247Truyen.com

Cẩm Lý Tiểu Hoàng Hậu Chương 38

Cẩm Lý Tiểu Hoàng Hậu - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Cẩm Lý Tiểu Hoàng Hậu Chương 38 online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Cổ họng Lý Nguyên căng chặt, nhìn chằm chằm thiếu nữ mũ sa bên lan can đối diện, nhìn đến xuất thần. Thẳng đến khi nha hoàn đi tới bên người nàng, nàng mới bừng tỉnh. Lý Nguyên nắm lan can, hỏi nha hoàn bên cạnh: “Ngươi biết đó là ai sao?”

Nha hoàn tự nhiên lắc đầu.

“đi hỏi biểu tiểu thư.”

Nha hoàn kinh ngạc phát hiện, trong thanh âm cô nương nhà mình thế nhưng lại hàm chứa một tia nóng nảy.

Cẩm lý nhảy vọt, mặt hồ nổi lên kim quang.

Người đi ven đường nghỉ chân, nghị luận sôi nổi.

Mấy công tử ăn chơi trác táng ngồi trên ở thuyền nhỏ, lại liên tiếp kinh hô: “Thần kì! thật sự thần kì! Nhị công tử vị quý nhân này của ngươi rốt cuộc là có địa vị gì?”

Tiêu Quang Hòa cũng cả kinh, hắn nắm chặt ngón tay, thần sắc phức tạp nói: “…… Tóm lại là quý nhân.” Nghĩ nghĩ, hắn nói thêm một câu: “Quý nhân khó lường.”

Bên này Dương yêu Nhi duỗi dài tay, thật sự có con cá nhảy rất cao, thẳng tắp nhảy vào lòng bàn tay của nàng, nhưng thân cá trơn trượt, Dương yêu Nhi không thể bắt được.

Lưu ma ma vội nói: “cô nương đừng khổ sở, cá này lại không thể ăn, chỉ thích hợp dưỡng trong lu, trong ao làm cảnh quan, mang phúc khí vận thế tới cho nhà chủ nhân.”

“Phúc khí? Phúc khí……” Dương yêu Nhi lăn qua lộn lại, đọc hai chữ này vài lần.

Nàng hỏi Lưu ma ma: “Có thể đem tới phúc khí sao?”

Thế gian này ngàn vạn cẩm lý, làm sao thực sự có phúc khí chứ? Hầu hết là mang ý nghĩa tượng trưng nhiều hơn ý nghĩa thực tế. Nhưng Lưu ma ma không đành lòng nói chân tướng cho cô nương biết, một lòng muốn che chở tâm tính trẻ con của nàng, liền gật đầu nói: “Có thể đem tới phúc khí.”

“Sau đó?” Dương yêu Nhi hỏi.

“Sau đó…… Sau đó tất nhiên là mọi chuyện đều tốt đẹp rồi.”

“Đều tốt đẹp?”

“Đều sẽ tốt đẹp.”

Dương yêu Nhi từ chỗ Xuân Sa lấy một cái khăn, nàng lót trong lòng bàn tay, sau đó lại vươn tay đi vớt cá.

Đại khái mỹ nhân làm cái gì cũng là cảnh đẹp ý vui.

Cho dù là vớt cá.

Mọi người thấy nàng lại duỗi tay đi vớt cá, đều không khỏi hơi ngừng hô hấp lại, ngóng trông nàng thật sự vớt tới tay.

Ngay cả Tiêu Quang Hòa cũng không nhịn được nhìn thẳng tay nàng.

Lúc này, rốt cuộc lại có con cá nhảy lên cao, giống như muốn vượt Long Môn, đúng lúc liền cứ như vậy dừng ở trong tay của Dương yêu Nhi, có khăn lót ở phía dưới, ngược lại lại không rơi xuống.

Bờ biển đều bùng nổ từng trận âm thanh trầm trồ khen ngợi.

Dương yêu Nhi thu hồi tay, Xuân Sa ngẩn ngơ, vội nói: “Thùng! Thùng! Mau lấy thùng gỗ tới!”

trên thuyền hoa vú già hầu hạ luống cuống tay chân dùng thùng lấy nước, sau đó Dương yêu Nhi buông lỏng tay, con cá lọt vào, sau đó lắc đuôi, tự nhiên bơi.

Nhìn cẩn thận, liền thấy màu đỏ trên người con cẩm lý này so với cá khác càng đậm hơn.

Lưu ma ma cười đến không khép miệng được: “thật là có linh tính.”

