247Truyen.com

Chi Nông Tức Không Chịu Nổi Chương 13: Linh tuyền dùng được

Chi Nông Tức Không Chịu Nổi - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Chi Nông Tức Không Chịu Nổi Chương 13: Linh tuyền dùng được online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Từ nay về sau, mỗi lần Vương Lam Yên nấu cơm sẽ lặng lẽ bỏ một ít linh tuyền vào đồ ăn, lúc tướng công nhà mình ngâm chân cũng bỏ thêm một chút vào, hai việc cùng làm, nàng tin tưởng, không bao lâu sau, chân Lăng Tử Viêm chắc chắn sẽ tốt hơn.

Quả nhiên, một thời gian sau Lăng Tử Viêm nói một câu, làm Vương Lam Yên biết vài ngày nay nàng cố gắng cuối cùng không có uổng phí.

Ngày đó, Lăng Tử Viêm ngâm chân xong, đột nhiên nói ra.

"Lam Yên, chân của ta đã có cảm giác, hơn nữa, còn có thể cử động một chút."

"Rất tốt rồi!"

Vương Lam Yên nghe nói, liền cười, thật tình vì Lăng Tử Viêm tốt lên mà cảm thấy vui vẻ, cuối cùng cũng có điều tốt, nếu kiên trì, hoàn toàn có khả năng chân sẽ hồi phục.

"Ân!"

Lăng Tử Viêm cũng vui vẻ, thật kích động.

Vừa mới bắt đầu còn không biết như thế nào, càng lâu, hắn càng nhớ trước kia hắn có thể chạy còn có thể múa đao hàng ngày, càng làm cho hắn muốn đứng lên một lần nữa, sau đó ở bên cạnh Lam Yên che gió che mưa, vượt qua muôn vàn khó khăn.

Ý tưởng này của Lăng Tử Viêm, Vương Lam Yên không biết, hiện tại nàng lo lắng buổi tối nên làm đồ ăn gì ngon để chúc mừng chuyện vui này.

Nơi khác, Lăng gia, Lăng mẫu đứng ở sân sau, nhìn đầu gỗ Khâu Nhi đang cho gà ăn, tức giận cắn răng.

Đây chính là con gà mái sắp được 4 cân a, sắp đến lúc đẻ trứng rồi, vậy mà liền chết, khẳng định người nhà lão nhị không chăm sóc tốt cho nó, chứ không làm sao có thể chết được, đáng thương trứng gà của nàng không có!

Nghĩ như vậy, Lăng mẫu vừa thấy Phùng thị cùng Đại Nha Nhị Nha đến, liền bắt đầu mắng ầm ĩ lên.

"Ngươi nói các ngươi cho gà ăn cái gì, chết một con còn không biết, các ngươi ba người muốn ăn cơm trắng hả, ăn uống cuả Lăng gia ta, chỉ biết sinh một đám con gái, lãng phí lương thực, hừ, nhìn thấy các ngươi liền phiền lòng!"

Phùng thị đem hai nữ nhi ôm vào trong ngực, không để các nàng nhìn thấy bộ dạng hung dữ của nãi nãi nhà mình, tùy ý cho Lăng mẫu mắng chửi, không nói một tiếng, trong lòng càng muốn rời đi nơi này.

Thực hâm mộ tam muội cùng tam đệ có thể phân ra một nhà, nếu tướng công cũng nguyện ý ở riêng, mỗi ngày cho dù ăn chút cám bã rau dại nàng cũng nguyện ý.

Nhưng nàng biết, đều này rất khó xảy ra, tướng công nhà mình đối lời nói cha mẹ nói một không hai, có việc gì đều nghe theo nhị lão, không suy nghĩ cho vợ mình cùng hai nữ nhi sống như thế nào, Phùng thị đối tướng công nhà mình cũng có oán trách, oán khí lưu lại trong lòng thật lâu không thể xóa bỏ đi.

Gà mái đã chết, luyến tiếc ra sao cũng không có biện pháp, Lăng mẫu không muốn lãng phí, đành đem gà thịt cho người nhà ăn.

Đại Nha nhìn thịt gà trên bàn chảy nước miếng, muốn gắp một miếng vào bát, còn chưa kịp ăn vào bụng, Lăng mẫu lại bắt đầu hùng hổ.

"Ăn ăn ăn, chỉ có biết ăn thôi, bình thường để cho các ngươi chăm gà liền không chú tâm đâu, hiện tại tốt lắm, một con gà béo như vậy đã chết, tốn quá trời lương thực của ta, giờ còn muốn ăn gà..."

Đại Nha cố nén nước mắt, đem thịt gà trả lại cho Lăng mẫu, Lăng mẫu thấy cháu gái gắp miếng thịt gà vào bát của mình, mới vừa lòng đem thịt gà ăn, vừa ăn vừa sợ cháu trai bảo bối không ăn được thịt, liền gắp miếng thịt gà ngon nhất bỏ vào bát Lăng Hạo, cho hắn ăn.

Đại Nha cùng Nhị Nha tha thiết nhìn đường ca ăn thịt gà, bản thân chỉ có thể cắn bánh bao chay ăn, đáng thương nhìn Phùng thị nhẫn nhịn.

Lăng Lộc Trụ nhìn nữ nhi không được ăn thịt, muốn nói lại thôi, nghĩ tới cha mẹ nhà mình uy nghiêm, đem bất mãn trong lòng đè xuống.

Giống như Lăng Tử Viêm, Lăng Lộc Trụ từ nhỏ cũng là một người trong suốt, bị trách móc nặng nề áp bức nên quen rồi, cũng không có tâm phản kháng, quả nhiên, người đáng thương tất nhiên có chỗ đáng giận!

