247Truyen.com

Đỉnh Cấp Lưu Manh Chương 922: Phiền toái tới thăm

Đỉnh Cấp Lưu Manh - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Đỉnh Cấp Lưu Manh Chương 922: Phiền toái tới thăm online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

"Hướng tiên sinh, không nghĩ rằng chúng ta có thể gặp nhau ở đây." Sững sờ một lúc khi thấy Hướng Nhật ,mặc dù bộ dáng Hướng Nhật lúc này nhìn so với lần gặp trước muốn trẻ lại không ít, nhưng Hainke và Buck hai người vẫn có thể là nhận ra hắn. Hơn nữa với Hướng Nhật bọn họ cũng không phải thường xuyên gặp mặt, cho nên với việc Hướng Nhật đột nhiên trẻ thêm mấy tuổi cũng không có cảm giác gì kì quái, thậm chí còn cho rằng mấy lần trước không để ý kỹ, nghĩ tướng mạo này mới đích xác là tướng mạo sẵn có của Hướng Nhật.

"Hainke tiên sinh, ngài đến Hồng Kông có việc gì vậy?" Hướng Nhật vẻ ngoài mặt thì cười cười nhưng trong lòng không cười mà nhìn xem hai người, hắn cũng không có ngờ tới lại trùng hợp như vậy đụng phải hai người này trong thang máy, vốn lúc trước là Hướng Nhật muốn cực lực che dấu hành tung, nhưng hiện tại đã bị phát hiện, hắn cũng đành phải thả lỏng người mà thích ứng thôi. Bởi nếu như càng cố tỏ ra biểu hiện che dấu, ắt sẽ ngược lại làm cho đối phương sinh nghi.

"Tới gặp một người bằng hữu cũ." Hainke đương nhiên sẽ không ngốc phải nói ra việc mình vãng lai tới Hồng Kông, bởi sinh ý lần này là một thứ rất đặc biệt, cho nên hắn tùy tiện tìm một cái lý do để gạt Hướng Nhật.

Hướng Nhật thầm mắng một tiếng cái lão hồ ly này, tuy thế vẫn biểu hiện ra mặt nụ cười không ngớt mà xã giao: "Nguyên lai là ngài đến bái phỏng bằng hữu, ta còn tưởng rằng Hainke tiên sinh đến bên này là do có 'Đại sinh ý' mới chứ."

Hainke có tật giật mình, nghe Hướng Nhật nói vậy trên mặt có chút ít xấu hổ, ngượng ngùng mà cười lớn. Ngược lại bên cạnh hắn Buck thần sắc trên mặt không có bất kì sự thay đổi gì, để ý kĩ thì trên mặt lại còn ẩn ẩn lộ ra một chút khinh thường.

Hoắc Vãn Tình bên cạnh thấy Hướng Nhật cùng hai người ngoại quốc kia nói chuyện với nhau đã thấy lạ, lại còn nghe họ nói chuyện bằng tiếng Pháp, trong lòng nàng kinh ngạc không thôi, không thể tưởng được cái tên tiểu sắc lang này ngay cả tiếng Pháp cũng biết mà lại còn thuần thục như vậy.

"Vị tiểu thư xinh đẹp này là?" Hainke bắt gặp Hoắc Vãn Tình cùng Hướng Nhật đứng chung một chỗ, nhận thức rõ ràng phần nào quan hệ của hai người, hỏi điều này mục đích chính là muốn lảng sang chuyện khác.

"À, nàng là nữ nhân của ta." Hướng Nhật đoán rằng Hoắc Vãn Tình sẽ không biết tiếng Pháp, nên cứ thoải mái mà giới thiệu "Thân phận" của nàng, thật tình không hề biết rằng Hoắc Vãn Tình chẳng những hiểu được tiếng Pháp, mà lại còn cực kỳ tinh thông, nghe được Hướng Nhật giới thiệu như vậy,ban đầu hung hăng mà trừng mắt liếc hắn một cái, nhưng vẫn không có phá đám cuộc chuyện, sau đó nghĩ đến có chút xấu hổ mà khuôn mặt diễm lệ lại đỏ lên.

"Diễm phúc của Hướng tiên sinh thật lớn a, có bạn gái xinh đẹp như vậy." Hainke tán dương một câu, tiếp đó thì không biết nên nói cái gì tiếp cho phải. Kỳ thật ở chỗ này đụng phải Hướng Nhật, hắn cũng không bận tâm quá nhiều, chỉ là cảm thấy sự phi thường trùng hợp mà thôi, cũng bởi vì trùng hợp này mới biểu hiện ra ngoài kinh ngạc như vậy.

