247Truyen.com

Điền Duyên Chương 121: Chúng ta cũng dài miệng

Điền Duyên - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Điền Duyên Chương 121: Chúng ta cũng dài miệng online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Hoàng Lão Thực tới nhà cha mẹ trễ hơn, bị nhị lão hung hăng mắng một trận xả giận.

Đây coi như là vạ lây. Hắn trở về cũng không dám nói.

Hôm nay, Đỗ Quyên trừ bỏ đi nhà Cửu Nhi chúc tết mẹ nuôi, cũng không đi nhà người khác, cũng không đi theo coi Lâm Xuân Cửu Nhi bọn họ múa sư tử, chỉ ở nhà tiểu di chơi, hoặc dạy Hoàng Tước Nhi và Hoàng Ly nhận chữ.

Mấy ngày kế tiếp, các nàng cũng không đi ra ngoài, ở bên đông sương nhà Nhậm Tam Hòa đọc sách. Sau này Lâm Xuân và Cửu Nhi cũng tới, cũng đi theo đọc sách.

Đọc sách mệt mỏi, mọi người liền ở trong sân đá cầu hoặc tập võ.

Như thế qua hơn mười ngày, đến 12 tháng giêng, Hoàng đại nương từ Cây Lê Câu thăm người thân trở về, lại dẫn theo một đoàn khách.

Theo thường lệ, Hoàng Lão Thực phải xuất đầu chiêu đãi nhà cậu.

Tính cả con nít, có khoảng mười bảy mười tám người.

Vào trong viện ngồi xuống, bình thường tiểu viện trống rỗng có vẻ chật chội.

Lập tức, cha con Hoàng lão cha và Hoàng Lão Thực tiếp đón đàn ông uống trà. Phụ nữ do Hoàng đại nương tiếp đãi.

Phượng Cô không đến nhưng Hoàng lão Nhị, Tiểu Bảo, Đại Nữu và Tiểu Thuận đều tới.

Mẹ con Phùng Thị ở phòng bếp bận rộn đến mức chân không chạm đất.

Hoàng Ly chạy khắp nơi, hỗ trợ bưng lấy đồ, thuận tiện canh chừng đám nhỏ, không cho bọn họ rờ mó lung tung.

Đầu năm Hoàng đại nương bị Đỗ Quyên làm cho tức không nhẹ, nghĩ rằng hôm nay đến cửa một lượt, coi ngươi đẩy như thế nào? Bà lại muốn lấy lòng trước mặt người nhà mẹ đẻ, nên dùng sức thổi Đỗ Quyên nấu thức ăn ngon.

Tẩu tử và em dâu nhà mẹ đẻ nàng không tin, nói Đỗ Quyên bao lớn mà biết làm đồ ăn. Cho dù làm cũng không thể làm tốt như vậy, thổi phồng như thân tiên.

Hoàng đại nương son sắt bảo chứng, lại kêu Đỗ Quyên ra phân phó.

Hôm nay Đỗ Quyên lại không chưởng muôi (người nấu chính), nàng ở bên bếp lò nhóm lửa.

Hôm nay là Hoàng Tước Nhi chưởng muôi, Phùng Thị hỗ trợ rửa rau, thái rau.

"Nãi nãi kêu ta?" Đỗ Quyên đi ra hỏi.

"Ta nói với đại cữu nãi nãi ngươi là ngươi nấu sườn chua ngọt ăn ngon nhất, các nàng còn không tin đâu. Ngươi hôm nay làm cho các nàng nếm thử. Còn có canh cá chua, thịt kho tàu, móng heo. Còn có cái gì đậu hủ, còn có..."

Hoàng đại nương vừa nói vừa cố gắng nghĩ, có vài món nàng đã ăn qua, có vài món căn bản chưa từng ăn, như canh chua cá là nghe Lâm Đại Đầu nói.

Đỗ Quyên không chờ nàng nói xong, liền cười nói: "Hôm nay đại tỷ ta chưởng muôi."

Hoàng đại nương không vui nói: "Cữu nãi nãi ngươi không dễ dàng đến một lần, ngươi không thể khách khí chút? Nấu đồ ăn cũng không bằng lòng? Thiêu cho người bên ngoài ăn thì rất cần mẫn."

Đỗ Quyên cảm thấy, nếu thật cùng nãi nãi so đo, không bị tức chết mới là lạ.

Nàng lại không phải coi tiền như rác, không có việc gì nấu cho người ta ăn?

