247Truyen.com

Cái Này Mỹ Lệ Hựu Xấu Xí Đích Thế Giới Chương 14

Cái Này Mỹ Lệ Hựu Xấu Xí Đích Thế Giới - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Cái Này Mỹ Lệ Hựu Xấu Xí Đích Thế Giới Chương 14 online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

CHƯƠNG 13

Giết chịấy….. giết đứa bé kia…. giết…. giết…..

Này một chữ cứ luẩn quẩn mãi trong đầu Cơ Huyền Xa không buông, cứ ong ong vang lên quanh tai hắn.

“Dĩnh đi tìm lão nói chuyện muốn lão giải trừ hôn ước nhưng mà lão không đồng ý. Đúng vậy, cho dù có là tôi thì lão gia tử căn bản cũng không xem vào trong mắt, huống chi là cô ấy một nữ nhân ngoại tộc?” Cơ Huyền Chiêu ôm đầu cười khổ, “Kết quả lão già kia lại biết cô ấy mang thai con của tôi, ha hả, lão già quả nhiên rất yêu thương cậu đó tiểu Xa a. Vì cậu, lão nhất định phải mang về một cô cháu dâu “Tuyền Dĩnh sạch sẽ”, cho nên….”

“…. mẹ?”

“Đúng vậy, lão gia kia cho mẹ cậu làm cho Tuyền Dĩnh xảy thai. Bọn họ rõ ràng biết Tuyền Dĩnh có thể chất khá mẫn cảm, bọn họ rõ ràng biết! Chuyện này cùng với mưu sát có gì khác nhau sao? Có khác nhau sao? Ô ô….” Cơ Huyền Chiêu ôm lấy mặt khóc lên phát tiết hết tất thảy tích trữ trong lòng, phát hết nỗi buồn mất đi người mình yêu. Tất thể những biểu hiện này đều làm cho Cơ Huyền Xa một trận lạnh lẽo đi.

Hắn cho tới bây giờ cũng không biết, bất luận là ông nội mà hắn vẫn luôn tôn kính kia hay là người mẹ mà mình vẫn luôn ỷ lại, còn có người anh trai Cơ Huyền Chiêu và người chị họ Cơ Tuyền Dĩnh đã cùng nhau lớn lên kia hắn đều không hiểu hết. Nguyên lai là hắn như vậy khờ dại, như vậy ích kỉ a. Hắn vẫn là chưa bao giờ hoài nghi có điểm gì khác thường, cũng căn bản không nghĩ tới chuyện tìm hiểu cho dù dưới đáy lòng có nghi vấn đi chăng nữa.

Nói đến đây, hắn thật sự là một con người quá nhu nhược đi. Hắn sợ hãi đối mặt với sự thật chính mình nhu nhược, mỗi ngày chỉ muốn chính mình có cuộc sống ‘khoái hoạt’ mà thôi.

“Thực xin lỗi, xin lỗi…. Thực xin lỗi….” Hắn khóc, lặp đi lặp lại lời xin lỗi kia. Hắn thật sự không còn cách gì khác ngoại trừ xin lỗi, hắn không thể thay đổi chuyện đã xảy ra, cũng không thể cứu vãn được gì, chỉ hi vọng lời xin lỗi kia có thể bù lại áy náy dưới tận đáy lòng mình.

“Đứa ngốc, khóc cái gì chứ?” Cơ Huyền Chiêu buồn cười nhìn tiểu đệ đệ nhỏ hơn mình bốn tuổi trước mắt, “Hảo hảo mà sống đi, sống luôn cả phần của anh nữa….”

Chung quy cũng không thể nào oán hận hắn được, cho dù hắn có làm gì sai đi nữa, dưới tận đáy lòng Cơ Huyền Chiêu vẫn là yêu thương hắn — bởi vì hắn là đệ đệ thân ái của mình a.

“Không! Tiểu Chiêu, em sẽ tìm cho anh một luật sư tốt! Sẽ giúp anh ra tòa! Em nhất định cứu anh!”

Cơ Huyền Chiêu nhắm mắt lắc đầu, mỉm cười, “Không cần lo lắng như vậy” Quay đầu nhìn bầu trời u ám bên ngoài khung sắt kia, Cơ Huyền Chiêu nhẹ nhàng lầm bầm lầu bầy, “Ba tháng, Tuyền Dĩnh hẳn là đang ở một chỗ nào đó chờ anh đến mất kiên nhẫn rồi đi. Ai, cô ấy vẫn luôn oán giận anh trậm trễ để cho cô ấy phải chờ a.”

“Tiểu Chiêu….”

“Trở về đi, Tiểu Xa, cảm ơn em đến thăm anh.”

“Tiểu Chiêu, anh….. em….” Do dự nửa ngày, Cơ Huyền Xa như trước không biết chính mình nên làm gì đây. Nhưng mà hắn không nghĩ rời đi, đi rồi liền sẽ chẳng còn cơ hội nữa. Hắn một lần nhìn từ trên xuống dưới của Cơ Huyền Chiêu, hắn nhất điinhj phải ghi nhớ hình ảnh người anh đã cùng mình lớn lên cười giỡn vui đùa này, nhất định phải nhớ kĩ.

“Trở về đi, Tiểu Xa.” Cơ Huyền Chiêu lên tiếng thúc giục.

Bất đắc dĩ, hắn đành chậm rãi đứng lên. Hai chân giống như bị dính cứng, một chút cũng không động được.

Nhìn thấy vẻ mặt Cơ Huyền Xa lưu luyến không rời như vậy, Cơ Huyền Chiêu khẽ thở dài, đành đứng lên đối với tấm kính thủy tinh cười cười, “Tiểu Chiêu, em đã lớn rồi, không cần anh phải che chở.”

Nói xong liền đưa chân bước đi về phía cánh cổng sắt.

“Tiểu Chiêu!….”

Đi đến chỗ cánh cửa sắt, Cơ Huyền Chiêu dừng lại, lưng đưa về phía Cơ Huyền Xa nói, “Lúc trước quên nói cho em, Ngụy Thành Huy của em…. Không, chúng ta vẫn là nên gọi anh ta một tiếng ‘tam thúc’ mới đúng. Anh ta là người được lão nhân kia nuôi dưỡng từ nhỏ, nguyên danh gọi là Cơ Thành Huy. Bởi vì lúc gặp qua anh chỉ mới bốn tuổi cho nên ấn tượng mơ hồ, lúc gặp lại mới nhớ không ra…. Bảo trọng!”

Nói xong liền ly khai khỏi phòng.

***

“Kì thật hôm nay tôi đến cũng không có chuyện gì,” Ngụy Thành Huy đút tay vào túi áo, nhất nhất thoải mái nhìn xuống lão nhân đang ngồi trên xe lăng kia, “Tôi chỉ là muốn nói cho ông một tiếng, từ hôm nay trở đi, tại thành phố này, Cơ thị sẽ không còn nữa.”

“Là ý tứ gì?”

“Là ý tứ gì ư? Chính là ý trên mặt chữấy. Cơ thị hết thời rồi. Đứa con thân ái Cơ Thành Diệu của ông lúc này chỉ sợ đã muốn kí bản chuyện nhượng công ty rồi ý.”

“Không có khả năng!” Cơ Trung Lâm trừng lớn hai mắt, thân thể bất toại kia nóng lòng muốn đứng lên túm lấy Ngụy Thành Huy.

Hơi hơi lui lại mấy bước, Ngụy Thành Huy theo phản xa kéo áo khoác che lại phần bụng đã có chút hơi nhô lên cuat mình, trên mặt vẫn là như trước đam phong quải niệm, thậm chí còn có thêm chút khoái ý. Phản ứng này của Cơ Trung Lâm làm cho y có cảm giác trả thù thành công lắm a.

“Không có khả năng? Thân ái phụ thân a, có cần tôi nhắc nhở một chút không? Nắm đó ngoại tổ phụ,… Ân…. nên gọi là tổ phụ của tôi? Ông ấy chính là đem tài sản Cơ thị chia ra hai phần, một phần cho đương gia kế vị là ông, còn phần còn lại chính là cho….”

“Cho tiện nhân Cơ Trung Gia!”

Thô ngữ dơ bẩn kia làm bình tĩnh của Ngụy Thành Huy biến mất không còn tăm hơi nữa, y tức giận trừng Cơ Trung Lâm, đưa tay tím lấy áo của lão nhân, nghiến răng nghiến lợi gằn từng chữ, “Một.Tên.Cường.Gian.Như.Ông.Không.Có.Tư.Cách.Gọi.Tên.Bà!”

Phải không? Huy là người của Cơ gia sao? Cơ Huyền Xa khó tin nhìn cánh cửa sắt đang đóng lại kia, nhất thời không thể tiêu hóa nổi tin mà Cơ Huyền Chiêu vừa báo cho hắn.

Huy là người nhà Cơ gia? Tam thúc? Con trai ông nội?…. Chính là vì sao? Vì sao cho tới giờ cũng chưa từng nghe Huy nói qua? Vẫn là nói….

Trong đầu quay về khoảng thời gian hắn cùng Ngụy Thành Huy gặp nhau cho tới giờ: Y lần đầu nghe tên mình thì khiếp sợ, chán ghét; mẫu thân nhìn thấy Huy lần đầu thì co quắp bất an…. Chẳng lẽ là thật?!

