247Truyen.com

Cẩm Lý Tiểu Hoàng Hậu Chương 37

Cẩm Lý Tiểu Hoàng Hậu - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Cẩm Lý Tiểu Hoàng Hậu Chương 37 online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Mạnh Hoằng không có ý hiếu thắng, hắn lưu lại lễ vật, liền cáo từ.

Đợi đi ra Tĩnh Ninh hẻm, Mạnh Huyên chờ bên ngoài mới đi lên đón, hỏi: “Hôm nay nàng không đáp ứng lời mời?”

Mạnh Hoằng gật đầu.

Mạnh Huyên nhăn mày lại: “Cứ dây dưa như vậy, khi nào thì mới kết thúc? không bằng mặc kệ nàng……”

Mạnh Hoằng quay đầu, nhìn nàng, chỉ nhàn nhạt nói: “Chính là bởi vì ngươi như thế, Mạnh gia kết kẻ thù mới càng ngày càng nhiều.”

Hai người không hề nói chuyện với nhau.

không bao lâu sau, xe ngựa từ Dương trạch chạy nhanh ra, dần dần rời khỏi ngõ nhỏ.

Mạnh Hoằng xoay người lên ngựa, đi theo, Mạnh Huyên không rõ nguyên do, nhưng nàng từ trước đến nay đều ỷ lại huynh trưởng, nghĩ nghĩ liền cũng đi theo.

Lý Thiên Cát bỏ ra số tiền lớn mua thuyền hoa, dừng ở bờ biển, người lui tới bờ biển đều dùng ánh mắt kinh ngạc cảm thán nhìn thuyền hoa. Mà càng làm bọn hắn kinh ngạc cảm thán chính là, xe ngựa huyền kim quải ngọc kia lại dừng lại ở bờ biển, bên trên có mấy cô nương đang xuống ……

“Đó là nhà ai vậy?”

“Hình như là đôi chất nữ của Lý Thiên Cát.”

“Hôm nay có lẽ sẽ trò hay để xem, chân trước cô nương công tử Đông Lăng Lý gia, vừa mới thuê thuyền hoa, nếu như chạm mặt trên hồ, cũng không biết có thể hay không phun nước miếng……”

“Ha ha ngươi lão già này, người ta người phú quý, dù cãi nhau, sao lại giống như ngươi phun nước miếng giật tóc bạt tai?”

Lý Nguyên cũng đã sớm nhận ra động tĩnh bên bờ, nhưng nàng chỉ nhìn lướt qua, liền không nhìn nữa, mục đích của nàng hôm nay, lại cũng không phải là vì cùng người khác tranh phong.

Tỷ muội bên người nàng, ngược lại phát ra tiếng cười nhạo, nói: “Nếu biết chúng ta ở đây, các nàng nên thức thời chút, sớm rút đi, bằng không ném mặt mũi chính là các nàng……”

Trong đầu Lý Nguyên đang mưu tính một chuyện khác, lúc này nghe nàng ồn ào, cảm thấy phiền lòng, liền lên tiếng nói: “Lòng dạ hẹp hòi làm sao có thể lâu dài? Chúng ta xuất thân từ đại gia tộc, cần gì phải cùng một cái hàng nhái như hắn mà so đo?”

Lý Nguyên ở trong đám tỷ muội uy vọng cực cao, nghe nàng mở miệng, những người khác đều lúng ta lúng túng ngậm miệng, ánh mắt chỉ là nhìn về phía Lý Nguyên, lại không phục.

Người bên ngoài đều biết Lý Nguyên phải gả đến Liễu gia, các nàng lại như thế nào không biết?

Nguyên nhân chính là vì biết, cho nên trong lòng lại càng khinh bỉ.

Là Lý gia toàn lực đào tạo lại như thế nào? Cuối cùng là tiện nghi cho loại mặt hàng kém Liễu gia!

Lý Nguyên vẫn chưa phát hiện, nàng một lòng nhìn mặt hồ, như là đang chờ đợi cái gì đó.

Hôn sự của nàng, đã không thể trông cậy vào tổ phụ.

Tiểu hoàng đế ngày đó thuận miệng nói hai ba câu, tổ phụ liền quyết đoán, cảm thấy lấy hy sinh nàng, đổi lấy thanh danh của Lý gia càng cao hơn, trái lại cũng có giá trị.

Rốt cuộc bất luận như thế nào, chỉ cần Lý gia cùng Liễu gia kết không thành thân, sau lưng luôn sẽ có người nói Lý gia hắn vong ân phụ nghĩa, ngại bần yêu phú……

Nhưng nếu như thật sự kết thân, vậy khắp thiên hạ đều sẽ biết được, Lý gia là người có tình nghĩa cỡ nào! Gia tộc Lý thị như một cây đại thụ đáng giá dựa vào ra sao!

