247Truyen.com

Đỉnh Cấp Lưu Manh Chương 308: Có thể không tận lực làm việc hay sao (1)

Đỉnh Cấp Lưu Manh - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Đỉnh Cấp Lưu Manh Chương 308: Có thể không tận lực làm việc hay sao (1) online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Về vấn đề bồi thường, Fiona Lois căn bản không bận tâm, hiện tại nàng chỉ muốn biết nam nhân trước mắt là loại quái vật gì mà lại khủng bố đến như vậy. Đồng thời nàng cũng đã thông suốt, mới vừa rồi hắn bị nam nhân xấu xí cầm súng chỉ vào người nhưng vẫn kiêu ngạo bức đối phương nổ súng không phải vì tên này không sợ chết, mà vì loại vũ khí như súng lục hoàn toàn không có khả năng gây thương tổn cho hắn.

- Cô có gặp qua loại sinh vật nào trông giống tôi chưa?

Hướng Nhật có chút dở khóc dở cười, ánh mắt của đối phương nói cho hắn biết chính mình ở trong mắt của nàng đã được thăng cấp lên thành phi nhân loại. Tuy nhiên Hướng Nhật vẫn thích nhìn vẻ mặt khiếp sợ của cô nàng tây dương này như bây giờ hơn là cái thái độ thù địch vừa rồi, ít nhất không cần lo sau này đối phương sẽ tìm mình để gây phiền toái.

Vốn chỉ là một câu nói đùa, không ngờ Fiona Lois lại nghiêm chỉnh đáp lại:

- Rồi!

- Loại nào?

Hướng Nhật nổi lên một chút hiếu kỳ, hắn muốn biết cô nàng tây dương sẽ nói ra loại sinh vật nào.

- Superman.

Fiona Lois nói ra hai từ tiếng Anh.

Hướng Nhật trợn mắt:

- Cô nói cái tên biến thái mặc quần lót ra ngoài đấy hả?

Fiona Lois không biết là vô tình hay cố ý liếc nhìn bộ quần áo thủng lỗ chỗ trên người nam nhân:

- Tôi hình dung anh như vậy được chứ?

- Không sao cả!

Hướng Nhật nhún vai ra vẻ không có ý kiến, siêu nhân à? Sợ rằng mình còn chưa đạt tới trình độ biến thái như vậy, ít nhất đối phương có thể bay, trong khi mình lại không thể. Đang nghĩ ngợi miên man, đột nhiên hắn nhận ra trong lời nói của đối phương có ý vui đùa, mối quan hệ như kẻ thù sinh tử lúc nãy của hai người hình như đã âm thầm biến đổi, Hướng Nhật dùng ánh mắt cổ quái nhìn về phía đối phương:

- Hình như cô không còn hận tôi như vừa rồi nữa?

Khuôn mặt Fiona Lois sững lại, nàng vội buộc lại những chỗ vải vóc trên người vừa bị cởi ra, sau đó nói bằng giọng có phần mất

tự nhiên:

- Không phải tôi nói nếu anh để cho tôi bắn một phát súng thì coi như không có chuyện gì xảy ra hay sao?

Hướng Nhật không thể xác định lời đối phương là thật hay giả, dù sao vừa rồi nàng cũng hận mình muốn chết, nhưng chỉ trong chớp mắt đã chuyển sang dễ dãi như vậy, điều này làm Hướng Nhật có phần thích ứng không kịp, tuy nhiên hắn vẫn nói theo nàng:

- Tôi nhớ rõ hình như cô không chỉ bắn tôi một phát?

- Đó là ngoài ý muốn!

Fiona Lois đáp rất qua loa, cứ như đang miêu tả một việc nhỏ nhặt chẳng liên quan gì đến mình, tiếp theo nàng lầm bầm nói thêm một câu giống như là tự nói với mình:

- Tôi cũng không ngờ súng tự nhiên bị cướp cò.

- Vậy lúc bị cướp cò sao cô còn hướng nòng súng hướng về phía tôi?

Hướng Nhật có hơi...không nói lên lời, nàng ta nói dối kiểu gì mà lộ liễu quá vậy?

- Bởi vì tôi không muốn làm mình bị thương.

Fiona Lois ra vẻ như đấy là chuyện đương nhiên, tiếp theo nàng vừa nhìn về phía nam nhân vừa hỏi bằng giọng không chắc chắn lắm:

- Vừa rồi anh cũng không thực sự định làm chuyện ấy với tôi, đúng không?

Hướng Nhật cố ý nghiêm mặt, việc này cũng không thể để nữ nhân xem thường:

- Ai nói? Tôi vốn là định làm, nhưng lại sợ cô mang thai. Vạn nhất 18 năm sau cô lợi dụng con tôi đến tìm tôi báo thù, như vậy không phải tôi sẽ rất bi thảm sao?