Vôi vàng xoay người, Cơ Huyền Xa chạy ra khỏi phòng thăm tù kia. Hắn cần phải biết rõ đến tột cùng là chuyện gì đang xảy ra a. Rốt cuộc cho tới bây giờ hắn vẫn là một thằng khờ không biết cái gì cả. Hắn hiện tại cần phải biết mọi chuyện, biết hết tất thảy!

“Gặp Cơ Huyền Chiêu chưa?” Cậu trai thân thiết tiến lên hỏi.

“Ân!” Gật gật đầu. Cơ Huyền Xa lúc này không nghĩ muốn nói nhiều, chỉ đơn giản bước vào trong xe ngồi.

Đối với hành động của Cơ Huyền Xa, cậu trai bĩu môi, không có hỏi gì thêm, cũng tự mình leo lên xe.

“Phiền anh chạy đến công ty ngoại thương Tinh Thần hộ tôi.” Cơ Huyền Xa hiện tại trong đầu đều toàn là những câu nói cuối cùng của Cơ Huyền Chiêu cả, cũng không thèm nhìn lên mà chỉ đơn giản ra lệnh nói.

Cậu trai kinh ngạc quay đầu nhìn vẻ mặt trầm tư của Cơ Huyền Xa, tự hỏi hắn cho cậu cùng người yêu là lái xe tư nhân à?

Bực bội cắn môi, cậu trai vẫn là đối người yêu bên cạnh gật gật đầu, oán giận nói, “Hừ, các người người Cơ gia đúng thật sự là ta đây, chỉ biết hô phong hoán vũ thôi, ngay cả mạng người cũng không thèm quan tâm!”

Cơ Huyền Xa ngẩng đầu nhìn lên phía trước, tựa hôg nghĩ tới cái gì đó, vội vàng hô to một tiếng, “Dừng xe! Dừng xe!”

“Anh rốt cuộc muốn cái gì chứ!?”

“Không cần đi chỗ kia nữa, tôi có chuyện khác rồi, tôi đi trước!” Cơ Huyền Xa vừa dứt lời xong liền mở cửa xe chạy đi, gọi một chiếc taxi, lập tức nghênh ngang biến mất.

“Anh ta rốt cuộc là bị cái gì a?”

“Đại khái là có chuyện gấp đi.” Nam nhân lái xe cảm thán.

“Hừ, cho nên nói mất người nhà giàu rất lắm chuyện.” Cậu trai dựa lên bả vai nam nhân, “Vẫn là tiểu dân chúng như chúng ta tốt nhất.”

“Đúng vậy, ít nhất là bình yên hạnh phúc.”

“Ân!” Cậu trai cười cười đem đầu mình dựa sâu hơn. Đúng vậy, ít nhất so với Cơ Huyền Chiêu cùng Cơ Tuyền Dĩnh thì bọn cậu vẫn là hạnh phúc hơn rất nhiều.

***

Nhìn gương mặt nhăn nhúm bao phủ bởi những những vết chân chim trên mặt, Ngụy Thành Huy chỉ cảm thấy chán ghét nghĩ muốn nôn. Y không chút nghị ngợi hất bàn tay lão đang túm ở một góc áo mình ra.

“Hừ! Không có tư cách?” Cơ Trung Lâm bĩu môi, “Là cô ta không có tư cách mới đúng! Cô ta ngoại nhân mà còn theo ta tranh giành đồ của ta?”

Đúng vậy, bà ta là nữ nhân không phải sao? Nữ nhân mà còn mơ tưởng khát vọng này nọ! Thân đã là nữ nhân, là ngoại nhân mà có đủ tư cách muốn tranh với lão sao!

“Cho nên ông liền cưỡng gian bà, rồi sau đó mới giết bà?!” Ánh mắt dữ tợn, Ngụy Thành Huy hận không thể ngay lúc này đây đưa tay bóp nát lão nhân gia bộ dạng yếu ớt nhưng tâm địa độc ác trước mắt này đây.

“Đúng!” Giơ lên một nụ cười đắc ý, Cơ Trung Lâm cao ngạo hất cầm, “Là bà ta đồ tiện nhân không hiểu chuyện. Bà ta nghĩ tìm đến được Trần gia thì liền có chỗ dựa vững chắc sao? Là có thể thoát ly được Cơ gia? Nằm mơ!”

Hết thảy sự thật của nhiều năm trước đã rõ ràng nhưng nghĩ đến thảm cảnh một nhà hòa thuận bị phá hủy, lại nhìn đến nét tươi cười của lão nhân Cơ Trung Lâm làm người ta sinh hận kia, Ngụy Thành Huy nội tâm phẫn nộ, trong nháy mắt bùng nổ đến tận cùng, bất chấp cái gì gọi là đạo đức chuẩn xưa, y liền đưa tay cho lão nhân một đấm lên đầu. Cho dù lão đã muốn là một lão phế nhân, cho dù người nọ là thân sinh phụ thân của y!

“Súc sinh!” Thóa mạ một câu, Ngụy Thành Huy run run nắm tay, hai mắt bốc hỏa trừng nhìn Cơ Trung Lâm đang té trên mặt đất, “Chỉ tiếc ông muôn vạn tính kế vẫn là cuối cùng không cách nào đạt được điều ông muốn!”

“Đúng vậy, lúc ấy không nghĩ tới nửa đường lại sinh ra cái nghiệt chủng như ngươi!’

***

Vô lực thở dài một cái, Cơ Thành Diệu nản lòng đi vào văn phòng. Cuối cùng, Cơ gia qua trăm ngàn năm qua vẫn là rốt cuộc bị mình hai tay dâng cho người ta. Cảm giác tội lỗi dâng lên làm một thân cường tráng của Cơ Thành Diệu thắt lưng cũng nâng lên không nỗi. Cơ Thành Diệu giương mắt nhìn nhìn bốn phía. Ân, cuối tuần này, nơi này hết thảy cũng không phải là văn phòng của mình nữa rồi đi…

“Chủ tịch, hiện tại rãnh không?” Trương trợ lý gõ gõ cửa, thấp giọng hỏi.

“Vào đi, còn có, tôi đã không còn là chủ tịch rồi.” nói ra câu cuối kia, trong giọng nói lại có điểm tang thương làm người ta nghe vào không khỏi có chút buồn đau.

“…. Nga, vâng!” Vị trợ lý đã theo lão bản này nhiều năm cũng có chút ảm đạm, “Đúng rồi, lúc trước anh có nói tôi đi điều tra xí nghiệp Ngụy thị kia, tôi từ bằng hữu bên Mỹ lấy được một số thông tin khá thú vị.”

“Nga, vậy sao?” Cơ Thành Diệu không có ngẩng đầu, chỉ là lấy một tay xoa xoa đầu nằm trên ghế lão bản.

Hiện tại còn truy cứu thì có ý nghĩa gì nữa, công ty cũng đã muốn không còn thuộc về mình rồi, không phải sao?

“Ân!” Trương trợ lý nhìn tư liệu trong tay nói, “Ngụy Thị là mười bốn năm trước đột nhiên phát triển lên. Tuy rằng người kia gọi là Ngụy Quang, nhưng nghe nói quản lý chân chính là con nuôi của ông ta, gọi là Ngụy Thành Huy! Mà điều làm cho người ta kì quái chính là lúc trước Ngụy Thành Huy này là thông qua phương pháp gì mà đem công ty của bọn họ phát triển lớn mạnh hẳn lên, có thể nói là cùng với Cơ thị tương xứng nhau.”

“Ngụy Thành Huy?” Cơ Thành Diệu nguyên bản ánh mắt vô thần đột nhiên lại chớp động hẳn lên. Chính là mình đa tình rồi sao?

“Ân, đúng vậy! Đây là ảnh chụp!” Trương trợ lý vừa dứt lời liền lấy ra ảnh chụp đưa cho Cơ Huyền Diệu.

Vội vàng tiếp nhận. Lúc vừa thoáng nhìn qua xong, Cơ Huyền Diệu kích động từ chỗ ngồi nhảy đứng lên.

Người mà mình nhớ nhung nhiều năm như vậy, kia nụ cười trầm ổn mà khiêm tốn. Vốn đã nghĩ vĩnh viễn sẽ mất đi, vốn đã nghĩ hai người hai nơi không thể chạm đến… Hiện giờ bỗng chốc thấy được bộ dạng y lớn lên. So với gương mặt có chút trẻ con trong trí nhớ kia, trong ảnh chụp gương mặt lại càng thêm góc cạnh rõ ràng, vừa nhìn vào đã làm cho người ta yêu thích, rất mềm mại mà đáng yêu.

Ngón tay vân vê gương mặt trên tấm ảnh chụp kia, Cơ Thành Diệu thì thào lầm bầm, “Thật tốt quá….”

Trương trợ lý có chút khó hiểu nhìn Cơ Thành Diệu đang đối với tấm ảnh mà mỉm cười một mình kia, thấp giọng gọi, “….Chủ tịch?”

“Ân?! A Cậu cứ tiếp tục!”

“Nga~” Trương trợ lý chọn mi, thức thời tiếp tục nói, “Làm tôi cảm thấy hứng thú nhất chính là, Ngụy Quang ở hai mươi mốt năm trước chính là một vị luật sư tư nhân cho một nữ nhân tên Cơ Trung Gia. Chỉ tịch, anh có biết nữ nhân tên Cơ Trung Gia này không?”

