247Truyen.com

Con Đường Theo Đuổi Nam Thần Chương 54: Em sờ đã rồi thì tới lượt anh

Con Đường Theo Đuổi Nam Thần - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Con Đường Theo Đuổi Nam Thần Chương 54: Em sờ đã rồi thì tới lượt anh online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

"Lau... lau xong chưa anh?" Cô hỏi khẽ.

"Ừ, xong rồi."

"Để em cất khăn vào nhà tắm.”

Nói xong cô tính đứng dậy, nhưng chưa kịp đứng lên, đã bị một lực từ phía sau kéo lại, trọng tâm không vững, cô liền té lên giường, Thẩm Trường An vươn cánh tay dài ôm cô vào lòng.

Cả người Lục Chi Ưu cứng đờ, cô không có mặc bra, không mặc bra đó!

Anh ôm cô từ phía sau, nhẹ nhàng ôm lấy thắt lưng cô.

"Không cất khăn hả?"

"Ừ, không cất."

"Hả"

Lục Chi Ưu im lặng, không khí trong nháy mắt cũng yên tĩnh hẳn, bởi vì hai người bọn họ không ai nói câu nào, nhưng cô lại cảm thấy vô cùng hoảng hốt.

Tay anh nhẹ nhàng vuốt ve xương quai xanh của cô.

Lục Chi Ưu bỗng chốc run rẩy.

"Em sợ hả?" Môi Thẩm Trường An nhẹ nhàng ma sát cái cổ mịn màng của cô.

Thật ra Lục Chi Ưu rất muốn nói với anh rằng, không phải là cô sợ, mà là kích động, nhưng đầu óc cô bây giờ vô cùng rối bời, một câu cũng không thể thốt ra được, cho nên chỉ có thể im lặng.

Bỗng nhiên Lục Chi Ưu cảm thấy như trời đất xoay chuyển, đến lúc cô phục hồi tinh thần thì đã bị Thẩm Trường An đặt dưới thân.

Thẩm Trường An nằm trên cô, nhìn vào cổ áo ngủ đang mở toang ra, cô có thể nhìn thấy cơ bụng tám múi của anh một cách rõ ràng, không khỏi nuốt nước miếng.

Cô thật muốn sờ một cái, cô cho anh sờ xương quai xanh, anh để cô sờ cơ bụng của mình chắc không sao đâu ha.

Trên thực tế, cô đã làm thế.

Tay Lục Chi Ưu không kìm được cách một lớp áo ngủ đặt trên cơ bụng anh.

Sờ không đã cô còn chọt chọt vào.

Ngay khi cô định chọt thêm vài cái, tay đã bị Thẩm Trường An nắm lấy, cô nhìn anh, trong mắt anh đen thăm thẳm, khiến cho cô cảm thấy sợ hãi.

"Không cho sờ thì thôi, đồ keo kiệt." Cô nhỏ giọng lầm bầm.

Một giây sau, Thẩm Trường An trực tiếp kéo tay cô để vào trong áo mình, tiếp xúc trực tiếp với cơ bụng của mình.

Mắt Lục Chi Ưu "tách" một phát sáng ngời, không khách sáo sờ sờ cơ bụng anh.

Thẩm Trường An không ngăn cản cô, tùy ý để cho cô sờ mình, qua một lúc lâu, Lục Chi Ưu cảm thấy tay mình mỏi nhừ, lưu luyến rút tay ra khỏi người anh.

"Sờ đủ chưa?"

Phía trên vang lên giọng nói của Thẩm Trường An, cô ngẩng đầu nhìn anh, gật gật đầu.

Thẩm Trường An bỗng nhiên nở nụ cười, "Em sờ đủ rồi, vậy tới lượt anh."

Sao lại tới lượt anh?

Lục Chi Ưu chưa kịp phản ứng, môi của Thẩm Trường An đã ép xuống.

Ngón tay thon dài của anh chậm rãi men xuống áo sơ mi cô, tay anh đi tới đâu, nút áo sơ mi bị cởi bỏ đến đó, áo sơ mi theo đó mà nhanh chóng rời khỏi bả vai của cô.

Cô ngửa đầu ra sau, đón lấy nụ hôn mạnh mẽ của Thẩm Trường An.

Tay Thẩm Trường An đặt ở nơi mềm mại của cô nhẹ nhàng sờ nắn, một giây sau đã bị Lục Chi Ưu bắt lấy, hai tay đan vào nhau.

Mặt Lục Chi Ưu đỏ bừng vì nghẹn, cơ thể bắt đầu run rẩy.

Một tay của Thẩm Trường An tự do linh hoạt trên cơ thể cô.

Một lát sau, Thẩm Trường An mới buông cô ra, nhìn gò má ửng đỏ của cô, đôi môi đỏ au, anh không nhịn được cúi đầu hôn cô thật sâu, sau đó mới chậm rãi gài nút áo lại cho cô rồi ôm cô vào lòng.

Lục Chi Ưu mở to mắt.

