247Truyen.com

Giang Sơn Như Thử Đa Kiêu Chương 316: Không thể không chấp nhận (Thượng) (Phần 1)

Giang Sơn Như Thử Đa Kiêu - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Giang Sơn Như Thử Đa Kiêu Chương 316: Không thể không chấp nhận (Thượng) (Phần 1) online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Công tước Phân Lãng thần sắc kinh hãi.

Lịch sử của vương quốc Lỗ Ni Lợi Á chính là một bộ lịch sử chém giết, người Lỗ Ni phổ biến đều có máu nóng không chịu nhận thua, cho nên thống nhất được Lỗ Ni Lợi Á tuyệt đối là một chuyện gian nan vô cùng. Trong quá trình thống nhất, thì chém giết là phương thức duy nhất. Chỉ có đem thành viên cuối cùng của kẻ địch, thậm chí là phụ nữ và trẻ em cuối cùng đều giết sạch sành sanh, mới có thể tính là giành được thắng lợi cuối cùng. Trừ khi đem kẻ địch đồ sát sạch sẽ, thì không còn phương thức chinh phục nào khác nữa.

Dương Túc Phong nói không sai, nội bộ Lỗ Ni Lợi Á tranh đấu thường thường tàn khốc hơn, tanh máu hơn xâm lược bên ngoài rất nhiều. Trong mấy trăm năm đại hỗn loạn trước kia, trên cả mảnh đất Lỗ Ni Lợi Á nhân khẩu hạ thấp xuống không đủ tám mươi vạn. Điều này chính là kết luận, điều này chính là chứng minh, mặc dù hiện giờ nhân khẩu vương quốc đã khôi phục được gần ngàn vạn rồi. Nhưng công tước Phân Lãng có thể đảm bảo, chỉ cần chiến loạn nội bộ khơi lên, thì chỉ trong thời gian chưa tới nửa năm, nhân khẩu của Lỗ Ni Lợi Á ít nhất phải giảm đi hơn một nửa.

Người Lỗ Ni giết người chưa từng chùn tay, dù là giết chính người của mình.

Mà hiện giờ quân Lam Vũ tới, lại lần nữa khơi lên gió tanh mưa máu trên mảnh đất Lỗ Ni Lợi Á, ông ta quả thực không dám nghĩ tới loại hậu quả như vậy.

Dương Túc Phong lưu ý tới thần sắc biến hóa của công tước Phân Lãng, thản nhiên nói: “Ngoài ra, công tước Phân Lãng, ta cũng biết thanh danh của ta không được tốt lắm. Nhưng ta nghĩ, thanh danh của Tô Lai Mạn đệ tứ cũng không tốt được hơn ta bao nhiêu, người muốn thay thế ông ta dứt khoát còn nhiều hơn ta nhiều lắm. Chỉ cần có cơ hội, ta nghĩ người muốn một đao chém đứt đầu ông ta tuyệt đối không ít, ông nói có đúng không.

Phân Lãng không còn gì để nói, chỉ đành khẽ lộ ra một nụ cười gượng gạo chua xót.

Thanh danh của Tô Lai Mạn đệ tứ quốc vương Lỗ Ni Lợi Á đương nhiên không thể tốt hơn Dương Túc Phong ở chỗ nào. Ông ta vốn là một kẻ biến thái, chuyên môn làm chuyện biến thái. Mặc dù triều đình che dấu nhiều phía, nhưng vụ tai tiếng liên quan tới ông ta vẫn lan truyền xôn xao, nhất là sự dâm loạn giữa ông ta và mấy nam nhân, càng làm người ta phẫn nộ, làm cho người ta buồn nôn.

Công tước Phân Lãng không thể che dấu sự tuyệt vọng và chán nản trong lòng mình.

Dương Túc Phong không hề giả dối, mà là quá chân thành, quá thẳng thắn. Chân thành làm người ta phát sợ, thẳng thắn làm người ta kinh hãi.

Y có vốn liếng để chân thành, có hậu thuẫn để thằng thắn.

Quân Lam Vũ chính là vốn liếng của y, chính là hậu thuấn của y.

Quân đội Lỗ Ni căn bản không có lực lương ngăn cản quân Lam Vũ tiếp tục tiến công.

Công tước Phân Lãng chỉ đành giữ im lặng.

Dương Túc Phong cũng không lên tiếng, cúi đầu mở một quển sách nhỏ ra, múa bút như chớp, lông mày dần dần nhíu chặt lại.

