247Truyen.com

Cưng Chiều Vợ Yêu Phúc Hắc Dễ Thương Chương 143: Người Bệnh Tâm Thần

Cưng Chiều Vợ Yêu Phúc Hắc Dễ Thương - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Cưng Chiều Vợ Yêu Phúc Hắc Dễ Thương Chương 143: Người Bệnh Tâm Thần online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

< id="divcontent">Mặc Khuynh Thành cũng không quản phản ứng của mấy người đó, nhấc chân lôi kéo Mặc Dận vào bệnh viện.

Phóng viên phản ứng chậm một nhịp nhìn bóng lưng của hai người, khôngxác định hỏi: “Người đàn ông kia rất giống với người trong ảnh có phảikhông?”

Chỉ có một câu, tất cả mọi người đều phản ứng lại.

Cẩn thân đánh giá phía sau của Mặc Dận, sau đó cùng ra một cái kết luận, người đàn ông này 80% là người trên ảnh.

Cuống quít cầm lấy máy ảnh, tiêu cự còn chưa ngắm chuẩn, hai người cũng đã biến mất trong đại sảnh.

Mọi người ảo não, thời cơ tốt ở ngay trước mắt, lại bởi vì Mặc KhuynhThành toàn thân phát ra ánh sáng che mờ đi bộ dáng của người bạn traithần bí, làm cho bọn họ không thể không lo lắng sau khi trở về bị tráchcứ.

Bên kia, Mặc Khuynh Thành cùng Mặc Dận đã đi tới tầng năm phòng chăm sóc đặc biệt.

“Xin chào, xin hỏi hai vị tìm ai?”

Mặc Khuynh Thành tháo mắt kính trên mũi xuống, trên mặt mang theo nụcười khách khí, nói: “Chào cô, xin hỏi phòng bệnh của Tang Nhất Cầm ởđâu?”

Hộ sĩ ngẩng đầu, nhìn thấy gương mặt quen thuộc, vẻ mặt có chút kì lạnói: “Mặc tiểu thư, thật xin lỗi, không phải người nhà Tang Nhất Cầmkhông cho hỏi thăm.”

Mặc Khuynh Thành cũng đoán cô ấy sẽ từ chối như vậy, người dựa vào hộsĩ, túy ý lắc lư hoa tươi trên tay, thiện ý nói: “Hộ sĩ, tôi sẽ khônglàm gì với bệnh nhân đâu, nếu cô lắng có thể đi vào cùng tôi.”

Hộ sĩ do dự hồi lâu, lại nhìn bộ dáng hai người chân thành, chỉ có thể làm bộ vô ý nói: “Tang Nhất Cầm hình như giường 22.”

Trong mắt Mặc Khuynh Thành hiện lên ánh sáng, khóe miệng toét ra ôn nhu nói cảm ơn, liền dẫn Mặc Dận đi về phía phòng bệnh nặng.

Còn chưa đi đến trước cửa, liền nghe thấy tiếng khóc truyền ra.

“Bịch.”

“Tang Nhất Cầm, con là muốn chúng ta người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanhsao?” Tang Vĩnh Tiệp vô cùng đau đớn nói xong, cặp mắt thông minh lanhlợi đã trở nên trống rỗng vô lực, giữa mái tóc đen, liền có thêm vài sợi tóc bạc.

Tang Nhất Cầm nằm yên lặng trên giường bệnh, chóp mũi đeo bình dưỡng khí duy trì động lực sinh tồn của cô ta.

Mục Hồng đau lòng xoa cái trán của cô, nhẹ nhàng nói: “Nhất Cầm, cóchuyện gì chúng ta nói chuyện cùng nhau, vì sao phải hủy hoại bản thânnhư vậy?” Bà ta thế nào cũng nghĩ không thông, chỉ là náo với một bạnhọc thôi, vậy mà biến thành như bây giờ.

Tang Vĩnh Tiệp bước đi thong thả ở trong phòng, lo âu bất an muốn tìm cách đối phó.

Mặc gia vốn đã có ý kiến với bọn họ, không chỉ có Tang Nhất Cầm chỉ cóthể ngây ngốc ở nhà, đến ngay cả bọn họ, cũng đã bị cách chức tạm thời,nhưng mà về sau không biết tại sao, chức vị của bọn họ lại khôi phụcbình thường, lại thêm Tang Nhất Cầm tự mình tới quân doanh giải thích,chuyện này cho dù thế nào, cũng coi như qua rồi.

Nhưng tình huống hiện tại, rõ ràng là Tang Nhất Cầm có tật giật mình, nếu không thì sẽ không có trực tiếp nhảy lầu trốn tránh.

Bây giờ làm cái gì bây giờ, không lẽ là chờ trong vô ích sao?