Lý Hương Điệp cũng ở một bên khen ngợi không thôi, còn tự mình bưng nước để Dương yêu Nhi rửa tay.

Người trên thuyền đều vô thức lộ ra tươi cười, nói: “Ta đây là lần đầu tiên nhìn thấy tay không bắt cá ha ha!”

“không chỉ là bắt cá, mà còn là cẩm lý……”

“Vị quý nhân này của nhị ca, quả thực là quý khí bức người a!”

Dương yêu Nhi rửa sạch tay, nhìn chằm chằm con cá cẩm lý kia, nghiêm túc đánh giá hồi lâu. Làm sao chia đây?

không chia được nha.

Dương yêu Nhi nhăn mày lại.

Lưu ma ma thấy nàng bất động, vội hỏi: “cô nương mệt mỏi sao?”

Dương yêu Nhi lắc lắc đầu.

Nàng lại nhìn về phía lan can, vì nàng không cho ăn nữa, đám cá liền cả đàn cả lũ vẫy đuôi rời đi.

Dương yêu Nhi hơi hơi cúi người xuống, nhìn chằm chằm cẩm lý trong thùng gỗ kia một lát.

không thể ăn, để nuôi, nàng trở về cũng có thể thấy, liền nuôi ở Hàm Xuân Thất, không không, nuôi trong lu bên ngoài Hàm Xuân Thất, nàng mỗi ngày đi xem……

Dương yêu Nhi há mồm nói: “Cao thị vệ.”

Cao thị vệ vô cùng tự giác, nghe vậy liền tiến lên hai bước, nhấc thùng cá lên, không cần người khác nói, liền ra ngoài, bước đi như bay, chờ đi tới bên mép thuyền, hắn mới kinh ngạc phát hiện còn chưa có cập bờ đâu.

Dương yêu Nhi chớp chớp mắt, nhìn nhìn vị trí trống rỗng trước mặt, ngược lại cũng không có gọi hắn lại.

Lưu ma ma thấy thế cười: “thì ra là cô nương muốn cho Hoàng Thượng.”

Lúc này thuyền nhỏ của bọn Tiêu Quang Hòa, trôi nổi, tới trước mặt Dương yêu Nhi.

Tiêu Quang Hòa đứng dậy, hướng về phía Dương yêu Nhi, trịnh trọng hành lễ, nói: “Tiêu mỗ gặp qua Dương cô nương, Dương cô nương hai ngày nay có tốt không?”

Dương yêu Nhi chỉ nhìn chằm chằm hắn cũng không nói chuyện.

Tiêu Quang Hòa trái lại cũng không thèm để ý.

Những người khác cũng sôi nổi đứng dậy, quy quy củ củ mà hành lễ với Dương yêu Nhi: “Dương cô nương.”

Đám công tử ăn chơi trác táng này, thật sự ít khi có được thời điểm như vậy.

Lưu ma ma đứng ở một bên, không có lên tiếng nhắc nhở Dương yêu Nhi mở miệng nói chuyện. Những người này, làm sao có thể đánh đồng cùng với địa vị của cô nương? cô nương liền tính là cao cao tại thượng, liếc nhìn cũng không cho bọn một cái, kia cũng là có thể.

Lý Nguyên đem một màn này thu vào đáy mắt, lại cảm thấy ngực khó chịu, khó chịu vô cùng.

Nàng hôm nay tới hồ, cũng là vì du ngoạn, mà còn có mưu kế trong người, kết quả hiện tại, kế hoạch nàng sớm định ra tốt cũng không thể tiến hành thuận lợi. Rốt cuộc thiếu nữ này là ai…… Rốt cuộc là ai!

Dương yêu Nhi cho cá ăn, còn tóm được cá, tự nhiên không còn hứng thú. Nàng xoay người đi vào trong thuyền.

Mấy công tử ăn chơi trác táng liền lại cười hì hì ngồi trở lại, tiếp tục câu cá. Trong lúc nhất thời, làm sao còn nhớ rõ có một Lý Nguyên?

Lý Nguyên mím môi, chờ Tiêu Quang Hòa quay đầu lại liếc nhìn nàng một cái.

Mà Tiêu Quang Hòa cũng thật sự quay đầu lại, nhưng ánh mắt hắn lướt nhanh từ trên người nàng xẹt qua, sau đó sắc mặt hơi trầm xuống xoay đầu đi, tiếp tục cùng những người đó nói giỡn, cũng không lại nhìn nàng.

Lý Nguyên cắn răng: “……”

Quả nhiên là hư tình giả ý!

