247Truyen.com

Dược Hương Trùng Sinh Chương 11

Dược Hương Trùng Sinh - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Dược Hương Trùng Sinh Chương 11 online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Thời tiết đầu hạ, hừng đông sớm, thời điểm hai mẹ con đến chợ người đã không thiếu, thanh âm rao hàng hết đợt này đến đợt khác.

Cái tiểu huyện này mọi hàng hóa trên thị trường hỗn độn, trên mặt đất giàn giụa vết bẩn, Cố Thanh Nương vẫn là lần đầu tới cái địa phương như vậy, nhưng nàng không chút do dự, giẫm lên nước bẩn chiếm được một chỗ đứng tốt.

“Nương, nơi này.” Nàng để giỏ xuống, lắc lắc cánh tay đau nhức, tiếp củi gỗ từ Tào thị.

Hai mẹ con còn không đứng vững, liền có một cái chân to đá tới đây, giỏ mộc đựng Viễn Chí nhất thời bị lật đổ hết ra ngoài.

“Ngươi làm cái gì?” Thanh Nương vừa sợ vừa giận không khỏi hô lên.

“Biến, ai nhượng các ngươi chiếm chỗ lão tử!” một trang hán tử vung đao giết heo lên.

“Là chúng tôi trước..” Thanh Nương muốn tranh luận, lại bị Tào thị kéo xuống.

“Xin lỗi, chúng tôi lúc này đi..” Tào thị cúi đầu nói, một mặt khom người nhặt Viễn Chí bị rơi.

“Phi!” tráng tử gặp nàng chịu thua, cũng không nói thêm gì nữa, đem bàn chính mình đặt lên.

Hai mẹ con ly khai nơi này, đi đến một góc khuất mới dừng bước, Thanh Nương xem vị trí, cười khổ một tiếng, quái không được mẫu thân không bán được củi.

“Thanh nhi mệt mỏi đi? Ngồi trên củi đỡ mệt..” Tào thị phủ đầu vai nữ nhi nói.

Cố Thanh Nương lắc đầu, ngược lại đem Tào thị ấn xuống ngồi trên đống củi “ Nương, ngươi ngồi”

Hai mẹ con nói lời này... mãi cho đến trưa, củi còn không có bán đi, trong lúc có người tới hỏi, nhưng ra giá Tào thị lắc đầu cự tuyệt.

“Nương?” Thanh Nương không hiểu, theo ý nàng, này củi bán đi có thể được mấy đồng tiền, các nàng còn chi dùng a.

Tào thị hẽ cười khổ, duỗi tay lặng lẽ chỉ mấy người đồng dạng đang bán củi “Này giá đã định, nếu chúng ta bán thấp hơn..”

Các nàng bán thấp liền quấy nhiễm tất cả củi lửa gia, khẳng định sẽ bị những người bán kia hội tìm gây sự,quy định này đối với Thanh Nương không xa lạ, chỉ là không nghĩ tới bán củi nhỏ cũng có định giá.

Nàng cũng cười than một tiếng.

“Tiểu cô nương, ngươi bán cái gì đây?” có người chỉ vào cái giỏ mộc của nàng hỏi.

Gặp có khách tới, Thanh Nương rất là cao hứng, vội đáp “Viễn Chí”

Dù sao lần đầu tiên, tâm lý có chút khẩn trương, hồi ức dược hành kế chiêu đãi khách, nàng lắp ba lắp bắp nói tiếp “Khách quan, này..này Viễn Chí.. sắc hoàng, ống tre thô, nội dày..”

“Viễn Chí? Thảo dược a.” khách nhân thanh âm cười tít mắt vội tránh ra.

Nguyên lai chỉ là hiếu kỳ hỏi một chút, Thanh Nương than thở, thẳng đến lúc tan chợ, củi cùng thảo dược cũng không bán được.

“Thanh nhi đừng gấp, chậm rãi chờ.” Tào thị thấy nữ nhi ủ rủ, cười an ủi, trong lòng cũng âm thầm than thở.

Cố Thanh Nương đối nàng cười cười, khẽ gật đầu, đi đến đầ ngõ, tiểu nương tử bán đậu hũ đang cắn hạt dưa, thấy nàng vội chào hỏi.

“Thanh Nương, ngươi khỏe?” nàng chào hỏi xong, nghĩ đến cái gì, quay đầu chạy vào trong tiệm, đảo mắt cầm vài quả trứng gà chạy ra, đưa cho Thanh Nương “Tặng ngươi.”

“Tẩu tử ngươi sinh?” Thanh Nương lập Tức minh bạch, cười hỏi.

Đậu Hoa mắt cười thành một đường “Đúng đúng, hôm qua sinh, là tên tiểu tử!” nói chuyện về sau lặng lẽ chỉ chỉ, hạ giọng nói “ Nương ta đem tẩu tử cùng bảo bối sủng lên..” nói xong che miệng cười khanh khách.

