247Truyen.com

Điền Duyên Chương 7: Bí mật không thể nói

Điền Duyên - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Điền Duyên Chương 7: Bí mật không thể nói online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Lúc này vợ Đại Đầu không phản đối nam nhân nhà mình, chỉ do dự nói: “Này... Không được tốt! Đây là chuyện tốt, ta vừa thấy cô gái này liền thích. Chỉ là lúc này mà nói thật không phúc hậu, giống như chúng ta cố ý ép buộc nhà hắn.”

Lâm Đại Đầu thấy vợ có cùng ý nghĩ với mình, tinh thần phấn chấn, vội ngồi xuống mép giường kề bên nàng, dùng khẩu khí thương lượng nói: “Ta không nói bây giờ, đợi thời điểm thích hợp mới nói.”

Vợ hắn nghi ngờ nói: “Thời điểm nào thích hợp?”

Lâm Đại Đầu hướng cửa sổ ngắm một cái, thấp giọng nói: “Phải xem nương Tước Nhi có thể xuống sữa hay không. Nếu có thể xuống sữa, ta lại nghĩ biện pháp khác. Nếu không thể xuống sữa, chuyện này dễ làm.”

Vợ hắn bất mãn nói: “Sao lại dễ làm? Còn không phải khó há mồm.”

Lâm Đại Đầu vội nói: “Không khó há mồm. Nếu nương Tước Nhi không có sữa khẳng định buồn chết. Ngươi đừng chờ nàng mở miệng nhờ vả, ngươi tới cửa nói với nàng, nói nhìn nha đầu kia rất đáng thương, thường qua cho nàng bú. Đừng cho ăn quá no, mỗi lần cho nàng ăn lửng dạ. Dù sao còn phải cho con mình bú, nương Tước Nhi cũng không tiện trách ngươi. Ngươi dựa vào công phu cho bú sữa, ôm con trai ta tới chơi với nha đầu này. Lâu ngày, ngươi nói đùa với nương Tước nhi, ngươi rất thích nha đầu kia, hết sức thương nàng, nếu có thể gả làm vợ Xuân Nhi thì tốt rồi. Nương Tước Nhi nghe ngươi khen con gái mình còn mất hứng sao? Nàng lại cần ngươi giúp nàng bú sữa, lại nói con gái nàng trưởng thành phải lập gia đình, bộ dạng Xuân Nhi chúng ta cũng tốt, chúng ta lại cách vách Hoàng gia, đều hiểu rõ nhau còn sợ nàng không đáp ứng sao.”

Nghe lời nói này, Đỗ Quyên đối với Lâm Đại Đầu bội phục đến phủ phục dập đầu.

Không giống với to đầu, có trí khôn.

Nàng gần như có thể khẳng định người mẹ mới của nàng sẽ đồng ý mối hôn sự này, không chỉ bởi vì những lý do Lâm Đại Đầu nói, còn bởi vì bí mật người khác không biết: nàng không phải con gái ruột của nhà họ Hoàng, nàng do vợ của Hoàng Lão Thực nhặt được.

Ngươi tính kế trên đầu bản cô nương, ngươi... ngươi...

Đỗ Quyên trong lòng đối với Lâm Đại Đầu phát giận, nhưng là chỉ là phát giận mà thôi. Nàng cảm giác thân thể mình nhỏ, đành suy sụp nhận mệnh. Trước mắt, nàng trừ bỏ nghe, nhìn, cái gì cũng không thể làm.

Ừ, khóc vẫn là có thể.

Khóc rất nhiều, người khác chỉ biết vì nàng đói bụng, kinh ngạc, bị bệnh, ai có thể hiểu rõ ý của nàng? Đem cổ họng khóc ách, mình hiểu rằng không hay ho!

Hết thảy phải chờ lớn lên rồi nói sau!

Dù không tốt cũng phải đợi đến lúc có thể mở miệng nói chuyện.

Nếu có thể thuận lợi tìm được Lý Đôn, cái gì nàng đều không quan tâm.

Vì thế, nàng tĩnh tâm lại, nghiêm túc nghe đôi vợ chồng này nói chuyện.

Vợ Đại Đầu đối với chủ ý của chồng thập phần bội phục, cười nói: “Tốt. Nếu nương Tước Nhi không đáp ứng, cũng không bị mất mặt mũi, tóm lại là nói đùa. Vui đùa như vậy, lúc chúng ta nhàn rỗi thường nói, không ai cho là thật.”