Người ăn thức ăn của nàng, có ai không có ân với nàng, hoặc là tận tâm chiếu cố nhà của nàng chứ? Ngược lại gia gia nãi nãi, không cần suy nghĩ, chỉ bởi vì nuôi Lão Thực cha một thời gian thì đương nhiên có sẵn ăn, ăn xong còn chọn tam lấy tứ.

Những lý do này nãi nãi biết rõ, càng muốn nói "nấu cho người bên ngoài ăn".

Khó trách nương bị nàng làm cho tức giận đến như vậy, bao nhiêu năm đều canh cánh trong lòng, nàng lại không phải là người dễ mở lòng.

Nghĩ xong, nàng cười nhạt nói: "Ta cũng không có thời gian nấu cho "người bên ngoài" ăn. Chỉ nấu một lần đưa cho mẹ nuôi và nhà tiểu di. Không có bọn họ, sao có món ăn thôn quên và cá mà hiếu kính cho gia gia nãi nãi."

Tại sao nàng không chỉ một lần mà đến 2, 3 lần nhắc nhở?

Hoàng đại nương vừa thấy nàng bày ra sắc mặt này, là biết mình không cẩn thận nói sai, xấu hổ chất vấn: "Không phải ngươi còn đưa cách vách?"

Đỗ Quyên cười nói: "Nãi nãi, nếu không phải Đại Đầu thím cho ta bú sữa, ta còn không biết có lớn lên được hay không. Đã chết còn nấu nướng gì? Cá cũng do Lâm Xuân và Cửu Nhi xuống nước lưới được."

Trước mặt người, Hoàng đại nương tức giận đến tím mặt, "Một chút ân tình của người bên ngoài ngươi nhớ thật rõ ràng, mà không nhớ rõ cha ngươi từ đâu ra. Không có cha ngươi, nào có các ngươi?"

Đỗ Quyên cười to nói: "Ái dà, nãi nãi! Nếu ta không nhớ rõ chuyện này, không cảm kích gia gia nãi nãi, hàng năm đưa nhiều đồ như vậy cho gia gia nãi nãi là vì cái gì chứ? Tiểu di ta chiếu cố nhà chúng ta như vậy, chúng ta cũng không đưa đâu. Còn có, đây cũng không phải là một chút ân tình, nếu ta không ăn sữa của Đại Đầu thím, đã sớm chết đói. Nếu không có cha nuôi và tiểu dượng giúp đỡ, ta có lòng nấu ăn cho người ăn cũng chỉ có thể xào rau xanh. các ngươi cũng không hiếm lạ rau xanh xào chứ?"

Nàng thật muốn bổ đầu của nãi nãi ra, xem xem bên trong đựng những thứ gì.

Đạo lý đơn giản như vậy, sao nàng chỉ nghĩ theo ý của mình như vậy chứ?

Đỗ đại tiểu thư quả thực muốn phát điên!

Bởi vì, nàng không cảm thấy nãi nãi cố ý làm khó dễ nàng. Nãi nãi sinh khí, thật khó chịu!

Hoàng đại nương bị nàng nói, sắc mặt biến xanh biến hồng.

Nhưng bà vẫn như cũ nói nàng đối với người ngoại thế nào, đối với mình lại không để bụng ra sao, giống như máy ghi âm lặp lại cùng một câu.

Thân thích thấy Hoàng đại nương xấu hổ, vội khuyên giải.

Đang nói, Hoàng Tước Nhi từ phòng bếp đi ra.

"Nãi nãi, tuy tay nghề ta không được tốt, nấu ra không phải không thể ăn. Ta nấu cho đại cữu nãi nãi ăn không được? Đỗ Quyên qua năm mới 9 tuổi, cầm muôi không nổi. Hôm nay nàng giúp ta nhóm lửa." Nàng bình tĩnh nói.

"Cầm muôi không nổi còn nấu cho người ngoài ăn?"

Hoàng đại nương nghe xong một đầu hỏa, tóm lại vẫn là nuốt không trôi khẩu khí kia.

"Đó là lúc nàng rảnh rỗi, người có sức, mới nấu một hai món. Hôm nay tới nhiều người như vậy, tối thiểu muốn nấu mười mấy món, sao nàng có thể kham nổi? Ta nhớ rõ Đại Nữu tỷ tỷ đến 10 tuổi mới bắt đầu nấu cơm nấu ăn." Hoàng Tước Nhi như cũ, không nhanh không chậm nói.