Cảm thấy mỹ mãn sau khi ăn thịt gà, Lăng Hạo trong lòng đặc biệt sung sướng.

Nương nói con gà béo này giữ lại để nó đẻ trứng gà không cho hắn ăn thịt gà, nhưng hắn thông minh, trực tiếp đem gà giết chết, còn gián tiếp đổ cho Khâu nhi, không có ai phát hiện.

Cuối cùng thành công ăn mĩ vị thịt gà, về phần Đại Nha Nhị Nha các nàng, muốn cũng không được ăn, hừ hừ!

Ngày thứ hai, Lăng Hạo đeo giày mới nương hắn làm cho hắn, khoe cho Đại Nha nhìn, kiêu ngạo đi qua.

Bất quá hắn thấy Đại Nha không có phản ứng gì, nhất thời thẹn quá thành giận, chạy tới đá đường muội một cái, Đại Nha cảm thấy chân đau, cúi đầu thấy đường ca đang đạp lên chân của mình.

Tiếp theo, nàng cuối cùng phát hiện Lăng Hạo có giày mới, trong mắt hiện lên sự hâm mộ, nhưng nghĩ đến mẫu thân nhà mình thật vất vả, liền nhịn xuống sự hâm mộ, chân thành khen một câu.

"Ca, giày mới của ngươi thật là đẹp mắt!"

Lăng hạo vừa nghe lời này, biết mục đích đã đạt được, tự hào ngẩng đầu ưỡn ngực, cực kỳ đắc ý.

"Tất nhiên rồi!"

Nói xong, hắn chạy vào nhà kêu nương hắn làm đồ ăn ngon cho hắn ăn.

Cách đó không xa Phùng thị nhìn thấy tất cả, trong lòng hạ quyết tâm.

Lúc trước nàng còn do dự không đồng ý đề nghị của Vương Khiết muội, hiện tại xem ra không đồng ý là không được, dù sao cơ hội kiếm bạc không phải lúc nào cũng có.

Đứa nhỏ nhà mình ăn không tốt bằng đại phòng, mặc không tốt bằng đại phòng, đãi ngộ khác nhau rất lớn, nhưng nhà mình trả giá nhiều nhất, điều này thật không công bằng.

Tướng công không vì cái nhà này lo lắng, nàng cần phải, nàng không thể để cho hai nữ nhi lặp lại hoàn cảnh của nàng, nàng quyết không cho phép!

Vương Khiết muội đưa ra chủ ý không sai, bên ngoài đi giúp nàng thêu hầu bao thêu khăn tay, cách thời gian lấy một chút tiền đồng trở về đưa cho bà bà nhà mình không cho nàng có lời nào để nói, ngầm lại có thể lặng lẽ giấu một ít tiền riêng, để cải thiện cuộc sống cũng tốt hoặc về sau cho Đại Nha Nhị Nha mua đồ cưới cũng được.

Về phần tướng công nhà mình, bản thân chỉ có thể xin lỗi hắn, nàng còn có nữ nhi, không thể giống như hắn toàn tâm toàn ý lo cho Lăng gia cuộc sống được.

Hạ quyết tâm, Phùng thị ngược lại cảm thấy trong lòng không khó chịu như trước, càng kiên định ý nghĩ trong lòng.

Thời gian sau, Phùng thị mỗi khi rỗi rảnh, qua nhà cùng Vương Khiết thêu đò, có bản vẽ của Vương Lam Yên, các nàng làm ít nhưng thu được nhiều tiền hơn, so với trước kia không biết tốt hơn bao nhiêu lần.

Làm thoải mái giá bán còn rất cao, làm các nàng càng ngày càng tin tưởng, biết ai mang đến tất cả những lợi ích này, bởi vậy, các nàng đối với Vương Lam Yên càng thêm cảm kích trong lòng.

Tất cả những thứ này Vương Lam Yên còn chưa biết.

Thời gian trôi thật nhanh, nháy mắt, một tháng trôi qua.

Chân Lăng Tử Viêm đã tốt lắm, hiện tại đã có thể xuống đất chống gậy đi được vài bước, Vương Lam Yên hiện tại mỗi ngày đều nhìn Lăng Tử Viêm đang cố gắng, cho dù có khó khăn, hoàn toàn hồi phục chắc còn cần chút thời gian, nhưng, không khó nhìn ra Lăng Tử Viêm tâm tình rất vui sướng.

Mất đi rồi mới càng thêm quý trọng, cho nên, hai chân có thể một lần nữa xuống đất đi lại, điều này không thua gì cho hắn mạng sống lần thứ hai.

Một ngày, Vương Lam Yên tính thời gian, quyết định vào thành một chuyến, tiệm thêu tiền lãi hẳn là đã tính toán tốt rồi, cái này thu được chắc cũng không ít bạc đi.

Dù sao, Vương Khiết tỷ cùng nhị tẩu chia bạc cho nàng đều thu được, cho dù chỉ có một ít bạc, nhưng, đối với người bình thường mà nói, đó cũng là chi phí sinh hoạt trong một thời gian dài, càng quan trọng hơn là Vương Khiết tỷ các nàng một mảnh tâm ý, đây mới là điều đáng quý nhất!!

Lăng Tử Viêm biết Vương Lam Yên muốn vào thành đi, quyết định đi theo.

Từ thành thân tới giờ, hai vợ chồng mới lần đầu tiên cùng nhau vào thị trấn.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Chi Nông Tức Không Chịu Nổi Chương 13: Linh tuyền dùng được

Bạn đang xem Chi Nông Tức Không Chịu Nổi. Truyện được dịch bởi nhóm DĐ Lê Qúy Đôn. Tác giả: Thường Thường Cửu Cửu. Chapter này đã được 144 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.