Lâm Đại Đầu đắc ý nói: “Người khác thì không dễ nhưng Hoàng gia khẳng định muốn làm, nếu nương Tước Nhi thật không có sữa.”

Vợ Đại Đầu cúi đầu, nhìn ánh mắt đen láy của Đỗ Quyên, nói: “Vậy ngươi đi nhặt hai mươi trứng gà. Lấy nhiều chút, mặt mũi cũng dễ nhìn.”

Lâm Đại Đầu thế nhưng không phản đối, điều này làm cho Đỗ Quyên thập phần cảnh giác.

Hắn nói: “Không có, còn dư 2 cái. Không phải đều cho ngươi ăn sao, nếu không ngươi có nhiều sữa như vậy sao? Lại tích cóp vài ngày cho nữa, cũng giống nhau.”

Vợ hắn trợn trắng mắt nhìn hắn, nói: “Ngươi lúc này hào phóng như vậy.”

Lâm Đại Đầu hắc hắc cười, Đỗ Quyên cảm thấy hắn đang cười gian.

Lại nghe hắn khoe thành tích: “Ta nói này, thôn Thanh Tuyền biết ta thương vợ. Ngươi nhìn Hoàng Lão Thực, thấy Lão Thực nghe lời, cả ngày bị vợ hô tới quát lui, nhưng không biết thương vợ. Chậc chậc, sinh con trên núi... Cái này là chuyện gì! Ngươi đoán thế nào? Ta vừa hỏi hắn, nương Tước Nhi muộn rồi không trở về, hắn cũng không biết đi đón, còn chờ nàng trở về nấu cơm...”

Vợ hắn hiển nhiên đồng ý hắn lời nói, ném cho hắn một cái nhìn chứa đầy tình ý, nói: “Thấy, thấy ngươi có thể! Ngươi thương vợ, ta không thương ngươi, không thương con trai sao? Lúc ăn thịt, không phải mời ngươi ăn trước?”

Hai người tiếp tục liếc mắt đưa tình, thấy thế Đỗ Quyên càng thêm thất lạc, nhớ tới Lý Đôn.

Nói giỡn vài câu, Lâm Đại Đầu cười híp mắt hỏi: “Cho bú xong chưa? Nhanh đưa trả về! Ngươi ôm đứa bé, ta giúp ngươi cái giỏ, xách gà. Trời tối, lại là đầu tháng, trong núi đen như mực.”

Vợ hắn đồng ý, vội vàng đứng dậy.

Hai người ôm Đỗ Quyên ra cửa, Đỗ Quyên lập tức nghe bên phải cách đó không xa truyền đến tiếng người ồn ào, phảng phất như đang tranh chấp.

Vợ Đại Đầu hỏi: “Đây là chuyện gì?” Vểnh tai nghe.

Lâm Đại Đầu đi ra sau, khép cửa lại, cũng nghiêng tai nghe xong, nói: “Là Hoàng đại nương. Giống như cãi vã.”

Đỗ Quyên nhíu mày, xem ra nhà mới này thật không ít chuyện.

Vợ chồng Lâm Đại Đầu đi vội hai ba bước tới trước cửa Hoàng gia, thấy lão thái thái đứng ở cửa nhìn vào trong nhà kêu lên: “Thôn Thanh Tuyền đến mà xem người phụ nữ hung dữ này! Cưỡi trên đầu nam nhân mình không tính, còn không để bà bà trong mắt. Ngươi sinh con, làm bà bà hảo tâm cầm trứng gà đến thăm ngươi, lỗ mũi của ngươi không phải mũi, mắt không phải mắt, đem người đuổi ra ngoài. Ngươi gọi người trong thôn tới bình xử chuyện này a!”

Hoàng Lão Thực đang ở một bên khuyên nàng.

Lâm Đại Đầu vội vàng đem rổ trên tay và gà đưa vào phòng, một bên khuyên nhủ: “Đại nương, có lời từ từ nói, từ từ nói!”

Vợ Đại Đầu cũng nói: “Đại nương, ta vào trong nói.”

Hoàng đại nương nhìn thấy hai người, phảng phất như tìm được người đáng tin cậy, muốn giữ chặt hai người năm rõ mười nói hết ra. Nàng nói mình nghe vợ lão đại sinh, nhanh chóng gom một rổ trứng gà đến coi nàng, lại bị mắng là thứ không đầu không mặt. Ta liền nói một câu "Lại sinh con gái". Lời này không tốt sao? Nàng vốn là sinh con gái nha, còn không cho người làm nãi nãi nói! Ta cứ nói, làm sao? Còn không đúng sao! Vốn là con gái còn không cho người nói. Bộ không cho nói nàng không phải con gái?...”

