247Truyen.com

Độc Tôn Tam Giới Chương 1902: Liễu gia mất trật tự (2)

Độc Tôn Tam Giới - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Độc Tôn Tam Giới Chương 1902: Liễu gia mất trật tự (2) online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

- Ai, hài nhi cũng cảm thấy buồn bực. Quan cấp không bằng ta, rất nhiều người không phải nghành yếu hại, đều nhận được thiệp mời. Cơ hồ tất cả mọi người đều đã bao dung. Nhưng hết lần này tới lần khác là ta, lại bị bỏ sót rồi. Hiện tại thời điểm mọi người tụ cùng một chỗ, thảo luận chuyện này, hài nhi như vậy rất là xấu hổ.

- Nói không chừng hắn đã quên ngươi?

- Không có khả năng. Loại người thông minh này, trong triều có quan to gì, hắn khẳng định rất rõ ràng. Danh sách quét qua, ai đi ai không có đi vừa xem hiểu ngay. Ta cảm giác, tựa hồ là hắn cố ý không mời ta.

Liễu gia lão gia tử không vui:

- Cái này có chút không hiểu thấu rồi. Người quan cấp không bằng ngươi, đều được mời tới. Hết lần này tới lần khác không mời ngươi, đây là đánh mặt ngươi a.

- Cũng phải a?

Liễu gia Đại Lang rất phiền muộn.

- Ca a, tên kia cũng quá kiêu ngạo rồi? Muốn huynh đệ ta kêu lên một nhóm người, vụng trộm thu thập hắn một chầu hay không?

Liễu gia tiểu công tử, ở một bên cũng nghe rất không thoải mái, kêu gào.

- Người nọ đến cùng có địa vị gì? Tên gì?

Liễu gia lão phụ cũng không cao hứng.

- Giống như tên Lưu Chấn. Tiểu Phong, ngươi cũng đừng xằng bậy. Lưu Chấn kia, bổn sự không cao. Bất quá không biết hắn ở đâu làm ra mấy tên thủ hạ, thực lực mạnh dọa người. Rất nhiều đầu lĩnh cận vệ của Nhất phẩm quan to, cũng cảm giác mình xa xa không bằng mấy tên kia.

- À? Đáng sợ như vậy? Lưu Chấn? Xích Đường Thành chúng ta, tựa hồ không có thế gia họ Lưu a. Có phải lầm rồi hay không.

- Không có lầm, thiệp mời người ta lạc khoản gọi Lưu Chấn.

Một bên Liễu gia tiểu công tử bỗng nhiên cả kinh, hỏi:

- Ca, ngươi nói hắn tên gì? Lưu Chấn?

- Đúng vậy.

- Lưu Chấn?

Liễu gia tiểu công tử kia nhảy dựng lên.

- Ca, ngươi nhớ không lầm chứ? Xác định gọi Lưu Chấn?

- Nói nhảm. Việc này ta bị động như vậy, ta đương nhiên phải nghe ngóng rõ ràng. Hắn gọi Lưu Chấn. Nghe nói trước kia chỉ là gia tộc bình thường, ở phố nhỏ Đại Hòe gì đó.

- A…

Sắc mặt của Liễu gia tiểu công tử lập tức trở nên rất khó coi.

- Tại sao sẽ như vậy, tại sao có thể như vậy? Hắn... Tiểu tử kia có chút tiền đồ ấy, làm sao có thể? Điều này sao có thể?

Liễu gia Đại Lang sững sờ:

- Tiểu Phong, ngươi nói cái gì? Chẳng lẽ ngươi nhận thức hắn?

Tiểu công tử Liễu Phong kia rất muốn phủ nhận, nhưng bị ánh mắt nghiêm khắc của cha già cùng Đại ca nhìn chằm chằm, để cho hắn muốn nói xạo cũng tìm không thấy tiết tấu phù hợp.

- Ta... Ta hình như có nhận thức. Thằng này, năm đó là người sa cơ thất thế a.

Hiểu con không ai bằng cha. Liễu gia lão phụ thấy bộ dáng của tiểu nhi tử, biểu lộ thoáng cái trở nên cực kỳ khó coi:

- Phong nhi, nhìn ngươi phản ứng lớn như vậy, có phải ngươi cùng người ta từng có quan hệ hay không?

Liễu Phong ấp a ấp úng:

- Là... Là có một chút như vậy.

- Chỉ có một chút sao?

Liễu gia lão gia tử có chút không tin.

- Chỉ một chút như vậy, aii, đều là một ít chuyện cũ năm xưa rồi. Năm đó ta...

Liễu Phong lắp bắp, biểu lộ có chút trắng bệch, ánh mắt né tránh, không dám cùng Liễu gia Đại Lang tương đối.

Liễu gia Đại Lang vỗ bàn, vẻ mặt giận dữ:

- Tiểu Phong, ngươi hỗn đản này, hiện tại ta rốt cuộc biết vì cái gì người ta không mời ta. Cảm tình là tới bới móc a. Ngươi nhanh nói chi tiết cho ta, các ngươi tầm đó đến cùng có ân oán gì?

- Ta...

Sắc mặt Tiểu Phong tái nhợt, ấp úng nhưng lại không chịu nói.

