247Truyen.com

Điền Duyên Chương 17: Người trong núi

Điền Duyên - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Điền Duyên Chương 17: Người trong núi online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Đỗ Quyên bị chọn mắt rốn trước, đâm lỗ tai, sau đó Vương nãi nãi lại lấy trứng gà luộc chín lột vỏ lăn lộn trên mặt nàng, làm nàng kinh dị không thôi: đây là làm mỹ dung?

Tiếp theo, Vương nãi nãi lại dùng một nhánh hoàng liên mới hái lau vài cái trên miệng nàng, nói: “Hoàng liên hoàng liên, trước khổ sau ngọt!”

Cái này tốt, Đỗ Quyên nghĩ.

Không dễ dàng xong xuôi, chơi đùa nàng buồn ngủ, trên người lại nhẹ nhàng khoan khoái hơn.

Khi nàng mặc vào tiểu áo kép và quần màu hồng thêu hoa vàng bà ngoại mang đến, mang vào đôi hài nhỏ đầu hổ, bên ngoài lại đeo túi hồng, lập tức đưa tới những lời tán thưởng và tiếng khen ngợi. Có người khen vải dệt, có người khen may vá thêu thùa, lời không dứt lọt vào tai.

Áo và quần được chuẩn bị cho con trai của Phùng Thị, bị Đỗ Quyên hưởng dụng.

Nháo xong, nàng tỉnh táo lại, đối với mọi người lại cười.

Tiểu di (dì út) nhìn nàng thương quá, lại ôm nàng đi ra ngoài, dạo quanh viện, lúc thì dẫn nàng xem gà, một hồi đùa nàng xem chó, một hồi lại xem hoa cỏ.

Đỗ Quyên tắm rửa, thần thanh khí sảng, nhìn cổ thôn trước mắt, tai nghe âm thanh đùa giỡn trong phòng tràn ngập vui vẻ, mũi đầy hương vị từ phòng bếp bay ra, tâm tình phá lệ thư sướng.

Người thôn Thanh Tuyền làm tiệc tắm ba ngày cũng chỉ là ăn bữa mì sợi. Tới nhiều, thì không được. Có vài người chỉ đưa hai cân bột, nếu làm phong phú còn chưa đủ cho hắn ăn.

Bởi vậy, Hoàng gia hôm nay buổi trưa cũng ăn mì.

Nhưng Phùng Trường Thuận mang không ít thứ đến, vì thế Phùng bà mụ phân phó thái một ít thịt, xào với rau xanh tươi non hái trong núi, xem như mì sợi thêm thức ăn.

Nhất thời, tiệc tắm ba ngày lên cấp.

Người hỗ trợ bận rộn đến mức phá lệ có tinh thần, đi đường đều mang tiếng gió, nói chuyện cũng đặc biệt vang dội.

Trong phòng bếp mùi thịt khuếch tán, gà trong sân bỗng nhiên lên tinh thần, đảo quanh bên chân người. Mũi chó càng tuyệt hơn. Chó của cả thôn tựa hồ tập trung ở cửa Hoàng gia. Hoàng Tước Nhi không ngừng bận rộn lấy gậy trúc đuổi. Bên này đuổi đi, bên kia phóng qua tường thấp đến làm bé gái chạy vòng vòng.

Cảnh tượng kia, thật nháo cực!

Nhóm trẻ con cũng không chịu cô đơn. Tuy không vào sân nhà Hoàng gia, lại ở bên ngoài bắt dế mèn dưới tàng cây, hoặc ngồi xổm bên mương nghịch nước. Xa xa nhìn qua bên này có thể thấy một tiểu cô nương mặc một thân màu hồng được ôm trong ngực.

Tại đây một mảnh gà gáy chó sủa, tiếng người huyên náo, Đỗ Quyên xem mệt mỏi, cười rồi thuận thế ngủ say.

Lúc tỉnh dậy, ánh chiều tà đã ngã về tây.

Khách đều ra về, trong phòng có tiếng nói thật nhỏ, càng lộ vẻ yên tĩnh.

Nàng phát hiện mình lại nằm trên giường, ngủ bên người Phùng Thị.

“... Không phải nương nói ngươi, ngươi nên chăm sóc con nhỏ. Xem Tước Nhi kìa, mặc quần rách như vậy, đầu tóc mặt mũi rối bù bẩn thỉu như một con quỷ nhỏ. Hôm nay nương thấy hai đứa con nhà lão Nhị các ngươi, sạch sẽ, ăn mặc xiêm y tuy nói là trừ hao, tốt xấu còn giống người.” Đây là thanh âm bà ngoại.

Chợt nghe Phùng Thị nói: “Nương cũng biết, ta nào có công phu lo tới nàng? Ta không nhàn rỗi chơi. Nếu không phải như vậy, có thể sinh con ở trên núi!”

Phùng bà mụ nói huyên thuyên:“Cũng không biết ngươi và con rể cả ngày vội cái gì, cũng không vội đến mức đó, ngày vẫn là như vậy.”

Phùng Thị không lên tiếng.

Yên tĩnh, bỗng nhiên có giọng trong trẻo nói: “Tốt lắm! Đại tỷ nhìn xem, ta giúp Tước Nhi chải đầu. Đẹp không?”

Phùng Thị quay đầu nhìn xuống, xem thường nói: “Chải cho tốt, buổi tối lên giường lăn một vòng, còn không phải bù xù.”

Phùng bà mụ sẵng giọng: “Theo ngươi nói như vậy, chải cái đầu phải đợi nửa năm? Vậy ngươi buổi tối ăn cơm, buổi sáng tại sao lại đói bụng, phải ăn nữa? Ngươi có bản lĩnh ăn một bữa cho nửa năm?”