Lý Nguyên cắn cắn môi.

Vừa lúc a……

Bản thân Tiêu Quang Hòa lại đưa tới cửa.

Vậy để nàng nhìn một cái, khi niên thiếu hắn đối với nàng có vài phần tình cảm kia, đến tột cùng có bao nhiêu nặng……

Lý Nguyên bên này chú ý tới đám người Lý Hương Điệp, Lý Hương Điệp bên này cũng chú ý tới bọn họ.

Lý Hương Điệp nhăn mày lại, oán trách một câu: “thật là khiến người phiền chán!”

Lưu ma ma giống như nghe không thấy tiếng các nàng,nhưng cũng càng thêm chú ý tới thuyền hoa của Đông Lăng Lý gia, nàng chỉ thấp giọng nói chuyện cùng Dương yêu Nhi, kể chuyện khi tiên đế còn sống, từng mang theo cung phi đi thuyền rồng, từ kênh đào mà xuống…… Nàng lúc ấy theo hầu hạ trên thuyền, lại thấy phong cảnh gì, Lưu ma ma đều nói.

Ngược lại,thuyền hoa này, cùng bên nữ tử Đông Lăng Lý gia kia, đều không đáng giá nhắc tới.

Nguyên bản luôn đứng ở trên cao, làm sao còn có thể nhìn trúng những người cùng thủ đoạn bất nhập lưu đó.

Tính tình Dương yêu Nhi lại không hiểu cái này, nàng tự nhiên cũng chỉ ngoan ngoãn nghe Lưu ma ma kể những cái chuyện xưa đó, cũng không để ý tới động tĩnh bên ngoài.

Tỷ muội song sinh Lý gia cũng dần dần bị ảnh hưởng, ngược lại cũng bình tĩnh xuống, chỉ an tâm bồi Dương yêu Nhi, thầm nghĩ, Lý Tứ kia tất nhiên không biết các nàng gặp được vận may, tương lai ai so với người khác cường hơn ngược lại còn chưa nói được đâu……

Lúc này có phụ nhân tới gõ cửa, nói: “Ánh mặt trời vừa vặn, cô nương có thể đến bên cạnh lan can cho cá ăn……”

Lưu ma ma dừng lại, đem lời của phụ nhân kia thấp giọng thuật lại cho Dương yêu Nhi nghe.

“đi.” Dương yêu Nhi gần như là gấp không chờ nổi đứng lên.

Lưu ma ma thấy trên mặt nàng ngày càng tươi tắn, trong lòng cũng thật sự vui sướng, quay đầu nói với phụ nhân kia: “Chuẩn bị thức ăn cho cá.”

Phụ nhân gật đầu, xoay người rời đi.

Lưu ma ma đỡ Dương yêu Nhi đứng dậy, cùng Xuân Sa một trái một phải đi ở bên người nàng, cùng nàng đi đến bên cạnh lan can……

Mà lúc này, trên thuyền hoa bên Lý Nguyên, mấy tỷ muội Đông Lăng Lý gia đang nói về đạo quán Văn Xương.

“Những người đó sau khi đi Văn Xương đạo quán trở về, liền luôn miệng nói gặp một người giống như tiên tử trong núi, bọn họ còn lấy cùng so sánh với tứ tỷ……”

“Ngươi ở chỗ nào nghe tới?”

“Lão tam Lữ gia nói, nhất định sẽ không có giả, nàng nói ngày ấy nàng cũng ở đó. nói nàng kia, tuy rằng mang mũ sa, nhưng xác thật khí chất xuất chúng, đứng ở nơi đó, thế nhưng lại khiến người sinh ra cảm giác không dám khinh nhờn, giống như thấy tiên tử trên trời. Phía sau còn có chuyện kỳ dị hơn! Lão thụ mấy trăm năm trong quan kia, treo dải lụa phù văn, cầu phúc, nàng vừa đi qua, lá cây sàn sạt rung động, dải lụa phù văn vòng quanh nàng mà chuyện động…… Tình cảnh thật là nguy nga mỹ lệ! Lập tức liền có người khen nàng, một bộ lưu tiên váy, thật sự là lưu tiên……”

nói, các nàng lặng lẽ liếc mắt về phía Lý Nguyên một cái.

Lý Nguyên trên mặt lãnh đạm, ngón tay lại âm thầm nắm chặt khăn.

Thanh danh của nàng ở kinh thành, là cố gắng nhiều năm mới có được như hôm nay.

