247Truyen.com

Danh Môn Độc Sủng Chương 19: Giới thời trang

Danh Môn Độc Sủng - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Danh Môn Độc Sủng Chương 19: Giới thời trang online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Editor: Dao Dao

Beta-er: Hikari2088

Vẫn làtoàsoạn lần trước vàvịtổng biên tập kia nhưng thái độcủa họđãkhông nhưlúc trước: “Chúng tôi đãsuy nghĩkỹrồi, chỉcóPhùng Vân Hi thích hợp với chủđềchụp ảnh  vàcóthểtruyền đạt ýtưởng của tạp chícủa chúng tôi kỳnày thôi. Tôi hy vọng hai người cho toàsoạn chúng tôi một cơhội nữa màđồng ýchụp ảnh bìa kỳnày của chúng tôi.”

Thật ra, vịtổng biên tập này cũng khổlắm chứ. Toàsoạn nghĩHoàng Diệu Diệu cómột sốmối quan hệthìchuyện này sẽkhông sao. Dùsao, cũng chỉlàchụp chung một bìa tạp chíthôi mà. Ai dè, họlại chọc nhầm ổkiến lửa rồi. Sau khi “núi dựa”của Hoàng Diệu Diệu nghe nói côta đắc tội Phùng Vân Hi thìliền cho côta vào danh sách đen luôn rồi.

Hứa Chu ngồi trên sofa, chậm rãi uống trà: “Mọi người đổi ýquánhanh, tôi không theo kịp.”

Phùng Vân Hi đẩy nhẹHứa Chu một cái, côrất muốn nói sao anh ta chém giókinh thế.

Sáng sớm nay Hứa Chu gọi côdậy, nói làhôm nay anh ta sẽdẫn côđòi lại công bằng cho cô.

Đừng nói làtổng biên tập, ngay cảHoàng Diệu Diệu cũng thêthảm không kém. Sau khi phòng tài nguyên điều tra xong, họsợHứa Chu sẽlên tầng cao nhất của công ty vànói đây làsai lầm của họ. Vìvậy, Hoàng Diệu Diệu đang đắc thếlại không nhận được tài nguyên của mình.

Tổng biên tập nói: “Chúng tôi nghĩrằng chụp ảnh bìa thôi làchưa đủ, chúng tôi còn cần Phùng Vân Hi chụp giúp vài trang nữa.”

Hứa Chu cười cười: “Thế, vài trang làmấy trang vậy?”

Tổng biên tập thấy cóhy vọng, nhanh chóng đáp lời: “Ba trang.”

“Được rồi, chúng tôi vềcông ty đây.”Nói xong, Hứa Chu liền đứng lên: “Hôm nay tôi đến làvìxem thửtoàsoạn của côcóthành kiến gìvới Vân Hi không. Nhưng thấy mọi người không cóthành kiến gìvới Vân Hi, tôi rất yên tâm.”

Tuyệt đối không thểchụp cho toàsoạn này. Nếu Phùng Vân Hi đồng ýchụp cho họthìsau này các tòa soạn khác cũng sẽhọc theo, không thểvừa đấm vừa xoa nhưvậy được.

Vẻmặt của tổng biên tập nhưthểmuốn nói: “Hai người đang giỡn mặt với tôi đóhả? Nếu đãkhông muốn chụp thìsao không nói sớm. Rốt cuộc, hai người tới đây đểlàm gìvậy?”

Tổng biên tập: “Cóphải cóđiều kiện nào của chúng tôi không thích hợp không?”

Hứa Chu lắc đầu: “Không, điều kiện của các người rất thích hợp.”

Tổng biên tập: “Vậy hai người cảm thấy không hài lòng với điều kiện nào? Chúng ta cóthểthương lượng mà.”

Hứa Chu mỉm cười: “Lần trước, khi tôi dẫn Phùng Vân Hi rời khỏi toàsoạn của các người thìcônên biết làchúng ta đãkhông còn khảnăng hợp tác với nhau nữa. Hôm nay chúng tôi chỉtới xem thửthôi.”

Tới đây chỉđểxem thửsao? Tổng biên tập cảm thấy mình sắp điên rồi!