Cơ Trung Gia? Cơ Thành Diệu nhíu mi, một người nữ nhân ôn nhu cao quý, là cô của mình, cũng là mẹ đẻ của Huy..

“Nguyên lai là ông ta…” Cơ Thành Diệu lầm bầm. Khó trách lúc trước cảm thấy được cái tên Ngụy Quang lại quen thuộc như vậy. Cẩn thận ngẫm lại, chính mình lúc Cơ Trung Gia qua đời có gặp qua người này vài lần, ngay lúc đó ông ta chính là luật sư phụ trách chuyện chia tài sản mà.

Lại cúi đầu nhìn người trong tấm ảnh chụp trên tay, Cơ Thành Diệu càng thêm xác định, người trong tấm ảnh chụp kia chính là người mình nhung nhớ hai mươi năm qua.

“Huy… Huy…. Em còn sống…. Thật sự còn sống….. Thật tốt quá! Thật tốt quá!”

Đô đô đô~~ Một trận tiếng chuông điện thoại vang lên. Cơ Huyền Diệu buông ảnh chụp, kéo giãn cà vạt một chút, Cơ Thành Diệu tiếp điện thoại, “A lô?”

“Nhị thiếu gia!” Âm thanh của quản gia truyền đến, còn có chút lo lắng.

“Có chuyện gì sao? Lão gia xảy ra chuyện gì?”

“Không phải, tuy rằng biết không nên hỏi nhưng tôi cảm thấy được nên báo cho thiếu gia nghe một tiếng, chuyện tựa hồ có chút không ổn.”

“Nga?”

“Là như vậy, vừa rồi có một người tự xưng tam thiếu gia xông vào, còn tới tìm lão gia. Tôi xem cậu ta không có mang hảo ý cho nên có chút lo lắng….”

Ba một tiếng ném ống nghe đi, Cơ Thành Diệu cầm lấy áo khoác trên sô pha chạy đi.

“Chủ tịch, anh đi đâu vậy?” Trương bí thư hoang mang nhìn Cơ Huyền Diệu hỏi han.

“Có chút việc, chuyện công ty nhờ cậu giúp tôi!” Phân phó xong, Cơ Thành Diệu một đường chạy đến thang máy cách đó không xa.

Huy! Huy! Thật là em sao? Cuối cùng em cũng trở lại rồi? Chờ anh! Lần này anh nhất định không bao giờ… mất đi em nữa!

***

“Đúng vậy, thật sự là làm khó dễ ông năm đó cố gắng diễn một màn phụ tử tình thâm a.” Ngụy Thành Huy trào phúng hừ lạnh, “Chỉ tiếc lúcấy cho dù có làm người giám hộ của tôi thì số tài sản kia vẫn như cũ ông vẫn không thể động vào. Nói trắng ra ông vĩnh viễn của không thắng khỏi mẫu thân!”

“Không có khả năng! Người thắng vĩnh viễn là ta! Là ta!” Dùng sức chống lên xe lăn, Cơ Trung Lâm dùng hết toàn thân khí lực hô lớn. Trong lòng bức bách chính mình không cho rằng chính mình đã thu, chính là nữ nhân kia mới thua cuộc!

“Ha hả, phải không? Vậy ông chờ xem báo kinh tế sáng ngày mai đi, tôi nghĩ nhất định sẽ rất oanh động a!”

Ngồi xổm xuống thân, Ngụy Thành Huy trừng lớn mắt nhìn Cơ Trung Lâm, kiêu ngạo mà gợi lên khóe miệng, “Chẳng những không có đến được một phần kia của mẫu thân, ngượi lại bị tôi đem phần của ông cũng cướp đi luôn, có phải hay không ống sẽ rất thống khổ a? Biết không, tôi chờ ngày này thật lâu, từ lúc tôi biết nguyên nhân mẫu thân qua đời, từ lúc bị ông thiếu chút nữa đưa đi gặp thượng đế trên trời rồi.”

Đứng lên, Ngụy Thành Huy cười đến thoải mái, giống như một đứa nhỏ khỏ dại vậy, “Thân ái phụ thân, yên tâm đi, tôi sẽ không để cho ông chết, như vậy thì quá tiện nghi cho ông rồi. Từ giờ trở đi, tôi muốn nhìn ông sống không bằng chết tự mình vượt qua quảng đời còn lại, ha hả!”

Nói xong, ánh mắt y chứa đựng tràn ngập sung sướng cùng cười nhạt khinh miệt, lập tức xoay người rời đi, độc lưu lại một mình lão nhân gia nghiến răng nghiến lợi, trong mắt tràn đầy sát ý.

Đi khỏi cửa, Ngụy Thành Huy dựa vào một vách tường, ngẩng đầu nhìn lên một mảng cổ phù được khắc trên trần nhà.

Mẫu thân, Trần thúc, hai người có thấy không? Con làm được rồi, con rốt cuộc cũng làm cho tên ác ma kia mất hết tất thảy, hai người có vui không?

“Huy!” Âm thanh phát ra thô suyễn, lộ ra hưng phấn cùng kích động không tài nào che dấu được.

Quay đầu, Ngụy Thành Huy kinh ngạc nhìn nam nhân cách mình chỉ có vài bước.

Ngụy Thành Huy cảnh giác nhìn nam nhân từng bước từng bước tiến lại gần mình, người nam nhân đã làm cho mình thống khổ kia, cho dù người này cũng đã từng cho mình một chút cảm giác ấm áp của gia đình.

“Tiểu Huy….” Cầm lấy tay y, Cơ Thành Diệu nhẹ nhàng hô, hai mắt gắt gao nhìn vào người đã làm cho mình nhỡ nhung ngày đêm, cẩn thận quan sát đến từng chi tiết.

Hơi hơi nhíu mi, Ngụy Thành Huy điều chỉnh hô hấp của chính mình, hết sức làm cho chính mình bĩnh tĩnh đối mặt nam nhân, “Sao vậy? Đến xem lão gia tử sao? Yên tâm, ông ta sẽ không chết dễ dàng như vây đâu!”

“Tiểu Huy! Thật là em!” Kích động xông lên, Cơ Thành Diệu ép y vào tường, đem y nhốt trong hai cánh tay của mình, một bên tham lam nhìn y, một bên lấy tay sờ nhẹ lên má y, sờ nhẹ đến nỗi giống như nếu chính mình không cẩn thận thì y sẽ tan biến đi vậy, Sờ lên đôi mắt, thẳng xuống cằm.

Ấm áp! Có nhịp đập! Huy của mình còn sống! Còn sống!

Cơ Thành Diệu hưng phấn nhếch môi, si ngốc ngây ngô cười.

Không kiên nhẫn đẩy ra bàn tay đang động của Cơ Thành Diệu, Ngụy Thành Huy lạnh lùng hỏi, “Không biết nhị thiếu gia có chuyện gì?”

“Huy?!” Kinh ngạc nhìn Ngụy Thành Huy, Cơ Thành Diệu chỉ cảm thấy cảm giác nhiệt tình kia một khắc liền bị ngữ điệu lạnh lẽo của y tiêu diệt đi không còn thấy bóng dáng nữa. Bỗng chốc giữa hai người lại hiện lên một cỗ xấu hổ lặng lẽ lưu chuyển.

“Tiểu Huy…. Mấy năm nay em sống tốt không?” Cân nhắc hồi lâu, Cơ Thành Diệu mới ôn nhu dò hỏi.

“A, không cần mệt ngài quan tâm! Tôi sống rất tốt.” Ngụy Thành Huy cười khẽ, chán ghét nhìn nam nhân thành thục ổn trọng trước mắt, “Hơn nữa phải nói, không có ngài cùng lão gia không coi ai ra gì kia, tôi sống càng thêm tốt!”

“Tiểu Huy!” Kích động cao giọng, Cơ Thành Diệu vội vàng biện giải, “Em rõ ràng biết tôi đối với em….”

“Đối với tôi làm sao? Không cần theo tôi nói cái gì huynh đệ tình thâm, kia chỉ làm cho người ta chê cười thôi!”

“Không —! Em rõ ràng biết tôi thích em!” Lớn tiếng nói, Cơ Thành Diệu không thể khống chế bản thân nắm chặt cánh tay Ngụy Thành Huy, lực đạo mạnh giống như muốn đem tình cảm trong nội tâm của mình khắc vào trong cơ thể y vậy.

“Thích tôi? Ha ha, một kẻ biến thái đi cưỡng gian chính đệ đệ của mình mà biết nói chữ ‘thích’ sao?

“Tiểu Huy, không phải như vậy! Anh là thật sự…..”

Mạnh mẽ hất ra sự kiềm chế của Cơ Huyền Diệu, Ngụy Thành Huy lạnh lùng nói, “Không cần theo tôi giải thích, tôi chỉ biết khi tôi mười lăm tuổi, tôi bị người gọi là nhị ca của tôi cường bạo, tôi cũng chỉ biết, trên đời này trừ bỏ lão gia tử, anh cùng Cơ Thành là người mà tôi hận nhất! Tôi tuy rằng sẽ không làm ra mấy chuyện phóng hỏa giết người nhưng bất quá tôi không thể cam đoan nếu anh còn dây dưa nữa, tôi sẽ có đủ khả năng kiềm chế xúc động của mình đâu!”