"Hainke tiên sinh thật sự là quá khen rồi, đúng rồi, buổi tối ngài có thì giờ rãnh không? Chúng ta lại gặp nhau bàn chút chuyện?" Hướng Nhật đương nhiên không phải thành tâm muốn mời Hainke, hắn chỉ là muốn thăm dò thoáng xem một phần phản ứng của Hainke thế nào.

Quả nhiên, Hainke trên mặt lộ ra vẻ khó xử: "Thật sự thật có lỗi, Hướng tiên sinh, buổi tối ta đã có việc bận rồi."

"Oh, quên đi, để chút nữa khi trở lại Bắc Hải, chúng ta hẹn gặp vào lúc khác vậy." Hướng Nhật nội tâm khẽ động, xem ra việc Hainke đêm nay không rảnh, đoán chừng là có "Hoạt động" gì đó quan trọng phải làm.

“Lúc đó,ta nhất định sẽ đến." Hainke nóng lòng cuối cùng cũng đến thời điểm thoát khỏi Hướng Nhật, thang máy tại đã dừng lại tại tầng 16, hắn cùng Buck nháy mắt ra dấu lẫn nhau, hướng về Hướng Nhật xin lỗi một tiếng, rồi cùng ra khỏi thang máy.

Hướng Nhật nhìn theo đến khi bóng lưng 2 người dần khép lại theo cánh cửa thang máy, ý vị thâm trường mà nở nụ cười, nghĩ đến buổi tối mình phải làm một khách nhân giấu mặt tìm hiểu một chút xem thật hư sự tình hai người Hainke là như thế nào.

Trầm tư chốc lát, thang máy đã đến tầng thứ mười bảy, Hoắc Vãn Tình nhắc nhở một câu "Đã đến", hai người cùng ra khỏi thang máy.

"Đi đến phòng ta trước, vào trong đi, ta có lời muốn hỏi ngươi." Hoắc Vãn Tình không để Hướng Nhật ly khai, ngay khi ra khỏi thang máy đã bảo hắn.

Hướng Nhật biết rõ Hoắc đại tiểu thư đoán chừng là muốn theo đuổi hỏi về cái bảo bối mà có thể làm cho người ta trẻ lại, nghĩ một chút hắn cũng không có cự tuyệt, bởi vì ý hắn vốn đã định lấy chuyện này để dụ Hoắc Vãn Tình mắc câu: "Đi, bất quá ta cũng không có nhiều thời gian đâu."

"Nhìn ngươi vội vã như vậy là để nhanh trở về gặp nữ nhân họ Tô kia sao?" Hoắc Vãn Tình đối với điều này cảm thấy hết sức bất mãn, nữ nhân họ Tô kia có cái gì tốt chứ, nàng thầm tự so sánh, người kia còn không có xinh đẹp như nàng, hơn nữa ‘vốn liếng’ cũng không thể hùng hậu như nàng được.(2 nghĩa, nghĩa nào thì ta k bik ~~ SCTK)

"Nếu còn nói thế nữa anh có thể sẽ đi ngay bây giờ." Hướng Nhật uy hiếp đáp, Tô Úc đã cùng hắn xác định quan hệ tình cảm, so với quan hệ thể xác mà không có cảm tình của Hoắc Vãn Tình thì trọng yếu hơn nhiều. Nếu như không phải nhìn ra Hoắc Vãn Tình đang ấm ức vì ghen, Hướng Nhật đã sớm không nói thêm lời mà rời đi. Hoắc Vãn Tình hừ lạnh một tiếng, thực sự sợ Hướng Nhật đi thật, không có tiếp tục cố tình gây sự chất vấn hắn nữa.

Hai người tiến vào gian phòng Hoắc Vãn Tình, thì ra là đối diện gian phòng Hướng Nhật, số 1708. Trước khi đi vào, Hướng Nhật còn cố ý nhìn nhìn gian phòng của mình bên cạnh, phòng 1705 của Tô Úc đang đóng chặt cửa, cũng không biết Tô Úc ở bên trong làm gì.

"Tiểu sắc lang, ngươi vừa mới cùng hai cái người ngoại quốc kia nói gì đó?" Hoắc Vãn Tình mục đích thực sự là muốn truy vấn Hướng Nhật về cái kiện bảo bối có thể làm cho người ta trở nên tuổi trẻ,nhưng trước khi hỏi chuyện đó, nàng cảm thấy vấn đề này cũng quan trọng không kém.