Đỗ Quyên ha hả cười nói: "Chúng ta nào có mệnh tốt như Đại Nữu tỷ tỷ vậy, có nãi nãi chiếu cố! Nương chúng ta bận rộn trong nhà, lại phải ra ruộng, lên núi, chúng ta bốn năm tuổi đã học nấu cơm, bằng không sẽ đói chết a!"

Đại Nữu liền đỏ mặt.

Hoàng đại nương càng nổi giận, tâm như dày vò.

Có thế bà mới ý thức được, ai cũng khen Đỗ Quyên có thể làm, nhưng Đỗ Quyên mới 9 tuổi.

Còn có, mấy đứa cháu gái đều do con dâu cả tự mình nuôi lớn, bà không giúp chút nào.

Nếu bà nghĩ thông suốt, không chừng còn có thể thương tiếc. Nhưng trước mặt người ta bị hai đứa cháu nói cho cứng họng, chút thương tiếc kia bị phẫn nộ thay thế.

"Mẹ ngươi đâu? Mẹ ngươi hôm nay không lên núi chứ?"

"Nương ta đang rửa rau, thái rau. Nàng nói chúng ta còn tay nhỏ mềm, không thể chặt xương làm cá, sợ chúng ta bị đứt tay, cho nên làm việc nặng. Chúng ta chỉ nấu thôi."

Hoàng đại nương nhìn Hoàng Tước Nhi, gần như kinh ngạc.

Khi nào thì đứa cháu lớn này lớn gan như vậy có thể nói chuyện?

Đại cữu nãi nãi nghe lời của Hoàng Tước Nhi đều không khỏi nhìn thẳng vào nàng: dáng người cô gái trước mặt tú lệ, mi cong mắt hạnh, yên tĩnh hào phóng, nói chuyện rõ ràng có lý...

Ân, sao xuất sắc như vậy?

Một bà mụ cười nói: "Đại cô hắn, đừng nói đám nhỏ. Tước Nhi nấu cũng giống như nhau. Đều là người một nhà, ai nấu cũng ăn mà. Nhìn Tước Nhi này, bộ dáng nhỏ nhắn, nhẹ nhàng khoan khoái, không kém Đỗ Quyên. Hơn mười tuổi rồi?"

Nghe thế Hoàng đại nương mới hoãn quá một chút, nói: "12."

Đại cữu nãi nãi cười nói: "Ái dà, thật là con gái 10 tuổi có 18 biến. Tước Nhi khi còn nhỏ nhát gan đến đòi mạng, bây giờ thật có tiền đồ."

Mọi người liền sôi nổi khen Hoàng Tước Nhi, lại kéo nàng đến bên người, kéo tay hỏi thăm, xoa đầu nhéo hai má, xoi mói.

Hoàng Tước Nhi an tĩnh đứng yên, cũng không nói nhiều. Hỏi một câu đáp một câu.

Đỗ Quyên cảm giác có chút quái dị, vội hô: "Tỷ tỷ. Gà hầm xong rồi."

Hoàng Tước Nhi vội giật tay lại bước đi, vừa nói: "Nãi nãi, ta đi nấu cơm. Chắc là Đại cữu nãi nãi bọn họ đói bụng. Đợi lâu không tốt."

Nàng đi, có vài đôi mắt còn dính theo bóng lưng nàng theo vào phòng bếp.

Đỗ Quyên vừa định vào phòng bếp, chợt nghe một đứa bé hô: "Ta muốn ăn bánh chiên! Ta muốn ăn bánh chiên! Ô ô, ca ca đều ăn hết rồi."

Hoàng đại nương vội vàng kêu Đỗ Quyên, phân phó nói: "Đỗ Quyên, bánh chiên hết rồi, mang thêm ra. Lấy nhiều chút. Tiểu Hổ và những đệ đệ ngươi, bọn họ đều thích ăn, cữu nãi nãi ngươi cũng thích ăn."

Đỗ Quyên dừng chân, đầu óc xoay chuyển, đối với Hoàng Ly nói: "Hoàng Ly, ngươi đi lấy. Ta đi nhóm lửa."

Hoàng Ly vội gật đầu. Bưng cái đĩa trúc nhỏ chạy vào phòng.

Chỉ chốc lát lại bưng cái đĩa đi ra, đặt lên trên bàn nhỏ.

Mọi người nhìn, chỉ có nửa đĩa bánh chiên, còn có thật nhiều mảnh vụn.

