247Truyen.com

Đan Vũ Càn Khôn Chương 1109: Mời chào Ngoan Thánh.

Đan Vũ Càn Khôn - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Đan Vũ Càn Khôn Chương 1109: Mời chào Ngoan Thánh. online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Chương 1109: Mời chào Ngoan Thánh.

Nhóm dịch: Dungnhi

Nguồn: vipvandan

Tần Phàm cũng không thèm để ý, chỉ là thành thật trả lời nói ra. Hiện tại tuy hắn nhiên đã tiếp cận Tam cấp Võ Thánh, nhưng dù sao còn không có đột phá, cho nên vẫn thuộc về Nhị cấp Võ Thánh.

- Ngươi không phải hơn một tháng trước mới đột phá đến cảnh giới Võ Thánh sao? Vậy mà nhanh như vậy tăng lên tới Nhị cấp Võ Thánh rồi hả?

Chỉ là như vậy cũng đầy đủ để cho Cầu Bách Hải kinh ngạc, phải biết rằng Võ Thánh muốn đột phá một cấp không mấy năm thời gian căn bản là không thể nào, thậm chí trên mười năm mới đột phá cũng có không ít.

Lúc này đây Tần Phàm cũng không trả lời, chỉ là cười mà không nói. Trên thực tế, hắn cũng không biết trả lời như thế nào, cũng không có khả năng cái gì cũng nói cho đối phương biết.

- Phong Thái Thương có phải chết rồi hay không?

Thấy Tần Phàm không có lên tiếng, lúc này Cầu Bách Hải hướng về bên giường Tần Phàm đến gần hai bước, sau đó lại độ mặt không biểu tình hỏi thăm.

- Không biết, bất quá ta có thể nói cho tiền bối, Phong Thái Thương hắn cũng không có tới tham gia Luyện Đan Đại Hội Cao Cấp Thi Đấu.

Trông thấy Cầu Bách Hải đến gần, sắc mặt của Tần Phàm không thay đổi, chỉ là bình tĩnh trả lời nói ra, tựa hồ sự tình thật sự là cùng hắn không có chút quan hệ.

Hắn cảm giác mình hoàn toàn chính xác không cần phải đem chuyện này tuyên dương đi ra ngoài.

- Ngươi hẳn là không có thực lực giết chết Thất cấp Võ Thánh Phong Thái Thương kia, nhưng mà trực giác lại nói cho ta biết, thật sự là hắn đã chết rồi, hơn nữa ta biết rõ ngươi hôm nay rất lâu mới đi tham gia Luyện Đan Đại Hội, cái chết của hắn nhất định là cùng ngươi có quan hệ.

Tuy Tần Phàm không có thừa nhận, nhưng lúc này Cầu Bách Hải vẫn cau mày nói ra.

- Cầu Bách Hải tiền bối sẽ không cảm thấy ngươi hỏi nhiều lắm sao? Lúc này đây tại hạ chỉ là đáp ứng giúp ngươi trị liệu tổn thương, nhưng lại không có nghĩa vụ trả lời vấn đề của ngươi, về phần Phong Thái Thương còn sống hay không, cũng hoàn toàn không quan hệ với tại hạ.

Thấy Cầu Bách Hải còn có ý tứ tiếp tục ép hỏi, lúc này Tần Phàm cũng ngẩng đầu lên, cùng ánh mắt giống như dã thú của đối phương bốn mắt nhìn nhau, trong miệng không sợ chút nào nhàn nhạt nói ra.

- Ngươi biết Phong Thái Thương chết rồi, ta chỉ có thể nhờ vào ngươi, bất quá ta muốn cho ngươi biết, Cầu Bách Hải ta không phải loại người dễ dàng bị uy hiếp, như loại sự tình canh cổng vừa rồi kia, sẽ không có phát sinh lần thứ hai.

Lúc này sắc mặt Cầu Bách Hải có chút lạnh như băng liếm liếm bờ môi của mình, sau đó đi thẳng đến bên giường Tần Phàm cách ba mét, lạnh lùng nói ra.

- Tiền bối đã hiểu lầm, tại hạ chưa từng có qua loại ý nghĩ này.

Tuy cảm giác được một cổ khí tức cực kỳ nguy hiểm đập vào mặt, nhưng Tần Phàm vẫn là bất vi sở động tiếp tục trấn định nói:

- Bất quá giúp tiền bối trị liệu tổn thương, ta nghĩ tới ta cũng có thể thu thù lao ta nên được a?

Nghe vậy, Cầu Bách Hải chỉ là sắc mặt âm trầm, không nói gì, sau đó liền thấy hắn mở trữ vật giới chỉ ra, đem một đống đồ vật đặt ở trên mặt bàn, lại trầm giọng nói ra:

- Không biết những thứ này có đủ hay không?

- Thất Thải Linh Lung Thảo, Nghịch Phong Hải Hồng Hoa, Bạch Ngọc đồng diệp...

Tần Phàm chứng kiến Cầu Bách Hải lấy ra một đống đồ vật này, toàn bộ đều là Linh Dược cực kỳ trân quý, làm cho trong nội tâm hắn không khỏi âm thầm cả kinh, hắn cũng không nghĩ ra Cầu Bách Hải này sẽ có nhiều chuẩn bị như vậy, thậm chí có vài loại hắn vẫn muốn tìm kiếm mà không có tìm được.

