247Truyen.com

Đỉnh Cấp Lưu Manh Chương 903: Gặp phải phiền toái

Đỉnh Cấp Lưu Manh - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Đỉnh Cấp Lưu Manh Chương 903: Gặp phải phiền toái online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

"Uh, ta phải cảm tạ ngươi nhiều! " Hoắc Vãn Tình đã làm được tình trạng này rồi, Hướng Nhật còn có thể làm khác sao? Lẽ nào bây giờ còn có thể đem người trở về hay sao? Làm như vậy mà nói Hướng Nhật cũng cảm thấy mình không hợp nhân tình rồi. Hơn nữa cũng xác thực theo như lời như Hoắc Vãn Tình, không có Ngô luật sư cùng đoàn luật sư xuất hiện, phỏng chừng cảnh sát vẫn còn muốn tìm hắn nói chuyện thêm.

"Tiểu thư." Phía sau Ngô Đại Trạng đã đi tới, đối mặt với Hoắc Vãn Tình trong xe, hắn mang trên mặt dáng vẻ tươi cười, không thể tưởng tượng là người trước đó tại đồn cảnh sát trong kia uy phong lẫm liệt, quyết đoán sát phạt.

"Có nắm chắc không? " Hoắc Vãn Tình hướng hắn nhìn thoáng qua, nhàn nhạt hỏi. Người thường nhìn thấy Ngô Đại Trạng tự nhiên là kính lễ (kính trọng, lễ phép - Kool), nhưng đối với nàng họ Hoắc mà nói, Ngô Đại Trạng chỉ là một người làm thuê trong nhà, so với bảo mẫu người làm vườn các loại cũng không có khác biệt gì lớn.

"Cái này... Hướng tiên sinh còn chưa đem toàn bộ tình tiết vụ án nói cho ta nghe." Ngô Đại Trạng sửng sốt một chút, kỳ thực muốn nói nắm chắc mà nói..., lấy hắn tự tin đối với thực lực mình, thì là Hướng Nhật không có đem tình hình thực tế nói cho hắn biết, hắn cũng nắm chắc khả năng rất lớn thắng cáo trạng.

"Ah? " Hoắc Vãn Tình sửng sốt, ngay cả tình hình án kiện còn chưa từng nói qua, nhịn không được trừng trừng nhìn Hướng Nhật, cho rằng tiểu sắc lang lại không tình nguyện hợp tác rồi, "Rốt cuộc chuyện gì xảy ra? Ngươi nói rõ ràng xem, vì sao cảnh sát hoài nghi ngươi giết người? Không nói rõ ràng, Ngô luật sư bọn họ làm thế nào giúp được ngươi? "

Hoắc Vãn Tình tuy rằng tự chủ trương một chút, nhưng Hướng Nhật biết không có cách nào cự tuyệt hảo ý của nàng rồi, nghe vậy cũng không để bụng đem chuyện tình lúc trước của hắn tại California nói lên một lần. Đương nhiên, lược bỏ bớt cảnh giết người, chỉ nói tự mình đi sau đó không bao lâu đã bị cảnh sát Hồng Kông dẫn tới đồn cảnh sát, khi đó mới biết được Dương Nghĩa Thiên chết rồi.

Hướng Nhật biểu đạt được rất rõ ràng, Hoắc Vãn Tình cùng Ngô Đại Trạng hai người cũng đều đã hiểu rồi.

"Ngô luật sư, cái vụ án này ngươi thấy thế nào? " Hoắc Vãn Tình nhìn thoáng qua Ngô Đại Trạng nói. Tuy rằng nàng cũng hiểu được theo lời tiểu sắc lang nói như vậy, hắn đúng là vô tội (em ơi đùng tin nó lừa đấy - Kool). Nhưng nàng cũng không phải người trong nghề, nên nghe người trong nghề nói xem.

