch hay không?"

Xét theo biểu hiện của Giang Thánh Trác, Ôn Thiếu Khanh quyết định dùng hành động thực tế để chặn miệng anh chàng.

Lúc xử lý vết thương, bác sĩ Ôn tự mình thực hiện, trả đũa theo đúng nguyên tắc chắc, chuẩn, độc, còn mang cả nỗi bức bối vì không được thỏa mãn dục vọng vào, hoàn thành quá trình trong tiếng rên la của Giang Thánh Trác.

Giang Thánh Trác đã bị thương lại bị đau thêm, trước khi đi còn chỉ vào cổ Ôn Thiếu Khanh nhắc nhở: "hiện trường gây án."

Ôn Thiếu Khanh theo phản xạ sờ lên, sau đó sững người, hình như là dấu vết vừa nãy Tùng Dung để lại sau khi cắn anh...

*Hết*

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Hạnh Phúc Nhỏ Của Anh Chương 18: Ngoại truyện 2: hải đường phai màu, xuân vẫn ấm

Bạn đang xem Hạnh Phúc Nhỏ Của Anh. Truyện được dịch bởi nhóm Diễn Đàn Lê Qúy Đôn. Tác giả: Đông Bôn Tây Cố. Chapter này đã được 12 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.