247Truyen.com

Đế Bá Chương 3954: Thuận Tay Mà Làm (2)

Đế Bá - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Đế Bá Chương 3954: Thuận Tay Mà Làm (2) online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

- Thức tỉnh!

Thời khắc này, người đầu tiên có phản ứng đối với thạch vận đạo thống là Ngô Hữu Chính, hắn không khỏi hét lên một tiếng, kêu to nói:

- Đạo nguyên thức tỉnh.

- Đạo nguyên, là đạo nguyên, là đạo nguyên....

Trong khoảng thời gian ngắn, rất nhiều tu sĩ đệ tử phản ứng với thạch vận đạo thông, bọn hắn cũng không khỏi liên tục gào thét, tiếng thét chói tai không dứt bên tai.

- Chúng ta có thể cứu chữa, thạch vận đạo thống có thể cứu chữa chúng ta!

Vào lúc đó, có không biết bao nhiêu tu sĩ đệ tử quỳ lạy trên mặt đất trước thạch vận đạo thống, thét lên không ngớt, mặt rơi đầy lệ.

Mặc dù đối với rất nhiều đệ tử tu sĩ mà nói, bọn hắn cũng không biết chuyện gì phát sinh. Nhưng bọn hắn đều cảm nhận được đạo nguyên của mình tồn tại, cảm nhận được đại đạo chi lực vô tận lập tức truyền đến mọi ngóc ngách của thạch vận đạo thống.

Có rất nhiều đệ tử quỳ trên mặt đất nước mắt giàn giụa, một ngụm rồi lại một ngụm hít lấy hít để đại đạo chi lực vô cùng, không ngừng hít lấy sinh khí bừng bừng kia.

- Công tử...!

Ngô Hữu Chính mang theo Lâm Diệc Tuyết quỳ rạp xuống đất lên, lệ rơi đầy mặt, bọn hắn mang theo rất nhiều đệ tử Minh Lạc Thành quỳ trên mặt đất, không khỏi quỳ bái, dập đầu.

- Công tử cái thế vô song.

Trong khoảng thời gian ngắn, bọn Lâm Diệc Tuyết cũng rơi lệ

Chuyện phát sinh đối với thạch vận đạo thống có nhiều đệ tử còn không biết, nhưng thấy được hành động của đám người Ngô Hữu Chính, bọn hắn cũng hiểu được đạo nguyên của bọn chúng thức tỉnh là do Lý Thất Dạ ra tay.

Lý Thất Dạ không chỉ là ra tay cứu bọn họ, cứu Minh Lạc Thành, càng là cứu cả thạch vận đạo thống của bọn họ.

Nếu như đứng dưới trời sao nhìn về thạch vận đạo thống nơi xa, có thể chứng kiến thạch vận đạo thống tản mát ra hào quang, tại vòm trời phía trên hóa thành một quang mang cực lớn vô cùng. Cả thạch vận đạo thống được quang mang thủ hộ trở nên sinh cơ dạt dào, đại đạo bành trướng.

- Thạch vận đạo thống có thể cứu chữa, tương lai có lẽ sẽ nghênh đón một thời đại xưng hùng.

Nhìn trước mắt một màn như vậy, Bất Hủ Chân Thần không khỏi cảm khái nói.

Thạch vận đạo thống xuống dốc bao nhiêu năm tháng, suy sụp bao nhiêu thời đại thời đại, trong năm tháng dài dằng dặc thế nhân đều cho rằng thạch vận đạo thống chắc chắn sẽ sụp đổ.

Thật không ngờ, hôm nay thạch vận đạo thống đạo nguyên lại một lần nữa toả sáng sinh cơ, lại để cho cả thạch vận đạo thống tràn ngập nội tình.

- Đệ nhất hung nhân ra tay, còn có cái gì không có khả năng? Hắn đâu chỉ ngăn cơn sóng dữ, càng là khởi tử hồi sinh.

Có lão tổ không khỏi bất đắc dĩ nói.

Gặp được đệ nhất hung nhân, hết thảy mọi điều không có khả năng đều hóa thành có thể. Coi như thạch vận đạo thống sắp chết héo cũng trọng sinh trong tay hắn.

Mọi người cũng chỉ có thể rung động nhìn trước mắt một màn như vậy, không có người còn dám đánh chủ ý mặt khác, hoặc là sinh ra ý nghĩ không chính đáng.

Đặt thạch vận đạo thống đạo nguyên để vào trong dòng sông, Lý Thất Dạ cũng không thèm ngó tới lần thứ hai, bản thân hắn cũng không muốn để ý nhiều thêm.

Vào lúc đó, ánh mắt của hắn nhìn phía trên thạch vạc, thò tay vuốt thạch vạc. Hắn cảm nhận được thạch vạc thập phần thô ráp, mặt ngoài thạch vạc thậm chí còn mang đến cảm giác lạnh lạnh. Nhưng loại cảm giác lạnh lùng này cũng không rét thấu xương, cũng không có làm cho người ta cảm thấy rét lạnh, là một loại cảm giác thập phần nhè nhàng khoan khoái.