Nha hoàn vội đỡ nàng: “cô nương…… Bên ngoài rất nắng, nô tỳ lấy mũ sa tới?”

Lý Nguyên đẩy tay nàng ra, thanh âm lạnh lùng: “đi vào thôi.”

Hôm nay không thành, nàng lại bày mưu khác.

Đợi tới giờ ngọ, thuyền hoa lại gần bờ, tửu lầu bên bờ liền làm đồ ăn đưa lên.

Thị vệ ngược lại rốt cuộc có thể lên bờ, liền xách theo cái thùng kia, đi về hướng hoàng cung.

Thủ vệ cửa cung sớm đã quen thuộc hành động của thị vệ này, thấy hắn sau khi lại đưa ra lệnh bài, liền thả người đi vào. Thị vệ một đường đi tới Dưỡng Tâm Điện. Tiểu thái giám ngăn hắn lại, nói: “Hoàng Thượng hiện giờ còn ở Tây Noãn Các, Cao thị vệ không bằng chờ một chút?”

Thị vệ do dự một lát, nói: “Ta có thể chờ được, nhưng cái này không được……”

Dứt lời, hắn đem thùng trong tay ra phía trước.

Tiểu thái giám thò đầu nhìn, mắt choáng váng: “Này này này này……”

“Đây là cá.” Thị vệ nói, nói xong hắn còn cảm thấy không đủ, lại vội bồi thêm một câu: “Là cẩm lý.”

Tiểu thái giám ngổn ngang trăm mối, sau đó lại hít vào một hơi.

Thầm nói ta biết đây là cá a!

Dương cô nương cũng thật biết cách chơi a!

trên dưới Hàm Xuân Thất lập tức bận rộn lên, bọn họ dọn một cái lu lớn tới, lại lấy nước đã phơi nắng, sau đó mới cẩn thận đưa cá vào, lúc sau còn đi mời cung nhân trong cung đầu quán nuôi cá làmhoa đến, sợ một đường xóc nảy, không chịu được đến khi Hoàng Thượng trở về cá liền chết.

Tiêu Dặc đã ở Tây Noãn Các trì hoãn nửa ngày.

trên bàn trước mặt hắn bày tấu chương, chỉ xem qua một bộ phận trong đó, liền tốn không ít thời gian. Đây là từ nội các đưa tới. Bọn họ không còn muốn che giấu, không chịu uỷ quyền nữa, nhưng cũng không thật sự muốn trợ giúp tân đế.

Bọn họ chỉ là cung kính đưa tới tấu chương.

Tân đế ít tiếp xúc với chính sự, có lẽ nắm bắt được tấu chương tới tay cũng không biết làm như thế nào cho phải. Bọn họ đại khái nghĩ. Có lẽ tất cả mọi người đều đang chờ chê cười hắn.

Tiêu Dặc cười nhạt một tiếng, sau đó nhìn phần tấu chương còn dư lại, mà lúc này đây, tốc độ của hắn còn nhanh hơn.

Lúc trước chẳng qua là hắn đang tiến hành bước đầu thích ứng mà thôi.

hắn cũng không phải là hoàn toàn chưa từng tiếp xúc với chính sự.

Tiên đế ngày trước đần độn, tấu chương chồng chất trên bàn, rất ít khi mở ra. Mà chính sự trong triều đã có thần tử chống đỡ, trái lại cũng không cần tới hắn ra lệnh, tấu chương đưa đến trên bàn hắn, chẳng qua là để có mặt mũi thôi. Nhưng tiên đế ít có mở ra, Tiêu Dặc lại lặng lẽ mở ra xem qua. Sau này tiên đế phát hiện chuyện này, cũng hoàn toàn không trách cứ hắn, ngược lại còn cho hắn xem……

Xem nhiều, Tiêu Dặc tự nhiên không xa lạ. Cũng vì nguyên nhân xem nhiều, hắn mới niên thiếu đã âm trầm, đối với tâm tư của người khác cũng hiểu rõ đến cực hạn, mà càng hiểu rõ, hắn liền càng là cảm thấy căm ghét.

Bất tri bất giác, ngày đều tựa hồ cũng nghiêng.

Tiêu Dặc khép lại tấu chương trong tay, hỏi: “Bao lâu?”

Triệu công công nói: “Hoàng Thượng, giờ Thân.”

Tiêu Dặc lại hỏi: “Hôm nay nàng lại đi nơi nào?”