Vừa dứt lời, Ngụy Thành Huy sửa sang lại quần áo có chút xộc xệch, cũng không quay đầu lại mà cất bước rời đi.

Nhìn Ngụy thành Huy có ý muốn rời đi, Cơ Thành Diệu kia một khắc cảm nhận một lần nữa thống khổ khi nghe’tin dữ’ của nhiều năm trước. Như vậy đau lòng đọng lại trong ngực làm cho người ta không thể hô hấp nổi, trái tim như vậy đâu, đau đến nỗi làm cho người ta cảm giác cả thế giới như biến mất rồi, nhân sinh không còn hi vọng nữa…. Chịu đựng như vậy đã đủ rồi, chính mình đã chịu đựng quá đủ! Không nghĩ như vậy lại xảy đến một lần nữa, lúc này đây, vô luận thế nào chính mình cũng phải giữ y lại, đem người mình yêu giữ chặt bên người, cho dù…. cho dù là không từ thủ đoạn!

“Tiểu Huy!” Nhanh chóng đuổi theo, Cơ Thành Diệu không đợi Ngụy Thành Huy phản ứng liền đưa y túm vào trong phòng.

***

Nhìn cánh cổng sắt màu đỏ thẫm kia, Cơ Huyền Xa làm vài cái hít sâu vào. Ngực cấp tốc phanh động tựa hồ muốn nhắc nhở hắn, chỉ cần hắn đi vào, có lẽ sau này hết thảy đều sẽ biến hóa nghiêng trời lệch đất không còn nằm trong quỹ đạo xưa nữa. Nói không khiếp đảm đó là gạt người, Cơ Huyền Xa biết chính mình dù sao cũng là một người an nhàn không thích lo lắng, nhưng ngược lại vừa nghĩ đến chuyện Cơ Huyền Chiêu nói cùng kia tê tâm liệt phế khóc rống, hắn biết nếu còn trốn tránh nữa thì mãi mãi cũng sẽ không giải quyết được cái gì. Còn có chuyện của Huy, vô luận thế nào, hắn đều phải hỏi cho rõ ràng.

Đi vào đại sảnh quen thuộc, đi lên cầu thang hôn ám kia, Cơ Huyền Xa đứng trước cánh cửa phòng đóng chặt kia, không nặng không nhẹ gõ ba cái, “Ông nôi, là con.” Vừa dứt lời liền đầy cửa bước vào.

Vừa vào cửa, Cơ Huyền Xa liền nhìn thấy Cơ Trung Lâm đang khó khăn bò lên xe lăn.

“Ông nội, đã xảy ra chuyện gì?” Chạy nhanh đến, hắn lo lắng dò hỏi.

“Nghiệt chủng! Nghiệt chủng!” Hết sức trừng hai mắt, Cơ Trung Lâm nghiến răng nghiến lợi, lầm bầm lầu bầu, “Giết! Giết!—!”

“Ông nội, ông đang nói gì? Cháu là Tiểu Xa a! Ông nhìn rõ ràng, cháu là tiểu Xa a!”

Cơ Trung Lâm bị Cơ Huyền Xa dùng sức lay động, đôi đồng tử trắng dã mới chậm rãi hồi phục chút thần thái. Thấy khuôn mặt non nớt trước mặt, Cơ Trung Lâm ôm đồm cánh tay hắn, “Tiểu Xa, đi! Thay ông đem cái tên nghiệt chủng kia bắt về, ông muốn giết hắn!”

Nghiệt chủng? Cơ Huyền Xa khó hiểu mặt nhăn mày nhíu, nhìn trước mắt người luôn miệng nói ‘giết’ kia. Đây là ông nội mà hắn biết sao? Vẫn là nói người lãnh huyết vô tình mới chính là ông đi?! Nghiệt chủng là ai? Chẳng lẽ là Huy? Huy đã đến đây sao?

Không có lên tiếng, Cơ Huyền Xa yên lặng đem Cơ Trung Lâm đỡ lên xe lăn rồi mới chính mình ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào Cơ Trung Lâm, “Ông nôi, bỏ chuyện kia một bên đi. Cháu hôm nay đến là muốn hỏi ông một chút chuyện.”

“Hỏi ta?” Cơ Trung Lâm xem xét Cơ Huyền Xa một lần, từ trên xuống dưới đánh giá một phen.

Là lão lỗi giác sao? Hôm nay Cơ Huyền Xa tựa hồ không giống như ngày xưa vô ưu vô lo, luôn luôn ôn hòa, tựa hồ lại thêm bình tĩnh chững chạc hơn.

“Đúng vậy.” Gật gật đầu, Cơ Huyền Xa hỏi, “Chị Tuyền Dĩnh thật sự là bệnh mà qua đời sao?”

Chân tướng

“Vì cái gì lại đột nhiên hỏi cái này?” Như đụng phải vẫn đề này làm cho Cơ Trung Lâm có chút không ổn định mà kinh ngạc.

Cơ Huyền Xa không nháy mắt mà nhìn chằm chằm vào Cơ Trung Lâm, nhìn đối phương hơi giật giật mày, rồi sau đó lại là một ánh mắt đầy né tránh. Tâm, trong nháy mắt bỗng như chùng xuống, nguyên bản còn nghĩ là có một tia tốt đẹp, nhưng đến nước này thì cũng không còn thấy tăm hơi đâu nữa.

Chung quy hết thảy đều như lời tiểu Chiêu đã nói? Cơ Huyền Xa có chút ảm đạm mà suy nghĩ.

“Bởi vì con nghe được một chút làm cho con để ý.”

“Hừ! Chuyện này căn bản cháu không cần phải quan tâm!” CơTrung Lâm không thể chống chế lại chóng mặt, ngón tay run rẩy mà nắm thật chặt tay vịn của xe lăng, “tiểu Xa, cháu chỉ cần hảo hảo làm theo ý ông là được rồi!”

“Ông nội, Tuyền Dĩnh Tả dù thế nào cũng chính là con cháu của Cơ gia, là biểu tỷ của con!”

“Cháu câm miệng cho ông! Cái gì mà con cháu Cơ gia, nó không xứng! Cũng không chịu ngẫm lại bản thân mình, nó thế nào mà muốn đặt điều kiện với ông? Trong nhà này mọi chuyện là do ông định đoạt!” Cơ Trung Lâm rống lớn. Đúng vậy, nữ nhân Cơ gia là cái gì? Có thể làm được cái gì cơ chứ? Bất quá chỉ là một thứ chứa đựng dòng máu huyết nhục của Cơ gia trong người mà thôi! Dựa vào cái gì mà muốn chia sẻ thứ gì đó với lão, dựa vào gì mà đòi uy hiếp lão chứ?!, “Này mà vì nữ nhân tính cái gì? Bọn họ xứng đáng bị như thế!”

“Ông nội?!” Cơ Huyền Xa kinh ngạc nhìn người trước mặt sao là ông nội mình mà sao lại thất thật như xa lạ quá vậy, mở miệng định nói, nhưng thật lâu mới chậm rãi nói ra, “—Cho nên, Tuyền Dĩnh Tà là do ông phái người đi giết?”

“Hừ!” Cơ Trung Lâm vì quá run run mà không nói điều gì. Nhưng chính tiếng hừ lạnh khinh thường kia làm Cơ Huyền Xa nghe vào trong tai đầy khẳng định là sự thật.

Trong đầu bỗng một trận trống rỗng, ong ong trầm đục. Đối mặt với sự thật này, Cơ Huyền Xa có vẻ non nớt mà vô lực, không thể có phản ứng gì, chính là chỉ có thể ngơ ngác mà đứng nhìn Cơ Trung Lâm ngày thường mang đôi mắt chớp động hữu thần, dù như thế nào cũng không qua như thế, vẫn luôn không thay đổi, nay lại mang một ánh mắt đầy biểu tình dữ tợn.

Người ta có nói hổ dù có dữ đến cỡ nào cũng không cắn con của chính mình, lại không nghĩ đến chính trưởng bối mà mình luôn luôn tôn kính lại có thể xem con cháu huyết mạch của mình như con kiến không bằng, không có một tia ăn năn, không có một tia bi thương, không có một tia đau lòng, cứ như là chả có chuyện gì xảy ra vậy.

“Vì cái gì….Vì cái gì vậy ông nội? Tuyền Dĩnh Tả mới mười sáu tuổi a….”, Bởi vì tâm tình khó chịu mà nghẹn ngào nước mắt, nhưng nhiều hơn tất thảy là một loại đau lòng khôn xiết, đối với gia đình như vậy mà cảm thấy tuyệt vọng.

Cúi đầu nhìn Cơ Huyền Xa đã muốn khóc đến thê thảm, Cơ Trung Lâm không hờn giận mà nhăn nhanh đôi mi, nhưng vẫn là theo tính tình mà nói, “Tiểu Xa, ông cũng không có biện pháp nào khác, tất cả những chuyện này ông làm cũng là vì Cơ gia mà thôi!”