Ặckhông tiếp tục nữa hả?

"Hôm nay tạm thời tha cho em đấy, ngủ đi!" Thẩm Trường An vuốt ve gương mặt cô.

Ai bảo anh tha hả.anh muốn tha, nhưng em không muốn tha mà, đậu xanh. vịt đã đến tận miệng mà lại bay mất.

Nội tâm Lục Chi Ưu bây giờ vô cùng thất bại, cô thê thảm tựa lên vai Thẩm Trường An.

Được rồi, tắt đèn, đắp chăn, ngủ!

**

Sáng hôm sau, lúc Lục Chi Ưu thức dậy, cô vươn vai, lăn một vòng trên giường lớn.

Giường này đã thật, mềm kinh khủng.

Nhưng dần dần cô cảm thấy kì lạ, cô nằm trên giường nhắm mắt lại rồi mở ra.

Không có ai hết.

Cô vội vàng tỉnh dậy, bước xuống giường.

Trên giường chỉ có mình cô, không thấy Thẩm Trường An.

Thẩm Trường An đâu rồi?

Cô ngơ ngác.

Ngay lúc cô còn đang mờ mịt ngồi trên giường, Thẩm Trường An đẩy cửa bước vào.

"Em dậy rồi hả?"

"Dạ"

Thẩm Trường An cầm túi to đưa cho cô, Lục Chi Ưu nhận lấy, vừa mở ra nhìn mấy món đồ bên trong, lập tức cảm thấy xấu hổ.

Cô nhìn thử size bra, ngẩng đầu hỏi anh, "Sao anh lại biết?"

Thẩm Trường An cười khẽ, "Sờ thử là biết ngay thôi."

"Lưu manh."

"Anh ra ngoài đi, em thay đồ." Lục Chi Ưu đưa lưng về phía anh.

"Nhìn đã nhìn rồi, sờ cũng đã sờ, em còn ngại cái gì?" Thẩm Trường An trêu chọc cô.

"Không phải còn chưa làm hả?"

Thẩm Trường An, ""

"Anh mau ra ngoài đi."

Thẩm Trường An bất đắc dĩ, biết thế hôm qua đừng nương tay với cô.

Sau khi Thẩm Trường An ra ngoài, Lục Chi Ưu mới chậm chạp thay quần áo.

Thẩm Trường An mua đồ mới cho cô, cô bỗng nhiên nhớ ra, hôm qua mẹ Thẩm cũng mua cho cô một đống quần áo mới rồi.

Sau khi Lục Chi Ưu sửa soạn xong xuôi, không khỏi cảm thán, Thẩm Trường An quả thật đã sờ ra size của cô rất chuẩn.

Áo sơ mi màu trắng rộng rãi phối với váy chữ A màu đỏ rượu.

Cô vừa bước ra khỏi phòng tắm, đã thấy Thẩm Trường An ngồi trên giường.

"Sao anh còn chưa xuống dưới?" Cô kinh ngạc hỏi.

"Đang đợi em đấy mà!" Thấy cô bước ra, Thẩm Trường An đi đến cạnh cô, cánh tay dài duỗi ra ôm lấy cô vào lòng, cúi đầu hôn lên môi cô.

"Đi thôi, xuống dưới ăn cơm."

Lúc hai người bước xuống, ba mẹ Thẩm đang chuẩn bị dùng bữa.

"Chào buổi sáng, hai bác." Lục Chi Ưu lên tiếng.

"Chào con, mau tới ăn nào." Mẹ Thẩm ngoắc ngoắc cô.

Lục Chi Ưu đi tới, vừa ngồi xuống, mẹ Thẩm đẩy ly sữa đến chỗ cô.

"Nào, uống sữa đi."

"Cám ơn mẹ Thẩm."

"Đừng khách sáo, uống sữa bồi bổ thân thể."

"..."

Ly sữa vừa đưa đến bên miệng đột nhiên ngừng lại.

Cô nhìn Thẩm Trường An, anh cười cười với cô.

Lục Chi Ưu không dám lên tiếng, đành giận dỗi uống sữa.

Ăn sáng xong, chào tạm biệt mọi người, Thẩm Trường An đưa cô về nhà.

Lục Chi Ưu ngồi trên ghế phụ, nhìn Thẩm Trường An nói, "Hình như mẹ Thẩm hiểu lầm cái gì rồi?"

Thẩm Trường An vừa nhìn phía trước vừa trả lời cô, "Hiểu lầm cái gì?"

"Chính là em và anh, không có... cái kia."

"Cái kia?"

"Ặcanh biết mà."

"Anh không biết gì hết."

Lục Chi Ưu, "Anh đủ rồi nha."

Vì hôm nay Thẩm Trường An còn phải đi làm, cho nên chỉ đưa Lục Chi Ưu đến dưới lầu khu nhà.

"Bái bai ~" Lục Chi Ưu sau khi xuống xe vui vẻ chào tạm biệt Thẩm Trường An.

"Ừ, bai em ~" Thẩm Trường An ngồi trong xe vẫy tay với cô.