“Két.”

Cửa phòng bị một cánh tay trắng nõn đẩy ra.

“A!”

Tang Nhất Cầm nhìn thấy người nằm mơ cũng sợ hãi, trực tiếp hết rầm lên.

“A! Cô không được tới đây, tôi là vô tội, cô buông tha cho tôi đi!”

Cô ta vừa nói vừa chui vào trong chăn, sợ Mặc Khuynh Thành sẽ túm cô ta lại.

Mục Hồng ở bên cạnh trấn an cô ta, một bên không vui nhìn về phía người đứng ở cửa.

“Cô tới làm gì, lại vẫn thấy hại chúng tôi chưa đủ hả?”

“Mục hồng!” Tang Vĩnh Tiệp vội vàng ngăn lại, sau đó còn thoáng liếc mắt nhìn Mặc Khuynh Thành một cái.

Nhưng mà Mục Hồng một chút cũng không có hiểu tâm tư của ông ta, trựctiếp đẩy ông ta ra, gào thét: “Tang Vĩnh Tiệp, Cầm Cầm rốt cục có phảilà con ruột ông hay không!”

Tang Vĩnh Tiệp dằn lại lửa giận trong lòng, nói: “Mục Hồng, Cầm Cầm làcon gái ruột của tôi, nhưng mà giờ phút này không phải lúc tùy hứng.”

“Tùy hứng? Tang Vĩnh Tiệp, ông cũng dám nói tôi tùy hứng!” Tiếp theo lời nói xoay chuyển, nhìn Mặc Khuynh Thành đang rất nhàn nhã, “Cô cái đồbại hoại này, tai họa của một nhà chúng tôi, giờ sao còn có mặt mũi tớiđây!”

Hai tay Mặc Khuynh Thành giơ lên nhún vai xuống, vô tội nói: “Bà Tang,không nên nói tùy tiện lung tung được, tới cùng là ai gây họa cho aitrước?”

Mục Hồng là Phó Cục Trưởng bộ giáo dục nhiều năm, ít nhiều cong côngquẹo quẹo vẫn hiểu, lại nhìn ánh mắt Tang Vĩnh Tiệp mơ hồ bất định cùngvới bộ dáng Tang Nhất Cầm co rúm ở trong chăn, cũng biết không cần hỏinữa rồi.

Mặc Khuynh Thành đi vào trong căn phòng, đóng cửa chặn lại ánh mắt của người khác nhìn tới lại.

“Xem ra bà Tang cũng đã rõ ràng tới cùng là ai gây họa cho ai rồi, như thế chúng ta có thể nói chuyện chính rồi.”

Cô kéo Mặc Dận đi đến sofa bên cạnh, mang hoa tươi với hoa quả tùy ý đặt lên trên mặt đất, lười biếng vắt chéo chân.

Mục Hồng dù biết là lỗi của ai rồi, nhưng vẫn không quen nhìn bộ dạng của Mặc Khuynh Thành như vậy, này tính làm gì.

“Tôi không biết lời cô nói là có ý gì, cho dù giữa bạn học với nhau xảyra mâu thuẫn nhỏ, nhưng cũng không đến mức nháo thành như bây giờ, tôicòn muốn hỏi cô, chuyện này giải quyết thế nào!”

Mặc Khuynh Thành cười nhạo một tiếng, cô đột nhiên có chút thương hạiTang Nhất Cầm, gen của cha mẹ đã không mạnh rồi, dẫn đến hiện tại dùmuốn tính kế người khác, cũng không có đầu óc.

“Cô cười cái gì!” Mục hồng càng thêm không vui nhìn cô, cô gái nhỏ tuổicòn trẻ nhưng lại là một minh tinh không lớn không nhỏ, nói chút khónghe, chính là một con hát, thực cho là bọn họ hết cách với cô rồi hả?

Nụ cười khóe miệng Mặc Khuynh Thành càng thêm sâu sắc, vẻ mặt yêu mị yên lặng nhìn Mặc Dận.

Tuy cô như vậy thật sự xinh đẹp động lòng người, nhưng mình vẫn thức thời làm người xem thôi.

“Tôi cười cái gì? Tôi cười bà như vậy sao ngồi lên vị trí này được.”

Ánh mắt lạnh lùng quét lên trên người Mục Hồng, bà ta giật mình ngây người một giây, có chút

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Cưng Chiều Vợ Yêu Phúc Hắc Dễ Thương Chương 143: Người Bệnh Tâm Thần

Bạn đang xem Cưng Chiều Vợ Yêu Phúc Hắc Dễ Thương. Truyện được dịch bởi nhóm DĐ Lê Quý Đôn. Tác giả: Tiên Nhược An Nhiên. Chapter này đã được 4 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.