- Chủ ý rất không tồi!

Fiona Lois nâng cằm ra vẻ cân nhắc, đột nhiên nàng đưa ra một câu hỏi hấp dẫn:

- Vậy bây giờ có muốn tiếp tục hay không?

- Cô sẽ không thật sự muốn lợi dụng con tôi tới giết tôi chứ?

Hướng Nhật toát mồ hôi lạnh, cô nàng này lúc nãy mới khóc đến chết đi sống lại, lại còn hận không thể lấy đao chém mình thành thịt vụn, sao chỉ chớp mắt một cái đã đi quyến rũ mình? Thật sự sẽ không có âm mưu gì không thể cho ai biết đấy chứ? Hướng Nhật cảm thấy mình vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn, cô nàng tây dương trước mắt là kiểu nữ nhân đặc biệt hoàn toàn trái ngược với loại "ngực to óc như quả nho", lần trước thiếu chút bị nàng cho vào tròng, lần này không thể nào dẫm lên vết xe đổ được.

- Anh nói đi?

Fiona Lois mỉm cười nhìn nam nhân, trong mắt lộ ra ý cảnh cáo.

Hướng Nhật thấy lòng nao nao, nhưng lập tức hiểu ra là đối phương đang cảnh cáo mình không nên nhắc tới chuyện vừa rồi, hay nói một cách khác là muốn mình quên hết tất cả những gì vừa xảy ra. Mặc dù không biết đối phương xuất phát từ nguyên nhân gì, nhưng Hướng Nhật cũng vui vẻ chấp nhận không đề cập đến việc này nữa, để chuyện đề tài, hắn chỉ một ngón tay vào người gã nam nhân xấu xí cùng đám thủ hạ của hắn đang nằm trên mặt đất và hỏi:

- Đúng rồi, bọn người kia rõ ràng có thể bắt buộc cô giao ra phần tư liệu này từ sớm, tại sao phải đợi đến hôm nay?

Đây là vấn đề mà Hướng Nhật nghĩ mãi không ra, lấy tính cách "bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh" của gã xấu xí, mà Fiona Lois lại sống một mình, không lý nào hắn không sớm đến đây uy hiếp đối phương giao ra tư liệu. Nếu như nói vì không tìm được nơi ở của Fiona Lois, vậy đúng là một chuyện nực cười, ngay cả mình còn dễ dàng hỏi ra như vậy, gã xấu xí nếu thật muốn tìm chỉ sợ cũng không phí bao nhiêu công sức.

Thấy nam nhân hỏi vấn đề này, Fiona Lois nhìn chăm chú vào hắn một lúc:

- Anh thật muốn biết?

- Đương nhiên!

Hướng Nhật khẳng định bằng cách gật gật đầu, trong lòng hắn hình như đã nắm được điều gì đó.

- Thực ra thì rất đơn giản, bọn chúng cũng không dám thật

sự gây thương tổn cho tôi, sỡ dĩ xảy ra chuyện ngày hôm này, có thể là vì ông chủ của bọn chúng không chờ được nữa nên đã hạ lệnh chăng?

Fiona Lois chậm rãi nói, tiếp theo đổi giọng, có chút giống như đang tự nhủ:

- Có phải thấy rất mâu thuẫn hay không? Đương nhiên! Bởi vì ông chủ của bọn chúng, uhmmm, cũng là người vừa được nhắc đến, ngài "Gregory", tên đầy đủ là "Jean Gregory Brand", cùng họ với tôi!

Nói xong câu cuối cùng, thanh âm đã có chút run rẩy.

Hướng Nhật không khỏi giật mình, nhớ lại ánh mắt bi phẫn vừa rồi của đối phương khi mình thẩm vấn gã xấu xí, hắn buột miệng hỏi:

- Chẳng lẽ hắn chính là cha của cô?

- Không, là anh cũng cha khác mẹ với tôi, hắn lớn hơn tôi ba tuổi, có lẽ anh cũng không biết, từ nhỏ đến lớn quan hệ giữa chúng tôi luôn rất tốt.

Fiona Lois nói với vẻ bình tĩnh, song ánh mắt lại hướng về phía cửa sổ, dường như đang nhớ lại một thời đã qua.

- Thì ra là cảnh nồi da nấu thịt.