Chờ Thẩm Trường An rời đi, Lục Chi Ưu mới chậm rãi lên lầu.

Dọc đường đi, tâm trạng Lục Chi Ưu rất vui vẻ, cầm theo túi lớn túi nhỏ, cười cười bước lên lầu.

Lục Chi Ưu về đến nhà, vừa mới ở cửa, Bánh Trứng và Đại Hắc đã nhào tới.

Nhìn tụi nó, Lục Chi Ưu mới nhận ra một vấn đề.

Hôm qua cô không về nhà, vì thế không có ai cho tụi nó ăn cơm, hai đứa này đã bị bỏ đói cả đêm.

Lục Chi Ưu sợ đến nỗi xém té ạch xuống đất, cô vội vàng dỗ dành tụi nó, sau đó mới lấy thức ăn cho chó trong tủ ra.

Nhìn dáng ăn như sói như hổ của tụi nó, Lục Chi Ưu thấy hơi áy náy.

"Xin lỗi hai đứa, bỏ đói hai đứa như thế, sorry, sorry!"

Sau khi cho bọn nó ăn xong, cô nằm trên sofa xem TV, mới đó mà đã đến trưa, cô lại không muốn ăn cơm.

Thế nên cô vào bếp, lúc đang định làm salad hoa quả thì nhận được cuộc gọi video của Hứa Kiều.

Vì thế cô chỉ có thể bê laptop vào bếp, vừa nói chuyện với Hứa Kiều vừa làm salad.

"Sao thế, Kiều Mạch nhớ mình ư?" Lục Chi Ưu vừa cắt hoa quả vừa hỏi.

"Nhớ cậu cái mốc xì, dạo này mình buồn muốn chết đây." Bên kia, Hứa Kiều nâng tay chống má, dáng vẻ vô cùng buồn rầu.

"Buồn cái gì, cậu mà cũng có lúc buồn hả?" Lục Chi Ưu cười cười.

"Nhảm nhí, sao mình không được buồn hả?"

"Được rồi, cậu buồn chuyện gì nào?"

"Chỉ là gần đây gặp một thằng cha tâm thần."

"Này thì có gì buồn, dẹp nó sang bên là được mà."

Lục Chi Ưu bỏ hoa quả vào tô thủy tinh, rồi lấy sốt trong tủ lạnh ra, chậm rãi rưới vào, cầm lấy cái muỗng trộn đều lên.

"Nếu quên được là tốt rồi, ngày nào cũng ám trước mắt cậu thì sao mà quên được?"

Lục Chi Ưu dừng tay, ngẩng đầu nhìn cô.

"Aiz, không lẽ thằng cha đó thích cậu?"

"Sao được chứ, anh ta né mình còn không kịp nữa là!"

"Vậy thì khi gặp cậu anh ta chỉ cần đi đường vòng là được mà."

"Wey, Lục Chi Ưu, sao miệng cậu hôm nay ngọt thế."

"Đúng rồi, bởi vì mình vừa mới ăn salad hoa quả, cậu muốn ăn không?" Lục Chi Ưu xiên một miếng táo để trước màn hình.

Hứa Kiều nhìn cô bằng ánh mắt xem thường.

"Tiểu Mạch, đem bánh matcha nhiều tầng chị mới làm ra đây."

"Dạ"

"Woa, thật là, ngon quá đi, hương thơm ngát, đúng là đỉnh mà, à cậu vừa nói gì đó?"

Lục Chi Ưu đang cầm xiên táo, ánh mắt nhìn chằm chằm miếng bánh matcha trong tay Hứa Kiều trước màn hình.

"Mình nói này, Kiều Mạch, cậu có thể ship tới cho mình một miếng được không?"

"Ship cho cậu ba chữ, mơ đi cưng!"

Đầu Lục Chi Ưu đầy vạch đen.

"Tặng cho cậu hai chữ, nghỉ chơi!"

Sau đó cô không khách khí kết thúc cuộc trò chuyện.

"Hừ, matcha nhiều tầng có gì ngon? Không ngon bằng salad hoa quả của mình, hơn nữa salad còn có hoa quả, không lo sợ béo, lại có dinh dưỡng.

Sau khi bị Lục Chi Ưu cắt đứt cuộc trò chuyện, đầu tiên Hứa Kiều ăn hết miếng bánh matcha trên tay, rồi mới bắt đầu suy nghĩ.

Không lẽ giận thật à?

Cô nghĩ nghĩ rồi nói với Tiểu Mạch.

"Mạch à, mang cho chị Lục của em hai miếng bánh matcha nhiều tầng, nhớ là thêm matcha nhiều xíu."

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 3/ 5 - 3 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Con Đường Theo Đuổi Nam Thần Chương 54: Em sờ đã rồi thì tới lượt anh

Bạn đang xem Con Đường Theo Đuổi Nam Thần. Truyện được dịch bởi nhóm Kites.vn. Tác giả: Tống Cửu Cận. Chapter này đã được 100 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.