Cơ gia…. Vì Cơ gia, như vậy thì cái gia phả kia có ý nghĩa gì? Đẩy ra tay Cơ Trung Lâm đang muốn đến trấn an mình, Cơ Huyền Xa lùi lại mà rống to, “Cơ gia! Cơ gia! Ông nội, ngài luôn miệng nói vì Cơ gia! Nhưng người hãy nhìn lại mà xem, hiện này Cơ gia có còn hay không? Đây là kết quả mà ngài muốn?!”

Bởi vì Cơ Huyền Xa dùng sức đẩy khá lớn nên làm cho Cơ Trung Lâm có chút loạng choạng, Cơ Huyền Xa trừng lớn hai mắt mà hô lớn, “Ông nội! Bác đã chết, mẹ đã chết, Tuyền Dĩnh Tảchết, tiểu Chiêu cũng muốn bị bắn chết rồi, đây chính là Cơ gia mà ngài muốn?! Một Cơ gia chỉ toàn có chết chóc?”

“Ba!”

Cơ Huyền Xa ôm lấy mặt, không thể tin được trước mắt mình, gương mặt trắng noản nay chói mắt hồng.

“Hỗn trướng! Đây là thái độ cháu dùng để nói với ông sao? Cơ Trung Lâm khó thở mà mắng, “Đừng cho cháu là tương lai duy nhất của Cơ gia bây giờ mà có thể vô pháp vô thiên! Nói cho cháu biết, trong nhà này, tất cả đều phải nghe lệnh ông! Ông nói ai sống thì được sống, ông nghĩ ai sống không bằng chết thì người đó cũng đừng nghĩ sống được bình yên qua ngày!”

“Năm đó ngài cũng như vậy mà đối xử với Huy?”

“Huy?” Nghe được cái tên này là cho Cơ Trung Lâm một khắc cứng đờ, lập tức căng thẳng toàn thần kinh, “Cháu đã nghe được cái gì? Tên nghiệt chủng kia đã nói cho cháu cái gì?”

“Nghiệt chủng? Ngài đều là như vậy mà gọi Huy? Ha hả…..Ha hả…….” loạng choạng đứng lên, Cơ Huyền Xa biểu tình dại ra mà cúi đầu nhìn Cơ Trung Lâm đang ngồi trên xe lăn kia, “Ông nội, có phải hay không ngày nào đó ngài cũng sẽ gọi cháu như thế?”

“Tiểu Xa……”

“Ha hả….. Vốn đã muốn hỏi ngài một số chuyện, bất quá hiện tại xem ra là không thể rồi. Bất luận lý do gì, cháu đều cảm thấy được Huy rời khỏi nơi này quả thật rất đúng!” Nói xong, Cơ Huyền Xa liền xoay người rời đi.

“Tiểu Xa— quay lại!”

…………………

“Anh rốt cuộc muốn làm gì?” Ngụy Thành huy lui lui về phía sau, không tự giác lấy túi che lại bụng của mình mà bảo vệ. Trước mặt, Cơ Thành Diệu đang nhìn chằm chằm vào y, giống như đã từng ở nhiều năm trước, giống như là muốn ăn tươi nuốt sống y vào trong người mình đầy nóng rực.

Thân thủ nâng mặt Ngụy Thành Huy lên, Cơ Thành Diệu nhẹ nhàng mà vuốt lấy rồi từ từ đặt lên mặt đối phương một nụ hôn nhẹ, “Tiểu Huy, anh thích em, cho nên em đừng rời anh đi nữa. Cầu em!”

Lời nói đầy chân thành phát ra làm cho Ngụy Thành Huy nhất thời có chút hoảng hốt– chàng trai khờ dại thiện lương Cơ Huyền Xa cũng đã từng vô số lần sau khi hai người hoan ái xong mà cầu xin như thế.

Chẳng lẽ đây chính là huyết thống sao? Ngụy Thành Huy nhíu nhẹ đôi mắt mà thầm nghĩ, nhưng mà là vì cái gì? Vì cái gì mà khi được Cơ Thành Diệu vuốt ve, hôn môi lại thấy thực ghê tởm? Không! Phải nói không phải là vì yêu Cơ Huyền Xa mà như thế, tất cả là do bản năng mà chán ghét. Không thể tưởng tượng được, không thể tưởng tượng được, bàn tay y đã nhuốm đầy máu, giết biết bao nhiêu người như vậy nhiều năm, trở về lại quê hương cũ bày mưu tính kế trả thù, lại không ngờ chính mình lại đơn giản rơi vào trận đồ mà chính mình đã giăng ra, rơi vào những lời ngon ngọt cũng tình yêu của một tên tiểu tử vẫn còn non nớt.

Cười khẽ, Ngụy Thành Huy thân thủ đẩy Cơ Thành Diệu ra, “Cơ Thành Diệu, tôi đã không còn là người của hai mươi năm trước rồi, làm bạn với người nào, cũng là đều do chính tôi quyết định! Nhưng là—” Dừng lại một chút, Ngụy Thành Huy nhìn Cơ Thành Diệu mà mỉm cười, “trong tim tôi, anh vĩnh viễn không có vị trí!”

“Anh vĩnh viễn không có vị trí!”….. “vĩnh viễn”…..Như bị đả kích thật lớn, Cơ Thành Diệu lảo đảo mà lùi lại mấy bước, “Tiểu Huy….. Em hận anh đến như vậy sao?”

“Hận? Không có!” Ngụy Thành Huy lắc đầu, “Có người nói nam nhân tham sống với thù hận, nhưng tôi căn bản không có yêu anh thì tại sao lại phải hận? Phải nói chính xác, đó hẳn là chán ghét! Đúng! Tôi cùng với nhị ca của mình làm loại chuyện này làm cho tôi cảm thấy thực ghê tởm!”

Chậm rãi mà ngẩng đầu nhìn Ngụy Thành Huy tựa tiếu phi tiếu, mọi sự chờ đợi của Cơ Thành Diệu bao nhiêu năm qua bỗng chốc bị thổi tắt.

Tiểu Huy, em là như vậy chán ghét anh sao? Ngay cả hận em cũng keo kiệt không cho anh luôn sao?!….. Không! Không! Em vĩnh viễn là của anh, tiểu Huy! Em chỉ duy nhất thuộc về anh mà thôi!

Ngụy Thành Huy khó hiểu mà nhìn người nam nhân trước mắt không những không rời đi mà ngược lại còn ngày càng tiến gần chính mình hơn, không hiểu Cơ Thành Diệu muốn làm cái gì. Nhưng chỉ trong chớp mắt chưa kịp suy nghĩ, Cơ Thành Diệu đã cởi bỏ cà vạt, nhanh chóng đến trụ hai tay Ngụy Thành Huy, miệng lẩm nhẩm như nhắc nhớ kỹ, “Tiểu Huy, anh sẽ không cho em rời xa anh! Em chỉ có thể thuộc về mình anh!”

…………………………

Từ trong phòng Cơ Trung Lâm đi ra, ánh sáng của những ngọn đèn trên hành lang chính là làm đầu hắn muốn có chút đau nhức. Tâm, hỗn loạn, có bi thương, có thất vọng, mà nhiều nhất chính là sợ hãi. Cơ Huyền Xa không rõ tại sau trước một khắc chính mình như thế nào lại nghĩ tìm Cơ Trung Lâm mà trách cứ, nếu là trước kia thì đã không có như vậy.

Cơ Huyền Xa dựa vào một bên vách tường, hít một hơi thật sâu như muốn cố gắng đem chính mình bình phục lại con tim đang đập loạn xạ kia, nhưng ngược lại mạch càng đập chậm lại càng làm cho hắn cảm thấy ngày càng phiền táo.

“Có lẽ, nên tìm Huy hỏi cho ra lẽ một chút” Cơ Huyền Xa thấp giọng lầm bầm lầu bầu, trong một khắc đứng thằng người chuẩn bị bước đi thì lại nghe trong tai một âm thanh ẩn ẩn truyền đến phá hoại bầu không khí yên tĩnh vốn có khi nãy, liên tục mà vang lên.

“Buông….!”

“Không! Anh vĩnh viễn sẽ không buông em!”

Ma xui quỷ khiến, Cơ Huyền Xa từng bước một đi tới gian phòng vẫn chưa được khóa kia, xuyên qua khe hở, khẽ đảo mắt mà nhìn thấy trong phòng hết tất thảy…

Hắn nhìn thấy gì! Hắn đến tột cùng là nhìn thấy gì!!

Khiếp sợ mà nhìn người nam nhân trong phòng đã muốn lõa lồ trước mắt, người nam nhân mà mình ngày đêm mong nhớ, ngày đêm cùng mình yêu đương…

Hai người ở trong phòng kia lại không có chú ý tới cặp mắt ngoài cửa kia đã muốn cháy đến cực hạn rồi.

Ngụy Thành Huy kiệt lực mà phản khán – những kíức xấu xí ngày xưa kia có lẽ là quá lớn, đã khắc sau tận trong tâm trí, y đã từng nghĩ có thể tha thứ, nhưng cho đến hết thảy vẫn là nổi lên trong lòng không kìm lại được; y nghĩ càng nhiều, từ dưới bụng lại càng ân ẩn đau đến bấy nhiêu, đó là đứa con của y, sinh mệnh nhỏ bé thấy chính mình sắp gặp nguy hiểm mà phát ra tín hiều kêu cứu.

