247Truyen.com

Đan Vũ Càn Khôn Chương 48

Đan Vũ Càn Khôn - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Đan Vũ Càn Khôn Chương 48 online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Chương 48: Máu tươi ma luyện.

Nguồn: Vipvanda

Sưu tầm:

(¯`'•.¸(¯`'•.¸† Nhóm dịch Dungnhi †¸.•'´¯)¸.•'´¯)

Tần Phàm không khỏi khẽ giật mình, lập tức liền nghe được thanh âm của Cổ Mặc nhẹ nhàng truyền đến nói:

- Có người đến.

Quả nhiên, một lát sau, nghe thấy một hồi tiếng cây bị giậm gãy truyền đến, ngay sau đó là liên tiếp tiếng ma sát do người bước từ trong rừng ra, sau đó liền trông thấy một bóng người đi ra.

- Ha ha, thật tốt quá, rốt cục cũng nhìn thấy nhân ảnh.

Rất nhanh, nghe thấy một thanh âm vui sướng truyền đến, một thanh niên cơ bắp đi về phía Tần Phàm, xem ra là men theo ánh lửa tìm ra được.

Tần Phàm thu thập thoáng một phát, như không có việc gì ngồi lại bên đống lửa, không nói gì,

- Aizz, ta thật là xui xẻo ah, đánh lửa mất, một mực không thể đánh ra lửa, may mắn trông thấy bên này có ánh lửa. . . Tiểu huynh đệ, không ngại cho ta ngồi cùng làm bạn chứ?

Thanh niên cơ bắp kia thoạt nhìn thập phần chân thành nói, chẳng qua khi hắn trông thấy người trước mắt dĩ nhiên chỉ là thiếu niên 15 16t thì không khỏi khẽ giật mình, bất quá lập tức liền suy đoán Tần Phàm là loại thiếu niên quý tộc ham chơi trốn nhà đi.

- Có thể.

Tần Phàm cho vào đống lửa một ít củi khô, nhàn nhạt nói.

- Cảm ơn, cám ơn. . .

Thanh niên cơ bắp kia liên tục nói hai tiếng cám ơn, sau đó ngồi xuống một bên nói:

- Ngươi cũng không biết ta không may đến cỡ nào đâu, không chỉ bị mất bao khỏa, mà ngay cả đánh lửa cũng không thấy đâu, đi đường hơn nửa ngày, vừa mệt vừa đói, thật sự chịu không được nữa. . .

- Ân, nghỉ ngơi thật tốt một chút đi.

Tần Phàm tiếp tục nhàn nhạt nói, cũng không lộ ra quá nhiệt tình.

- Đúng rồi, tiểu huynh đệ, không biết trên người của ngươi có lương khô không? Coi như là màn thầu cũng không việc gì đâu! Ta thật sự là quá đói rồi, chỉ cần là thứ có thể ăn đều được cả!

Lúc này thanh niên cơ bắp kia lại tiếp tục nói.

Tần Phàm ngẩng đầu nhìn người này, suy nghĩ một chút, từ trong trữ vật giới chỉ xuất ra một túi màn thầu ném cho hắn.

- Cảm ơn, cám ơn.

Thanh niên cơ bắp kia nhanh chóng tiếp nhận cái túi, không ngớt lời nói lời cảm tạ, nhưng ánh mắt lại mờ mịt nhìn thoát qua trữ vật giới chỉ trong tay Tần Phàm, đây chính là thứ tốt không phải người bình thường có thể dùng a. . .

- Tiểu huynh đệ, tại hạ Vương Dương, thật sự rất cảm tạ ngươi, xin hỏi ngươi tên gì vậy?

Thanh niên cơ bắp kia như hổ đói ăn sạch màn thầu, sau đó lộ ra thập phần chân thành nói.

- Tần Phàm, không nên khách khí.

Tần Phàm biểu hiện ra rất là bình tĩnh, chỉ loay hoay cho thêm củi vào đống lửa.

- Ha ha, Tần tiểu huynh, ngươi muốn đi đâu vậy? Với niên kỷ như ngươi đã một mình đi ra hành tẩu lịch lãm rèn luyện, thật sự không dễ dàng a

Vương Dương kia cười cười nói, tựa hồ rất biết quan hệ.

- Muốn đi Yêu Thú Hoang Nguyên chơi đùa.

Tần Phàm tùy ý nói.

- Yêu Thú Hoang Nguyên?

Vương Dương lộ ra một vòng khiếp sợ thần sắc, sau đó rất là quan tâm nói:

- Đó cũng không phải là nơi để đùa, nơi đó đều là yêu thú phi thường lợi hại, tùy tiện một khu rừng nhỏ thế này cũng có thể sẽ tùy thời nhảy ra một huyết tình hổ to lớn hơn ngươi nhiều lần, một cái móng vuốt cũng có thể đập ngã một cây đại thụ!

- Đó mới kích thích thú vị, không phải sao?

Tần Phàm cười cười nói, bộ dáng có vài phần phản nghịch.

- Chậc chậc, Tần tiểu huynh ngươi thật là can đảm ah... Bất quá ngươi giờ là cảnh giới gì thế? Ngươi nghe ta một câu, ta cũng đi qua Yêu Thú Hoang Nguyên, nếu như không đạt tới cảnh giới võ giả thì cho dù là ở ngoại vi cũng rất là nguy hiểm đấy.