Hướng Nhật rốt cuộc hiểu được tại sao đối phương lúc nghe thấy cái tên "Gregory" lại lộ ra ánh mắt như vậy, trên thực tế, đổi lại là một người khác, khi biết người đang âm thầm bức hại mình lại người từng có quan hệ rất tốt với mình, sợ rằng ai cũng có biểu hiện như vậy, thậm chí có khả năng còn mãnh liệt hơn so với cô nàng tây dương này. Giống như Hướng Nhật, hắn vô cùng thấu hiểu cái cảm giác đau đớn này, lúc trước không phải chính những thủ hạ mà hắn tín nhiệm phản bội hắn, cầm đao chém hắn hay sao? Có điều Hướng Nhật lại nhân họa đắc phúc, còn cô nàng tây dương này thì chỉ có thể chịu đựng sự đau đớn vì bị thân nhân phản bội mà thôi. Nghĩ tới đây, Hướng Nhật bắt đầu tự trách mình vừa rồi quá lỗ mãng, tự nhiên lại đi thương tổn một cô gái đáng thương như vậy, hơn nữa trong mắt của đối phương mình còn là người tương đối được tín nhiệm, nếu không sợ rằng nàng cũng không thể giao phần tư liệu quan trọng kia cho mình, nhưng đến cuối cùng mình lại phản bội nàng, thậm chí còn dùng thủ đoạn hạ lưu để up hiếp nàng phải nói ra đáp án mà mình muốn biết. Liên tục trải qua hai lần "phản bội", cái gọi là cõi lòng tan nát, chính là để hình dung tâm trạng như vậy chăng? Khó trách vừa rồi nàng yêu cầu mình giết nàng đi.

Fiona Lois cũng không biết nam nhân nghĩ ngợi nhiều như vậy, nàng chỉ không hiểu ý nghĩa của cái "cụm từ mới mẻ" mà hắn vừa nói :

- Ý anh là gì?

Hướng Nhật sửng sốt, nhưng lập tức hiểu ra đối phương định hỏi cái gì, hắn giải thích ngay:

- Đây là một câu tục ngữ của Trung Quốc, dùng để chỉ sự tranh đấu của anh chị em trong một nhà.

- Giống như tình cảnh hiện nay của tôi đấy à?

Fiona Lois cười tự giễu, khuôn mặt tràn ngập vẻ cô đơn.

Hướng Nhật thấy vậy không khỏi nói lời an ủi:

- Thật ra cô có thể không cần như vậy, nếu hắn không coi cô là em gái, cô cần gì phải...

Không đợi Hướng Nhật nói hết, Fiona Lois đột nhiên cắt lời hắn:

- Tình cảm giữa anh và đại ca anh nhất định rất tốt phỉa không?

- Đại ca?

Hướng Nhật ngẩn ra, sau đó lập tức nhớ tới lời nói dối nửa thật nửa giả mà vừa rồi hắn mới bịa ra, thế nên vội vàng gật gật đầu không ngừng:

- Đúng vậy, đúng vậy...

Đột nhiên nhớ tới cái gì đó, hắn "a" một tiếng, rồi chăm chú nhìn đối phương và hỏi:

- Đúng rồi, theo lý thuyết, đồ là cô lấy từ chỗ cha cô, không lý nào cha cô còn chưa nói gì, thế mà ... cái thằng anh cô lại tìm người ép cô giao ra phần tư liệu kia?

Fiona Lois có vẻ như chuyện

gì cũng từng thấy qua, nàng thản nhiên nói:

- Có lẽ muốn biểu hiện năng lực trước mặt cha tôi hoặc là cái gì khác chăng?

- Là thế sao?

Hướng Nhật không cho là như vậy, bởi vì hắn nhớ tới câu nói lúc nãy của gã xấu xí, chuyện mình giết người và cướp đồ từ phòng thí nghiệm dưới cống ngầm chỉ có cái thế lực phía sau màn mới biết được. Nếu gã xấu xí có thể nói ra, cũng chứng minh hắn nhất định là thành viên của thế lực phía sau màn kia, như vậy liệu có phải đại biểu cho việc ông chủ của hắn, ngài "Gregory", cũng là người thuộc tổ chức ấy hay không?

Đồng thời cái này cũng giải thích việc tại sao ngay cả bản thân cha của Fiona Lois cũng không biết phần tài liệu kia ở đâu, trên thực tế, không phải ông không biết, mà là không muốn nói ra, đây chỉ là một thủ đoạn để bảo vệ con của mình. Hơn nữa, cái này cũng có thể lý giải tại sao Ngang na Y Ti cầm phần tư liệu đó, cha nàng không tìm nàng đòi lại, ngược lại anh nàng đã vội vã như vậy, thậm chí không để ý đến tình cảm anh em, lại không từ thủ đoạn để bắt nàng giao ra. Nghĩ tới đây, trong lòng Hướng Nhật đã có chủ ý, hắn nhìn Fiona Lois ở đối diện và hỏi:

- Fiona tiểu thư, tôi có thể hỏi một điều hay không... đại ca cô làm nghề gì?

