247Truyen.com

Hải Miên Bảo Bảo Chương 8: Làm người mẫu chuyên chúc của em (Hoàn)

Hải Miên Bảo Bảo - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Hải Miên Bảo Bảo Chương 8: Làm người mẫu chuyên chúc của em (Hoàn) online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Sở Thiên Từ cùng một đám đồng học xuống xe buýt liền đi vào khách sạn, cậu tốn thêm một phần tiền, chính mình một phòng. Cậu đem hành lý để tốt, đơn giản thu thập một chút bản thân, xuống lầu cùng mọi người tập hợp.

Bọn họ lần này tới vịnh Bích bên cạnh là vẽ vật thực, vịnh Bích không chỉ có nước sông xanh biếc, còn có một mảng cây phong, đúng lúc gặp trung tuần tháng chín, toàn bộ hồng thấu nửa bầu trời.

Bọn họ học mỹ thuật cố định đều phải tại mùa này lại đây vẽ vật thực, có thể họa vịnh Bích cũng có thể họa cây phong, học sinh yêu thích tự mình lựa chọn. Sở Thiên Từ lựa chọn họa cây phong, vừa đi còn một bên chụp rất nhiều ảnh, chọn vài bức cảm thấy hảo nhìn gửi cho Trần Bách Ca.

Trần Bách Ca như lão nhân làm tổ đợi tin nhắn, nhận tin đều lập tức hồi âm, cùng một màu khen dễ nhìn, dễ nhìn, thật là đẹp mắt. Sở Thiên Từ bị hắn đơn thuần khích lệ làm dở khóc dở cười, trả lời đùa hắn:

"Cẩu liếm cuối cùng hai bàn tay trắng."

Trần Bách Ca một bên xem tin, một bên não bổ Từ Từ nói chuyện, cảm thấy thực sự là đáng yêu vô cùng. Trả lời:

"Không, anh còn có lão bà, anh cẩu liếm là người thắng trong nhân sinh." (không hiểu lắm:((

Phát xong tin còn làm một cái biểu tình [ôm lấy hôn nhẹ]. Vì từ khi hai người bên nhau, rất ít tách biệt, nhiều lắm là thời gian Trần Bách Ca phẫu thuật dài một chút, không phải thì hai người cơ hồ không tách ra quá 12 tiếng. Tin nhắn đối với bọn họ chẳng tính thường dùng, có chuyện gì đều gặp mặt nói.

Lần này tách ra, có thể coi là để Trần Bách Ca hảo hảo cảm tạ thay đổi, cảm ơn khoa học kỹ thuật tiến bộ. Ngay cả Sở Thiên Từ đều cảm thấy phương thức như vậy thập phần mới mẻ, lấy điện thoại di động trải nghiệm một yêu xa cũng không tồi. Thế nhưng cậu làm sao đùa được tên giảo hoạt này, lúc cậu cảm thấy được dùng tin nhắn liên lạc cũng rất ngọt, Trần Bách Ca đã bắt đầu dự định làm sao tại đêm nay gọi video, làm Sở Thiên Từ cởi quần áo. Sở Thiên Từ cười ngọt ngào hồi âm Trần Bách Ca biểu tình [tiếp thu hôn nhẹ], liền viết:

"Vậy em đi vẽ nha, anh ngoan một chút ~ "

Trần cẩu lập tức trả lời: "Gâu!"

Sở Thiên Từ nâng điện thoại di động thiếu chút nữa cười ra tiếng, đồng học xung quanh đều hiếu kỳ nhìn về phía cậu. Bên cạnh cùng Sở Thiên Từ tương đối quen thuộc đồng học trêu ghẹo cậu:

"Bạn gái đi?"

Sở Thiên Từ cười híp mắt trả lời:

"Không phải."

Đồng học một mặt không tin:

"Cười thành như vậy còn không phải?"

Sở Thiên Từ rất thẳng thắn nói: "Là bạn trai a."

Người xung quanh cơ hồ đều im lặng một giây, sau đó phát ra "Oa nha" kinh ngạc thốt lên. Khoa mỹ thuật cởi mở, chuyên ngành của bọn họ càng là mười nam chín gay đều sắp thành truyền thống. Ngươi ở chỗ này là thẳng nam, sợ mọi người còn phải đồng tình ngươi, tuyên bó chúng ta không kỳ thị dị tính luyến(yêu khác phái - nam x nữ~), chứng minh cởi mở cùng bao dung. Chỉ có điều Sở Thiên Từ sinh hoạt như hũ nút, không tham dự bất kỳ hoạt động nào, lúc thường ngoại trừ lên lớp cùng hoạt động nhất định phải tham gia sẽ cùng mọi người, cơ hồ ở trường học không thấy được cậu. Đột nhiên nghe đến tình cảm của cậu, không khỏi kinh ngạc một phen, thế nhưng rất vui cũng bình tĩnh. Đồng tính luyến ái không coi là đề tài câu chuyện gì.

