247Truyen.com

Đỉnh Cấp Lưu Manh Chương 919: Nhà của ngươi ở đâu?

Đỉnh Cấp Lưu Manh - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Đỉnh Cấp Lưu Manh Chương 919: Nhà của ngươi ở đâu? online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

"Phương Nghi! Hay lắm! Ngươi hay lắm! Ngươi rõ ràng là vì một người bình thường mà đối nghịch với ta?" người được xưng là "Văn Minh" hiển nhiên đã điên cuồng rồi, biểu hiện bây giờ cùng với tên của hắn lại hoàn toàn trái ngược nhau.

"Ta đây là vì muốn tốt cho ngươi." Phương Nghi lạnh lùng nhìn hắn, nếu như Hướng Nhật không phải là dị năng giả cấp năm..., nàng sẽ không ngăn cản. Nhưng đối phương hết lần này tới lần khác muốn đánh nhau, nàng đương nhiên không để chuyện này xảy ra. Như vậy theo lời nàng nói, xác thực là vì suy nghĩ cho nam nhân mà thôi.

"Muốn tốt cho ta? Vậy hãy tránh sang một bên." Nam nhân trên cơ bản đã mất hết lý trí, căn bản là nghe không vô Phương Nghi đang nói cái gì.

Lần này hắn vất vả lắm mới có thể cùng Phương Nghi ở chung một chỗ, vốn là hắn cho rằng đây là một cơ hội tốt, Nhưng Phương Nghi lại tình nguyện đối với một người bình thường như Hướng Nhật mà thân mật. Đối với hắn thì hay nóng tính vậy mà đối với Hướng Nhật lại tỏ thái độ lãnh đạm như vậy, chuyện này làm sao mà để cho hắn nhịn được cơ chứ.

Phương Nghi không thèm nói chuyện, cũng không có tránh sang một bên, chỉ lạnh lùng mà nhìn đối phương. Nếu như không là vì sự kiện kia, nàng hoàn toàn có thể không để ý người nam nhân trước mặt này chết hay sống.

"Tránh ra, Phương Nghi, ngươi không phải đối thủ của ta, ta cũng không muốn ra tay với ngươi." Nam nhân tuy nói là mất hết lý trí, nhưng đối với nữ nhân mà hắn thích, cũng không có ý định động thủ.

"Ta cho ngươi biết, nếu như ta tránh ra rồi, hôm nay có thể ngươi sẽ chết ở chỗ này, ngươi biết không? " Phương Nghi cũng không coi Hướng Nhật là người nhân từ mà ra tay nương tay với nam nhân này.

"Tránh ra! " sự điên cuồng trong mắt nam nhân ngày càng đậm, Phương Nghi lại biểu hiện như vậy, lại càng khiến cho hắn nghĩ nàng cùng nam nhân kia có hảo cảm, hắn tuyệt đối không để chuyện này xảy ra. Cho nên dù phải giết chết cái người bình thường kia, hắn cũng sẽ không tiếc, hơn nữa với hắn mà nói, giết một người bình thường cũng không tính là phạm tội.

"Ngươi thực sự muốn tìm đến cái chết sao? " sắc mặt Phương Nghi càng ngày càng tối sầm lại, nàng rất muốn xoay người rời đi, không thèm để ý xem nam nhân này sống hay chết. Nhưng nàng không thể, nàng biết rõ nếu như làm như vậy hậu quả về sau sẽ rất nghiêm trọng.

"Được rồi, Phương tiểu thư, người ta đã cự tuyệt hảo ý của ngươi, ngươi cần gì phải ngăn cản hắn?" Hướng Nhật ở đằng sau Phương Nghi có chút hả hê nói. Hắn có thể rõ ràng cảm nhận được người nam nhân kia đối với hắn có sát ý. Nếu dựa vào tính tình này của hắn, loại người này sớm đã bị chết vài lần rồi, bất quá hắn có thể sống đến bây giờ có thể là bởi vì có thực lực cường đại nên tuyệt đối tự tin. Đương nhiên, Hướng Nhật không có sát tâm, không có nghĩa là không có ý định giáo huấn đối phương một trận.