Từ nơi nào lại tùy tiện vọt ra một người, liền muốn dẫm lên nàng mà đi?

Ai mà chẳng biết rằng nàng ngày thường trang điểm mười phần tiên khí là tốt nhất, chỉ cần đứng ở nơi đó, đều cũng phải khen ngợi là thần nữ hạ phàm …… Nàng cùng nữ tử tầm thường bất đồng, lại đọc đủ thứ thi thư, ý vị trên người lại càng phức tạp động lòng người.

Nghe các nàng nghị luận đến khoa trương như vậy, trong lòng Lý Nguyên cực kỳ không vui.

Mà lúc này, một con thuyền nhỏ đong đưa tới gần.

Mấy công tử ăn chơi trác táng trên thuyền, một tay cầm cần câu cá, một tay cầm quạt, quả nhiên phong tư nhẹ nhàng.

Nhưng nếu là thường ở đi lại kinh thành, tất nhiên có thể nhận ra, bọn họ là đám người xưa nay luôn hỗn loạn trong kinh này, mà bắt mắt nhất trong đó, đó là một bộ cẩm y của Tiêu Quang Hòa.

Ánh mắt của lý nguyên đặt trên khuôn mặt của hắn, trái lại cũng không rảnh lại đi để ý tới nữ tử thần bí trong Văn Xương đạo quán kia.

Nàng chậm rãi đứng dậy, vươn tay về phía nha hoàn: “Lấy thức ăn cho cá tới.”

Thức ăn cho cá từ sớm đã được chuẩn bị tốt, nha hoàn kia lập tức duỗi tay, đưa một cái chén ngọc nhỏ cho Lý Nguyên, bên trong chính là thức ăn cho cá đã được chế biến tốt

Lý Nguyên quay đầu, ánh mắt dừng ở trên bàn.

Mũ sa đang đặt trên bàn kia.

Chỉ là nàng do dự một lát, cuối cùng lựa chọn không đội mũ sa,cứ như vậy đi ra ngoài……

Nàng đến bên lan can, giơ tay khẽ vén sợi tóc bên tai, gió trên hồ nhẹ phơ phất, lay động sợi tóc của nàng, còn có dây cột tóc trong búi tóc rũ xuống, ngay cả làn váy của nàng cũng lay động theo.

Ánh nắng rơi xuống trên làn váy nàng, làn váy nàng liền giống như mặt hồ, sóng nước lóng lánh, làm người nhìn không chớp mắt.

Nàng dựa vào lan can, dáng người thướt tha, nhất cử nhất động đều phong tư động lòng người.

Nàng rũ mắt nhìn hồ nước, sau đó duỗi tay cầm một nắm thức ăn, ném xuống dưới……

Thuyền nhỏ dần dần đến gần, lại bị kẹp ở giữa hai tòa thuyền hoa.

Có người huých cánh tay Tiêu Quang Hòa, giọng kinh ngạc nói: “Kia không phải là tứ cô nương của Lý gia sao?” Người nọ nói chuyện, khi nhắc tới Lý Tứ, thanh âm hàm hồ một chút, là sợ chọc giận Tiêu Quang Hòa.

Tiêu Quang Hòa nghe vậy, đang muốn ngẩng đầu nhìn, lại nghe được bên tai có người cả kinh kêu lên: “Mau xem! Mấy con cẩm lý* trong nước đó…… Lại một con tiếp một con bơi về phía bên kia……”

* Cẩm lý: cá chép gấm

“Có gì hiếm lạ? Chắc là có người đang cho ăn thôi.”

“Ngươi cẩn thận nhìn một cái!”

Tiêu Quang Hòa nghe vậy, liền kiềm chế lại xúc động trong lòng, nhìn về phía bên kia.

Mà lúc này, Lý Nguyên đã thả thức ăn xuống nước, lại vẫn không thấy cá tới.

Mày nàng hơi hơi nhăn lại, trong lòng ẩn chứa nóng nảy

Cái này là xảy ra chuyện gì?

Chẳng lẽ là thức ăn có vấn đề?

Nàng lại ném một chút đi xuống, lại thấy cá trước mặt đều vẫy đuôi, bơi tới một nơi khác.

một con cá cũng không có.

Làm sao để làm bộ là cho cá ăn, mới đi đến cạnh lan can đây? Lý Nguyên khẽ cắn môi dưới, nhìn theo hướng cá bơi tới ——

trên thuyền hoa của Lý Thiên Cát, bên lan can, thiếu nữ người mặc áo ngắn nguyệt sắc, váy da dê màu vàng dệt tám phúc nguyệt hoa, đầu đội mũ sa, mũ sa thật dài rũ đến chân.