Sở Thiên Từ tìm một vị trí ánh sáng không tồi, đem bàn vẽ cùng ghế tựa dọn xong bắt đầu vẽ. Nghành gì đều có người thiên phú và người nỗ lực, chuyên ngành mỹ thuật càng phải như vậy. Sở Thiên Từ xem là vẹn cả hai mặt, thiên phú rất tốt nhưng cũng rất nỗ lực, lúc Trần Bách Ca không ở nhà, cậu cơ hồ đều vẽ tranh. Nhìn lá đỏ khắp núi, vài nét bút liền phác hoạ ra đại khái đường nét, tinh tế phác hoạ, vẽ màu, làm liền một mạch, lúc về sắc trời đã trễ, lão sư cũng bắt đầu gọi mọi người thu dọn đồ đạc trở về khách sạn.

Cậu và mọi người cùng nhau ăn cơm tối xong, lúc trở về phòng nghỉ ngơi, đã chín giờ tối. Thời điểm định đi tắm, Trần Bách Ca gọi video tới.

Sở Thiên Từ mới vừa tiếp, liền truyền đến âm thanh Trần Bách Ca.

"Nhớ anh không?"

Sở Thiên Từ cười hì hì nhìn màn hình, không lên tiếng. Sau đó liền cởi áo, lộ ra lồng ngực trắng nõn, đầu vú phấn nộn đối màn hình.

Trần Bách Ca mất tự nhiên nuốt một nước bọt.

"Ngày hôm nay chủ động như thế?"

Sở Thiên Từ hỏi một đằng trả lời một nẻo:

"Còn có một cái quần, bên trong là quần lót màu tím chọn."

Trần Bách Ca không tự chủ kéo kéo cà vạt trên cổ, hỏi:

"Phát tao?"

Sở Thiên Từ luôn thích ứng không được hắn hạ lưu thô bỉ nói, thế nhưng không thể phủ nhận, chính mình cũng bởi vì chút lời này sinh khoái cảm —— cậu tại nơi ống kính không nhìn thấy kẹp chặt hai chân.

Trần Bách Ca đối điện thoại di động nới lỏng cà vạt, cổ áo thoải mái hơn, có khi là chiêu đãi người yêu phát tao của hắn.

"Cởi quần."

Sở Thiên Từ tình dục lan rộng, cậu đem điện thoại di động chọn góc độ, quỳ ở trên giường chậm rãi cởi quần, quần lót liền "Không cẩn thận" bị lộ một chút, lộ ra nửa cái mông tròn trịa. Cậu dùng ánh mắt cực kỳ thanh thuần nhìn Trần Bách Ca, như đứa nhỏ không rành thế sự, lại đem thân thể bày ra tư thế cực kỳ phóng đãng, thật giống "Không cẩn thận" đối diện Trần Bách Ca. Trần Bách Ca bị cậu gợi tính dục tăng vọt. Hắn cởi quần tây, chỉ để lại quần lót, phình đến đại đại một bao. Mà áo sơ mi trắng lưu ở trên người, cà vạt tím sắc vắt trên vai trái.

Sở Thiên Từ nhìn thấy người yêu như vậy, hạ thể lại ướt một chút, cậu không kìm lòng được tại trước màn hình ma sát hai chân. Trần Bách Ca liếm liếm môi, cởi quần lót, thả ra dương vật bừng bừng phấn chấn.

"Đẩy chân ra, đem tao bức hướng về phía anh."

Sở Thiên Từ thuỷ triều đỏ mặt, đối ống kính mở rộng hai chân.

"Ngón tay cắm vào."

Sở Thiên Từ đem ngón tay chậm rãi tiến vào, nắm giữ cường độ không tốt đem mình làm đau, thở nhẹ một tiếng. Sốt ruột ngược lại là Trần Bách Ca.

"Bảo bối em cẩn thận một chút."

"Ân."

Sở Thiên Từ nhẹ nhàng gật đầu, tại trước mắt Trần Bách Ca cắm vào hai ngón tay. Cùng lúc đó, Trần Bách Ca cũng động tình tuốt động phân thân, Sở Thiên Từ như xuân dược của hắn, chỉ là nhìn cậu tự an ủi, đủ làm hắn cao trào.

Bên kia màn hình truyền đến tiếng Trần Bách Ca thở nặng, làm cho Sở Thiên Từ càng thêm hưng phấn, người yêu anh tuấn cao to mặc áo sơ mi trắng, đối với mình lộ ra hành thân xấu hổ, bọn họ nhìn màn hình cùng nhau thủ dâm.

