247Truyen.com

Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa Chương 30

Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa Chương 30 online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Vì sắp đến kì nghỉ dài của tháng năm nên các học sinh ai nấy đều rất hưng phấn, cứ ngồi bàn nhau xem đi chơi đâu.Chu Tự Hằng thì hoàn toàn khôngcó tâm tư để ý chuyện này, cậu chỉ một lòng suy nghĩ về Minh Nguyệt mà thôi.

Càng nghĩ thì càng thấy có gì đó không đúng, Chu Tự Hằng phát hiện, hình như Minh Nguyệt thay đổi rồi.

Ngay cả Bạch Dương ngốc nghếch cũng phát giác được điều này, cậu ta gặm chiếc bánh bao thịt, vừa nhai nhồm nhoàm vừa nói: “Đại ca, dạo này hình như chị dâu cứ tránh anh thì phải, hai người cãi nhau sao?”

Chu Tự Hằng phiền não, đưa tay vỗ mạnh vào gáy Bạch Dương, mạnh miệng nói: “Cút ra chỗ khác, toàn là mùi bánh bao thôi! anh đã nói với mày bao nhiêu lần rồi, đây người ta gọi là tình thú, không biết gì thì đừng có nói, lo mà ăn đi!”

Cái bánh bao thịt rất nhỏ, chả đủ dính răng Bạch Dương, cậu ta vì bị vỗ mạnh nên nghẹn, một lúc sau mới nấc một cái, xoa bụng nói: “Em ăn hết rồi.”

Chu Tự Hằng đấm vào bụng cậu ta: “Ăn lắm vào rồi căng cứng cái bụng ra!”

Miệng nói vậy nhưng tâm tư thì đã bay đi xa rồi, lời Bạch Dương nói là thật, Minh Nguyệt đang bắt đầu tránh né cậu.

cô bé hàng xóm suốt ngày nũng nịu, thích bám dính lấy cậu, làm một cái đuôi nhỏ ngoan ngoãn, không biết là vô tình hay cố ý mà tự dưng lại trốn tránh cậu.

Điều này khiến trong lòng đại thiếu gia Chu Tự Hằng như bị kim châm, đau đớn vô cùng, hai ngày hôm nay cậu không biết đã uống bao nhiêu lít sữa tươi để giải sầu rồi, dúm tóc trên đầu cũng bị cậu giật mạnh hai ba lần, một bụng toàn sữa tươi, cơm cũng nuốt không trôi.

Mỗi ngày Minh Nguyệt đều cùng cậu đi học rồi về nhà, nhưng buổi sáng mấy hôm nay lúc cậu bấm chuông xe đạp liên hồi thì Minh Nguyệt lại khôngmở cửa sổ rồi ló đầu ra nữa, không làm nũng nói: “Chu Chu đợi em một lát, một lát nữa thôi.”, cô bé chỉ đeo balo rồi chạy nhanh ra ngoài, đầu cúi thấp, không mỉm cười để lộ hai má lúm đồng tiền với cậu nữa.

cô bé cũng không như lúc trước, ngồi đằng sau xe líu ríu nói chuyện với cậu, hai cái chân trắng nõn cũng không đung đưa nữa, chỉ yên lặng ngồi thôi.

Cậu tìm được đề tài để nói, một lòng một dạ muốn cậy cái miệng nhỏ xinh kia ra, thế nhưng cô bé vẫn không để ý, mím môi không nói, chỉ thỉnh thoảng đáp lại: “Ừ.”, cậu quay lại thì chỉ trông thấy cái cổ nhỏ trắng nõn, mái tóc dài đen che kín khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé.

Mỗi ngày cô bé đều cài cúc áo khoác rất kín, Chu Tự Hằng đã đổi bao nhiêu góc độ mà vẫn không thể nhìn thấy chiếc áo lót mà cô bé mặc bên trong.

Chỉ ngắn ngủi mấy ngày, gương mặt của Minh Nguyệt vẫn thế, vóc dáng vẫn thế, mùi thơm trên tóc cũng vẫn thế, chỉ có một điều thay đổi, đó là côbé đã không để ý đến cậu nữa rồi, nhìn thấy cậu từ xa thì sẽ đi đường vòng để tránh, để lại cho cậu một bóng lưng thẳng tắp.Chu Tự Hằng nhìn mái tóc dài đến thắt lưng của cô bé, trong lòng ê ẩm, lúc đi đánh nhau cũng không có nhiều sức như mọi khi nữa.

Nhưng thay đổi cũng có chỗ tốt.