Fiona Lois có chút nghi hoặc, nàng không rõ tại sao nam nhân lại đột nhiên hỏi việc này, nhưng vẫn trả lời:

- Tôi không rõ cho lắm, trên thực tế, chỉ sợ cả cha tôi cũng không rõ.

- Hả?

Hướng Nhật càng khẳng định sự phán đoán của mình, ngay cả người nhà cũng không biết hắn làm gì, ai cũng đoán ra được trong này chắc chắn có vấn đề.

- Vậy hắn ở chỗ nào?

- Anh muốn đi tìm hắn?

Vẻ mặt Fiona Lois trở nên căng thẳng, nàng rốt cục hiểu ra nam nhân muốn làm gì. Là một nữ nhân thông mình, nàng chỉ cần hồi tưởng lại một chút hai câu hỏi trước sau của đối phương là không khó để đoán ra ý đồ đích thực của hắn. Nhưng cũng vì thế nàng mới khẩn trương, nàng đã thấy qua bản lãnh kinh khủng của nam nhân trước mặt, cái loại siêu nhân ngay cả súng cũng bắn không chết này nếu muốn gây phiền toái cho ai thì có lẽ sẽ là một việc vô cùng đơn giản.

Hướng Nhật nhìn vẻ mặt của đối phương là biết nàng nhất định khó có thể vứt bỏ tình cảm anh em đối với đại ca mình, mặc dù đối phương làm chuyện thương tổn đến nàng, nhưng nàng vẫn lo lắng cho sự an toàn của đối phương, nếu không cũng sẽ không lộ ra vẻ mặt như kiểu sợ mình đi gây phiền toái cho đối phương. Tuy nhiên Hướng Nhật cũng sẽ không vì nghĩ cho tâm trạng của nàng mà không đi tính sổ với tên đầu sỏ muốn ám hại bạn gái của mình, đối với loại người nguy hiểm này, Hướng Nhật chỉ có một lựa chọn duy nhất, chính là khiến bọn chúng biến mất, chỉ như vậy hắn mới có thể hoàn toàn yên tâm. Có điều mình vừa làm chuyện quá đáng với em gái người ta như vậy, cho nên chung quy vẫn phải có một lý do chính đáng mới có thể tính sổ với đối phương chứ nhỉ? Suy nghĩ một chút, Hướng Nhật đá vào gã xấu xí vẫn đang hôn mê và nói:

- Fiona tiểu thư, tôi nghĩ những gì người này vừa nói cô đều nghe được, đúng không? Trên thực tế, chuyện tôi làm chỉ có cái tổ chức kia mới có thể biết, nhưng hắn lại có thể nói ra, mà ông chủ của hắn lại là đại ca của cô, cô nói đi, tôi có thể không đi tìm hắn tính sổ sao?

- Ý của anh là...

Fiona Lois trong nháy mắt đã hiểu được ý hắn, nam nhân đã nói rất rõ ràng, đại ca của hắn là bị một tổ chức bí mật giữ tư liệu về chế tạo A8 giết chết, mà hắn lại làm một chuyện chỉ có tổ chức bí mật kia mới biết được, căn cứ vào những gì vừa rồi nam nhân thẩm vấn gã xấu xí, không khó để đoán ra phần ư liệu đầy đủ về A8 nam nhân đang giữ là đoạt lấy từ trên tay tổ chức bí mật kia, việc này chỉ có thành viên của tổ chức bí mật kia mới biết được. Nhưng vừa rồi nghe gã xấu xí nói, rõ ràng hắn cũng biết việc này, nói cách khác, hắn là người của tổ chức bí mật kia, mà anh cùng cha khác mẹ của mình lại là ông chủ của hắn, như vậy không khó để đưa ra kết luận.

- Fiona tiểu thư, bây giờ cô biết tại sao tôi muốn tìm hắn rồi chứ?

Nhìn vẻ mặt của dối phương, Hướng Nhật biết nàng chắc cũng đoán được phần nào sự thật.

- Nếu như tôi không nói hắn đang ở nơi nào, liệu ngươi có làm chuyện như vừa rồi với tôi nữa không?

Nói xong, Fiona Lois nhìn chăm chú vào mặt nam nhân, trong mắt lộ ra vẻ dứt khoát, hiển nhiên, theo như lời của nàng, nàng sẽ không nói ra nơi ở của đại ca nàng.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 5/ 5 - 1 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Đỉnh Cấp Lưu Manh Chương 308: Có thể không tận lực làm việc hay sao (1)

Bạn đang xem Đỉnh Cấp Lưu Manh. Truyện được dịch bởi nhóm Updating. Tác giả: Lý Tiếu Tà. Chapter này đã được 111 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.