247Truyen.com

Đan Vũ Càn Khôn Chương 492: Độc chiếm. (2)

Đan Vũ Càn Khôn - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Đan Vũ Càn Khôn Chương 492: Độc chiếm. (2) online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Chương 492: Độc chiếm. (2)

Nguồn: Vipvanda

Sưu tầm:

(¯`'•.¸(¯`'•.¸† Nhóm dịch Dungnhi †¸.•'´¯)¸.•'´¯)

Bên trong Đao Vương lệnh nói về đao đạo huyền bí cùng lý giải thập phần phong phú, thậm chí hiện tại Tần Phàm cảm giác mình vẫn chưa hấp thu được một phần mười, cho nên cho dù là hắn thời điểm không có đao sử dụng, cũng không có hối hận ngày đó không đi lấy bội đao của Đao Vương!

So sánh với bội đao của Đao Vương, hắn vẫn là tình nguyện lựa chọn cảm ngộ cùng kinh nghiệm của Đao Vương.

Trên thực tế, Đao Vương lệnh này hoàn toàn chính xác để cho hắn được ích lợi không nhỏ, hắn đoán chừng chỉ cần mình hoàn toàn lĩnh ngộ đến cảm ngộ của Đao Vương, như vậy thực lực của hắn sẽ đề cao sâu sắc!

Mà hôm nay, Đao Vương lệnh này lần nữa phát sinh tác dụng, chỉ dẫn hắn cảm ứng được đao trong cơ thể Thủ Hộ Thú vũ khí Viễn Cổ!

Hắn có thể biết trước thanh vũ khí này sẽ thập phần thích hợp chính mình.

Vô luận như thế nào, hắn cũng phải lấy đến!

Vì vậy hắn liền mỉm cười, chậm rãi đi đến Thủ Hộ Thú vũ khí Viễn Cổ đang phủ phục kia.

Ở dưới uy áp của Hỏa nguyên ma chủng, Viễn Cổ Hỏa Thú từ trong lửa mà sinh kia trông thấy Tần Phàm hướng về phía mình đi tới, vào lúc này vậy mà sợ hãi bắt đầu lui về phía sau! Hai con ngươi của nó vốn là khí thế độc ác ngập trời, vào lúc này lộ ra một ánh mắt sợ hãi.

- Rống. . . truyện copy từ

Thủ Hộ Thú vũ khí Viễn Cổ này cuối cùng nhất lui không thể lui, thời điểm Tần Phàm cách nó còn hơn mười mét, chỉ phải cả gan phát ra một tiếng gầm rú.

Ở bên trong tiếng gầm rú của Thủ Hộ Thú vũ khí Viễn Cổ này, Tần Phàm cảm giác được những nham thạch nóng chảy bị mình khống chế được kia, tựa hồ có dấu hiệu buông lỏng, lăn lộn lay động vài cái, muốn lần nữa trở xuống đáy hồ.

Mọi người trên bờ thấy tình cảnh này, không khỏi âm thầm kinh hãi, vốn có một vài người cũng muốn mạo hiểm nhảy xuống đáy hồ, vào lúc này cũng không khỏi hoàn toàn dập tắt cái ý niệm này trong đầu.

Bọn hắn không thể không thừa nhận, bọn hắn không có phách lực cùng năng lực như Tần Phàm.

Tần Li càng là chờ đợi lo lắng.

Thủ Hộ Thú vũ khí Viễn Cổ này muốn cướp đoạt quyền khống chế những nham thạch nóng chảy kia!

Mà trong nội tâm Tần Phàm lại minh bạch đây là có chuyện gì, đầu tiên hắn thả lỏng để hù dọa những người kia, sau đó rất nhanh phản ứng đi qua, tăng lớn độ mạnh yếu khống chế, không cho nó thực hiện được.

Kỳ thật Hỏa nguyên ma chủng này đối với khống chế nham thạch nóng chảy, giống như là Thủy nguyên ma chủng khống chế Thủy nguyên, năm đại Viễn Cổ Ma Tôn, đối với năng lượng Ngũ Hành có khống chế tuyệt đối, trừ khi là Thần đồng cấp khác, nếu không cơ hồ không có người có thể dao động địa vị của bọn hắn.

- Không có tác dụng đâu, ngươi không nên làm phản kháng vô vị.

Lúc này Tần Phàm nặng nề mà bước ra một bước, sau đó hai mắt nhìn Hỏa Thú cực lớn kia, trong miệng nhàn nhạt nói.

- Ô rống…

Thủ Hộ Thú vũ khí Viễn Cổ kia lần nữa gầm nhẹ một tiếng, tựa hồ có chút không cam lòng, bất quá nó thật sự là sợ hãi! Tuy nhân loại trước mắt này thoạt nhìn còn chưa đủ một cái móng vuốt của nó, nhưng đối với nó mà nói thật giống như một tòa núi cao nguy nga đặt ở trên đầu, khiến nó cảm thấy một loại áp bách không cách nào phản kháng.

- Nhổ đồ vật ở bên trong bụng của ngươi ra.

Tần Phàm trông thấy Hỏa Thú kia đã sợ hãi, liền tăng thêm uy áp trên người lần nữa, thậm chí còn tăng thêm uy áp của hai khỏa ma chủng khác!

- Ô. . .