Chu Tự Hằng phát hiện Minh Nguyệt hay nhìn lén cậu, lúc thì lơ đãng nhìn liếc qua một cái lúc ở trên lớp, khi lại đứng ở đầu cầu thang, cách hành lang xa xa ngắm cậu một lúc, hoặc khi được cậu đèo đi học, cô bé thường nhìn cậu từ phía sau đến ngẩn cả người.

Khả năng nhìn trộm của Minh Nguyệt không được giỏi cho lắm, toàn bị cậu bắt được thôi, lúc đó gương mặt của cô bé đỏ bừng lên, mắt long lanh nước rồi chạy biến đi.Trong lòng Chu Tự Hằng như có một con hươu đang chạy loạn, dúm tóc trên đầu cũng dựng lên, dáng vẻ hùng dũng hiên ngang, chỉ muốn uống ngay hai cốc sữa để hạ nhiệt.

Lúc ngồi học, cậu có thể nhìn được bóng lưng mảnh mai và gương mặt nghiêng của Minh Nguyệt, chỉ cần cậu nhìn chăm chú một lúc thôi là hai má côbé sẽ từ từ đỏ lên, đôi môi cũng đỏ thắm như cánh hoa.cô bé tuy vẫn quay lưng về phía cậu, nhưng Chu Tự Hằng biết, Tiểu Nguyệt Lượng của cậu đang xấu hổ.

Thái độ vừa nóng vừa lạnh này khiến cho Chu thiếu gia khổ sở trăm bề, cảm thấy vừa khó chịu lại vừa vui vẻ.

Có một giọng nói nho nhỏ dưới đáy lòng âm thầm nói cho cậu biết, rằng mọi chuyện đang tiến triển theo chiều hướng tốt.

Tiết học cuối cùng trước kì nghỉ dài có phần náo nhiệt hơn bình thường, giáo viên chủ nhiệm đang đứng trên bục giảng giao bài tập về nhà và nhắc nhở những vấn đề cần lưu ý.

Mạnh Bồng Bồng gõ nhẹ lên bàn Minh Nguyệt, tuy tiếng động không lớn nhưng lại khiến Minh Nguyệt giật mình, hồi phục lại tinh thần.

cô bé tỏ ra bình tĩnh, nghiêng đầu cười nói với Mạnh Bồng Bồng: “Gì vậy?”

“Mặt của cậu đỏ lắm.” Tốc độ chép đề của Mạnh Bồng Bồng vẫn không thay đổi, vừa nghe giáo viên dặn dò, vừa hí hoáy ghi bài, lại có cả tâm trạng để nói chuyện với Minh Nguyệt, đầu cô bé tuy phải suy nghĩ nhiều chuyện, nhưng vẫn phản ứng lại rất nhanh, “Nóng quá à?”

Trong lòng Minh Nguyệt trống rỗng, cô bé cuống quýt ôm lấy hai má, cảm giác nóng ấm khiến cho cô bé không cần soi gương cũng biết là mặt mình đỏ đến thế nào, đành trả lời cho có lệ: “Chắc vậy đó.” cô bé giấu đầu hở đuôi, “Chắc do phơi nắng thôi, đợi một lát sẽ hết.”

Mạnh Bồng Bồng lại liếc nhìn Minh Nguyệt, thấy cô bạn này vẫn không có ý định cởi áo khoác ra, nhưng vẫn gật đầu đáp lại.

Thấy cô bạn cùng bàn không gặng hỏi nữa, Minh Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, nhưng sắc hồng trên mặt vẫn chưa biến mất được.

Bởi vì Chu Tự Hằng đang nhìn cô bé.

Trong phòng học có bật quạt, khí nóng phần nào được giảm bớt, nhưng ánh mặt trời thì vẫn chiếu thẳng vào cửa sổ.

Song ánh nắng mùa hè vẫn không thể sáng bằng ánh mắt của Chu Tự Hằng, cách khoảng vài mét, cậu cứ chăm chú nhìn Minh Nguyệt từ phía sau, dường như có một luồng nhiệt nóng đang dần thấm vào bộ đồng phục, thiêu đốt cháy lưng, hun đỏ cả mặt cô bé.

Minh Nguyệt không quay lại nhìn thì cũng có thể đoán được là Chu Tự Hằng đang chống một tay lên cằm, một tay đặt trên bàn, đôi mắt sáng rực nhìn mình chăm chú.

Giống như khi cô bé nhìn trộm cậu vậy.