"Không nói gì, chỉ là xã giao bình thường thôi." Hướng Nhật cũng không phải không có ý muốn nói thật cho Hoắc Vãn Tình, chỉ là cảm thấy điều này không cần thiết. Lúc trước hắn chỉ là nhất thời nhanh miệng giới thiệu thân phận Hoắc Vãn Tình, mục đích cũng là vì muốn làm ra biểu hiện tự nhiên cho chính mình giống như tình cờ gặp mặt để 2 tên kia đỡ sinh nghi.

"Còn nói không có, ngươi không phải theo nói với bọn họ là ta là nữ nhân của ngươi sao?" Hoắc Vãn Tình có chút bất mãn, Hướng Nhật trả lời vậy làm cho nguyên cả chút mong đợi của nàng biết mất, cụt hứng, tâm tình vui chút cũng dần mà lạnh xuống.

Hướng Nhật không khỏi sững sờ: "Ách, em cũng biết tiếng Pháp?" Hoắc Vãn Tình khi biết nói Hàn ngữ đã vượt quá dự liệu của hắn rồi, không thể tưởng được ngay cả tiếng Pháp nàng cũng biết, bất quá việc bị vạch trần tâm tư chính hắn cũng không cảm thấy xấu hổ, mà biểu hiện ra ngoài còn là rất bình tĩnh, thản nhiên.

"Giờ mới hỏi ư? Nói cho ngươi biết, số ngôn ngữ ta biết còn nhiều hơn thế." Hoắc Vãn Tình trên mặt lộ ra vẻ rất kiêu ngạo, nàng thực là hiểu rất nhiều ngoại ngữ, không chỉ là Hàn ngữ, tiếng Pháp, thậm chí là Tây Ban Nha cùng tiếng Ý với nàng cũng không thành vấn đề.

"Được rồi, biết rõ sự lợi hại của em rồi, chúng ta giờ hãy là nói đến việc chính đi, em gọi anh đến không chỉ là vì chất vấn anh tại sao nói như vậy với hai cái người ngoại quốc kia thôi đó chứ?" Hướng Nhật lòng dạ thì đã biết tỏng Hoắc Vãn Tình muốn hỏi chính là cái gì, nhưng cứ vờ như không biết mà hỏi lại.

Hoắc Vãn Tình chợt nhớ chuyện cần làm, lúc này mới cả kinh, trong ánh mắt đột nhiên lộ ra ánh sáng mãnh liệt, mắt cũng dừng luôn việc chớp mắt mà nhìn chằm chằm vào Hướng Nhật, ngay cả việc vừa mới nhất thời bị Hướng Nhật làm cho không thoải mái cũng làm cho nàng quên bẵng đi: "Thiếu chút nữa quên, cái kiện bảo bối kia ở đâu? Nhanh cho ta xem một chút."

Nói xong, không thể chờ đợi được mà muốn thò tay lục lọi trên người Hướng Nhật. Bất quá tay vừa mới định vươn tới, thì chuông điện thoại trên người vang lên. Hoắc Vãn Tình dừng ngay động tác lại: vội vàng tìm chiếc điện thoại của mình, nghe điện không đến vài câu, Hoắc Vãn Tình sắc mặt đã đen lại.

"Làm sao vậy?" Hướng Nhật có chút ân cần mà hỏi thăm, xem sắc mặt Hoắc Vãn Tình biến hóa, đoán chừng có chuyện gì đó không tốt xảy đến.

"Hoàng Phong đang tìm ta trong tiệm châu báu." Hoắc Vãn Tình xanh mặt nói, hiển nhiên nàng cũng thật không ngờ Hoàng Phong lại nhanh chóng tìm đến như vậy, hơn nữa người thứ nhất tìm lại là nàng. Nhưng suy tính lại, kỳ thật điểm này nàng cũng không khó lý giải, dù sao lần trước Hoàng Phong cũng đã nhận ra nàng, đoán chừng là tìm đến mình để tra tin tức tiểu sắc lang đây mà...

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 5/ 5 - 1 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Đỉnh Cấp Lưu Manh Chương 922: Phiền toái tới thăm

Bạn đang xem Đỉnh Cấp Lưu Manh. Truyện được dịch bởi nhóm Updating. Tác giả: Lý Tiếu Tà. Chapter này đã được 127 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.