Triệu công công tự nhiên biết “Nàng” là chỉ ai. Lúc trước khi Dương cô nương còn ở trong cung, Hoàng Thượng ít khi hỏi đến, nhưng hiện giờ người rời cung, ngược lại mỗi ngày đều phải hỏi một câu, mà còn hỏi từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ.

Triệu công công nói: “Hôm nay cô nương đi thuyền hoa Lý gia chơi, còn đụng phải nhị công tử Quân Định Hầu phủ, tứ cô nương Đông Lăng Lý gia.”

Sau khi nghe thấy tên hai người này, sắc mặt Tiêu Dặc lập tức trầm xuống, hắn nói: “Liễu gia hành sự sao lại vụng về như vậy? Còn để Lý Tứ xuất ngoại buông thả. Tiêu Quang Hòa hôm nay lại có phản ứng gì?”

“Nhị công tử này năm xưa luyến mộ Lý Tứ cô nương, mọi người đều biết. Bất quá……” Triệu công công dừng một chút, có chút không dám nói.

Mà ánh mắt của Tiêu Dặc đã rơi xuống trên người hắn.

Triệu công công nuốt nuốt nước miếng, nói: “Hôm nay Tiêu nhị công tử lại vắng vẻ Lý Tứ cô nương.”

“Vì sao?” Tiêu Dặc híp mắt hỏi, đáy mắt hắn đã xuất hiện tia sắc bén.

“cô nương ở trên thuyền hoa hứng khởi cho cá ăn, Lý Tứ cô nương kia vừa lúc cũng ở đối diện cho cá ăn, ngạc nhiên một màn là…… Tất cả cá đều bơi đến chỗ cô nương, này liền thôi, con cá còn tranh nhau nhảy lên đoạt thức ăn, trái lại chỗ Lý Tứ cô nương…… một con cá cũng không có…… Có lẽ là do hiện tượng lạ này, hấp dẫn tâm trí của Tiêu nhị công tử, liền không rảnh bận tâm Lý Tứ cô nương.”

Tiêu Dặc mặt mày âm trầm bao trùm ngược lại càng nhiều, đáy mắt cũng xuất hiện tia chán ghét.

hắn nói: “Nếu thật sự có thích, làm sao sẽ vì có hiện tượng lạ, liền không rảnh bận tâm tới người trong lòng?” Ngón tay Tiêu Dặc gác ở trên bàn, hắn gõ nhẹ vào bàn, phát ra tiếng vang rất nhỏ. hắn lại nói: “Tốt nhất hắn không nên có tâm tư khác.”

“Trở về Hàm Xuân Thất thôi.”

“Dạ.”

Triệu công công vội vàng đuổi theo Tiêu Dặc, đoàn người trở về Hàm Xuân Thất.

Mà cung nhân bên Hàm Xuân Thất cuối cùng cũng chờ được Hoàng Thượng trở về.

“Hoàng Thượng, cô nương lại tặng cá tới, dưỡng ở trong lu.” Tiểu thái giám nói xong, còn vội bắt chước Cao thị vệ, lại bồi thêm một câu, cường điệu nói: “Là một con cẩm lý.”

Tiêu Dặc quay đầu, thoáng nhìn qua lu kia.

Liền thấy một con cá màu đỏ, bơi lội quay lại, chiếm cứ hết thảy ánh mắt.

Triệu công công cũng đi theo ló đầu nhìn, hắn nhớ tới thuộc hạ đã từng nói, toàn bộ cá chỉ vây quanh cô nương, lại nghĩ tới Khâm Thiên Giám bói rằng, phía nam Dân Trạch huyện có một nữ tử, nếu làm tân hậu, nhât định tân đế sẽ trường thọ, vận mệnh quốc gia hưng thịnh.

Triệu công công cười cười, hai mắt nheo lại, thịt hai má cũng đều căng lên, cười đến mặt đều thành một đoàn.

Tiêu Dặc nhìn chằm chằm con cá cẩm lý kia, nói: “Có lẽ nàng thật sự là cẩm lý của trẫm.”

Dưỡng cá gì chứ.

hắn ngược lại muốn đem nàng từ bên ngoài tóm trở về, dưỡng ở trong màn.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Hôm nay là Dương · Cẩm Lí · yêu Nhi

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Cẩm Lý Tiểu Hoàng Hậu Chương 38

Bạn đang xem Cẩm Lý Tiểu Hoàng Hậu. Truyện được dịch bởi nhóm Cung Quảng Hằng. Tác giả: Cố Tranh. Chapter này đã được 7 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.