Không! Y phải bảo vệ chính mình, cùng với đứa bé trong bụng! Bất luận như thế nào cũng phải bảo vệ lấy!

Cố gắng bình tĩnh, liền một khắc dùng sức mà phản kháng, nhưng Cơ Thành Diệu liền áp đảo, áp chế những đòn kháng cự của Ngụy Thành Huy.

Anh yêu em như vậy nhưng vẫn mãi là không chiếm được lòng của em sao? Nếu vậy thì dùng thân thể của em trước đi, giống như những năm trước vậy, anh vuốt ve thân thể em, hiểu được nhu cầu cầu của em, làm cho em theo tiết tấu của bàn tay anh mà vặn vẹo vòng eo!

……

Hết thảy, trong nháy mắt mọi thứ đều thay đổi –

Người nam nhân đang dùng bạo lực mà khiêu khích Ngụy Thành Huy kia nay trong một khắc liền nằm đè ở trên người y, không chút khí lực, một tiếng kêu rên vang lên, sau đó là ánh mắt đã hồng hồng, vài giọt chất lỏng ấm áp bắn đầy lên mặt làm cho toàn thân Ngụy Thành Huy đều sợ hãi mà run lên.

Ai vậy?

Lạnh lùng mà cúi đầu nhìn vũng máu dưới chân dần dần chảy lan ra khỏi thân thể kia, không hờn giận, không hối hận, trong đôi mắt ấy chỉẩn chứa lạnh lùng, thị huyết mà tuyệt tình!

…..Này….. Y nhìn thấy chẳng phải chính là thiếu niên ôn nhu thiện lương đây sao? Thiếu niên mà lúc nào cũng chỉ biết ngây ngốc mà quấn lấy chính mình, luôn miệng nói “thích” mình đây sao? Ngụy Thành Huy khó có thể tin được trước mắt mình chính là Cơ Huyền Xa đang nhìn chằm chằm từ trên cao xuống.

Máu lan ra theo khóe mảnh sứ màu lam kia mà từng giọt từng giọt rơi xuống trên nền nhà trơn bóng tạo nên một màu đỏ tươi đến chói mắt. Cơ Huyền Xa thở dốc mà nhìn phụ thân chính mình nằm không một chút cử động liên cảm thấy trong lòng nổi lên chính là một trận khoái ý khác thường. Cái chân chính ngày xưa đã ngủ say dưới đáy lòng rất lâu nay nhìn thấy trước mắt mình như thế liền bị đánh thức rồi—

Bất luận là cái gì thì vẫn là sự thật, Hỏa Mô chỉ có thể là thuộc về chính mình! Những ai muốn chạm hắn, thương tổn hắn, muốn cướp đi người của hắn, toàn bộ đều đáng chết! Thiên đao vạn quả!

Hai mắt nay đã phủ bởi một màn sương mù, Cơ Huyền Ca yên lặng nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Ngụy Thành mà thì thào tự nói, “Huy….Mô…..Hỏa Mô……Anh là của tôi………Vĩnh viễn đều là của tôi……..”

Giọng nói quen thuộc này làm chi Ngụy Thành Huy phải chấn động, cho dù chính bản thân mình muốn tránh đi, không muốn nhìn, sẽ không thể bị người mà chính mình đã đi lừa dối mà thay đổi. Tựa như linh hồn của bọn họ sẽ luôn quấn lấy lẫn nhau, vĩnh viễn sẽ không thay đổi. Ngày xưa gặp hắn, thích hắn, nhưng lại chỉ là bằng hữu, không hề có tình yêu, cho nên hắn không thể gọi là yêu. Mà hiện tại, thích hắn, chính là tình nhân, là người yêu của nhau, nhưng hắn là địch nhân, tuy có yêu, nhưng càng yêu thì lại càng thù hận không cách nào xóa bỏ, cho nên hắn vẫn là không thể gọi là yêu.

Vẫn là nên đối mặt với sự thật đi, tuy rằng ít nhiều không thể tha thứ, tuy rằng lời xin lỗi với thiếu niên này vẫn chưa thể nói ra…. Chi bằng ngay hôm nay chấm dứt tình cảm của nhau đi!

Sờ sờ bụng vẫn có chút đau đớn, Ngụy Thành Huy cười lạnh ra tiếng, “Rốt cục cũng phát hiện ra rồi sao?”

Ngữ điệu xa lạ này làm cho Cơ Huyền Xa có phần kinh ngạc, đôi đồng tử dần hồi phục lại vẻ ban đầu của nó, “Huy…. Đến tột cùng là đã xảy ra chuyện gì?”

Hơi nâng cằm lên, Ngụy Thành Huy tìm một tư thế thoải mái mà dựa vào vách tường, quần dài đã bị Cơ Thành Diệu kéo xuống một chút liền như vậy mà tuột ra, lộ ra huyệt khẩu nhỏ kia đã cùng Cơ Huyền Xa mập hợp bao nhiêu lần, “Chuyện gì là chuyện gì? Đúng như những gì cậu đã nhìn thấy!”

Nhìn Ngụy Thành Huy trước mắt nghiêm túc mà nói, Cơ Huyền Xa chỉ thấy phổi mình trong nháy mắt muốn trướng lên vì áp khí mà nứt vỡ, không chút nghĩ ngợi mà xông lên cầm lấy áo Ngụy Thành Huy mà quát, “Không cần quanh co lòng vòng! Nói! Vì cái gì anh lại cùng cha tôi….. cùng cha tôi…….”

“Làm tình” hai chữ này hầu như đã muốn thoát ra khỏi miêng, nhưng Cơ Huyền Xa có thế nào cũng không thể thốt nên lời, bởi hắn sợ, sợ nếu mình nói ra khỏi miệng rồi liền được người kia khẳng định là sự thật.

“Cùng phụ thân cậu như thế nào? Làm tình?!” Tựa hồ hiểu thấu được tâm tư đối phương vốn đang nghĩ gì, Ngụy Thành Huy không e dè mà nói ra, lập tức thân thủ đưa tay mà xoa huyệt khẩu dưới thân, không nhanh không chậm mà nói, “Tiểu Xa, tôi nói cho cậu biết, vào thời điểm cậu còn chưa sinh ra, nơi này của tôi đã bị phụ thân cậu trêu đùa! Hơn nữa— không phải là chỉ có một lần!”

Không chút nghĩ ngợi, Cơ Huyền Xa liền cho Ngụy Thành Huy một bạt tai. Ghen tị, phẫn nộ, đan xen cùng bị thương đã làm cho Cơ Huyền Xa mất đi lý trí, một chút lý tính cũng không còn, làm cho hắn muốn phát điên lên rồi.

“Câm mồm! Câm mồm! Vì cái gì? Vì cái gì anh lại ở chỗ này? Vì cái gì anh phải cùng phụ thân….Vì cái gì–?”

“Vì cái gì?” Thân thủ đưa tay chùi tơ máu nơi khóe miệng, Ngụy Thành Huy nhìn vào đôi bàn tay Cơ Huyền Xa đang nắm chặt lại đến run rẩy kia mà nói, “Vì báo thù! Bởi vì tôi hận Cơ gia! Tôi hận tất cả mọi người ở nơi này!”

Hận Cơ gia? Hận tất cả mọi người nơi này? Như vậy cũng là hận chính hắn? Bọn họ trước kia đã tính làm cái gì? Lẫn nhau tâm sự nhiều chuyện, lẫn nhau ôm ấp mỗi tối, lẫn nhau hứa hẹn , cuối cùng là tính làm cái gì? Vẫn là ngay từ đầu, hắn chỉ vốn là một công cụ báo thù? Chỉ vì báo thù mà nói ra bao lời nói dối như thế?

——–

“Alo?”

“Là bác sĩ Ngụy có phải không? Là tôi, Cao Thành!”

“Là anh a, có chuyện gì sao?” Ngụy Thần Tinh mỉm cười, hắn chủ động gọi điện thế này chắc là chính hắn đang có chuyện gì khó khăn lắm đây a.

“Lão bản có ở chỗ ngươi không?”

Vừa nghe câu hỏi, Ngụy Thần Tinh như quả bóng bị xì hơi mà vô lực mà ngồi trên sô pha gần cửa sổ. Quả nhiên! Gã vĩnh viễn chỉ vì ca ca mình mà đến tìm mình thôi. Lắc đầu thất vọng, Ngụy Thần Tinh đứng lên đi ra văn phòng, nhìn xung quanh hành lang, “Không có, có chuyện gì sao?”

“Phải không?”

“Ca ca tôi không phải đều là vẫn luôn cùng một chỗ với anh sao? Anh như thế nào mà lại ngược lại đi hỏi tôi cơ chứ?”

“Này… là như vầy, chiều hôm nay lão bản bảo tôi đi tham gia nghi thức chuyển nhượng của Cơ gia, còn cậu ấy thì đến nhà chính của Cơ gia. Nhưng tôi sau khi trở về lại….”

“Lại cái gì? Lại không thấy ca ca?” Ngụy Thần Tinh hét lớn lên, “Anh như thế nào có thể để cho một mình ca ca tôi đi đến nhà chính của Cơ gia, anh biết rõ nơi đó là nơi giết người không sợ máu mà! Anh….Anh….!” Ngụy Thần Tinh gấp đến độ chỉ có thể giơ chân lên, hận không thể nào nhảy vào điện thoại mà đá cho cái tên đầu gôc kia một cái.