Sau khi rời khỏi toàsoạn, Hứa Chu liền dẫn Phùng Vân Hi đi toàsoạn khác. Tuy toàsoạn này không cóchủđềmàHứa Chu muốn, nhưng họcómột diễn đàn tên làVân.

Lần thoảthuận này với toàsoạn rất thành công. Hơn nữa, thái độcủa họvới Phùng Vân Hi tốt hơn toàsoạn lần trước rất nhiều. Hứa Chu nói đây chính làhiệu quảdo anh ta từchối toàsoạn kia.

Mặc dùkhiêm tốn nhưng phải cho người khác thấy rằng mình không dễbịbắt nạt.

Chiều hôm ấy, Phùng Vân Hi chụp hình ngay tại toàn soạn đóluôn. Côkhông cần làm tóc, chỉcần gội đầu rồi sấy khôlàđược. Vềphần hoátrang cũng rất đơn giản, đầu tiên làtrang điểm tựnhiên rồi mặc một cái váy ngủmàu trắng, bên ngoài trùm lên một cái váy dài vừa mềm mại vừa trong suốt.

Thợtrang điểm nói, giản dịthìmới phôbày được tiên khí.

Phùng Vân Hi: “…”

Hứa Chu: “Đây làthợtrang điểm màtoàsoạn này bỏcông sức vàtiền bạc mời vềtừnước ngoài. Người này còn đạt được nhiều giải thưởng lớn ởnước ngoài nữa đấy.”

Phùng Vân Hi: “Em biết nhưng em rất muốn hỏi làcóphải em đãđắc tội anh ta không?”

Đúng lúc này, thợtrang điểm đi tới: “Cônói gìthế? Cômặc nhưvậy, đợi chút nữa mọi người thay đổi bối cảnh vàmang máy tạo gióra rồi ném lông vũxuống. Chỉcần nghĩthôi làđãthấy được khung cảnh thần tiên rồi.”

Phùng Vân Hi đỡtrán: “Anh hai à, nếu anh cóýkiến thìphải nói trước chứ.”

Thợtrang điểm tỏvẻnhưanh ta vàPhùng Vân Hi rất thân nhau, vỗvỗvai của côrồi nhỏgiọng nói: “Tôi làsưhuynh của Tiếu Lỵ, côcứyên tâm đi, chụp ảnh không giống với đi catwalk đâu. Bất kểcômặc quần áo gì, chỉcần ảnh chụp đẹp làđược rồi.”

Chỗchụp ảnh đặt rất nhiều mây giảđược làm từbông, Phùng Vân Hi giẫm mạnh một cái lànửa bắp chân đều lún vào luôn.

Phùng Vân Hi: “…”Mấy người này muốn làm gìđây?

Thợchụp ảnh làmột ông chútốt tính, ông chân thành nói: “Côphải tưởng tượng làmình đang bước trên mây, trên đầu côlàbầu trời xanh thẳm, chỉcần vươn tay làcóthểchạm vào. Sau đó, côsẽnhìn lên bầu trời, lúc này phải khiến cho mọi người cảm thấy rằng tuy bầu trời gần trong gang tấc nhưng lại xa ngàn dặm.”

Phùng Vân Hi gật nhẹđầu: “Tôi sẽcốgắng.”

Sau đó, thợchụp ảnh đểPhùng Vân Hi tập luyện, đi vài vòng ởtại chỗnày.

“Được rồi, cất mấy thứnày đi, đổi thành mấy miếng mỏng hơn đi.”

Thếlà, mấy miếng bông dày dưới chân của Phùng Vân Hi bịlấy đi, thợchụp ảnh nói: “Côphải nhớcảm giác đi trên bông ban nãy đó.”Nói xong, ông còn nói với nhân viên: “Khoan đã, mọi người đểlại một miếng bông, đểchút nữa côấy còn tìm lại cảm giác.”

Phùng Vân Hi: Côcócảm giác bản thân đãtiến vào một thếgiới khác rồi.

