247Truyen.com

Con Đường Theo Đuổi Nam Thần Chương 53: Hay là ngủ lại đây đi

Con Đường Theo Đuổi Nam Thần - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Con Đường Theo Đuổi Nam Thần Chương 53: Hay là ngủ lại đây đi online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Sau khi ăn cơm tối xong, mọi người ngồi sofa xem tivi, thật ra Lục Chi Ưu đã từ chối, vì phim mà bọn họ xem chính là < thanh="" sam="" nghê="" thường="">

Xem phim của chính mình diễn, chả hiểu sao thấy hơi ngại.

Suốt thời gian xem phim Lục Chi Ưu đều vùi đầu vào lồng ngực của Thẩm Trường An, ngại ngùng ngẩng đầu lên.

Trong phim mặt cô dính đầy máu và bùn, cả người hầu như ướt đẫm, dưới cơn mưa, cả người lạnh run, cô quỳ trên mặt đất, nước mắt tuôn rơi, mưa xối xả vào mặt, không biết là nước mưa hay nước mắt, đôi môi tái nhợt, hai má trắng bệch.

Miệng cô cứ lặp đi lặp lại, "Đừng bỏ con, xin đừng bỏ con mà"

Mẹ Thẩm và ba Thẩm thảo luận sôi nổi.

"Chi Ưu diễn hay thật, em xem mà muốn khóc luôn."

"Diễn xuất không tồi."

Đây là phân cảnh ấn tượng nhất của Lục Chi Ưu, bởi vì đây là cảnh khóc trong mưa, đoạn cô khóc vô cùng bi thương sau khi cả nhà bị giết chỉ còn lại một mình mình.

Hôm đó vì để diễn tốt cảnh quay này, cô đã hứng mưa suốt hai giờ liền, tuy là mùa hè, nhưng lại quay vào ban đêm, về đêm thì trời càng lạnh, nhưng cứ quay liên tục, cô cứ đứng dưới màn mưa nhân tạo, cho dù quay thế nào đạo diễn cũng đều bảo rằng không có cảm giác, nên cứ NG liên tục, đến khi cô khóc đến tê tâm liệt phế thì đạo diễn Lý mới cho cô qua.

Sau đó đạo diễn Lý còn nói với cô rằng cảnh quay đó rất tuyệt vời, vô cùng động lòng, nhưng Lục Chi Ưu thầm nghĩ, cô khóc tê tâm liệt phế không phải vì Nghê Thường đáng thương trong phim, mà là cô rất lạnh, đạo diễn lại không cho cô qua, thế nên trong sự bi thương muốn chết ấy cô đã khóc đến phế gan để biểu đạt bất mãn của mình.

Lục Chi Ưu càng xấu hổ, cô bây giờ chỉ muốn bịt tai lại, vì sợ nghe tiếng khóc ấy của mình.

"Chi Ưu, các con bình thường đóng phim như thế nào?" mẹ Thẩm tò mò hỏi.

"Dạ...trước hết là họp để đọc kịch bản trước, rồi sau khi bắt đầu, diễn viên nhập vai rồi thì giống như nói chuyện bình thường, nhưng phải diễn sao cho thật tự nhiên, giống như cảnh quay này của con, bác chỉ nhìn thấy xung quanh chỉ có những người nằm trên mặt đất, nhưng thật ra lúc diễn cảnh này, xung quanh toàn người là người vây quanh, máy quay thì cứ chỉa vào mặt con mà quay."

"Vậy tụi con diễn có vất vả không?"

"Thật ra vẫn ổn, chủ yếu là làm nghề này của bọn con, đóng phim là công việc, giống như mọi người, nên không có gì là vất vả hay không vất vả cả."

Mẹ Thẩm vỗ vỗ lên tay cô.

Lục Chi Ưu mỉm cười.

Sau khi mọi người xem phim xong thì đã hơn 10 giờ tối.

Hai người chuẩn bị ra về thì mẹ Thẩm gọi lại.

"Nếu không hôm nay đừng về nữa, hai đứa ngủ lại đây đi."

Lục Chi Ưu, "Ngủ lại đây ạ?"

"Ừ, trễ rồi, hai đứa về bác và ba Thẩm cũng không yên tâm."

Ba Thẩm, "."

Thẩm Trường An, "."

Đây không phải là nói dối không chớp mắt ư?

Bình thường anh và anh hai muốn ngủ lại đây một đêm, là ai 11 12 giờ mà vẫn đuổi bọn họ ra ngoài không thèm chớp mắt hả.

Lục Chi Ưu nhìn Thẩm Trường An.