Lâm Đại Đầu hai người không cố khuyên, đều là một ít không đau không ngứa lời nói thôi.

Hoàng Lão Thực lúc trước còn cố khuyên giải, lúc này có người tới, đơn giản im tiếng.

Hoàng đại nương vẫn lải nhải, nói mình tiết kiệm đến trứng gà không dám ăn, đưa đến, cũng không được chút nhân tình.

Bỗng nhiên, Phùng Thị từ trong phòng nghiêng ngả lảo đảo đi ra, trong tay nhấc một cái rổ, sặc thanh gọi to: “Con gái cũng do con trai của ngươi trồng ra! Ai không biết sinh con trai! Ta lại không phải đã sanh con trai sao! Ta sinh cho Hoàng gia 2 đứa con trai, đã chết ngươi liền quên? Không nuôi sống, là chúng ta không bản lĩnh. Chúng ta không có bản lĩnh cũng không bạc đãi 2 lão nhân các ngươi, có năm nào thiếu lương thực và củi cho các ngươi? Đói chết con trai không ít do các ngươi một phần!”

Một bên quát to, một bên cầm rổ nhét vào tay lão thái thái, nói: “Cầm lại! Trứng gà này ta không dám ăn.”

Nói xong, từ tay vợ Đại Đầu đoạt lấy Đỗ Quyên, đi vào phòng.

Hoàng đại nương tức giận đến cả người loạn chiến, nhìn vợ Đại Đầu nói: “Ngươi nghe một chút, đây là nói ta và cha hắn ăn nhiều, đem cháu trai chết đói...”

Vợ Đại Đầu vội vàng khuyên, nói nương Tước Nhi chính là khẩu xà tâm phật, kỳ thật là người hiếu thuận, một bên kêu Hoàng Lão Thực đưa mẹ hắn về.

Hoàng đại nương lau nước mắt đi, rổ trứng gà cũng mang đi, nói không lấy “mặt nóng thiếp mông lạnh người ta“.

Lâm Đại Đầu và Hoàng Lão Thực tự mình đưa nàng.

Vợ Đại Đầu vào phòng, nhìn Phùng Thị nói: “Ngươi nói ngươi, lại cương như vậy. Gây một trận, trứng gà chưa ăn đến miệng, còn đắc tội bà bà, tự mình cũng sinh khí, tội gì chứ!”

Phùng Thị đang ôm Đỗ Quyên tựa vào trên giường ngậm chặt miệng giận dỗi, nghe vậy ngẩng đầu lên nói:“Đắc tội thì đắc tội! Trứng gà của nàng ăn ngon sao? Ăn trứng của nàng sẽ lải nhải nhắc một đời, ta nói với ngươi, Hoàng Hoa Nhi của ta do ta nuôi lớn. Ta không dám dính nàng!”

Vợ Đại Đầu nhìn nàng giận dữ nói: “Bà bà ngươi miệng mồm dong dài, người không sai. Em dâu ngươi không phải ăn bao nhiêu năm trứng gà của nàng sao! Hai đứa trẻ nuôi ở bên nàng. Ngươi còn muốn mạnh mẽ! Tính tình này quá thua thiệt, phải sửa!”

Phùng Thị không tiếng động rơi lệ, nói: “Ta lấy cái gì mà so với nàng? Lão Thực chúng ta giống như là con nhặt được, làm gì cũng không được cái tốt. Trong mắt nàng chỉ có con trai kế và con dâu kế tốt.”

Lại lẩm bẩm nói: “Con gái ta mang thai tám tháng, vùng vẫy giành sự sống mới sinh ra, không để cho người nói! Nàng không thích, ta không ăn trứng gà của nàng...”

Đỗ Quyên cảm giác tay nàng ôm mình phát run, không ngừng lặp lại mấy câu nói đó, trong mắt toát ra ánh nhìn sợ hãi, bỗng nhiên bừng tỉnh đại ngộ. Nàng sinh một con trai lại làm mất, đây là cây gai trong lòng nàng, không dám nói cho bất luận kẻ nào. Ai chạm cây gai này, nàng đều cảm thấy đau, nàng liền và người đó náo.

Nàng không thật tâm bảo hộ con gái nhặt được của mình.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Điền Duyên Chương 7: Bí mật không thể nói

Bạn đang xem Điền Duyên. Truyện được dịch bởi nhóm DĐ Lê Quý Đôn. Tác giả: Hương Thôn Nguyên Dã. Chapter này đã được 74 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.