Hoàng đại nương không vui nói: "Sao chỉ lấy bằng ấy?"

Mắt Hoàng Ly vụt sáng nói: "Không còn. Còn gì nữa không?"

Hoàng đại nương hồ nghi nói: "Thật không còn?"

Hoàng Ly buông thõng tay nói: "Thật không còn. Nãi nãi không tin?"

Đứa bé này cũng thật biết đùa. Nói xong còn hỏi ngược một câu.

Hoàng đại nương thật không tin.

Đứa cháu gái này nói ngọt biết dỗ người, lợi hại hơn Đỗ Quyên nhiều, nên bà cảm thấy rất có khả năng là nàng đang nói dối. Nhưng trước mặt người, bà cũng không tiện tra hỏi, đành phải thôi.

Chỉ có nửa đĩa, mấy đứa bé tranh nhau bốc.

Hoàng đại nương thấy sinh khí, kêu Phùng Thị: "Vợ lão Đại, ngươi ra đây."

Phùng Thị đi ra, hỏi: "Nương, chuyện gì?"

Hoàng đại nương chỉ vào cái đĩa trúc, nói: "Mang một ít bánh chiên đến. Thân thích một năm mới đến một lần, có cái gì cũng đừng tiếc, ăn một lần đâu có nghèo."

Bà thật có bản lãnh, chỉ một câu là thành công làm Phùng Thị tức giận đến cả người phát run. Mà Phùng Thị mỗi khi khí dồn lên não là tay chân như nhũn ra, đứng không vững.

Đỗ Quyên nghe nãi nãi gọi nương, cũng vội đi ra ngoài.

Nàng vừa nghe lời này, không chờ Phùng Thị lên tiếng, liền cướp hỏi Hoàng Ly: "Không phải kêu ngươi lấy rồi sao? Sao ngươi không lấy?" Vửa hỏi vừa ra hiệu cho Hoàng Tước Nhi ra sau, kéo nương vào phòng bếp.

Nhưng Phùng Thị đứng như chết nhìn chằm chằm Hoàng đại nương, không động.

Hoàng Ly há miệng lớn tiếng nói: "Không còn! Ăn hết rồi! Ta nói nãi nãi không tin, còn muốn hỏi nương. Trước đó còn thừa không nhiều, đã lấy ra 2 đĩa." Chuyển hướng nhìn qua bàn khách bên kia, "Bên kia cũng lấy hai đĩa. Bình nhà ta không phải là Tụ Bảo bồn, ăn hết lại có thêm." Nói xong "đặng đặng" chạy vào phòng.

Hoàng đại nương lần nữa nổi giận, trán nổi gân xanh.

Hôm nay thật không phải là ngày lành!

Đỗ Quyên giật mình, nhắc nhở: "Nãi nãi, hôm nay đã là 13 tháng giêng."

Nông dân trên cơ bản qua ba ngày tết, món ngon trong nhà không thừa cái gì. Của cải dầy, đồ sẽ nhiều hơn một chút.

Hoàng đại nương lần nữa gặp cản trở, lại thấy vẻ mặt con dâu cả bi phẫn, không nói câu gì, hình như còn đang trách bà, cũng tức giận ghê gớm, quát mắng nàng: "Ngươi làm sao lo liệu cái nhà này? 13 cũng tốt, 15 cũng tốt, có thân thích tới cửa, thông gia còn chưa tới cửa nữa, đã đem đồ vật ăn sạch sẽ..."

"Nãi nãi!" Đỗ Quyên ngắt lời nàng, cười nói, "Tỷ muội chũng ta cũng dài miệng, cũng như Tiểu Thuận đệ đệ bọn họ vậy. Nhà ta cũng mời mẹ nuôi, tiểu di bọn họ ăn cơm, kính mời Tam gia gia bọn họ ăn cơm."

Hoàng đại nương giận dữ nói: "Ai cho các ngươi há mồm? Nhân tình lớn như nợ, không nghe người ta nói đồ vật phải giữ cho chính mình ăn, không đợi khách. Cha ngươi từ kẽ đá chui ra sao mà lục thân không nhận hả?"

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Điền Duyên Chương 121: Chúng ta cũng dài miệng

Bạn đang xem Điền Duyên. Truyện được dịch bởi nhóm DĐ Lê Quý Đôn. Tác giả: Hương Thôn Nguyên Dã. Chapter này đã được 87 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.