247Truyen.com

Đồ Ngốc! Tôi Yêu Anh Chương 41.2: Sự Thật Và Giả Dối P1.

Đồ Ngốc! Tôi Yêu Anh - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Đồ Ngốc! Tôi Yêu Anh Chương 41.2: Sự Thật Và Giả Dối P1. online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

[ Tiếp chương 41.1 ]

lớn phủ lên đôi vai ông Trần đang đứng bên cửa sổ ngắm nhìn những tia nắng và hít thở không khí trong lành.

Cộc... cộc.

- Vào đi!- Ông Trần.

Cạch... cạch.

- Thưa ông chủ! Không có thông tin về vụ cướp lô vũ khí vừa qua.- Vệ sĩ.

- Ừ! Hãy chuẩn bị lô hàng khác để chuyển cho ông Leo sớm nhất. Ta sẽ đích thân vận chuyển. Gọi Thiên Duy lên ta gặp.- Ông Trần.

- Vâng!- Vệ sĩ.

cạch... cạch.

Tên vệ sĩ bước ra khỏi phòng để lại mình ông Trần trong căn phòng rộng. Một nụ cười nửa miệng trên môi, đôi mắt to tàn độc ánh lên cái nhìn sắc nhọn.

Cô đang nằm trên giường bệnh, khuôn mặt thiên thần có nét mệt mỏi.

" Một cô bé có khuôn mặt thiên thần đang ngồi khóc thút thít dưới gốc cây đào trong ánh nắng tươi vui của mùa thu. Từ xa một cậu bé có vẻ đẹp như được tạo hoá chạm khắc tỉ mỉ chạy lại phía cô bé.

- Sao nhóc lại khóc nhè rồi?- Cậu bé.

- Hu hu! Me không thương em!- Cô bé.

- Nín nào nhóc! Mẹ lúc nào cũng thương bé hết mà!- Cậu bé ngồi bên cạnh cô, khẽ vuốt những gọn tóc và lau khô hai hàng nước mắt.

- Thật không hai?- Cô bé.

- Thật! Mẹ chỉ đi làm chút mẹ sẽ về mà.- Cậu bé.

- Mẹ sẽ mua kem cho em chứ hai?- Cô bé.

- Mẹ sẽ mua thật nhiều kem cho nhóc. Giờ chúng ta vào nhà thôi nhóc!- Cậu bé.

- Vâng!- Cô bé đứng lên lau khô nước mắt và cùng cậu bé và nhà.

Trong ánh nắng tươi vui của mùa xuân hoà cùng tiếng cười đùa ấm áp của hai đứa bé mang bao niềm vui và hạnh phúc."

Anh bước vào trong phòng, nhìn cô nằm trên giường bệnh mà tim anh nhói đau. Nhẹ nhàng bước tới bên cô ngắm nhìn khuôn mặt thiên thần kia, khẽ vuốt những sợi tóc của cô, lau khô những giọt nước mắt trong suốt như pha lê trên gương mặt thiên thần kia.

"Nước mắt em lại rơi! Anh phải làm gì để em không phải khóc vì đau khổ nữa?"

- Hai! Hai!- Cô nói trong tình trạng mê sảng.

Khẽ nắm lấy bàn tay thon dài ấm áp của cô anh cảm giác như có một luồng điện chạy khắp cơ thể.

"Người đó là ai mà làm em phải đau đến thế?"

Moon đang đứng trên ban công bệnh viện nhìn toàn thành phố. Gió nhè nhẹ thổi làm mái tóc Moon tung bay trong gió càng khiến Moon quyến rũ hơn. Quang im lặng ngắm nhìn Moon mặc cho gió thổi và nắng phủ lên đôi vai. Không gian tĩnh lặng kéo dài cho đến khi chuông điện thoại Moon vang lên phá tan sự tĩnh lặng.

Like an image passing by, my love, my life

In the mirror of your eyes, my love, my life...

[Em nghe!]

[Ngày mai ông ta sẽ chuyển lô vũ khí. Ông ta sẽ chính thức vận chuyển. Em thông báo tiểu thư đi.]

[Chị ấy đang bị thương! Giờ tính sao anh?]

[Em cứ nói với tiểu thư đi! Tiểu thư sẽ có cách mà!]

[Vâng!]

Kết thúc cuộc nói chuyện Moon hít một hơi thật sâu và lại thả hồn mình vào trong hình ảnh toàn thành phố.

( Chương này rất ngắn vì mình muốn chương sau trọm vẹn ý mong mọi người thông cảm cho mình.)

Chương 41.2: Sự thật và giả dối P1.

Tại căn hầm nhà họ Trần.