Cánh tay nàng dựa vào lan can, tư thế so với Lý Nguyên còn muốn thoải mái hơn.

Tay áo rơi xuống, liền lộ ra một đoạn cánh tay ngọc của nàng, trên mang phí thúy, quý khí lại không mất phong thái thần tiên.

Mà những con cá đó, đang đảo quanh ở trước mặt nàng.

Chúng nó tranh nhau cướp thức ăn nàng thả xuống, cá chép màu đỏ, cá chép kim sắc, lại cùng thi nhau nhảy ra khỏi mặt nước,dưới ánh mặt trời, váy nguyệt hoa của nàng như mặt nước xao động, mũ sa phất phới, ngay cả cánh tay của nàng dường như cũng phát ra ánh sáng……

Những con cá đó trên người cũng sáng rực rỡ, hoặc vàng hoặc đỏ……

Hình ảnh như thần tích.

một nửa trái tim của Lý Nguyên cũng đông cứng.

Đầu ngón tay nàng tê dại, nội tâm chấn động, cực độ phẫn nộ cùng ghen ghét, đem nàng bao vây trong đó.

không cần nhìn hai bên, nàng cũng biết có vô số người qua đường nghỉ chân lại để xem thần tích này.

Nàng gian nan chuyển động cổ, liền thấy trên thuyền nhỏ kia, nhóm thiếu gia ăn chơi trác táng, cũng đồng nhìn sang phía thiếu nữ đội mũ sa kia, trong miệng kinh ngạc cảm thán cười hì hì, bọn họ hoàn toàn quên mất nàng, liền nửa điểm ánh mắt cũng chưa từng chia cho nàng.

Lý Nguyên mơ hồ nghe thấy bọn họ nói: “Nhị ca, kia không phải là vị quý nhân của ngươi sao?”

Lý Nguyên biết, Tiêu Quang Hòa hàng thứ hai.

“Nhị ca” là xưng hô gọi hắn.

Nhưng cái gì gọi là quý nhân của Tiêu Quang Hòa?

Lý Nguyên lại nhìn Tiêu Quang Hòa.

Tiêu Quang Hòa đã rút tầm mắt từ trên người thiếu nữ mũ sa về, ngược lại nhìn về phía nàng, hai người ánh mắt chạm vào nhau.

Trong lòng Lý Nguyên mới cảm thấy an ổn một phần.

Chỉ là trong lồng ngực nàng lại bốc cháy lên, làm như thế nào cũng không tắt được.

Nàng hôm nay không mang mũ sa, đối phương mang mũ sa.

Nàng lưu tiên váy, đối phương nguyệt hoa váy.

Nàng cho cá ăn, không một con cá nào đến, đối phương tùy tay ném mạnh, lại dẫn tới cẩm lý nhảy khỏi mặt nước tranh thức ăn……

Chẳng phải là nói nàng nơi nào cũng không bằng đối phương?

Lý Nguyên chợt co lại ngón tay, trong lúc nhất thời tim đập nhanh hơn, đầu óc choáng váng, lại có chút đứng không nổi……

Nàng chưa bao giờ chịu qua nhục nhã lớn như vậy!

Lý Nguyên vội ổn định tâm trạng, miễn cưỡng nhìn lại Tiêu Quang Hòa.

Ánh mắt nàng khẽ chuyển, như có một chút nước mắt.

Mà Tiêu Quang Hòa ánh mắt thâm trầm, hắn đang nhìn nàng……

Mà bên này.

Lưu ma ma kinh hô: “cô nương quả nhiên là người có phúc!”

Dương yêu Nhi nghiêm túc nhìn chằm chằm cá nhảy ra khỏi mặt hồ kia, nàng đem cánh tay duỗi dài ra, cánh tay của nàng dưới ánh nắng, càng trắng đến sáng lên,thật sự lóa mắt câu người.

Nàng lại không hay hề biết.

Lúc này cá so với lần trước đẹp, đẹp hơn rất nhiều.

Ta nếu duỗi tay, có thể vớt được một con sao?

Dương yêu Nhi âm thầm nuốt nước miếng xuống.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Lý Nguyên: Tức giận!

yêu Nhi: Ta nên làm thế nào mới tốt đây? Hấp hay là kho tàu?

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Cẩm Lý Tiểu Hoàng Hậu Chương 37

Bạn đang xem Cẩm Lý Tiểu Hoàng Hậu. Truyện được dịch bởi nhóm Cung Quảng Hằng. Tác giả: Cố Tranh. Chapter này đã được 8 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.