247Truyen.com

Đan Vũ Càn Khôn Chương 787: Mật địa chi tranh.

Đan Vũ Càn Khôn - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Đan Vũ Càn Khôn Chương 787: Mật địa chi tranh. online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Chương 787: Mật địa chi tranh.

Nhóm dịch: Dungnhi

Nguồn: vipvandan

Đương nhiên, muốn phát hiện Tam Tài trận tự nhiên này, còn tiến hành lợi dụng, cái kia phải là nhân tài cấp bậc đại sư trận pháp mới có thể làm được.

- Chẳng lẽ cái mật địa này là di chỉ của trận pháp đại sư Thượng Cổ nào đó?

Vào lúc này trong nội tâm Tần Phàm khẽ động, theo hắc y nam tử kia nói, hắn là ở hai mươi năm trước liền phát hiện cái mật địa này, bất quá lại một mực không có cách nào phá giải Tam Tài trận kia!

Trọn vẹn hai mươi năm mới nghĩ đến phá giải chi pháp, có thể nghĩ, trận pháp này inh đến cỡ nào.

Bất quá Tần Phàm đối với cái mật địa này lại càng thêm hiếu kỳ, tri thức của hắn đối với trận pháp cực nhỏ, nếu có thể có được một ít truyền thừa của trận pháp đại sư Thượng Cổ, hẳn là có thể được ích lợi không nhỏ, đối với thực lực của hắn tăng lên cũng rất có trợ giúp. xem tại

Mà Tần Phàm cũng nhìn ra được, hắc y nam tử trước mắt này đối với trận pháp nhất định cũng là có chỗ hiểu rõ, nếu không coi như là có phá giải chi pháp của hắn, cũng chưa chắc có thể dễ dàng tìm được mắt trận như vậy.

Cái mắt trận này đúng là hạch tâm của một cái trận pháp, một khi mắt trận bị phá hư, như vậy trận pháp này cũng sẽ bị phá giải hoặc là phá hủy.

Hôm nay xem ra, hắc y nam tử này là đã phá giải Tam Tài trận tự nhiên này, cho nên cái mật địa kia mới lộ ra môn hộ.

Đến lúc này, Tần Phàm cũng không khỏi âm thầm may mắn, may mắn vừa rồi hắn không có dùng man lực đi công kích cửa vào kia, nếu không rất có thể sẽ khiến trận pháp này phản kích, hoặc là vây mình ở chỗ này, hoặc là trực tiếp hủy hoại mật địa kia, tóm lại chỗ nào có thiết lập trận pháp, bạo lực phá giải khẳng định đều sẽ gây ra hậu quả không tốt.

- Người này đồng dạng là biết rõ chỗ này có mật địa, nhưng là tìm vài ngày mới tìm được, xem ra ngũ giác của hắn đích thật là không bằng ta. Bất quá hiện tại ta còn phải chờ hắn mở ra môn hộ mật địa này.

Trong nội tâm Tần Phàm thầm suy nghĩ nói.

Hắn đứng trên đỉnh núi, liếc mắt có thể chứng kiến đồ vật phương viên vài dặm, thanh niên mặc áo đen kia lại chỉ có thể chạy khắp nơi đi tìm ở chung quanh, chênh lệch này rất rõ ràng.

Vì vậy hắn vẫn dấu kín lấy thân hình của mình, ý định chờ hắc y nam tử kia trở ra, lại đi theo đằng sau hắn đi vào, về phần thu hoạch, vậy thì tất cả bằng cơ duyên rồi.

- Cảm tạ phụ thân, quả nhiên là thành công rồi.

Thanh niên mặc áo đen kia nhìn xem cửa động mật địa mở ra, trên mặt lộ ra dáng tươi cười vui vẻ. Sau đó hắn cẩn thận nhìn kỹ bốn phía một chút, sau khi thấy không có phát hiện người khác, hắn mới nhẹ nhàng nhảy lên, trực tiếp chạy vào trong mật địa kia.

Lúc này Tần Phàm đem khí tức của mình che dấu hoàn toàn, ngay cả tim đập, hô hấp cũng tạm thời đình chỉ, hơn nữa thực lực của hắn bây giờ đã cùng nửa bước Võ Thánh cũng không sai biệt nhiều, cho nên hắc y nam tử này không có thể phát hiện hắn.

- Ha ha, có người này mở đường, ta theo ở phía sau ngược lại lộ ra an toàn một ít.

Nhìn xem thân ảnh của hắc y nam tử kia dần dần biến mất ở cửa động, rốt cục Tần Phàm hiển lộ thân hình ra, khóe miệng lộ ra mỉm cười.

Hắn cũng hướng về bốn phía cảm ứng thoáng một phát, xác nhận ở trong phương viên vài dặm không có người khác tới gần, hắn mới đi theo tiến vào trong huyệt động kia.