“Thực xin lỗi…… Tôi vốn nghĩ không ổn, nhưng mà lão bản lúc đó như thế nào cũng bảo tôi đi đi trước, vô luận như thế nào cũng không được nhúng tay vào….”

“Ảnh nói anh không được nhứng tay anh liền thực ngoan ngoãn nghe lời? Đừng nói anh ấy nói anh đi chết anh cũng liền đi chết luôn a? Anh theo ca ca lâu như vậy, anh….anh…….Anh thật là ngu ngốc mà!”

“Thực xin lỗi….”

“Cao Thành, anh hiện tại đến đây, chúng ta cùng đi đến nhà chính của Cơ gia mang ca ca trở về! Phải đến nhanh! Tôi cho anh năm phút đồng hồ!”

“A? Nga, được!”

Cúp mát điện thoại, Ngụy Thần Tinh cởi áo khoác liền chạy ra khỏi phòng.

Ca ca, van cầu anh! Đừng có gặp chuyện gì không may! Van cầu anh, chờ bọn em!

———-

“Hận Cơ gia? Vì cái gì? Ông nội năm đó không phải đã thu dưỡng anh sao?” Cơ Huyền Xa hai mắt vô thần mà nhìn Ngụy Thành Huy, chất phát hỏi.

“Thu dưỡng?” Ngụy Thành Huy buồn cười mà nhìn Cơ Huyền Xa, “Cậu từ đâu nghe được hai chữ này?”

“Tiểu Chiêu đã nói với tôi như thế, nói anh là được ông nội nhận nuôi, trên danh nghĩ chính là tam thúc của chúng tôi….”

“Hahahaha, thật có ý tứ!” Ngụy Thành Huy cười lớn, cười đến khóe mắt đều phải nổi lên bọt nước, cười đến nỗi làm cho tâm Cơ Huyền Xa ngày càng bối rối. Một lúc sau, Ngụy Thành Huy rốt cục không cười nữa, biểu tình như trước mà nghiền ngẫm, “Tiểu Xa, cậu đã nghe nói như thế, tôi liền nói cho ngươi tất cả sự thật đi!”

Sự thật?!

“Tôi là tam thúc của cậu không phải là trên danh nghĩa–” đứng lên, Ngụy Thành Huy nhặt lất cái áo khoát đặt vào trên người, che đi cái bụng đã có chút nhô ra, chậm rãi mà đến gần Cơ Huyền Xa, “Tôi, vốn tên là Cơ Thành Huy, chính là do ông nội cậu chính mình cường bảo em gái của chính mình mà sinh ra!”

Nhìn Cơ Huyền Xa biểu tình khiếp sợ, Ngụy Thành huy vừa lòng mà ngồi trở lại phía sau bàn trà, vuốt nhẹ thi thể Cơ Thành Diệu trên mặt đất, từ từ mà nói, “Bất quá lão sau khi cường bạo mẫu thân tôi xong liền nhanh chóng gả cho phòng điền sản Đông Nam Á Trần Chân Hồng, cũng chính là phụ thân trên danh nghĩa của tôi. Mẫu thân tôi chính là một người ôn nhu, bà gả cho Trần gia chính là muốn có được những ngày bình thản, rời xa khỏi Cơ gia. Chính là, ông nội cậu, cũng chính là một tên cầm thú không chịu buông tha mẫu thân tôi, chỉ vì bà ấy có trong tay một nửa Cơ gia do cố phụ để lại. Vì phần gia sản này, lão liền lập ra một sự cố mà giết mẫu thân tôi cùng Trần thúc. Kỳ thật, khi đó lão muốn chúng tôi cả nhà đều chết, chỉ tiếc là tôi vẫn còn sống, mà phần tài sản kia của mẫu thân tôi liền trở thành của tôi, cho nên ông nội cậu mới mang tôi về nuôi, bởi vì lão muốn lấy danh nghĩa người giám hộ mà nắm lấy phần gia sản của tôi. Bất quá đến cuối cùng lão phát hiện mình tính sai, bởi vì mẫu thân tôi khi còn sống đã lập di chúc nói thêm điều kiện, khi tôi lớn thì mọi phần tài sản kia đều trở thành của tôi, không một ai được nắm giữ. Mà nếu tôi chết, phần tài sản đó liền cho vào quỹ xã hội hết tất thảy. Mà khi đó, ông nội của cậu phát hiện ta đã biết sự thật, cho nên–”

“Cho nên?”

“Lão muốn mượn tay mẫu thân cậu, Cơ Thần Hi, để giết tôi. Đúng rồi, khi đó cậu vẫn còn nằm trong bụng mẹ cậu nha!”

Như thế nào lại có thể như vậy? Tại sao có thể? Cơ Huyền Xa kìm lòng không đậu mà lắc đầu, trong lòng lại nổi lên một trận địa thôi miên chính mình: Không phải sự thật……Không phải sự thật….

“Mà ông nội cậu cho mẫu thân cậu một ý tưởng không tệ nha. Bởi vì mẫu thân cậu biết phụ thân cậu không yêu bà ấy, thậm chí cũng không thèm ôm bà ấy một cái, về phần phụ thân cậu—” Cúi đầu nhìn Cơ Thành Diệu chết không nhắm mắt, Ngụy Thành Huy chán ghét mà nhăn mày, “Vào lúc tôi mười lăm tuổi liền cưỡng gian tôi, mà từ đó về sau hắn liền vô số lần buộc tôi phải cùng hắn phát sinh quan hệ!”

Hít sâu một hơi, Ngụy Thành Huy ngẩng đầu nhìn Cơ Huyền Xa đã muốn không thể nào phản ứng được nữa liền tiếp tục nói, “Cho nên một khắc Cơ Thần Hi giết tôi, tôi liền từ đáy lòng mình mà thề rằng ta phải làm cho Cơ gia các người bạn kiếp bất phục, vì hành vi của bọn họ mà trả giá đại giới!”

Cuối cùng một câu, Ngụy Thành Huy dồn hết ân oán mà nói, nhìn Cơ Huyền Xa trước mắt mà cũng vô cùng đầy thù hận.

“Cho nên, anh trở về là vì báo thù?”

“Đúng”

“Tôi cũng chính là đối tượng anh muốn báo thù?”

“………Đúng……” Do dự một lát, Ngụy Thành Huy vẫn là lạnh tuyệt mà trả lời.

“…..Kia……….Chúng ta trước kia, …..chỉ là vì anh muốn chơi đùa nên mới như thế?!”

“…….Đúng!”

Cơ Huyền Xa cảm thấy mọi thứ như quay cuồng trước mắt. Sự thật là như vậy, thật tàn khốc, rõ ràng làm cho hắn muốn khóc không ra nước mắt.

Ngụy Thành Huy nhìn ánh mắt đã bắt đầu tan rã của Cơ Huyền Xa, trong lòng nổi lên một chút không đành lòng, nhưng nếu đã muốn quyết ý chém đoạt hết tất thảy, vậy thì đơn giản hoàn toàn một chút đi.

“Sẵn đây cũng nói cho cậu biết, Cơ Tuyền Dĩnh bị giết, chính là tôi đã nói cho Cơ Huyền Chiêu. Vốn chính là vì đinh vì cớ này mà kéo cậu đến, làm cho cậu giúp tôi một phen, cũng không nghĩ đến cậu ta vẫn còn non nớt mà xúc động, liền như vậy mà chạy tới giết Cơ Thần Hi. Còn về phần Cơ Thành vì phát hiện người đứng phía sau chỉ thị chính là tôi liền nóng nảy mà muốn giết tôi. Chỉ tiếc ngày thường hắn phóng đãng làm chuyện ác đức, cho nên ông trời cho hắn ở ngay thời khắc mấu chốt tự nhiên liền không chịu giúp hắn, chậc chậc, lúc hắn bị đâm thật sự thê thảm…”

“Đủ rồi! Đủ rồi!” Cơ Huyền Xa điên cuồng mà hét lên, thân thủ túm lấy Ngụy Thành Huy, “Tôi đã muốn hai bàn tay trắng, anh nhất đinh là phải lấy luôn chút tâm sống sót cuối cùng của tôi sao?”

“Là như vậy!” Ngụy Thành Huy cười đến tươi sáng, đưa ngón tay lên vẽ vẽ nhẹ lên trên ngực Cơ Huyền Xa, “Cậu hẳn đã biết nguyên nhân không phải sao?”

Nguyên nhân? Cơ Huyền Xa khó hiểu nhìn chằm chằm Ngụy Thành Huy đang cười đến ôn nhu như vậy mị hoặc hắn, những khoảng khắc cùng nhau trăm ngàn năm trước kia làm cho chính mình si mê không thể nào tự kìm chế–

Hỏa Mô, trải qua ngàn trăm năm cái xuân thu, vượt qua vô số luân hồi chuyển thế, khó khăn lắm mới gặp lại ngươi, ngươi vẫn như cũ không chịu tha thứ cho ta sao? Không muốn ở cùng ta sao? Ngươi vẫn như cũ chấp nhận thoát khỏi ta, rời bỏ ta?

