247Truyen.com

Độc Tôn Tam Giới Chương 3161: Hứa dùng lợi lớn

Độc Tôn Tam Giới - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Độc Tôn Tam Giới Chương 3161: Hứa dùng lợi lớn online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Bọn hắn chở những Linh Thạch này về, nói không chừng trong mười ngày nửa tháng, địch nhân đã tìm tới cửa. Đạo phỉ nhìn chằm chằm vào bọn hắn rồi.

Số Linh Thạch này, quả thực đã là thiên văn sổ tự. Một khi truyền đi, bao nhiêu thế lực sẽ nhìn chằm chằm? Một miếng thịt mỡ như vậy, không có khả năng không người nhìn chằm chằm.

- Giang Trần Thiếu chủ, Tiểu Vương cẩn thận suy nghĩ một chút, đây quả thực là nan đề khó giải. Không biết Giang Trần Thiếu chủ có chủ ý gì không? Xin hãy dạy ta.

Thái độ của Hoắc Thân Vương rất khiêm tốn thỉnh giáo.

- Trước tiên đưa những Linh Thạch này đến Đông Diên đảo.

Giang Trần khoát tay áo.

- Mặc kệ là của các ngươi, hay là của chúng ta. Linh Thạch đi Hồi Xuân đảo vực, chỉ biết mang đến tai hoạ cho các ngươi.

Hoắc Thân Vương hơi có chút chần chờ, hắn cũng lo lắng, đi Đông Diên đảo, cái này còn có thể lấy về sao?

Bất quá hắn lập tức nghĩ đến, nếu Giang Trần muốn tham ô một nửa của bọn hắn, căn bản không cần quang co vòng vèo như vậy, trực tiếp chiếm đoạt, lại có thể thế nào?

Linh mạch này là hắn từ trong tay Thiên Chiếu đảo vực cướp về, cùng Hồi Xuân đảo vực bọn họ hoàn toàn không có vấn đề gì.

Nghĩ tới đây, Hoắc Thân Vương vội nói:

- Nghe Giang Trần Thiếu chủ phân phó. Những Linh Thạch này, nếu như Giang Trần Thiếu chủ ưa thích, Hồi Xuân đảo vực chúng ta dâng tặng toàn bộ, cũng cam tâm tình nguyện.

Dù sao Hoắc Thân Vương cũng là người làm đại sự, sau khi xem xét thời thế, hắn càng thêm ý thức được, những Linh Thạch này là khoai lang phỏng tay.

Cho Giang Trần Thiếu chủ, bọn hắn tổn thất chỉ là Linh Thạch.

Nếu như không cho Giang Trần Thiếu chủ, mang những Linh Thạch này về, tương lai bọn hắn tổn thất, rất có thể là số mệnh của cả Hồi Xuân đảo vực.

Giang Trần mỉm cười:

- Khó được các ngươi có tâm này, những Linh Thạch kia, đối với Bổn thiếu chủ mà nói, thật đúng là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi. Nếu như thế, trước về Đông Diên đảo lại nói.

Hoắc Thân Vương vốn là khách sáo, lại không nghĩ rằng Giang Trần một chút cũng không khách khí, trực tiếp thu nhận. Tuy trong nội tâm phát khổ, nhưng biểu lộ vẫn cười thập phần sáng lạn.

- Tốt, chúng ta liền đưa đến Đông Diên đảo.

Chứng kiến Hoắc Thân Vương bảo trì bình thản như thế, Giang Trần lại có chút ngoài ý muốn. Trong nội tâm âm thầm khen ngợi.

Từng cái phi thuyền, về tới Đông Diên đảo.

Bọn người Lỗ Triệt, nhìn thấy Giang Trần Thiếu chủ phản hồi đảo vực, cũng rất cao hứng. Thấy Giang Trần Thiếu chủ còn mang về rất nhiều tù binh, càng thêm ngoài ý muốn.

Hơn nữa, những tù binh này, bọn người Lỗ Triệt cũng không xa lạ gì.