Lý Thất Dạ nhẹ nhàng mà vuốt ve thạch vạc, nhắm mắt lại, cảm thụ thạch vạc. Mà vuốt ve thạch vạc này lại để cho hắn cảm nhận được một loại mênh mông, một loại rộng lớn, một loại vô cương...

Dưới sự mênh mông rộng lớn ấy, cái gì là thế giới, cái gì là tinh không đều rất nhỏ bẻ.

- Hồn nhiên thiên thành, nguyên ở mới thành lập, thật sự là vô giá.

Cuối cùng, Lý Thất Dạ thu hồi bàn tay, cảm khái vô cùng.

Hắn lại lấy ra một vật, chính là Tam Tiên Thụ, chỉ có điều Tam Tiên Thụ đang sinh trưởng ở trên bùn đen. Bùn đen này là Lý Thất Dạ đoạt được ở trong Hồng Hoang Thiên Lao. Khi đó, Lý Thất Dạ đã để Tam Tiên Thụ cùng bùn đen vào trong thạch vạc. Nhắc tới cũng vừa khéo, thời điểm Tam Tiên Thụ và bùn đen được đặt vào trong thạch vạc lại vừa đúng lúc. Cái này rất giống như một bồn hoa, mang cả hoa và bùn trong bồn rút ra rồi lại thả vào trong chậu.

Thạch vạc hiện giờ cũng giống như vậy, nó tựa hồ hoàn toàn được tạo ra vì bùn đen và Tam Tiên Thụ.

Trên thực tế, tại thật lâu trước đây thật lâu, Tam Tiên Thụ chính là sinh trưởng bên trong bùn đen phía trên thạch vạc.

Ông!

Một thanh âm vang lên, thời điểm Tam Tiên Thụ và bùn đen nhập vào trong thạch vạc, chỉ thấy thạch vạc thoáng cái sáng lên, cả thạch vạc biến đổi bộ dạng, hình như diễn biến thành một thế giới.

Đây là một thế giới sơ khai, lấy Tam Tiên Thụ mà sinh trưởng, hơn nữa Tam Thiên Thụ cũng chịu trách nhiệm nâng Tam Tiên Giới.

Đơn giản mà nói, thạch vạc là bổn nguyên của Tam Tiên Giới, mà bùn đen là nguồn suối. Ba thứ hợp lại diễn biến ra cả Tam Tiên Giới, lại để cho Tam Tiên Giới tràn ngập sinh cơ, để cho Tam Tiên Giới tạo hóa thiên đại vạn vật.

Nhìn thạch vạc, bùn đen, Tam Tiên Thụ trước mắt, tựa hồ như thấy được cả Tam Tiên Giới ngay trước mắt, cả Tam Tiên Giới ở trong lòng bàn tay.

Thời điểm Tam Tiên Thụ bắt đầu sinh trưởng trong thạch vạc để cho người ta có cảm giác cả Tam Tiên Giới bị nâng trên bàn tay, một cảm giác dễ dàng như trở bàn tay.

- Tam Tiên giới, tựu trong tay ta.

Nhìn xem hào quang chập chờn quanh Tam Tiên Thụ, Lý Thất Dạ không khỏi lộ ra dáng tươi cười, nhàn nhạt vừa cười vừa nói:

- Lão đầu, các ngươi lấy cái gì chuộc Tam Tiên giới đây?

Đương nhiên, Lý Thất Dạ cũng chỉ là thuận miệng mà nói, cũng không có lộ vẻ kích động, bởi vì dạng thu hoạch này nằm trong dự liệu của hắn.

Cuối cùng, Lý Thất Dạ thu hồi thạch, ly khai nội thế giới.

- Công tử.

Ngay khi Lý Thất Dạ trở về, thầy trò Ngô Hữu Chính quỳ rạp xuống đất lên, bọn hắn há miệng muốn nói, nhưng thật lâu nói không ra lời, không biết nên nói như nào mới tốt.

Lý Thất Dạ cứu sống cả thạch vận đạo thống và bọn hắn, ân lớn như vậy đã không cách nào dùng dăm ba câu vô cùng đơn giản có thể biểu đạt.

Lý Thất Dạ liếc bọn hắn, tiện tay đem một túi càn khôn đại ném tới trước mặt bọn họ, nhàn nhạt nói:

- Đây là bảo vật, bí kíp tổ tông tiên hiền các ngươi lưu lại, hiện tại cũng lại thấy ánh mặt trời.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 3.5/ 5 - 2 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Đế Bá Chương 3954: Thuận Tay Mà Làm (2)

Bạn đang xem Đế Bá. Truyện được dịch bởi nhóm Updating. Tác giả: Yếm Bút Tiêu Sinh. Chapter này đã được 53 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.