Thủ Hộ Thú vũ khí Viễn Cổ kia nằm rạp trên mặt đất, sắp không thở nổi rồi, bất quá tựa hồ còn có một điểm quật cường cuối cùng.

- Hừ! Vậy đừng trách ta không khách khí!

Hai mắt Tần Phàm ngưng tụ, hừ lạnh một tiếng, sau đó Chu Tước chi dực khẽ động, uy áp Ma Tôn giống như mưa to gió lớn dũng mãnh lao tới Thủ Hộ Thú vũ khí Viễn Cổ, để cho ngọn lửa trên người Hỏa Thú kia cũng cơ hồ muốn dập tắt.

PHỐC!

Rốt cục, Thủ Hộ Thú vũ khí Viễn Cổ kia cũng nhịn không được nữa, từ trong miệng phun ra một ánh lửa đỏ thẫm, mà trong ngọn lửa kia bao khỏa đúng là vũ khí Viễn Cổ!

- Đây là...

Tần Phàm một tay tiếp ấy ánh lửa trong tay, nhưng sau khi đón lấy lại không khỏi khẽ giật mình, bởi vì thanh đao này cùng trong tưởng tượng của hắn khác nhau quá lớn, thanh đao này cũng không phải trường đao, mà là lộ ra nhỏ bé nhanh nhẹn.

- Thái đao?

Lúc này Tần Phàm cầm trong tay thanh đoản đao kia, toàn thân là một màu đen hùng hậu, nhưng cũng có ánh lửa màu đỏ thẫm thần bí như ẩn như hiện, giống như là có một đầu Hỏa Long bị nhốt trong thân đao, lúc nào cũng lộ ra một cổ nhiệt lượng bành trướng.

Ngoài ra, thời điểm Tần Phàm vừa mới đem đao này tiếp trong tay, liền cảm thấy thập phần trầm trọng, thậm chí dùng lực lượng thân thể hơn ngàn cân của hắn, lại thiếu chút nữa bắt không được để cho nó rời tay.

Sức nặng của thanh đao này có thể nghĩ.

Sống đao khoan hậu, thân đao trơn nhẵn, lưỡi đao mỏng như cánh ve, Tần Phàm một chút cũng không nghi ngờ trình độ sắc bén của thanh đao này!

Hơn nữa chất liệu của thanh đao này vô cùng tốt, nhất định có thể chịu đựng được lực lượng càng cường đại, tuyệt đối là cái loại tuyệt thế hảo đao thổi cọng lông có thể đoạn kia.

Nhưng mà để cho Tần Phàm nghi hoặc khó hiểu chính là, thanh Viễn Cổ đao khí thoạt nhìn uy lực không nhỏ này, vậy mà chỉ dài một xích, thậm chí càng giống như một thanh dao phay!

Chính là loại dao phay dùng để thái thịt trong phòng bếp!

- Tại sao lại là một thanh đao như vậy.

Tần Phàm nhìn thanh Viễn Cổ thần đao kỳ quái kia, hồi lâu cũng không có kịp phản ứng. Lúc trước rõ ràng hắn cảm giác được thanh đao này cùng hắn tâm ý tương thông, thập phần thích hợp ình sử dụng, nhưng thật sự nắm bắt tới tay, hắn mới không khỏi hơi có chút thất vọng.

Hắn thói quen sử dụng trường đao, thanh "Dao phay" này cầm ở trên tay, ngoại trừ hơi nặng một chút. Thật sự tìm không thấy một cảm giác thuận buồm xuôi gió.

- Cái này không phải là dao đầu bếp của thời Viễn cổ chứ?

Trên mặt Tần Phàm có chút co lại, hắn cùng Cổ Mặc học tập qua một ít tri thức luyện khí, thanh đao này từ cách chế tác cùng tài liệu đều là thượng thừa, thậm chí hắn dự tính thanh vũ khí này tuyệt đối không kém Linh Hàn Quyền Sáo của hắn!

Nhưng nếu như là đao đạo tu luyện giả bình thường, nhất định sẽ không đem vũ khí của mình làm thành cái ngoại hình này a.

Bất quá một thanh dao phay của đầu bếp dùng có thể tốt như vậy, vậy vũ khí của những võ giả khác dùng chẳng phải sẽ càng không thể tưởng tượng nổi sao? Tỷ như bội đao của Đao Vương sẽ là cái gì?

Hắn đối với niên đại Viễn Cổ của Vũ Thiên đại lục cảm thấy có chút rung động.

- Thử xem uy lực của nó như thế nào.

Trong nội tâm Tần Phàm khẽ động, hắn cầm trong tay thanh "Dao phay" này, hơi đề khí, đem một cổ Nguyên võ chi khí cường đại quán thâu đến trong thân đao này.

Quả nhiên, tuy thanh dao phay này diện mạo xấu xí, nhưng đối với lực lượng cường hoành hoàn toàn có thể dung nạp xuống, một chút cũng sẽ không bài xích, thậm chí còn có tăng phúc cực mạnh.

Soàn soạt hoắc!

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Đan Vũ Càn Khôn Chương 492: Độc chiếm. (2)

Bạn đang xem Đan Vũ Càn Khôn. Truyện được dịch bởi nhóm Updating. Tác giả: Hỏa Thụ. Chapter này đã được 126 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.