Trung niên họ Hàn kia nhìn thấy bọn người Lỗ Triệt, cũng cảm thấy ngoài ý muốn:

- Lỗ Thái Thượng? Các ngươi không phải Thái Thượng chấp pháp của Tiểu Thang đảo sao? Như thế nào...

Lỗ Triệt nghiêm mặt nói:

- Tiểu Thang đảo tính là cái gì chứ? Bây giờ chúng ta bỏ gian tà theo chính nghĩa, đi theo Giang Trần Thiếu chủ rồi.

Trung niên họ Hàn chán nản,thất vọng “A” một tiếng, cẩn thận so sánh, Tiểu Thang đảo thật đúng là không coi vào đâu, có thể so với Thiếu chủ của Vĩnh Hằng Thánh Địa sao?

Không thể so.

- Lỗ Triệt, những người này, đều giam lại. Chờ người của bọn hắn đến chuộc. Nếu như trong một tháng, không có người đến chuộc, về sau bọn hắn là nô lệ của Đông Diên đảo, mặc các ngươi dử dụng.

Giang Trần nhàn nhạt phân phó.

Lỗ Triệt đại hỉ:

- Tốt!

Giam giữ người của Thiên Chiếu đảo vực xong, lúc này Giang Trần mới triệu tập bọn người Hoắc Thân Vương cùng Đinh tổng thủ.

- Mấy người các ngươi, trong nội tâm nhất định không thoải mái, cảm thấy Bổn thiếu chủ miệng rộng ăn thiên hạ, ăn tươi phần Linh Thạch kia của các ngươi a?

Hoắc Thân Vương vội nói:

- Không dám không dám, linh quáng này, nói thật, Hồi Xuân đảo vực chúng ta không còn mặt mũi nói có phần. Thiếu chủ là từ trong tay Thiên Chiếu đảo vực đoạt được, không phân cho chúng ta, là chuyện đương nhiên. Muốn cẩn thận tính toán, còn là Hồi Xuân đảo vực chúng ta thiếu nợ Thiếu chủ ngươi.

Giang Trần khoát tay áo:

- Sự tình không phải tính toán như vậy. Trước đó ta nói các ngươi đem Linh Thạch cho ta, đó là một loại bảo hộ đối với các ngươi.

- A?

Hoắc Thân Vương khẽ giật mình, lập tức nghĩ tới điều gì.

- Bất quá, những Linh Thạch này, các ngươi mang về, đích thật là tự mình muốn chết. Điểm này, các ngươi thừa nhận cũng tốt, không thừa nhận cũng tốt, cái kia là sự thật.

Giang Trần trần thuật quan hệ lợi hại.

- Vâng, Giang Trần Thiếu chủ nói có lý, Hồi Xuân đảo vực chúng ta, hoàn toàn chính xác không có khẩu vị lớn như vậy, nuốt vào những Linh Thạch này.

Điểm này, Hoắc Thân Vương không cách nào phủ nhận.

- Cho nên, ta gọi các ngươi đến, là muốn trưng cầu ý kiến của các ngươi. Nếu như các ngươi cố ý muốn nhóm Linh Thạch này, Bổn thiếu chủ tuyệt đối không chiếm tiện nghi của các ngươi. Một nửa kia, các ngươi cứ mang đi.

Ngữ khí của Giang Trần rất kiên quyết.

- Nếu như các ngươi không muốn Linh Thạch, cần bồi thường khác, Bổn thiếu chủ sẽ rất cảm kích. Bởi vì những Linh Thạch này, ta có chỗ trọng dụng. Ta sẽ căn cứ giá trị của những Linh Thạch này, cho các ngươi đền bù tổn thất tương ứng. Những đền bù tổn thất này, không phải tài nguyên, nhưng lại có thể làm cho Hồi Xuân đảo vực các ngươi truyền thừa muôn đời.

- A?