Thẩm Trường An đương nhiên biết tâm tư của mẹ già nhà mình, nhưng mà cũng cùng ý nghĩ với anh.

"Nếu không thì ở lại đây, lâu rồi con cũng không về nhà, hơn nữa bây giờ cũng trễ quá rồi."

Ba Thẩm, "."

Mẹ Thẩm, ""

Rõ ràng mới quay về ăn cơm cách đây không lâu, cái gì mà bảo lâu rồi không về nhà?

"Dạđược."

"Vậy tối nay con ngủ ở phòng Thẩm Trường An đi."

"Dạ, vậy bác sĩ Thẩm anh ấy... ngủ ở đâu ạ?"

"Đương nhiên là ở phòng nó rồi." Mẹ Thẩm vô tội mở to hai mắt.

"Hả?"

"Hả cái gì mà hả, không còn sớm nữa, mấy bác buồn ngủ rồi, hai đứa nhanh chóng đánh răng rồi đi ngủ đi."

Nói xong bà lấy tay chọt chọt ba Thẩm.

"Ừ, đúng đúng, chúng ta buồn ngủ rồi, hai đứa tắm đi rồi đi ngủ sớm."

Nói rồi mẹ Thẩm vẫy vẫy tay với Lục Chi Ưu rồi kéo ba Thẩm về phòng.

"Đi thôi."

"Hả... dạ"

"Em tắm trước?" Thẩm Trường An hỏi cô.

"Không khônganh trước, anh trước." Lục Chi Ưu vội vàng lắc đầu.

"Được rồi, vậy em ngồi trên giường một lát đi."

"Dạ được…"

Thẩm Trường An cầm áo ngủ đi vào phòng tắm.

Lục Chi Ưu ngồi trên chiếc giường mềm mại, nếu là bình thường, cô có lẽ sẽ hưởng thụ giường lớn này một tí, nhưng bây giờ tim cô cứ đập thình thịch, làm gì còn tâm trạng hưởng thụ chứ.

Trong phòng tắm truyền đến tiếng nước, bây giờ cô ngồi không yên rồi.

Cô đang rất lo, rủi như lát nữa mình không kìm được thú tính mà đè bác sĩ Thẩm xuống thì làm sao bây giờ?

"Cốc cốc"

Tiếng gõ cửa vang lên.

Cô vội vàng đứng dậy, chạy đi mở cửa, cửa vừa mở đã thấy mẹ Thẩm đứng đó.

"Mẹ Thẩm?"

"Xem bác tặng cho con cái gì nè." Mẹ Thẩm cầm tay cô nhét vào.

Lục Chi Ưu không nhìn rõ, bị nhét vào, cô vội vàng cầm lấy, vô cùng mềm mại.

"Yên tâm, bác biết là con không mang theo, đồ mới đó, được rồi, bác không quấy rầy hai đứa nữa, nghỉ ngơi sớm đi, bác xuống đây."

"Dạmẹ Thẩm ngủ ngon."

"Ngủ ngon."

Sau khi mẹ Thẩm xuống lầu, Lục Chi Ưu mới đóng cửa lại.

Cô vừa đi vừa thì thầm.

"Cái gì vậy nhỉ?"

Đến khi nhìn thấy, cô bỗng chốc ngây ngẩn cả người.

Mẹ Thẩm nhét cho cô một cái quần lót khêu gợi!!!!! Màu đỏ!!!!!!

Cô hóa đá luôn rồi.

"Phát ngốc gì đó, anh tắm xong rồi, em mau tắm đi."

Giọng nói Thẩm Trường An từ đằng sau vọng tới, Lục Chi Ưu vội vàng nắm chặt cái quần ở trước ngực.

“Hảem đi đây, đi đây.”

Cô cuống quít cúi đầu bước đi, lại đâm vào lồng ngực Thẩm Trường An.

Thẩm Trường An mặc áo ngủ màu cà phê, cổ áo mở rộng, có thể nhìn thấy cơ bụng và cơ ngực của anh, bác sĩ Thẩm bình thường trông gầy thế, nhưng cái gì nên có cũng đều có hết.

“Làm gì mà hốt hoảng thế?” Thẩm Trường An hỏi.

“Khôngkhông có gì, em đi tắm đây.” Lục Chi Ưu không dám ngẩng đầu nhìn anh, cô đang cố gắng khắc chế cỗ sức mạnh hồng hoang trong cơ thể mình.

Thẩm Trường An nhìn Lục Chi Ưu hốt hốt hoảng hoảng bước vào nhà tắm thì cảm thấy hơi buồn cười, anh vừa lau tóc vừa đi đến bên giường.