Ngô Đại Trạng vẻ mặt tự tin nói: "Không thành vấn đề, tiểu thư, giao cho ta, mười phần nắm chắc! " Ngô Đại Trạng nói lời này nhưng không chỉ là tự tin với thực lực của mình, mà còn bởi vì vụ án này thực sự rất đơn giản, cảnh sát đừng nói có căn cứ xác thực, mà đầu mối khác cũng không có, như loại vụ án nhỏ này, tùy tiện tìm một một luật sư dưới quyền đều có thể giải quyết, khiến hắn ra tay quả thực là đại tài tiểu dụng (tương đương với “dùng dao bầu giết gà” – Kool). Bất quá nếu là Hoắc đại tiểu thư tự mình nhắn nhủ, hắn đương nhiên không thể qua loa rồi, tự thân xuất mã cũng có thể cho thấy sự coi trọng của hắn đối với cái vụ án này.

"Vậy là tốt rồi! " Hoắc Vãn Tình tựa hồ sớm dự liệu được Ngô Đại Trạng sẽ nói như vậy, trên mặt cũng không có cái vẻ mặt cao hứng đặc biệt gì. Đuổi Ngô Đại Trạng đi, Hoắc Vãn Tình thấp giọng nói với Hướng Nhật: "Đi, lên xe."

"Đi đâu? " Hướng Nhật sửng sốt, không rõ Hoắc Vãn Tình lại muốn làm cái gì.

"Cứ lên xe đi, còn sợ ta đem ngươi bán à? " Hoắc Vãn Tình hờn dỗi không ngớt, xem tiểu sắc lang làm như mình có âm mưu gì vậy, nàng cũng có chút tức xì khói.

Chờ Hướng Nhật ngồi vào trong xe, Hoắc Vãn Tình không khỏi đắc ý nói: "Mang ngươi đi một nơi phong cảnh đẹp, có thể ngươi còn cảm kích ta cũng không chừng."

"Cái nơi phong cảnh đẹp gì? " Hướng Nhật trong lòng hơi động một chút, nơi có thể làm cho hắn cảm kích, chẳng lẽ là nơi nào?

Hoắc Vãn Tình không nói, khởi động xe rời đi.

Hướng Nhật biết là không thể từ nàng biết được gì, bất quá hắn cũng không phải người có lòng hiếu kỳ lớn như vậy, dù sao đã đến, cần gì phải nóng lòng nhất thời.

Đang nghĩ ngợi, điện thoại trên người vang lên, Hướng Nhật lấy nhìn, nguyên lai là Vương Quốc Hoài gọi tới.

"Hướng lão đệ, tìm được vị trí cái khoang thuyền cũ kia rồi." Vương Quốc Hoài vừa nói thì khiến Hướng Nhật hơi có chút vui vẻ nhìn ra ngoài, nguyên tưởng rằng chỉ có thể đợi đến tối hoặc ngày mai mới có thể biết, nào ngờ lão họ Vương làm việc nhanh nhẹn như vậy, lúc này mới qua bao lâu? Tin tức đã đưa tới cửa.

"Nhanh như vậy? " Hướng Nhật có chút giật mình.

"Đúng dịp, vừa vặn ta có một tên đệ (nguyên văn: “mã tử”, nghĩa là tay sai, đệ của một đại ca, bản convert nó dịch là ngựa chết ~~ - Kool) sống ở gần đó. Bất quá đó là một khoang thuyền cũ đã có ba, bốn năm bỏ hoang, Hướng lão đệ ngươi..."

Bên kia Vương Quốc Hoài vừa nói ra liền nuốt lại, đại khái là muốn hỏi xem Hướng Nhật muốn làm gì vốn lại sợ chọc giận hắn, lúc này mới không hỏi ra lời.

"Tối ngày mai nơi ấy có một giao dịch, ta sẽ đem bọn họ diệt sạch." Hướng Nhật liếc bên cạnh thấy Hoắc Vãn Tình đang dỏng tai nghe trộm đến sắp áp sát người mình, nhẹ nhàng nói.

"…Cái này, cần giúp đỡ không? " đối diện Vương Quốc Hoài hiển nhiên bị tin tức này làm cho khiếp sợ, qua một hồi lâu mới nói được một câu.

"Cũng không cần hỗ trợ, một mình ta cũng có thể giải quyết." Hướng Nhật đương nhiên rõ ràng ý đồ của Vương Quốc Hoài, sợ rằng vội vàng giúp là giả, mà là muốn nhân cơ hội kiếm thêm chén canh ? Ngày hôm qua mới vừa giúp hắn giải quyết Dương Nghĩa Thiên, hiện tại lại muốn cùng nhau chia chác, làm gì có chuyện tiện nghi như vậy?