Trước đây Chu Tự Hằng cũng hay nhìn Minh Nguyệt như thế, nhưng cô bé không hề có cảm xúc lạ thế này, từ khi nào mà bắt đầu vậy?

Minh Nguyệt nghĩ, chắc là từ khi cô bé ý thức được rằng anh Chu Chu của mình đã trở thành một cậu con trai cao lớn rồi.

Chu Tự Hằng vẫn nhìn Minh Nguyệt, như thể không bao giờ thấy chán hay mệt, Minh Nguyệt không nhịn được mà quay đầu lại, chỉ trong một khoảnh khắc hai ánh mắt chạm nhau cũng đủ khiến cho tâm trạng của Chu Tự Hằng trở nên vô cùng tốt, cậu nhếch môi cười, vẫy tay với cô bé.

Dường như cậu rất vui mừng, gương mặt đẹp trai trở nên dịu dàng đến khó tin.

Minh Nguyệt thu hồi ánh mắt cực kỳ nhanh, cô bé giơ tay che mặt, lòng bàn tay mát lạnh rịn mồ hôi, hoàn toàn tương phản với nhiệt độ nóng bừng trên mặt.

“Cậu lo lắng vì cuộc thi múa sắp tới à?” Mạnh Bồng Bồng nhìn đôi môi hồng của Minh Nguyệt đang mím lại, má lúm đồng tiền cũng không thấy đâu, bèn lên tiếng hỏi.Điều này Mạnh Bồng Bồng đã phải nghĩ tới nghĩ lui, suy đoán hết thảy những nguyên nhân khiến cho Minh Nguyệt như người mất hồn từ nãy đến giờ, hôm ở phòng y tế cô bé có nghe được Chu Tự Hằng nói, cho nên cũng biết là Minh Nguyệt sắp tham gia thi múa.

Minh Nguyệt khẽ giật mình, sau đó chần chừ gật đầu đáp: “Đúng vậy, vì sắp thi nên mình thấy hơi căng thẳng.”

Mạnh Bồng Bồng dường như rất tin lời cô bạn cùng bàn nói: “Cậu đừng nên căng thẳng.” Vì chưa từng an ủi người khác bao giờ nên cô bé không biết phải nói thế nào.

một câu đơn giản đó cũng đủ khiến Minh Nguyệt nhẹ lòng, cô bé nói cảm ơn với Mạnh Bồng Bồng.

Mạnh Bồng Bồng tiếp tục yên lặng ngồi ghi bài, gương mặt thanh tú, khí chất thư hương, tóc ngắn ngang vai, nhìn như một cô thiếu nữ bước ra từ thời dân quốc.Minh Nguyệt bị lây sự trầm tĩnh của cô bạn này, rất muốn giãi bày tâm sự trong lòng cho Mạnh Bồng Bồng nghe, nhưng Minh Nguyệt biết là cô bạn này không thể cho cô bé một đáp án hợp lý.

Tất cả tâm tư của Mạnh Bồng Bồng đều đặt vào bài vở, chuyện tình cảm này nọ không hề quan tâm.

Tiết học cuối cùng kết thúc, các học sinh vui vẻ ra về.

Chu Tự Hằng đi vào bãi lấy xe, Minh Nguyệt đứng ở cổng trường chờ.

“Minh Nguyệt!” Bạch Dương gọi, thân hình mập mạp chạy qua đám đông để đứng cạnh Minh Nguyệt, cậu ta thở hổn hển, Minh Nguyệt đưa cho cậu ta một viên socola, đôi mắt nhỏ của cậu ta lập tức phát sáng, tinh thần phấn chấn.

“Gì vậy?” Minh Nguyệt nói.

Bạch Dương cầm viên kẹo socola, cực kỳ nhẹ nhàng cẩn thận bóc vỏ, lại đưa lên mũi ngửi rồi mới cho cả viên vào mồm, nói: “Minh Nguyệt, cậu đừng bơ đại ca nữa, hai hôm nay đại ca toàn mắng mình thôi, buổi chiều vì muốn ngắm cậu mà đại ca không chịu đưa mình đến bar uống rượu, làm mình buồn muốn chết đây!”

một người to béo như quả bóng khổng lồ, vậy mà bây giờ lại đang nắm chặt vạt áo, nhỏ giọng oán trách Minh Nguyệt.

“Minh Nguyệt, có phải gần đây đại ca làm sai chuyện gì nên mới chọc giận cậu đúng không? Cậu nói cho mình biết đi, để mình nói với đại ca, đại ca nói rồi, nếu làm sai thì nhất định sẽ sửa.”