Công tước Phân Lãng ngồi ở bênh cạnh, lặng lẽ suy nghĩ, quan hệ giữa hai người giống như không phải đang đàm phán, mà là đang bàn bạc suy tính vấn đề.

Trầm mặc hồi lâu, công tước Phân Lãng do dự nhiều lần, đột nhiên lấy dũng khí đứng dậy, đem một bức tranh đặt trên bàn của Dương Túc Phong.

Dương Túc Phong cầm bức tranh lên, hờ hững xem qua.

Là bức tranh của vương hậu Ái Cát Lệ Ti của vương quốc Lỗ Ni Lợi Á.

Căn cứ vào tình báo, vương hậu của vương quốc Lỗ Ni Lợi Á, Ái Cát Lệ Ti, đích xác là một nữ nhân vô cùng xinh đẹp. Hơn nữa, do nguyên nhân tới từ bản thân Tô Lai Mạn đệ tứ, vị vương hậu trẻ tuổi này vẫn là thiếu nữ thuần khiết giữ mình như ngọc. Đối với một nam nhân tâm lý bình thường mà nói, sự mỹ lệ, cao quý, đoan trang, thuần khiết của nàng đều vô cùng có sức hấp dẫn.

Dương Túc Phong ngoẹo đầu nhìn Phân Lãng, có chút dáng vẻ khóc cười không xong.

Y đúng là không ngờ tới đối phương lại có thể đem vương hậu Ái Cát Lệ Ti ra làm vật đặt cược, xem ra thanh danh của mình đúng là dương danh tứ hải rồi.

Sắc mặt công tước Phân Lãng tức thì đỏ bừng giống như thịt cua nấu chín.

Dương Túc Phong nhíu mày nói: “Là ý của Tô Lai Mạn đệ tứ sao?”

Công tước Phân Lãng ra sức gật đầu.

Dương Túc Phong vừa bực mình lại vừa buồn cười nói: “Ông có thể trở về nói với lão ta, ta rất vui lòng tiếp nhận phần lễ vật này của lão. Có điều, quân đội Lỗ Ni vẫn phải giải trừ vũ trang. Nếu không đừng nói là vợ của lão ta, cho dù đem Tinh Tuyệt nữ vương tặng cho ta thì ta cũng sẽ không thay đổi quyết định này. Nếu như không còn chuyện gì khác, thì ông có thể trở về được rồi, quân đội của chúng ta ngày mai sẽ tiến công Y Ba Đan ngay, nếu như ông không muốn đi, vậy thì làm bạn với chúng ta cùng đi Y Ba Đan nhé.”

Công tước Phân Lãng chỉ muốn tìm một chỗ né tránh, vội vàng đứng dậy.

Dương Túc Phong chậm rãi nói: “Công tước Phân Lãng, ta hi vọng rằng, lần sau người cùng chúng ta đàm phán không phải là ông. Ông không thích hợp đi đàm phán, bởi vì ông chẳng có chút lợi thế nào cả, ông nên để tướng lĩnh cao cấp quân đội Lỗ Ni tới đây. Chỉ có bọn họ mới có thể hiểu rõ nhất, trên chiến trường sắp xảy ra điều gì.

Công tước Phân Lãng đi thẳng đầu không hề quay lại.

Đàm phán không ngờ tới cả mức lấy mỹ sắc của vương hậu bên mình ra dụ hoặc đối phương, thế còn có ý tứ gì nữa?

Tiết Tư Khỉ rón rén đi vào, sắc mặt có hơi chút hưng phấn. Điều này đối với nàng mà nói là chuyện rất ít có. Ở trước mặt Dương Túc Phong, quá nửa nàng đều có bộ dạng hận thù sâu nặng.

Dương Túc Phong cũng không khỏi hoài nghi hỏi: “Có chuyện gì mà vui mừng thế ?”

Tiết Tư Khỉ đưa cho hắn một phong điện báo, nhỏ giọng nói: “Đây là điện báo Tài Miểu Miểu gửi tới, bọn thiếp xem cũng mừng vô cùng. Người Ngõa Lạp thật biết nghe lời, mở miệng một cái là đồng ý dùng mười vạn chiến mã để đổi lấy tù binh của chiến dịch Lão Hổ Câu.”