"Ta cảm thấy ngươi tránh đi thì tốt hơn." Phương Nghi cũng không quay đầu lại, nhưng hết sức chăm chú mà nhìn xem nam nhân trước mặt, nàng cho rằng chỉ cần Hướng Nhật tránh đi, nam nhân trước mặt có thể cũng không tiếp tục nổi điên. Kỳ thật nàng cũng biết tình cảm của đối phương đối với nàng, Nhưng tiếc rằng nàng đã sớm có người trong lòng, hơn nữa đối với hắn căn bản cũng không có cảm giác, hai người hiển nhiên không thể đến được với nhau.

"Ngươi sợ ta giết hắn sao?" Hướng Nhật đã nhìn thấu dụng ý của Phương Nghi, nhẹ nhàng cười nói, "Kỳ thật ngươi có thể yên tâm, gần đây cảnh sát Hồng Kông liên tục tìm ta gây phiên phức, ta cũng không muốn rước thêm phiền toái khác nữa, như vậy ta không cách nào tiếp tục ở lại Hồng Kông này được. Nếu như là ở chỗ khác, có lẽ ta sẽ không làm như vậy."

"Phương Nghi, ta lập lại lần nữa, mau tránh ra!!!" Tuy Hướng Nhật đã biểu đạt rõ ý tứ, nhưng trong mắt nam nhân cũng chỉ có một người là Phương Nghi, người bên ngoài nói hắn có thể nghe được, nhưng lại không hiểu được ý trong lời nói đó là gì. Hắn chỉ biết là hắn muốn giết cái người bình thường mà Phương Nghi có hảo càm kia.

"Được, ta tránh ra, nhưng hi vọng ngươi sẽ không hối hận." Phương Nghi âm trầm do dự một chút, rốt cục cũng tránh sang một bên. Nàng có thể nghe được trong lời nói của Hướng Nhật xác thực không có sát tâm, hơn nữa hắn cũng không cần phải lừa gạt nàng chuyện này làm gì. Tiện thể để cho Hướng Nhật dạy dỗ nam nhân kia một chút cũng tốt, tránh khỏi việc sau này hắn lại tự kiêu tự đại, không coi ai ra gì.

Phương Nghi tránh sang một bên, nam nhân kia đã sớm chịu không nổi, lòng ghen ghét cùng sát ý, thân hình lóe lên, nhằm phía Hướng Nhật mà lao đến, một vệt lửa theo sau thân ảnh của hắn cùng hắn chuyển động.

Vệt lửa tập trung lại trên tay hắn thành hai luồng hỏa diễm, hiển nhiên hắn cũng không ngại bị người ngoài nhìn thấy mà bị khiếp sợ, bởi vì hiện tại cũng không có mấy người đi đường cả.

Bất quá mới vọt tới trước người Hướng Nhật chưa đến một mét, hắn có cảm giác không cách nào tiến thêm được nữa, giống như lao vào một đống bùn lầy, lửa ở trên tay cũng đã tắt ngấm, chỉ có thể đứng im một chỗ không cách nào nhúc nhích được.

"Lĩnh, lĩnh vực..." loại cảm giác này, thoáng cái làm cho nam nhân nghĩ tới điều gì đó, trong mắt lập tức lộ ra thần sắc cực kỳ kinh hãi.

"Hôm nay may mắn cho ngươi đấy, vẫn chưa đụng đến ta, cho nên ngươi có thể giữ lại cái mạng nhỏ này." Hướng Nhật mặt không chút biểu cảm mà nhìn hắn, ngọn lửa trong tay đối phương cũng bị lĩnh vực của hắn nghiền ép tắt ngấm, cho nên cho dù có người đi đường đi ngang qua, cũng chỉ cho là người nam nhân kia đang biểu diễn hành vi nghệ thuật mà thôi không cho là kinh hãi thế tục.

"Bất quá, nếu như mà những tên a miêu a cẩu như ngươi cũng dám ra tay với ta , ta đây còn gì là mặt mũi nữa phải không? " ánh mắt Hướng Nhật trở lên lạnh lẽo.