Trước khi chụp ảnh, Phùng Vân Hi gọi điện cho Tiếu Lỵ: “Tiếu Lỵ, tớcócảm giác tớđang ởmột hành tinh khác. Ởđây còn cómột thợtrang điểm tựnhận làsưhuynh của cậu.”

Tiếu Lỵ: “…Sưhuynh? Tớlàm gìcósưhuynh. Khoan đã, sưhuynh của tớ!”

Đúng làTiếu Lỵcómột vịsưhuynh, vàanh ta cũng làthợtrang điểm…

“Vân Hi, cậu mau chạy đi.”

“…”

Sưhuynh của Tiếu Lỵlàmột thiên tài, độmẫn cảm với thời trang cực kỳcao. Anh ấy cóthểtiên đoán mốt thời trang sẽlưu hành trong tương lai. Hơn nữa, lời tiên đoán của anh ấy rất chuẩn nên làm cho mọi người cảm thấy kỳquặc, tính tình cũng không hợp với mọi người. Vìvậy, ngoại trừvịsưmuội làcôấy thìchỉcómột người bạn màthôi. Người bạn kia của anh ấy làmột thợchụp ảnh, hai người làmột đội rất nổi tiếng ởMỹ. Lýdo hai người họnổi tiếng ư? Một làvìtác phẩm của họ, hai làvìphương pháp chụp ảnh.

Nói sao nhỉ, sau khi những nghệsĩhợp tác lần đầu với họchụp xong, nhân sinh quan đều bịđảo lộn. Đảo lộn đến mức nào ư? Đến mức ngay cảmời ăn thịt nướng cũng không thểgiải quyết vấn đềđược*.

(Món khoái khẩu của Phùng Vân Hi vàTiếu Lỵlàthịt nướng, câu này ngụývấn đềnày rất nghiêm trọng)

Sau khi nghe lời giải thích của Tiếu Lỵ, Phùng Vân Hi cảm thấy rợn người: “Họđưa cho tớmột cái váy ngủmàu trắng vàmột cái váy dài trong suốt mềm mại, sấy tóc cho tớrồi bảo làgiản dịmới làcách tốt nhất đểphôbày tiên khíđó.”

Tiếu Lỵ: “…”Côấy không muốn phát biểu ýkiến gìvềchuyện này đâu.

Cuối cùng, Tiếu Lỵquyết định an ủi Phùng Vân Hi: “Tuy phương pháp chụp ảnh của họcóchút kỳquái, tất nhiên làđầu óc của họcũng kỳquái nhưng ảnh chụp của họluôn nổi tiếng. Cậu ráng chịu đựng, bây giờtớsẽqua chỗcậu.”

Nói xong, Tiếu Lỵtựmình cảm động luôn. Tiếu Lỵcôđúng làbạn tốt mà, vìbạn thân màđi đối mặt với vịsưhuynh cóchút không được bình thường kia.

Tuy rằng Hứa Chu không phải làchuyên gia thời trang nhưng gu thẩm mỹcủa anh ta vẫn bình thường: “Mọi người chụp nhưvậy thật sao?”

Sưhuynh của Tiếu Lỵvỗngực đảm bảo: “Anh biết Tiếu Lỵphải không? Tôi làsưhuynh của Tiếu Lỵđó.”

Nếu không phải anh ta nói những lời này với Phùng Vân Hi thìHứa Chu sẽkhông cho côấy chụp ảnh đâu.

Thật ra, đây làmột hiểu lầm tốt đẹp, sưhuynh của Tiếu Lỵnghĩrằng côấy rất nổi tiếng ởtrong nước nên muốn dựa vào danh tiếng của Tiếu Lỵđểđi lên. Ai dè, anh ta lại gặp ngay bạn thân của Tiếu Lỵ– Phùng Vân Hi vàquản lýcủa cô.

Phùng Vân Hi quay trởlại chỗchụp ảnh, thợchụp ảnh liền chụp vài tấm.

Phùng Vân Hi ngơngác đứng tại chỗ: “…”Côcòn chưa tạo dáng mà, hơn nữa, không phải thợchụp ảnh muốn côkhiến cho mọi người cócảm giác làcôđang đi trên mây hay sao?