"Thật muốn đem dương vật cắm vào."

"Sờ sờ bên trái đầu vú em, nơi đó tối mẫn cảm."

"Dùng sức cắm vào, ngón tay hướng bên phải gảy, côn thịt anh hướng nơi đó đỉnh em liền chảy nước."

Sở Thiên Từ đầu óc trở nên mơ màng rên rỉ:

"Lão công, rất muốn anh làm em... A... A ~ "

Cậu rên rỉ đạt đến cao trào, lòng bàn tay ẩm ướt một mảnh, đều là dâm thủy.

"Đem tao thủy liếm khô sạch sẽ."

Sở Thiên Từ quỳ gối trước màn ảnh, như mỗi lần liếm cự căn Trần Bách Ca, duỗi ra đầu lưỡi đỏ tươi từng chút liếm khô sạch sẽ dâm dịch trong tay mình. Hô hấp Trần Bách Ca dồn dập, trong tay cũng tăng nhanh cường độ, một tiếng rên khiến chính mình đạt tới cao trào.

Hai người nhẹ nhàng thở gấp nhìn nhau lẫn nhau. Sở Thiên Từ một mặt oán giận:

"Đều là mồ hôi, chán ghét."

Trần Bách Ca ôn nhu hống:

"Bảo bảo đem quần áo mặc hảo, đừng để cảm lạnh, đi tắm. Đừng cúp điện thoại, anh nhìn em."

Sở Thiên Từ phùn tào hắn:

"Em là tình dục tràn lan sao? Không phải anh làm em như vậy sao, Anh muốn một mũi tên xuyên đi gặp Faraday* không?"

Trần Bách Ca nghe không hiểu cậu nói cái gì, nhưng đoán được không phải lời hay, chỉ có thể đối người yêu làm nũng lấy lòng.

"Em mới sẽ không cho anh nhìn em tắm, sắc lang!"

Nói xong liền treo video, chính mình đi tắm, cậu hiểu rất rõ Trần Bách Ca, muốn mở video để hắn nhìn mình tắm, nói không chắc hắn liền muốn ở trong phòng tắm làm cái gì thiêu thân.

Sở Thiên Từ tắm xong đều sắp 11 giờ, cậu cầm di động lên, nhìn thấy một đống tin nhắn chưa đọc. Ngoại trừ lão sư thông báo thời gian ngày mai tập hợp, đều là Trần Bách Ca gửi.

"Em thật sự đi tắm sao? (? ω<)☆ "

"Hảo đi, xem ra em thật sự đi, vậy anh cũng đi tắm. ╮(╯﹏╰)╭ "

"Thật muốn cùng em cùng tắm a, như vậy có thể ở trong phòng tắm làm một pháo. ~(‾▿‾~)"

"Anh tắm xong, em còn không xong a? (▼ ヘ ▼#) "

Tiếp là một cái biểu tình, trên biểu tình viết vài chữ: "Trả lời anh đi, chỉ một câu a."

Sở Thiên Từ nằm trên giường ôm điện thoại bị hắn manh chết rồi, không khỏi phun tào, đến cùng ai bảo lão này không biết dùng ký tự? Tiếp đến viết:

"Xem ra bảo bảo của anh thật sự chưa tắm xong, vậy em đi ra phải nhớ hồi âm nha (;′д)ゞ "

"Tắm xong nhớ sấy khô tóc, còn phải uống sữa tươi nha d(′ω*) "

Sở Thiên Từ không biết hắn đã ngủ hay không, thế nhưng đột nhiên rất muốn đùa hắn.

"Ca ca đã ngủ chưa? Sinh viên nửa đêm cảm xúc mãnh liệt loả(không che đậy, trần trụi~) tán gẫu [ thẹn thùng ] "

Không ngờ Trần Bách Ca trực tiếp gọi video qua, Sở Thiên Từ nhịn không được vẫn là tiếp.

"Tiểu ca ca em nửa đêm cảm xúc mãnh liệt lỏa tán gẫu, anh tiếp tới cùng a! Lỏa tới trình độ nào anh cũng có thể tiếp!"

Sở Thiên Từ nhìn tên ngốc đối diện nhịn cười không được: "Ha ha ha ha anh hảo không chuyên nghiệp ai!"

Trần Bách Ca cũng cười nhìn cậu:

"Ân, đối với em, nói lại đều được."

Tình cờ chia cách cũng để cho hai người càng thêm nhớ nhung đối phương.

"Trần Bách Ca, em đột nhiên có chút nhớ anh, hảo muốn ôm anh nga."

Trần Bách Ca dỗ cậu:

"Bảo bối mau ngủ đi, ngày mai sẽ nhìn thấy anh."