Ánh đèn sáng rực khắp mọi nơi trong căn hầm, nơi đây không khí thật ngột ngạt chỉ có mùi người và mùi người, không một chút gió, không một chút ánh nắng mặt trời mà chỉ có sự lạnh giá bao chùm tất cả mọi nơi. Cái giá lạnh thấm sâu vào trong da thịt mỗi con người lạnh buốt. Ba chiếc máy bay và mười ba chiếc container được những tên sát thủ và vệ sĩ chuyển một lượng rất lớn vũ khí chứa trong các thùng đựng rượu trong đó chỉ có bốn chiếc xe container chứa vũ khí thật còn tất cả chỉ là giả để qua mặt các cơ quan chức năng, chúng đang tất bật di chuyển như những người máy đang làm việc. Ông Trần với bộ vest màu đen đứng quan sát các hoạt động trên môi nở một nụ cười nhan hiểm, bên cạnh là hai tên vệ sĩ thân cận.

Một tên vệ sĩ tiến lại phía ông, cung kính cúi đầu.

- Thưa ông chủ! Đã xong, giờ chỉ còn chờ lệnh của ông chủ.- Tên vệ sĩ.

- Tốt! Chuẩn bị xuất phát.- Ông Trần.

- Vâng!- Vệ sĩ.

- Máy bay xuất phát! Sau 20 phút nữa container mới được đi.- Ông Trần nói qua bộ đàm.

- Rõ.- Vệ sĩ.

Ông Trần bước tới chiếc Porsche 356A cùng hai tên vệ sĩ bước vào trong xe, cùng lúc này cánh cửa tầng hầm từ từ mở rộng, ba chiếc máy bay rời khỏi tầng hầm, bay trên bầu trời ở chế độ tàng hình phân tán khắp mọi đường không. Sau 20 phút mười lăm chiếc xuất phát, chiếc container số 2,4,5,6,8,9,11,13, đi hướng phía Bắc còn chiếc container số 1,3,7,10,12 rẽ hướng phía Đông, sau một tiếng chiếc Porsche 356A mới rời khỏi căn hầm.

Trên chiếc Porsche 356A.

Ông Trần với khuôn mặt lạnh lùng chăm chú nhìn về phía màn hình chiếc laptop mini, tai đeo chiếc tai nghe trắng.

- Thưa ông chủ! Sắp tới trạm Red.- Vệ sĩ Jack ngồi bên cạnh ông Trần nhìn vào màn hình laptop riêng lên tiếng.

Ông Trần không trả lời mà vẫn chăm chú nhìn màn hình laptop. Trên màn hình laptop lúc này là bản đồ thành phố, bốn chiếc xe trở vũ khí và một chiếc trở rượu đang trên đường SS3 cách trạm Red 10 km nhưng màn hình báo hiệu có cớm. Lấy bộ đàm bên cạnh ông thông báo cho những tên đàn em lái xe.

- Giữ thái độ bình tĩnh, đưa giấy tờ cho chúng kiểm tra.- Ông Trần.

- Rõ.

Để bộ đàm xuống ông lại nhìn vào màn hình laptop. Bên góc trái màn hình laptop là tất cả hình ảnh từ chiếc camera nhỏ được gắn tinh vi trên chiếc áo khoác của những trên sát thủ và đàn em để thu lại toàn bộ hình ảnh. Tất cả đều rất kĩ càng và tỉ mỉ một con kiến cũng không qua nổi những thiết bị tối tân được gắn trên người những kẻ vận chuyển lô vũ khí và cả lô hàng. Cuộc kiểm tra tại trạm Red đã trót lọt, bốn chiếc xe tiếp tục đi.

Lần lượt bốn chiếc xe đều qua các trạm một cách trót lọt ông Trần cảm thấy bất ổn khi lũ Fbi lại không đánh hơi thấy và cả người con gái bí ẩn kia nữa? Khẽ nhíu mày nhìn vào những hình ảnh mà camera thu về từ bốn chiếc xe, tất cả đều bình thường. Xe đã tới trạm Black cuối cùng, qua trạm này thì tất cả đều suôn sẻ và một số tiền lớn sẽ lại được chuyển vào tài khoản của ông. Bỗng tên đàn em giọng hoảng hốt nói qua bộ đàm:

- Thưa ông chủ! Chúng muốn dỡ lô hàng xuống kiểm tra.

- Hãy dúi cho chúng tiền và nói với chúng là cần xuất hàng gấp mà chỉ toàn rượu sợ chuyển đi chuyển lại sẽ gây vỡ và mất độ ngon của rượu.- Ông Trần.

- Rõ.

Hai tên vệ sĩ thân cận cơ mặt căn lại đầy lo lắng nhưng tuyệt nhiên vẻ mặt ông Trần vẫn bình thản nhìn vào màn hình laptop. Tên đàn em nói qua bộ đàm.

- Chúng không nhận tiền mà nhất quyết đòi kiểm tra lô hàng.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 3/ 5 - 4 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Đồ Ngốc! Tôi Yêu Anh Chương 41.2: Sự Thật Và Giả Dối P1.

Bạn đang xem Đồ Ngốc! Tôi Yêu Anh. Truyện được dịch bởi nhóm santruyen. Tác giả: Hoa Mười Giờ. Chapter này đã được 60 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.