Vương Dương còn nói thêm, ngược lại lộ ra vài phần nhiệt tâm.

- Ha ha, ta vừa mới đạt tới cảnh giới Võ Giả nhất cấp thôi.

Tần Phàm khẽ cười nói.

- Võ Giả nhất cấp vẫn nguy hiểm một chút, đến lúc đó ngươi tốt nhất là nên kết bạn với mạo hiểm giả khác mà đi, vậy mới an toàn hơn một chút.

Vương Dương còn nói thêm.

- Cảm ơn nhắc nhở.

Tần Phàm gật đầu nói, lại ứng phó vài lời, hai người lúc này mới phân biệt nằm ngủ hai bên đống lửa. Nơi này cách Yêu Thú Hoang Nguyên vẫn còn khoảng cách rất xa, ngược lại cũng không sợ sẽ có yêu thú.

Một đêm này, Tần Phàm là dựa lưng vào đại thủ để ngủ, nhưng cũng không ngủ say, mà vẫn một mực bảo trì tư thế cảnh giác. Vương Dương thì ngủ ở mặt đất đối diện, tựa hồ bộ dáng cũng không ngủ được.

Vào lúc nửa đêm, Tần Phàm nghe thấy một ít tiếng động lạ, liền mở mắt, sau đó vừa vặn trông thấy Vương Dương đứng lên.

- Ha ha, không có ý tứ, đánh thức Tần tiểu ca rồi, không có biện pháp, thói quen, mỗi lúc trời tối thì phải đi tiểu một lần.

Vương Dương kia cũng phát hiện Tần Phàm tỉnh lại, ôm áy náy nói.

Tần Phàm lần nữa nhắm mắt lại, thẳng đến khi trời sáng

Ngày hôm sau bắt đầu... Tần Phàm thu thập một phen, sau đó ném đi một ít túi lương khô cho Vương Dương nói:

- Vương đại ca, lần này lịch lãm rèn luyện ta một người là tốt rồi, chúng ta tách ra đi.

- Ai nha, Tần tiểu ca, lần đi Yêu Thú Hoang Nguyên vẫn còn một khoảng cách rất dài đấy! Kỳ thật ta lần này cũng là tiến đến Thanh Thạch Trấn ở phụ cận Yêu Thú Hoang Nguyên, ta và ngươi tương kiến chính là hữu duyên, không bằng một đường kết bạn đi, không những có thể chiếu ứng lẫn nhau, còn có thể giảm bớt tịch mịch nữa.

Vương Dương đón lấy lương khô kia, nhưng lại nói.

- Thế thì tùy ngươi vậy!

Tần Phàm cũng không nói nhảm, chỉ đứng lên, đi tới phía trước, định trở lại đường lớn để đi.

- Ha ha, hơn nữa con đường này ta lại hết sức quen thuộc, đi cùng ta, định có thể bớt đi rất nhiều đường vòng vèo.

Vương Dương dập đi đống lửa còn sót lại, cười bước nhanh theo nói, chỉ là khi hắn nhìn bóng lưng Tần Phàm, lại ẩn ẩn lộ ra một vòng hàn mang âm u.

- Một tên đệ tự thế gia phản nghịch trốn đi, trên người khẳng định mang theo không ít thứ tốt, chỉ riêng cái trữ vật giới chỉ kia thôi thì đã đáng giá không ít tiền rồi... Bất quá tối hôm qua tiểu tử này có thể là vì lần đầu ra ngoài nên ngủ không ổn giấc, khẽ động đã bị bừng tỉnh, ngược lại vẫn một mực không có cơ hội.

Trong nội tâm Vương Dương cười lạnh, nhưng nụ cười trên mặt lại phát ra càng thêm thân thiết. Hắn chính là loại võ giả vì sinh hoạt và tăng thực lực lên mà đi tứ xứ, kinh nghiệm thập phần phong phú, nhân tình cũng lịch lãm rèn luyện thập phần chu đáo.

- Ồ?

Đi một đoạn đường, Tần Phàm phảng phất như phát giác gì đó xoay đầu lại, sau đó bỗng nhiên trông thấy trong bụi cỏ ở rừng rậm xa xa có một đạo bóng đen xẹt qua, không khỏi ngưng tụ hai mắt, thầm nghĩ trong lòng:

- Chẳng lẽ ở đây đã bắt đầu có yêu thú rồi sao?

Mà Vương Dương ở bên cạnh Tần Phàm một mực lưu ý lấy nhất cử nhất động của hắn, thấy Tần Phàm bị những vật khác hấp dẫn, còn xoay lưng với mình, hai mắt không khỏi nổi lên một tia tham lam và hưng phấn, hắn kinh nghiệm phong phú, tự nhiên biết rõ đây chẳng qua chỉ là dã thú bình thường thôi. Vì vậy, hắn rất quen thuộc luyện từ trong lòng lấy ra một thanh dao găm, không chút do dự cực tốc cắm về phía sau cổ Tần Phàm.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Đan Vũ Càn Khôn Chương 48

Bạn đang xem Đan Vũ Càn Khôn. Truyện được dịch bởi nhóm Updating. Tác giả: Hỏa Thụ. Chapter này đã được 144 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.