Sở Thiên Từ không tin:

"Hừ, gạt em."

"Không lừa em, bé ngoan."

Vừa nói vừa bĩu môi khoa trương hôn Sở Thiên Từ một chút.

"Ngày mai có an bài gì?"

Sở Thiên Từ ngoan ngoãn nói cho hắn an bài ngày mai.

"Ngày mai chín giờ tập hợp, vẫn là vẽ vật thực."

Trần Bách Ca nhìn thời gian, 11:30, không còn sớm.

"Vậy em mau ngủ đi, ngày mai còn phải bận một ngày, ngày mai gặp."

Sở Thiên Từ chỉ coi hắn hống chính mình, cười gật đầu một nói ngủ ngon, liền cúp điện thoại.

Bảy giờ rưỡi sáng hôm sau đã có người gõ cửa, quấy nhiễu thanh mộng, Sở Thiên Từ tức giận đi mở cửa, lại nhìn thấy Trần Bách Ca đứng ngoài cửa. Trên người Trần Bách Ca còn mang tia khí lạnh bên ngoài, hắn trực tiếp ôm Sở Thiên Từ, dùng chân đá cửa, hai người ôm nhau ngã lên giường.

Sở Thiên Từ buồn ngủ cũng mất, hết sức kinh ngạc nói:

"Sao anh lại tới đây???"

Trần Bách Ca hôn bảo bối hắn mấy cái mới trả lời:

"Không phải nói ngày mai gặp, anh nào lừa gạt em."

"Chạy xe một buổi tối liền đến?"

"Ân."

Sở Thiên Từ lôi kéo mặt của hắn nghiêm túc nói:

"Anh quá tùy hứng! Buổi tối lái xe có bao nhiêu nguy hiểm a! Lần sau không cho như vậy!"

Trần Bách Ca ngửi mùi vị trên người ái nhân gật đầu đáp ứng. Hắn săn sóc giúp Sở Thiên Từ mặc hảo quần áo, chính mình tại phòng vệ sinh đơn giản chải chuốt một chút, hai người gọi bữa sáng vào phòng.

"Anh là người nhà cũng không thể tham gia a?"

Sở Thiên Từ một bên trét mứt hoa quả lên bánh mì, một bên như ân chuẩn gật gật đầu:

"Được rồi."

"Hảo hảo, cảm ơn Sở hoạ sĩ."

Chín giờ tập hợp, hết thảy đồng học đều nhìn thấy một nam nhân anh tuấn đứng bên người Sở Thiên Từ, hai người thân mật nói nói chuyện. Người mù nhìn đều hiểu là quan hệ như thế nào, lão sư cũng ngầm cho phép Trần Bách Ca cùng đội.

Sở Thiên Từ hôm nay vốn muốn vẽ phong cảnh, thế nhưng đột nhiên hưng trí đến đây. Cậu để Trần Bách Ca đứng ở dưới gốc cây phong, chính mình liền bắt đầu tác phẩm. Có thể là không nỡ Trần Bách Ca mệt nhọc, cũng có thể là có linh cảm sớm, nói chung tiến độ hôm nay đặc biệt nhanh, gần nửa ngày liền vẽ xong một bức họa.

Trần Bách Ca đứng cả người mệt mỏi không dám động, nhưng trong lòng cũng đắc ý, hắn nhưng là được Sở Thiên Từ chăm chú nhìn một ngày a, kiếm lời!

Bức họa này, Sở Thiên Từ không có nộp bài tập, cũng giấu không cho Trần Bách Ca xem, bất kể cưỡng bức dụ dỗ như thế nào.

Mãi đến tận thời điểm Sở Thiên Từ 30 tuổi, y thành hoạ sĩ nổi danh, lưu động triển lãm tranh toàn quốc, chính là này tấm (Tâm Tiêm). (đầu quả tim, người yêu quý nhất~)

Mà y, một đời cũng chỉ họa một người như, người mẫu dành riêng cho y, Trần Bách Ca.

HOÀN

- -----------

Michael Faraday(1791-1867), FRS là một nhà hóa học và vật lý học người Anh đã có công đóng góp cho lĩnh vực Điện từ học và Điện hóa học. Faraday nghiên cứu về trường điện từ xung quanh một dây dẫn có dòng điện một chiều chạy qua. Thoát khỏi bài học về định luật Fara của ổng mừng muốn chết >_<

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Hải Miên Bảo Bảo Chương 8: Làm người mẫu chuyên chúc của em (Hoàn)

Bạn đang xem Hải Miên Bảo Bảo. Truyện được dịch bởi nhóm tieungoclau.wordpress.com, wattpad.com/user/moemoenam. Tác giả: Tiên Hà Giải Hoàng Cục Phạn. Chapter này đã được 18 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.