“Chúc mừng chúc mừng.” Tào thị nghe vậy cũng cười chúc mừng.

Đậu Hoa cười cảm ơn, lại kéo Thanh Nương, vẻ mặt tò mò hỏi “Chao ôi, ngươi thế nào biết hôm đấy Chu đại nương không có nhà? May mắn theo lời ngươi nói, đi thỉnh Vương đại nương, bằng không..” nói vỗ vỗ bộ ngực vẻ mặt nghĩ lại thấy mà sợ.

Đời trước tẩu tử Đậu Hoa bởi vì bà mụ chậm trễ, bỏ mạng, nương Đậu Hoa mắng suốt nửa con đường, Thanh Nương ấn tượng khắc sâu.

Nghe Đậu Hoa nói, nàng không khỏi hé miệng cười, lại không có nói chuyện, tổng không thể nói nghe nương ngươi nói đi.

“Phần tử tri thức biết chính là nhiều, phải hay không đọc thư hội xem bói?” Đậu Hoa cười nói, mắt thấy dưới chân nàng giỏ mộc “Ngươi mang theo cái gì?”

“Thảo Dược Viễn Chí” Thanh Nương ủ rũ đáp.

“Ngươi đi bán thảo dược?” Đậu Hoa hỏi.

Thanh Nương gật gật đầu, lại than thở “Không người mua.”

Đậu Hoa lại cười khanh khách, duỗi tay hướng đối diện nói “Ngươi đi phố xá trên bán? Ai đi phố xá trên mua? Nặc, ngươi nên đi hiệu thuốc bắc kia hỏi một chút a”

Cố Thanh Nương thuận theo tay nàng chỉ nhìn lại, con đường bên kia, có một biển quảng cáo hiệu thuốc bắc, tuy rằng trời tối, nhưng như trước vẫn có khách ra vào.

Hiệu thuốc bắc…

Cố Thanh Nương cắn cắn môi, do dự, bình thường hiệu thuốc cùng dược hành giao tiếp, mà dược hành cùng dược liệu thương gia bán lẻ giao tiếp, nàng bây giờ chỉ là cái bán tản dược, tối đa phải cùng thương nhóm dược liệu bán lẻ giao tiếp, trực tiếp đi hiệu thuốc bắc, chỉ sợ người ta không muốn mua thảo dược của nàng.

“Đi thử thôi, hỏi một chút, sợ cái gì.” Đậu Hoa thấy nàng do dự, cười nói, trong mắt có tia thương tiếc, này nguyên bản là thiên kim tiểu thư quan gia, bây giờ lại lạc phải mưu sinh, không thể nghiêm mặt là rất binh thường.

“Đi, ta đi cùng với ngươi.” Như vậy nghĩ, Đậu Hoa để hạt dưa trên tay xuống, quay đầu hướng trong điếm gọi “ Nhị ca, ta ra đây một chút.”

“Trời đã tối rồi, lại nổi điên chạy đi đâu?” bên trong có giọng nam đáp lời, đi ra một thanh niên hơn hai mươi tuổi, thấy Cố Thanh Nương cùng Đậu Hoa, vội cười chào hỏi.

“Đi, đi, đi.” Đậu Hoa nói, một mặt thay nàng cõng giỏ mộc lên.

“Nương, ta đi hỏi môt chút.” Cố Thanh Nương hướng Tào thị nói.

Tào thị gật gật đầu, cười nói tiếng hảo, không quên lại an ủi nàng “ Không sao, không gấp”

Trước đi vào trong nhà.

“Đậu Hoa tỷ, ta tới giúp ngươi.” Thanh nương vượt qua Đậu Hoa đã đi ra nói.

“Ta cõng được, ngươi thân thể thế này, không bằng ta lao động chân tay..”

Đậu Hoa cười đẩy tay nàng ra, khi nói chuyện đã đến gần hiệu thuốc bắc.

Cố Thanh Nương ngẩng đầu, xem biển trước mặt “Thiên Kim Đường” ba chữ, thời điểm trước nàng rất ít đi ra ngoài, ở trên con đường lâu như vậy, quen thuộc cũng chỉ có Đậu Hoa mà thôi, nàng mơ hồ nhớ phụ cận có một hiệu thuốc bắc, chính mình cùng cha thường mua dược của hắn, nhưng chính mình một lần cũng không đi qua nơi này.

“Hàng xóm láng giềng, nhận được, đừng sợ.” Đậu Hoa cười tít mắt an ủi nàng, đương trước rảo bước tiến lên hiệu thuốc bắc.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Dược Hương Trùng Sinh Chương 11

Bạn đang xem Dược Hương Trùng Sinh. Truyện được dịch bởi nhóm DĐ Lê Quý Đôn; Editor: thuganhanuoi. Tác giả: Hi Hành. Chapter này đã được 44 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.