"Ta đây chúc hướng lão đệ mã đáo thành công." Vương Quốc Hoài trong giọng nói mang theo một chút mất mác không dấu được, không cần nghĩ hắn cũng biết, Hoàng Thiệu Hùng tiến hành giao dịch ở nơi nào, nhất định là giao dịch lớn, nếu như hắn cũng có thể tham dự vào, cũng có thể kiếm được không ít chỗ tốt đi? Bất quá Hướng Nhật cự tuyệt, hắn sẽ không nói lại cái chủ ý này, so sánh được mất, hiển nhiên không đắc tội Hướng Nhật cái kẻ phi nhân loại này càng có tốt. Có vết xe đổ của Dương Nghĩa Thiên cùng Nghĩa Tân Xã, Vương Quốc Hoài cũng không dám tính toán loại chuyện này.

"Uh, cứ như vậy đi. Ok." Hướng Nhật không rảnh cùng Vương Quốc Hoài dây dưa, bởi vì bên cạnh Hoắc Vãn Tình đang kinh dị nhìn qua đây.

"Đã nói ngươi không nên đi trêu chọc Hoàng Thiệu Hùng rồi, ngươi còn dám có chủ ý với hắn, ngươi ngại mình sống lâu hả? " Hoắc Vãn Tình đem tốc độ xe giảm bớt, hung hăng liếc nhìn Hướng Nhật. Vừa trong điện thoại nội dung nàng hầu như cũng nghe được rồi, cũng biết tiểu sắc lang có chủ ý gì, nhưng phải biết rằng đối phương là Hoàng Thiệu Hùng, bị người tính toán (nguyên văn là “đen”, từ lóng của tàu khựa, chưa tìm được từ tương đương, đại khái như là ăn cướp – Kool), hắn có thể nuốt trôi được sao?

"Mạng của ta rất đáng tiền đấy, làm sao lại không muốn? Về phần Hoàng Thiệu Hùng nha..." Hướng Nhật rất muốn hạ thấp Hoàng Thiệu Hùng đi một chút, bất quá điện thoại trên tay lại vang lên, lần này là Tô Úc gọi tới.

Hướng Nhật lập tức nghe được, bên trong nhất thời truyền đến một hồi tiếng ầm ỹ, sau đó là Tô Úc thanh âm có chút hoảng hốt: "Ông chủ, chúng ta gặp phải phiền toái."

"Đừng hoảng hốt, chuyện gì xảy ra? " Hướng Nhật trong lòng nhất thời hay căng thẳng, Tô Úc thanh âm hoảng loạn khiến hắn bắt đầu nhấp nhổm bất an, bất quá vẫn bình tĩnh nói.

"Có mấy người vừa đến gần bắt chuyện, bất quá bị Từ Trân mắng đi, không nghĩ tới lần này tới càng nhiều, bọn họ hiện tại đem chúng ta vây quanh rồi, không để cho chúng ta đi..."

"Trước không nên gấp, tận lực bảo vệ tốt chính mình, ta lập tức tới ngay." Hướng Nhật cúp điện thoại, quay sang Hoắc Vãn Tình nói: "Nơi ngươi muốn mang ta đi cũng là chỗ Tô Úc phải không? Vậy thì nhanh lên một chút, các nàng hiện tại gặp đại phiền toái.”

Hoắc Vãn Tình nội tâm trì trệ, tiểu sắc lang làm sao biết mình muốn dẫn hắn đi nơi đó? Bất quá tiểu sắc lang hiện tại vẻ mặt âm trầm, nghĩ đến là vì nữ nhân họ Tô kia, trong lòng mặc dù có chút ăn dấm chua, nhưng cũng không dám làm xằng bậy, tăng tốc hướng phía trước phóng đi.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 5/ 5 - 1 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Đỉnh Cấp Lưu Manh Chương 903: Gặp phải phiền toái

Bạn đang xem Đỉnh Cấp Lưu Manh. Truyện được dịch bởi nhóm Updating. Tác giả: Lý Tiếu Tà. Chapter này đã được 106 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.