Bất quá tuy trong nội tâm kinh ngạc, nhưng trên mặt Tần Phàm lại không thay đổi, sau một lát trong miệng mới nhàn nhạt nói:

- Những linh dược này tuy đáng ngưỡng mộ, nhưng mà Cầu Bách Hải tiền bối khả năng còn không biết, hiện tại ta đã là Dược Vương Cốc nhất đẳng trưởng lão, ta muốn Linh Dược gì, thông qua Dược Vương Cốc thu thập đều rất dễ dàng, cho nên Linh Dược đối với ta mà nói ngược lại không phải vấn đề lớn rồi.

- Dược Vương Cốc nhất đẳng trưởng lão?

Sắc mặt của Cầu Bách Hải tựa hồ trở nên có chút khó coi, hắn vốn biết rõ độ nhu cầu của Luyện Đan Sư đối với Linh Dược, đặc biệt là Linh Dược trân quý đều cực cao, nhưng lại thật không ngờ Tần Phàm sẽ cự tuyệt những Linh Dược này của mình, sau đó hắn ngẩng đầu lên, hai mắt như là dã thú nhìn chằm chằm vào Tần Phàm hỏi:

- Ngươi đến tột cùng muốn cái gì?

- Những Linh Dược này ta cũng muốn, mặt khác ta muốn nói cho Cầu Bách Hải tiền bối một chuyện, tổn thương độc tích trên người của ngươi quá dài, sẽ không dễ dàng hoàn toàn trị hết như vậy, phải dùng một thời gian ngắn điều dưỡng một phen, không sai biệt lắm muốn khoảng một năm thời gian.

Vào lúc này Tần Phàm cũng ngẩn đầu lên, con ngươi kiên nghị nhìn đối phương, trong miệng chậm rãi nói ra:

- Ở bên trong một năm thời gian này, ta muốn Cầu Bách Hải tiền bối cùng ta trở lại Đại Càn Quốc, ta muốn ngươi bảo hộ ta cùng gia tộc của ta.

- Ngươi muốn ta làm hộ vệ của ngươi?

Cầu Bách Hải vào lúc này liếm liếm bờ môi âm lãnh nói, thanh âm khàn khàn như là một đầu rắn đuôi chuông đang lắc lư cái đuôi của mình, ở trong gian phòng cũng không sáng lắm, lại để cho người ta âm thầm sợ hãi.

- Đúng vậy, đây chính là điều kiện ta trị liệu ngươi.

Tần Phàm lần nữa nhìn về phía hai mắt đối phương, sau đó nhàn nhạt đáp lại.

- Ngươi áp chế ta, chẳng lẽ không sợ ta giết ngươi sao? Cầu Bách Hải ta cả đời này, hận nhất là người muốn uy hiếp ta, tuy chỉ có một mình ngươi có thể chửa trị thương thế của ta, ta cũng sẽ không để ngươi uy hiếp.

Sắc mặt của Cầu Bách Hải lại lần nữa trầm xuống, một cổ khí thế lộ ra có chút hung tàn ở trên người của hắn tán phát ra, tựa hồ là muốn đè sập cái giường mà Tần Phàm đang ngồi vậy.

- Ta không phải áp chế ngươi, ta chỉ nói ra điều kiện của ta, ngươi có thể không đáp ứng. Bất quá ta biết rõ Cầu Bách Hải tiền bối ngươi vốn không gia không tộc, một người đích thật là tự do đã quen, nhưng mà quãng đời còn lại của ngươi không có gì hơn là vì truy cầu võ đạo, đi theo bên cạnh của ta, ta tin tưởng ngươi tiến cảnh sẽ nhanh hơn rất nhiều.

Lúc này Tần Phàm rốt cục từ trên giường chậm rãi đứng dậy, một cổ khí thế cũng vào lúc này dâng lên, hoàn toàn đánh tan khí thế của Cầu Bách Hải, hắn đi thẳng đến trước mặt Cầu Bách Hải ba bước mới dừng lại, sau đó trong miệng bình tĩnh nói:

- Hơn nữa ngươi giết không được ta.

- Ta giết không được ngươi?

Vốn nghe được lời phía trước của Tần Phàm, trong lòng Cầu Bách Hải đã có chút xúc động, nhưng nghe một câu phía sau này, vào lúc này hắn không khỏi lại lần nữa liếm liếm bờ môi, cười lạnh nói.

- Cầu Bách Hải tiền bối, chúng ta không ngại đánh cuộc một lần, chúng ta có thể dốc sức quyết đấu một hồi, nếu như ngươi có thể thắng ta, ta miễn phí giúp ngươi trị liệu tổn thương, hơn nữa ta sẽ ở trong một năm thời gian, giúp ngươi tăng lên tới cảnh giới Bát cấp Võ Thánh.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Đan Vũ Càn Khôn Chương 1109: Mời chào Ngoan Thánh.

Bạn đang xem Đan Vũ Càn Khôn. Truyện được dịch bởi nhóm Updating. Tác giả: Hỏa Thụ. Chapter này đã được 99 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.