- Súc sinh, nhìn bộ dạng ngươi như vậy, khẳng định không phải chuyện tốt gì.

Liễu gia lão phụ cũng kích động lên, hắn quá biết rõ tiểu nhi tử của mình rồi. Gần đây đều là coi trời bằng vung, làm xằng làm bậy. Các loại chuyện xấu, quả thực là tội lỗi chồng chất.

Nếu như không phải nhi tử của mình, để cho hắn khách quan đánh giá Liễu Phong thoáng một phát, Liễu gia lão phụ nhất định sẽ bình luận sáu chữ: Chết không có gì đáng tiếc

- Nói mau.

Liễu gia Đại Lang hung hăng nện một quyền lên bàn, nện đến chén dĩa trên bàn binh binh pằng pằng nhảy dựng lên, ngã trên mặt đất nát bấy.

- Ca, ngươi đừng đánh ta. Ta nói, ta nói còn không được sao? Lúc trước... Ta không phải là xem nữ nhân của hắn lớn lên vô cùng yêu mị, cho nên... Cho nên ta hơi chút khiêu khích thoáng một phát. Ai nghĩ đến nữ nhân kia như củi khô, gặp chút lửa nàng liền cháy. Ai, là Tiểu Thiến, có lẽ các ngươi cũng biết a. Nàng bây giờ là sáu phòng của ta, ta cũng ngại nàng chán lệch. Nếu như Lưu Chấn còn nhớ nàng, cùng lắm thì trả lại cho hắn là được. Đâu phải đại sự gì a.

Ba…

Liễu gia Đại Lang giận dữ, một bạt tai hung hăng vung tới.

Liễu gia Đại Lang thật sự sắp bị tức phát nổ. Thiên hạ thậm chí có hỗn đản như vậy sao?

Đây chính là mối hận đoạt vợ, hắn lại nói bay bổng a. Còn tưởng rằng mình đoạt một cây kẹo, nói trả liền trả?

Thù giết cha, hận đoạt vợ, đây chính là hai cừu hận lớn nhất thiên hạ a.

Liễu gia Đại Lang như thế nào xem không rõ, người ta đây là tới báo thù, những cử động trước kia, chẳng qua là ấm người, là buồn nôn Liễu gia bọn hắn, trước gõ chuông tang cho Liễu gia bọn hắn.

Hậu chiêu chính thức, còn không có ra đâu.

Đáng hận súc sinh Liễu Phong này, đến bây giờ còn cảm thấy sự tình rất nhỏ, một câu cùng lắm thì trả lại cho hắn. Này có thể trả sao?

Đã đoạt nữ nhân của người ta, bán sạch gia nghiệp của người ta, làm cho người ta trong vòng một đêm hai bàn tay trắng. Loại cừu hận này, đổi chỗ mà xử, Liễu gia Đại Lang cũng chắc chắn sẽ từ bỏ ý đồ.

Trong lúc nhất thời, Liễu gia Đại Lang thực hận không thể trực tiếp rút đao chặt đệ đệ.

Liễu gia lão phụ gần đây đau lòng tiểu nhi tử, cưng chiều tiểu nhi tử. Thấy con lớn một bộ muốn sát nhân, vội vàng kêu lên:

- Đại Lang, tỉnh táo một chút, trời còn không có sụp xuống đâu.

Liễu gia Đại Lang phiền muộn, oán hận đặt mông ngồi trở lại trên mặt ghế:

- Cha, ngươi cứ bao che tên súc sinh này như vậy. Hắn gây họa còn không đủ nhiều sao? Một lần lại một lần, đều là ta chùi đít cho hắn. Lần này, đầy bờ mông đều là thỉ, ngươi bảo ta lau như thế nào? Trời còn không có sụp xuống? Lập tức sẽ sụp xuống rồi.

Liễu gia Đại Lang hổn hển.

- Không có khả năng, bây giờ Đại Lang ngươi là quan to triều đình, là người ăn bổng lộc Hoàng gia. Hắn một cái bạch đinh, lại không có công danh, ở Xích Đường Thành không có căn cơ. Dù nịnh bợ những quan to kia, vui chơi giải trí vài bữa cơm, người ta có thể vì hắn xuất lực, đối phó Liễu gia chúng ta sao? Nào có sự tình dễ dàng như vậy?

Lão nhân này vẫn còn có chút kiến thức.

Nhưng Liễu gia Đại Lang lại có cái nhìn khác:

- Cha, dù những quan to triều đình kia sẽ không giúp đỡ hắn đối phó Liễu gia chúng ta, thế nhưng mà bỏ mặc hắn báo thù Liễu gia chúng ta, cái này là có thể a? Ăn ân huệ của người, nên vì người ra sức. Thủ đoạn của Lưu Chấn kia cao siêu, ra tay lại rất hào phóng. Hiện tại văn võ cả triều, rất nhiều người đều nói Lưu Chấn này đích thật là hỗn tốt, ra tay hào phóng, làm người rộng rãi, là bằng hữu có thể kết giao.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 5/ 5 - 2 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Độc Tôn Tam Giới Chương 1902: Liễu gia mất trật tự (2)

Bạn đang xem Độc Tôn Tam Giới. Truyện được dịch bởi nhóm Vip Văn Đàn. Tác giả: Lê Thiên. Chapter này đã được 143 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.