Vừa bước vào nhà tắm, Lục Chi Ưu đã ngửi thấy mùi thơm sau khi tắm, là sữa tắm mà Thẩm Trường An hay dùng.

Lục Chi Ưu ngồi trong bồn tắm lớn, xả nước ấm vào bồn, sau khi pha nước xong thì cô mới ngồi xuống, nước nóng khiến cả người thả lỏng, trên mặt nước toàn là bọt xà phòng. Cô dựa đầu lên trên bồn tắm, nhắm mắt nghỉ ngơi một lúc.

Một lát sau, cô mới từ từ đứng dậy, đến vòi sen xả hết bọt xà phòng trên người.

Sau khi lau người xong, cô mới nhận ra một điều vô cùng quan trọng, cô không mang theo đồ ngủ mà.

Đứng trong phòng tắm một hồi, cô mới mở hé cửa.

"Thẩm Trường An?"

"Thẩm Trường An?"

Cách một cánh cửa, cô nhẹ nhàng gọi tên anh.

Thẩm Trường An đang ngồi đọc sách trên giường thì nghe thấy cô gọi, thế là đứng dậy bước đến phòng tắm.

"Sao vậy em?"

"Em không có đồ ngủ" Lục Chi Ưu nhỏ giọng.

Thẩm Trường An ngẩn người.

"Em chờ một chút."

Thẩm Trường An đến tủ quần áo, sau đó lấy áo sơ mi của mình ra.

"Được chưa?" Lục Chi Ưu đưa tay ra.

Thẩm Trường An nhìn cánh tay trắng nõn của Lục Chi Ưu rồi đặt áo sơ mi lên tay cô, tay anh chạm vào tay cô, ấm áp, mềm mại.

Cầm áo rồi, Lục Chi Ưu vội vàng rụt tay lại rồi đóng chặt cửa.

Thẩm Trường An đứng bên ngoài không khỏi cúi đầu cười.

Lục Chi Ưu cầm áo mà Thẩm Trường An đưa cho cô lên nhìn, đây là áo sơ mi của Thẩm Trường An mà.

Cô đành phải mặc áo sơ mi vào.

Nhưng cô lại không có mặc bra, bèn lấy khăn lông che lại trước ngực.

Từ lúc Lục Chi Ưu rời khỏi phòng tắm, tầm mắt Thẩm Trường An chưa từng rời khỏi cô.

Anh đã tưởng tượng khi Lục Chi Ưu mặc sơ mi của mình sẽ là dáng vẻ như thế nào, nhưng đến khi tận mắt chứng kiến thì cảm giác khác hẳn so với tưởng tượng.

Cô mới từ phòng tắm bước ra, hai má hồng hồng tự nhiên, gương mặt xinh đẹp, đôi môi đỏ mọng, tóc dài vén về phía sau, áo sơ mi trắng của anh cứ như được may riêng cho cô.

Aó sơ mi của anh dài đến trên đùi của cô, bên dưới là đôi chân dài trắng muốt, tinh tế của cô.

Cô cầm khăn lông chậm rãi bước tới bên giường, cô không mặc bra nên có chút ngượng ngùng che ngực lại.

Thẩm Trường An giúp cô xốc một bên chăn ra, Lục Chi Ưu chậm chạp ngồi xuống.

Sau lưng đã bị tóc thấm ướt, thế nên Thẩm Trường An có thể nhìn thấy rõ ràng tấm lưng của cô.

Lục Chi Ưu bây giờ đang rất khẩn trương, toàn thân đều căng thẳng, cô mơ hồ cảm nhận được Thẩm Trường An đang tới gần, hơi thở ấm áp phả vào phía sau cô.

Thẩm Trường An đưa tay ra phía trước, cầm lấy khăn lông trên tay cô.

"Để anh lau tóc cho."

Anh nhẹ nhàng đặt khăn lên đầu cô, sau đó chậm rãi lau tóc, khăn lông thấm nước, cho nên tóc cô được lau khô rất nhanh.

Cô dùng sữa tắm của anh, dầu gội của anh, toàn thân đều là mùi hương của anh.

Thẩm Trường An không nhịn được bèn ôm lấy cô từ phía sau.

Ông trời đang khảo nghiệm sự tự chủ chủ của cô có đúng không? Rõ ràng biết cô không thể chống cự lại anh, thế mà còn tra tấn cô như thế!!

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 3/ 5 - 3 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Con Đường Theo Đuổi Nam Thần Chương 53: Hay là ngủ lại đây đi

Bạn đang xem Con Đường Theo Đuổi Nam Thần. Truyện được dịch bởi nhóm Kites.vn. Tác giả: Tống Cửu Cận. Chapter này đã được 81 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.