Phùng Thị á khẩu không trả lời được.

Phùng Minh Anh và Hoàng Tước Nhi nhịn không được thấp giọng cười trộm.

Đỗ Quyên cũng nhịn không được, lập tức bật cười.

Lập tức, bà ngoại và nương đồng thời lên tiếng: “Dậy?”

Phùng Thị vội nghiêng người ôm lấy nàng, đem nàng đặt nằm ngang trước người, kiểm tra có cần thay tả hay không, vừa hướng Phùng bà mụ nói: “Nương xem, đứa bé này thật ngoan, chưa bao giờ nháo.”

Phùng bà mụ ngồi trước giường, đang tại khâu một bộ xiêm y, lúc này ngừng khâu vá, đặt vào cái rổ thêu nhỏ, tiến lên hỗ trợ.

Nàng cười nói: “Đứa bé này thật lanh lợi, ta nhìn là đứa tốt. Tương lai nha, không đúng, so với con trai còn mạnh mẽ hơn. Ngươi không cần khó chịu, có thật nhiều người, con trai còn không bằng con gái đâu.”

Phùng Thị trầm mặc, không có tiếp lời của nương.

Phùng Minh Anh và Hoàng Tước Nhi cũng nhìn qua Đỗ Quyên, hiếm lạ đùa nàng.

Đỗ Quyên phát hiện, Hoàng Tước Nhi thay một bộ đồ mới, vải bông màu hồng đào, tóc cũng cột lên, bởi quá ngắn, ở sau ót chải qua 2 bên, dùng lụa hồng buộc thành con bướm.

Bởi vậy, cổ thon dài của nàng lộ ra, xứng với khuôn mặt nhỏ nhắn và thân mình tinh xảo, lại có màu đỏ của bộ đồ mới phụ trợ, khuôn mặt nhỏ nhắn vàng vọt thêm chút nhan sắc, nhìn thanh tú chọc người thích.

Đây mới là tinh thần phấn chấn bồng bột đứa nhỏ!

Tâm tình Hoàng Tước Nhi rất tốt, vì mặt Đỗ Quyên hướng vào chăn trên người Phùng Thị, nàng liền nghiêng đầu, từ bên cạnh nhìn xéo Đỗ Quyên, nhỏ giọng gọi “Muội muội!”, còn đến gần mặt nàng hôn một cái.

Phùng Minh Anh cũng người thích chơi, bên cạnh đẩy Hoàng Tước Nhi, nói: “Tước Nhi, đưa tiểu di chơi một hồi. Nương, Hoa Nhi dễ thương như vậy, ta muốn ở lại nhà đại tỷ thêm vài ngày.”

Phùng bà mụ liếc nàng một cái, nói: “Nói thẳng ra là ngươi muốn chơi đi. Đừng mượn cháu ngoại ta nói chuyện.”

Phùng Minh Anh nghe xong không thuận theo, làm nũng với mẹ nàng.

Đỗ Quyên thay tã xong, lại bị Phùng Thị ôm vào ngực, làm cho nàng bú sữa.

Nàng ra sức hút, lại như cũ cái gì cũng không hút ra.

Phùng bà mụ kinh ngạc nói: “Đã là ba ngày cũng nên xuống sữa. Đây là có chuyện gì?”

Phùng Thị không lên tiếng.

Phùng bà mụ sợ con gái khổ sở, nói: “Sinh đứa nhỏ muộn vài ngày mới xuống sữa cũng không phải là không có, việc này không cần phải gấp gáp. Ngươi nghỉ ngơi trước, ta ôm nàng đi cách vách tìm Lâm gia.” Nói xong ôm lấy Đỗ Quyên đi ra ngoài, Phùng Minh Anh và Hoàng Tước Nhi cũng đi theo.

Phùng Thị nhìn bóng dáng nương, mãi cho đến nhìn không thấy còn ngẩn người.

Bên ngoài, nắng chiều đỏ nửa bầu trời. So với giữa trưa, nắng nhạt hơn nhiều, chim về rừng cảnh sắc an tường.

Bên tay phải trước lều cỏ là một đống lớn cành tùng, Phùng Trường Thuận mang theo con rể Hoàng Lão Thực và con trai Phùng Hưng Phát dùng đao chẻ củi, vừa chỉ bảo con rể: “... Không phải cha nói ngươi, con rể, ngươi cả ngày vội cũng không đâu vào đâu, không có đầu đuôi, cũng không an bài, ta thay ngươi sốt ruột. Cứ nói củi lửa này, nhánh tùng tốt như vậy lại cứ chất đống ở cửa bếp lò, làm nhà bếp như phòng củi. Ngươi cần mẫn chút, chặt nó thành từng khúc, dài ngắn như nhau, lấy cỏ cột 4, 5 cây lại với nhau là xong! Lúc vợ ngươi nấu cơm, không cần khó khăn bẻ gãy, dùng cặp gắp than kẹp bỏ vào bếp lò, đỡ tốn sức. Củi này, toàn bộ đều chặt thành cây nhỏ, mười cây cột thành 1 bó, từng bó chỉnh tề, chất đống ở phòng củi, nhìn cũng nhẹ nhàng khoan khoái...”

Hắn nói một hơi, khoa tay múa chân, Hoàng Lão Thực một mực gật đầu, hoặc nói “Dạ!”

Phùng Hưng Phát khó chịu cúi đầu làm việc, không nói lời nào.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Điền Duyên Chương 17: Người trong núi

Bạn đang xem Điền Duyên. Truyện được dịch bởi nhóm DĐ Lê Quý Đôn. Tác giả: Hương Thôn Nguyên Dã. Chapter này đã được 81 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.