Cơ Huyền Xa nhìn Ngụy Thành Huy vẫn như trước xinh đẹp, giống như bọn họ lần đầu tiên gặp nhau, xinh đẹp mà cao ngạo; ích kỉ muốn độc chiếm, không tiếc gì đại giới.

Nhưng, chính mình mang dòng máu của người xấu mà làm cho người mình yêu càng ngày càng rời xa mình, làm cho nhiều người vô tội trong Cơ gia phải bị chôn cùng. Cơ gia cuối cùng cũng bị người xưa của trăm ngàn năm mưa gió làm đến đổ máu, sát vô cùng sờ không xong…

Liền như vậy bị hủy đi, hủy diệt hết tất thảy của Cơ gia! Chính là mình, cũng chính là người mình yêu! Trên đời này, chúng ta lại lần nữa bắt đầu, cho anh gặp tôi, yêu tôi, theo tôi vĩnh viễn!

Hủy diệt tất cả

Lửa, một màu đỏ tươi mà bồng bột, tỏa ra một làn khí nóng không thể chịu đựng được. Nó lan tràn, nuốt hết tất thảy những gì xung quanh. Hy vọng, rồi tuyệt vọng; những tiếng khóc thét bởi sự mạnh tay cướp lấy sinh mệnh của tử thần. Lửa bốc lên ngày càng lớn, nó vươn mình dấu đi tất cả bên trong, làm nhiễm đỏ rực một mảng phía chân trời, làm cho con người ta trầm trồ nhưng sợ hãi, cũng làm cho người ta cảm thấy vô lực mà hỗ thẹn bản thân mình thật nhỏ bé.

“Không….”, bên cái khoảng không gian đỏ một màu ấy, mọi người đều thống khổ rên rỉ cùng kêu cứu. Ngọn lửa không vì thế mà vẫn hừng hực bốc cháy. Lửa không có cảm xúc!

Đôi mắt vô hồn mà nhìn vào ngọn lửa, Ngụy Thần Tinh thất thần nhìn vào ngọn lửa lớn mà lắc lắc đầu. Điều đó là sự thật sao? Ngay cả người thân còn lại duy nhất của tôi người cũng muốn mang đi khỏi tôi sao? “Không—! Ca ca! Ca ca —!”

Lớn tiếng mà quát to, Ngụy Thàn Tinh liều lĩnh mà hướng chạy đến nơi biển lửa ngùn ngụt kia.

“Bác sĩ Ngụy! Cô không thể vào đó! Rất nguy hiểm!” Cao Thành cố ngăn mà ngăn chặn Ngụy Thành Tinh đang điên cuồng mà đòi xông vào bên trong cứu anh trai.

“Không — Ca ca! Tôi muốn đi cứu ca ca! Buông ra— ! Buông ra —!”

“Bác sĩ Ngụy!” Đưa tay tặng đối phương một bạt tai. Cao Thành đau lòng mà nhìn Ngụy Thành Tinh đang ngồi suy sụp dưới đất kia, đau khổ mà nhìn vào ngọn lửa. Người nữ nhân này, vô lực, thống khổ mà nhìn vào ngọn lửa hừng hực bốc cháy ngày càng lớn kia ở cách xa chính mình mấy chục thước. Bất đắc dĩ, Cao Thành sờ sờ đầu của cô mà an ủi, “Cậu ấy mạng lớn lắm, chắc chắn sẽ không có việc gì đâu. Tôi sẽ thay cô đi tìm cậu ấy! Cô kiên nhẫn ngồi ở đây chờ tôi, có được không?”

Nâng lên khuôn mặt đang dàn dụa nước mắt nghe Cao Thành nói thế mà có chút khôi phục lại. Đúng vậy, ca ca sẽ không dễ dàng khuất phục vận mệnh như thế, không phải sao? Y đã vượt qua biết bao nhiêu lần sinh tử đều vượt qua được, không phải sao? Bọn họ vừa chỉ mới bắt đầu cuộc sống mới thật hạnh phúc, không phải sao? Ca ca đã nói như thế, y như thế nào có thẻ dễ dàng chết đi như vậy?

Gật gật đầu, “Hảo!”

Cao Thành vừa lòng mà cười cười, lấy từ trong xe ra một chai nước khoáng lớn, bất chấp tất cả trời có đang rét lạnh, đem chai nước kia đổ lên người của chính mình. Thả xuống bình nước đã cạn, gã cứ như vậy mà tiến vào trong biển lửa.

Lão bản……..Lão bản……Huy…….Huy…………Huy……..Cậu ở nơi nào? Cao Thành cứ như thế mà trong lòng gào thét tên người nam nhân, cẩn thận mà dò xét xung quanh, vẫn là nuôi lấy một tia hi vọng có thể nhìn thấy thân ảnh quen thuộc kia. Lửa bốc lên ngày càng mạnh, khói tỏa tứ phía lấy đi những giọt không khí quý giá bên trong, không ngừng mà bành trướng.

Rõ ràng đã hứa là sẽ bảo vệ y thật tốt, rõ ràng là sẽở bên cạnh y mọi lúc, chính là vì cái gì? Vì cái gì….. Bởi vì hối hận tự trách bản thân mình mà Cao Thành không ngại lửa tấn công vào da thịt mình, bám vào quần áo mà lan ra xung quanh. Gã bất chấp mọi đau đớn mà tiến sâu vào bên trong, trong lòng thầm gọi tên người kia.

“Lão bản—! Khụ khụ khụ……Huy–! Anh ở đâu?” hắn lớn tiếng mà gọi, nhưng lại không hề nhận được câu trả lời, lời đáp lại hắn chỉ là tiếng rơi cùng tiếng nổ tí tách của những vật dụng đã bị lửa cháy sạch mà vang lên.

Lửa che đi tầm nhìn, mắt cũng đã muốn hoa lên, đầu không còn giữ lại được sự tỉnh táo nữa, nhưng Cao Thành vẫn không hề mất phương hướng mà tiếp tục tìm kiếm bằng một tia hy vọng nhỏ bé trong lòng. Nhưng đến cuối cùng, vẫn là cái cột gỗ trên trần nhà bị cháy mà rơi xuống, áp chế lấy gã. Một khoảng khắc, tất cả mọi thứ đều tan biến trước mắt chính mình.

…………….

Khung cảnh trước mắt vẫn là một màu xanh quen thuộc, vẫn là những đám mây trắng xóa nhẹ trôi trên bầu trời; mọi âm thanh của thành thị từ bên ngoài truyền đến đầy huyên náo bận rộn; mọi người vẫn tất bật mà qua lại, vì chính cuộc sống của mình mà bôn ba, nhưng ngẫu nhiên vẫn có một vài người an nhàn vô sự, anh bình khoan khoái mà nghĩ ngơi, bàn bạc về tin tức được phát ra trên vô tuyến truyền hình—

Ngôi biệt thự của gia tộc đã kéo dài ngàn năm bị thiêu rụi hoàn toàn vì đại hỏa, hơn mười sinh mệnh đã không may mắn mà thoát khỏi tai ương.

Có người tiếc hận, có người kinh ngạc, có người chỉ cười cười cho qua, nhưng phần lớn… lại là thờơ. Dù sao đối với bọn họ mà nói, vẫn là không có liên quan, chỉ là những người xa lạ, cùng tồn tại trong cái thành phố này mà thôi.

Ngồi trên hành lang của bệnh viện, Ngụy Thần Tinh trong tay cầm một tờ báo mới ra, ánh mắt dại ra mà nhìn qua lớp cửa kính kia, người nam nhân đang nằm hôn mê bất tỉnh bên trong. Mắt cô đã sưng đỏ đến không thể khóc được nữa, nước mắt dù thế nào cũng khó chảy ra; cổ họng cũng khô khốc khó phát thành lời. Chính là bị đau thương cực hạn mà chết lặng tâm.

……………

“Thật sự phải đi sao?” Đứng bên cạnh người nam nhân đang đi ra, nữ nhân âm thanh không lớn mà hỏi han.

“Ừm!” người nam nhân thân hình tuấn tú gật gật đầu. Đôi kính râm lớn kia vẫn không thể che đi những nét tuấn tú trên gương mặt nam nhân, “Nơi này vốn đã không còn gì để cho tôi có thể làm. Hơn nữa, tôi cũng không giúp được cô việc gì”.

“Không phải công ty chính là anh cùng ca ca tôi đã hết tâm mà lấy được sao, hiện giờ…. lại càng cần nhờ đến anh, không phải sao?”

“Tôi ở lại là vì cậu ấy. Mà hiện giờ…. cậu ấy đã đi, tôi tự nhiên không còn lý do gì nữa để mà tiếp tục.”

“Cao Thành….. Anh không cần phải như thế….”

“Chính cô là không nên như thế. Tôi đã quá mệt mỏi rồi. Tôi không muốn nhớ đến chuyện này mà tiếp tục phiền não,”nam nhân hơi vuốt cầm, “Bác sĩ Ngụy, bảo trọng”

Vừa dứ

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Cái Này Mỹ Lệ Hựu Xấu Xí Đích Thế Giới Chương 14

Bạn đang xem Cái Này Mỹ Lệ Hựu Xấu Xí Đích Thế Giới. Truyện được dịch bởi nhóm Sưu Tầm. Tác giả: .... Chapter này đã được 133 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.