“Tôi đang tìm cảm giác thôi. Được rồi, bây giờcôcóthểbắt đầu tưởng tượng làcôđang đi trên mây, trên đầu côlàbầu trời nhìn rất gần nhưng thật ra rất xa.”Thợchụp ảnh nói xong liền mởnhạc trên điện thoại lên.

Phùng Vân Hi nghĩ, sau khi côchụp ảnh xong cho mấy người này thìđừng nói làăn một bữa đồnướng, dùcóăn một bữa đồnướng vàmột bữa lẩu thìbóng ma trong lòng côvẫn còn đấy.

Lúc bắt đầu, giai điệu vui tươi vàchậm rãi rồi sau đóliền thay đổi thành tiếng sóng vỗ. Sau đó, lại biến thành gióthổi qua đồng ruộng. Nói tóm lại, cảm giác rất kỳdiệu.

Phùng Vân Hi tĩnh tâm, đột nhiên cảm nhận được.

Thợtrang điểm vàthợchụp ảnh nhìn nhau, nhận thấy sựkhiếp sợvàmừng rỡtrong mắt của đối phương.

Lúc Tiếu Lỵđến, lập tức phát hiện ra khíchất của Phùng Vân Hi khác hẳn trước đó. Khi côấy chuẩn bịmởmiệng ra thìsưhuynh liền ngăn lại: “Bây giờcôấy đang giác ngộ, đừng quấy nhiễu côấy.”

Tiết Lỵ: “…”Còn cóngười cóthểgiác ngộđược ýtưởng của sưhuynh luôn ư? Nhưng mà, vìsao chụp ảnh màcòn phải giác ngộcơchứ!

Lúc này, Phùng Vân Hi đãtìm được cảm giác, khi cômởmắt ra thìcảm nhận vềmọi thứxung quang đãkhông giống với ban đầu. Dưới chân của côlànhững đám mây mềm mại, cônhẹnhàng bước trên mây, sau đómuốn dùng tay chạm vào bầu trời xanh thẳm ởtrên đầu thìlại không với tới được. Cảm giác hụt hẫng nơi bàn tay nói cho côbiết đây chỉlàảo giác của cômàthôi, côkhông thểnào chạm tới bầu trời được.

Đồng thời, thợchụp ảnh cũng bắt đầu điều chỉnh góc độđểchụp Phùng Vân Hi. Ông không dám gọi Phùng Vân Hi vìsợcôấy sẽkhông tập trung được nữa.

Sau khi chụp ảnh xong, Phùng Vân Hi vẫn còn ngơngác.

Tiếu Lỵlắc lắc vai của Phùng Vân Hi: “Sưhuynh của tớlàmột người điên, cậu làm ơn đừng nghe anh ấy nhé.”

Phùng Vân Hi vội vàng gật nhẹđầu: “Tớcảm thấy hai người họchỉmuốn mọi người hiểu được, ởtrước mặt thiên nhiên, con người vôcùng nhỏbémàthôi. Tớkhông cócảm giác đặc biệt gìvới chuyện này, chỉlàcảm thấy rất kỳdiệu.”

Tiếu Lỵ: Cậu chỉchụp cómột vài tấm ảnh thôi màcũng cảm thấy kỳdiệu, vậy màcậu còn dám nói không phải cảm giác đặc biệt sao?

“Đi thôi, tớdẫn cậu đi ăn đồnướng.”Tiếu Lỵlôi kéo Phùng Vân Hi đi ra ngoài.

Sưhuynh của Tiếu Lỵbước nhanh tới, kéo cánh tay của Phùng Vân Hi: “Côgái, côcómuốn cùng tôi đứng đầu giới thời trang không?”

Phùng Vân Hi: “…”

Tiếu Lỵ: “Sưhuynh, anh bỏcuộc đi. Chúng em không muốn ởchung đội với anh.”

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Danh Môn Độc Sủng Chương 19: Giới thời trang

Bạn đang xem Danh Môn Độc Sủng. Truyện được dịch bởi nhóm ngocphuongdao.wordpress.com,diepyphi.wordpress.com. Tác giả: Hoa Đào Dẫn. Chapter này đã được 26 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.