Nam nhân lập tức cảm thấy ngực mình đau xót, đau đớn không ngừng truyền tới, giống như bị một nắm đấm vô hình đang không ngừng nhằm ngực hắn mà nện.

"Rầm rầm rầm " hắn như nghe được tiếng nắm đấm nện xuống da thịt. Nam nhân cũng chịu không nổi nữa, phun ra mấy ngụm máu tươi, cả người uể oải. Nhìn Hướng Nhật mà biểu lộ sự hoảng sợ và tuyệt vọng, và không thiếu một tia cầu khẩn.

"Yên tâm, ta nói rồi ta sẽ không giết ngươi, chỉ là muốn giáo huấn ngươi một trận." Hướng Nhật thấy người đi đường đang chú ý đến hành động bên này, lạnh lùng nói một câu, thu hồi lĩnh vực.

Nam nhân lập tức thân thể mềm nhũn, thiếu chút nữa là té trên mặt đất, nhưng hắn vẫn gắng gượng tinh thần để đứng vững. Hoảng sợ nhìn Hướng Nhật, không nói một lời, quay người rời đi, rất nhanh đã không thấy tăm hơi đâu hết. Bởi vì ở trước mặt nữ nhân mà mình thích, bị một người nam nhân khác đánh thảm hại, cái loại nhục nhã này chỉ sợ không ít người có thể chịu đựng được.

"Ngươi sao không đuổi theo? " Hướng Nhật nhìn Phương Nghi bên cạnh thần sắc có chút phức tạp.

"Có tác dụng sao?" Phương Nghi nhàn nhạt đáp lại một câu, lại nhìn qua hướng mà nam nhân đã rời đi.

"Nói thật, vốn ta cũng không có ý định hỏi, nhưng ta lại rất ngạc nhiên, ngươi cùng hắn cuối cùng là có quan hệ gì? Ta có thể nhìn ra được, ngươi đối với hắn hẳn cũng không có mấy cảm tình, lại có thể dễ dàng để cho hắn bên cạnh ngươi."

"Cái này hình như không có quan hệ gì với ngươi." Phương Nghi phản ứng như cũ rất lãnh đạm.

"Đương nhiên, ta chỉ là tùy tiện hỏi thôi." Hướng Nhật hiếu kỳ là hiếu kỳ, nhưng cũng không thể bởi vì tò mò mà tiếp tục dây dưa thêm, huống chi chuyện này cũng giống như Phương yêu nữ nói, căn bản là không có quan hệ gì với hắn.

"Phạm Thải Hồng bây giờ đang ở đâu? " khi Hướng Nhật chuẩn bị quay người rời đi, Phương Nghi đột nhiên hỏi một câu, đây là lần đầu tiên nàng nhắc tới cái tên "Phạm Thải Hồng" , hơn nữa ngữ khí nghe cũng có chút quái dị.

"Trong nhà của ta." Hướng Nhật cũng không có hoài nghi cái gì, chỉ cho là đối phương đối với Phạm Thải Hồng cũng thống hận giống như Phạm Thải Hồng thống hận nàng.

"Trong nhà của ngươi? "sắc mặt Phương Nghi bỗng dưng biến đổi, trở nên cực kỳ khó coi, "Nàng vì cái gì mà lại ở trong nhà của ngươi? "

"Vấn đề này ngươi đi mà hỏi nàng ta." Kỳ thật Hướng Nhật đối với vấn đề này có thể trả lời, bởi vì họ Phạm chính là cái nữ nhân điên lúc trước chây ỳ ở lại trong nhà hắn, mục đích chính là vì để ý đến Thiết Uyển, bất quá loại chuyện này làm sao hắn có thể tự nói ra được?

"Nhà của ngươi ở đâu? " sắc mặt Phương Nghi đã trở nên tái nhợt, hiển nhiên câu trả lời của Hướng Nhật cũng không thể làm cho nàng thoả mãn.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 5/ 5 - 1 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Đỉnh Cấp Lưu Manh Chương 919: Nhà của ngươi ở đâu?

Bạn đang xem Đỉnh Cấp Lưu Manh. Truyện được dịch bởi nhóm Updating. Tác giả: Lý Tiếu Tà. Chapter này đã được 116 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.