Bất quá hắn cũng tinh tường, vừa rồi thời điểm cửa động mật địa này mở ra có phát ra một tí thanh âm, tuy không quá vang dội, nhưng ở ban đêm chỉ sợ cũng có thể lan truyền hơn mười dặm, nói không chừng sẽ có người nghe được mà chạy tới xem xét.

Cho nên hắn cũng phải nắm chặc thời gian sớm chút ở trong đó tìm được bảo bối mới được, chậm thì sinh biến.

Tần Phàm vừa tiến vào trong mật địa, lập tức liền cảm thấy có một cảm giác mát lạnh ở trong đó lan tràn ra, để cho da thịt người cảm thấy một loại cảm giác thập phần thoải mái, mà bốn phía vách núi đều có Dạ Minh Châu sáng ngời chiếu rọi lấy, có thể cho hắn tinh tường nhìn rõ ràng hoàn cảnh trong mật địa này.

Ở trước mắt là một thông đạo chật hẹp, cũng không phải rất dài, đi hơn mười mét là tới một đại sảnh rộng lớn, bốn phía lắp đặt thiết bị tráng lệ, xem giống như là hoàng cung, cái bàn, bình phong, một ít bình hoa, đồ cổ, trang trí…, cái gì cần có đều có.

Tuy những thứ này tựa hồ cũng không phải bảo bối gì, nhưng thần kỳ nhất chính là, những vật này đã trải qua không biết bao nhiêu năm tháng, lại vẫn có thể bảo tồn hoàn hảo.

- Xem tới nơi này nhất định là có trận pháp đặc biệt, không ngừng tụ tập linh khí, cho nên mới có thể để cho những vật này không có bị tuế nguyệt tàn phá, trải qua vô số năm còn có thể cùng lúc trước đồng dạng.

Trong nội tâm Tần Phàm minh bạch, điều này cũng làm cho hắn càng thêm khẳng định người kiến tạo mật địa này là một trận pháp đại sư.

- Đúng rồi, người nọ đâu nhỉ?

Ánh mắt của Tần Phàm liếc nhìn trong đại sảnh, nhưng không có trông thấy hắc y nam tử vừa rồi kia, cái này lại để cho hắn cảm thấy có chút kỳ quái.

Diện tích động phủ này rất lớn, những gian phòng cùng thông đạo khác kia cách mấy trăm mét, hơn nữa sau khi người nọ đi vào không có khả năng không trước tiên ở trong đại sảnh này thăm dò thoáng một phát.

- Ồ?

Sau đó hắn bỗng nhiên khẽ động, ánh mắt nhìn về phía một cái bình phong, Linh Giác của hắn vốn so với Võ Tôn còn nhạy cảm hơn rất nhiều, hắn có thể phát hiện phía sau cái bình phong này có khí tức sinh mạng.

Không cần nghĩ, khẳng định chính là hắc y nam tử núp ở mặt sau rồi.

- Tiểu tử, Thiên Đường có lối ngươi không đi, Địa Ngục không cửa ngươi lại xông vào, cũng dám đi theo đằng sau bổn thiếu gia kiếm tiện nghi, ta nhìn ngươi là chán sống.

Quả nhiên, một lát sau, theo thanh âm âm lãnh truyền đến, thanh niên mặc áo đen kia liền từ phía sau bình phong đi ra, sắc mặt thập phần bất thiện nhìn Tần Phàm.

- Ha ha, kỳ thật không dối gạt các hạ, ta và ngươi đều là được tiền nhân chỉ điểm đến thăm dò cái mật địa này, thậm chí ta ở trước ngươi liền phát hiện ra cái mật địa này, chẳng qua là bị các hạ mở ra trước mà thôi.

- Hơn nữa cái này là Thượng Cổ mật địa, thường thường dựa vào đều là cơ duyên, người có duyên thì được, miễn cưỡng là không được.

Tần Phàm chỉ là khẽ cười nói, tận lực để ình lộ ra hữu hảo một ít, cũng không muốn ở thời điểm này phát sinh tranh chấp gì.

- Người có duyên thì được? Chê cười, ngươi có mệnh lấy được rồi nói sau!

Nhưng thanh niên mặc áo đen kia lại không có dễ ở chung như Tần Phàm, hai lời không nói nhiều, lập tức đạp mạnh ngay tại chỗ, trực tiếp lao về phía Tần Phàm.

Bởi vì hắn sợ làm cho động tĩnh quá lớn mà kinh động những người khác, cho nên không có sử dụng vũ kỹ uy lực cường đại, hơn nữa nhìn thấy tu vi của Tần Phàm chỉ là Linh Vũ Sư, hắn ý định trực tiếp dùng lực lượng nhục thân liền có thể giết chết đối thủ rồi.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Đan Vũ Càn Khôn Chương 787: Mật địa chi tranh.

Bạn đang xem Đan Vũ Càn Khôn. Truyện được dịch bởi nhóm Updating. Tác giả: Hỏa Thụ. Chapter này đã được 117 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.