Thời gian Phó Thanh Diệp tới được Đan Phượng phủ so với thời gian công tước Phân Lãng tới được cảng Lỗ Đạt còn sớm hơn một ngày.

Ông ta tới được Đan Phượng phủ vào ngày 29 tháng 9 năm 1729 thiên nguyên, nhưng không được nhân viên hữu quan của quân Lam Vũ lập tức tiếp kiến ngay, dường như là chuyên môn cho ông ta một đòn phủ đầu. Quân Lam Vũ không hề có một quan viên cao cấp nào ra gặp mặt ông ta, mà là ủy phái một quan viên rất bình thường ra chiêu đãi Phó Thanh Diệp. Điều này làm vị quân sư quyền cao chức trọng, ngồi ở vị trí túi khôn của người Ngõa Lạp đúng là có chút không quen. Nhưng người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu. Ông ta cũng chỉ đành lặng lẽ tiếp thụ hết thảy mọi sự an bài của quân Lam Vũ.

Đương nhiên, nhân viên hữu quan của quân Lam Vũ cũng đang lặng lẽ quan sát hành động của Phó Thanh Diệp, để phỏng đoán mục đích muốn đạt được và điểm giới hạn có thể chấp nhận của người Ngõa Lạp trong lần đàm phán này. Đồng thời cẩn thận đọc những tài liệu có liên quan tới Phó Thanh Diệp. Tìm hiểu sở thích cá nhân và nhược điểm của ông ta. Để tiện có thể bòn rút cho hết chất béo trên người ông ta, giành lấy lợi ích lớn nhất. Sóng điện tít tít tè tè qua qua lại lại giữa cao tầng của quân Lam Vũ.

Thất bại của chiến dịch Lão Hổ Câu đúng là đã cấp cho người Ngõa Lạp sự đả kích cực lớn. Bốn vạn kỵ binh tinh nhuệ của người Ngõa Lạp hoàn toàn tốt thất hết sạch, ngay một người trốn thoát cũng không có. Trên từ tướng quân, dưới tới mã phu thu gom cỏ khô, đều không sót một ai, điều này đối với người Ngõa Lạp mà nói, quả thực là một tiếng sấm nổ giữa trời quang ở ngay trên đầu bọn họ, trước mắt toàn là những ngôi sao lấp lánh đủ màu, giống như đang lúc vui mừng hưng phấn thì bị người ta đánh cho một côn thẳng vào đầu, thiếu chút nữa ngất đi.

Tất cả người Ngõa Lạp, bao gồm cả bản thân Phó Thanh Diệp, đều không dự liệu được kết quả cuối cùng lần nam hạ này của người Ngõa Lạp sẽ là toàn quân bị diệt. Tổn thất chiến mã thì đành thôi vậy, nhưng tổn thất lượng lớn nhân lực lại không thể nào bù đắp lại được. Chiến mã có thể khôi phục lại trong hai ba năm. Nhưng người thì ít nhất cần phải có thời gian từ tám tới mười năm. Chiến dịch này đã làm tổn thương cực lớn tới nguyên khí của người Mã Lạp, thậm chí làm dao động địa vị của người Ngõa Lạp trên cao nguyên Huyết Sắc.

Không biết vì sao, tin tức thất bại của người Ngõa Lạp truyền đi đặc biệt nhanh. Vào ngày thứ hai thứ ba sau khi người Ngõa Lạp chiến bại đã truyền khắp mỗi một bộ lạc của người Ngõa Lạp, làm chấn kinh mỗi một người Ngõa Lạp. Làm cho Ma Sa Địch muốn che dấu cái tin tức này cũng không thể nào làm được. Từng đoàn từng đoàn qúy tộc người Ngõa Lạp cơ hồ không hẹn mà cùng chạy tới lều lớn màu vàng của Ma Sa Địch. Yêu cầu hắn giải thích rốt cuộc chuyện là ra làm sao. Trong lúc chẳng còn cách nào, Ma Sa Địch chỉ đành thừa nhận tin tức bất lời này là sự thật. Lập tức dẫn tới một cơn địa chấn cấp bảy trong người Ngõa Lạp.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Giang Sơn Như Thử Đa Kiêu Chương 316: Không thể không chấp nhận (Thượng) (Phần 1)

Bạn đang xem Giang Sơn Như Thử Đa Kiêu. Truyện được dịch bởi nhóm Updating. Tác giả: Nam Hải Thập Tứ Lang. Chapter này đã được 52 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.