Con mắt của Hoắc Thân Vương sáng ngời, Giang Trần Thiếu chủ quang minh lỗi lạc, đây là muốn dùng chỗ tốt khác, giao dịch những Linh Thạch kia.

Loại phương án này, đối với Hồi Xuân đảo vực bọn họ là có lợi nhất a.

Trong lúc nhất thời, Hoắc Thân Vương cũng tâm động, rất muốn biết Giang Trần sẽ cho bọn hắn cái gì.

Giang Trần rất cần nhóm Linh Thạch này, nếu như lưu lại phần của Hồi Xuân đảo vực, như vậy tài nguyên mà Chư Thiên Vạn Linh Tỏa Thần Đại Trận cần, liền có thể giải quyết năm sáu thành. Tăng thêm một thành của hắn, cái kia chính là sáu bảy thành rồi.

Sáu bảy thành, là hoàn thành hơn phân nửa a.

Còn lại ba bốn thành, chỉ cần cố gắng, tin tưởng trong năm ba năm, là có hi vọng giải quyết.

Mặc dù nói loại mạch khoáng này có thể ngộ nhưng không thể cầu, nhưng mà Vạn Uyên đảo to lớn như vậy, Linh Thạch dự trữ nhất định là phi thường phong phú. Giang Trần tin tưởng, nhất định có thể thu thập đến.

- Hoắc Thân Vương, Hồi Xuân đảo vực các ngươi, ngươi cảm thấy thiếu nhất là cái gì?

Hoắc Thân Vương sững sờ, nhưng lại cẩn thận tự hỏi, hồi lâu sau, hắn mới nói:

- Hồi Xuân đảo vực, thiếu là nội tình, truyền thừa. Không có những cái này, sẽ rất khó bồi dưỡng được tu sĩ đỉnh cấp. Hồi Xuân đảo vực chúng ta, ngay cả một Thiên Vị đỉnh phong chính thức cũng không có. Nếu có, ít nhất loại thế lực như Thiên Chiếu đảo vực, là tuyệt đối không dám hiển nhiên xâm lấn như thế.

- Ân, ngươi nói không sai, nội tình, là căn bản.

Giang Trần gật đầu.

- Từ xưa đến nay, nội tình của hào phú thế gia, dựa vào là cái gì? Là đời đời tích lũy. Loại tích lũy này, chưa hẳn là tài nguyên. Quan trọng hơn là cất chứa, nói thí dụ như điển tịch võ đạo, nói thí dụ như pháp bảo Thần đạo, nói thí dụ như các loại bảo vật truyền thừa…

Hoắc Thân Vương thở dài, những vật này, đều cách Hồi Xuân đảo vực bọn họ quá xa.

- Những Linh Thạch này, giá trị xa xỉ. Bổn thiếu chủ cũng không muốn bạc đãi các ngươi. Nếu như các ngươi chịu nhượng lại cho ta, Bổn thiếu chủ có thể hứa các ngươi ba điều kiện.

- Thứ nhất, nếu như các ngươi có thể tìm được tài liệu chế tác Đỉnh Thiên Đan, Bổn thiếu chủ có thể miễn phí luyện chế cho các ngươi một lò Đỉnh Thiên Đan. Đỉnh Thiên Đan này, có thể làm cho tu sĩ Thiên Vị, vô điều kiện tăng lên nhất trọng.

- Thứ hai, Bổn thiếu chủ sẽ đưa tặng các ngươi một môn điển tịch, mặc dù không phải cấp bậc Thần đạo, nhưng ít nhất là Bán Thần.

- Thứ ba, ngày khác Hồi Xuân đảo vực các ngươi có sự tình gì dọn dẹp không được, Bổn thiếu chủ có thể thay các ngươi dọn dẹp một lần!

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 5/ 5 - 2 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Độc Tôn Tam Giới Chương 3161: Hứa dùng lợi lớn

Bạn đang xem Độc Tôn Tam Giới. Truyện được dịch bởi nhóm Vip Văn Đàn. Tác giả: Lê Thiên. Chapter này đã được 4 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.