Minh Nguyệt nhìn cậu ta, cười nói: “Có phải Chu Chu bảo cậu tới hỏi mình không?”

Bạch Dương che miệng, khó xử cười trừ, không dám gật đầu nhưng cũng không phủ nhận, cậu ta vò đầu bứt tai, dáng vẻ cực kỳ bối rối.

Minh Nguyệt thầm nghĩ, mình nên nói thế nào đây? Chu Tự Hằng đối xử với mình rất tốt, chỉ là vấn đề của riêng bản thân mình mà thôi.

Bạch Dương tự biết là nhiệm vụ đã thất bại, cậu ta ủ rũ quay trở lại bãi xe, gương mặt khổ sở, Minh Nguyệt cách xa ba mét cũng có thể nghe thấy tiếng thở dài của cậu ta.

“Chẳng được cái việc gì!” Chu Tự Hằng trợn mắt nhìn Bạch Dương, nói: “Thôi về đi về đi, để tao tự hỏi cũng được.”

Minh Nguyệt đối với cậu lúc lạnh lúc nóng, cũng là người duy nhất khiến cậu phải nhẫn nhịn chịu đựng, nếu đổi lại là người khác thì cậu đã chẳng thèm liếc mắt nhìn một cái, nhưng nhịn đến ngày thứ ba thì cậu thật sự không thể chịu được nữa rồi.

Chu Tự Hằng từ trên xuống dưới đều mặc màu đen, thân hình cao ráo, cậu đi tới đứng trước mặt Minh Nguyệt, xung quanh người đã thưa thớt, cậu nhìn Minh Nguyệt một lúc lâu, lời muốn nói ra lại bị kìm xuống.

Minh Nguyệt là người chủ động lên tiếng giải thích: “không phải em không để ý đến anh đâu, em chỉ đang lo lắng cho cuộc thi thôi.” cô bé nhanh miệng nói trước như vậy, thật giống như đang giấu đầu hở đuôi.

Tuy là Chu Tự Hằng hiểu biết sâu rộng, nhưng bây giờ cậu cũng không thể hiểu được tâm tư thay đổi đến chóng mặt của cô nhóc này, huống hồ từ trước đến nay cậu không bao giờ nghi ngờ lời Minh Nguyệt nói, cho nên nghe thế thì tin ngay.

Tâm trạng thấp thỏm lo âu mấy hôm nay, nhờ vào một câu nói mà tan biến hết, bầu trời dường như cũng trở nên trong xanh hơn nhiều.

Chu Tự Hằng nở nụ cười, cậu đứng cạnh xe đạp, vừa chân thành vừa lo lắng hỏi: “thật sự chỉ là đang lo lắng cho cuộc thi thôi à?”

Có lẽ vì là lần đầu tiên nói dối trước mặt Chu Tự Hằng, nên trong lòng Minh Nguyệt bồn chồn lắm, cô bé liếm đôi môi khô khốc, nói: “Đúng vậy.”

cô bé nhìn Chu Tự Hằng, thấy cậu cười tươi rạng rỡ, còn xán lại gần nói: “Có anh đây rồi mà em vẫn còn lo lắng sao?”

Giọng nói của cậu trở nên rất dịu dàng, giống như những làn nước chảy xuôi vào sông Tần Hoài, khiến Minh Nguyệt có phần hoảng hốt.

“anh đi cổ vũ em được không?” Chu Tự Hằng hơi ngượng ngùng nói, lại mang theo ý xin xỏ, “anh muốn xem em thi đấu, muốn được ở bên cạnh em.”

Ánh mắt cậu tựa như bầu trời bao la, phản chiếu rõ ràng hình bóng của Minh Nguyệt.

Tim Minh Nguyệt như bị lỡ một nhịp, không kìm được mà gật đầu.

Nhận được sự đồng ý, Chu Tự Hằng liền kiêu ngạo ngẩng cao đầu, hưng phấn huýt sáo nói: “Ha ha, cô gái à, đừng lo lắng, em xinh đẹp như vậy, tùy ý nhảy vài điệu thôi cũng có thể đứng top rồi!”

Cậu nói rất ung dung bình thản, xung quanh trở nên yên tĩnh, trong phút chốc, Minh Nguyệt cảm thấy lòng mình như đang nở hoa

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa Chương 30

Bạn đang xem Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa. Truyện được dịch bởi nhóm Cung Quảng Hằng. Tác giả: 11 Giờ Phải Ngủ. Chapter này đã được 102 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.