247Truyen.com

Bí Mật Của Tomoko Chương 25: Gặp gỡ kì lạ

Bí Mật Của Tomoko - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Bí Mật Của Tomoko Chương 25: Gặp gỡ kì lạ online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Tomoko đã xin phép lão quản lí nghỉ hai ngày, nên toàn bộ buổi sáng hôm sau, mấy người họ đồng thời lựa chọn tới Central Park, một công viên ngay trung tâm quận Manhattan này, và nổi tiếng bậc nhất nước Mỹ. Vì không tỏ vẻ khác thường, cô vẫn cùng Shinichi và Ran chơi đùa, hơn nữa bản thân cũng thấy rất thú vị.

Chỉ có nửa ngày thì quá khó để tham quan được hết công viên, từ khu sở thú, cho tới khu dành cho hoạt động thể thao như leo núi, trượt tuyết, hay thêm cả thứ đặc sản của Manhattan là những rạp hát công cộng trình diễn miễn phí. Đặc biệt còn có một khu đất lớn trồng hoa anh đào, cảm giác quen thuộc như là họ đang ở Nhật Bản vậy.

Cho tới mười một giờ trưa, tất cả mới ghé vào một nhà hàng gần công viên dùng bữa, khách rất đông. Cũng may Yukiko đặt bàn từ sớm nên họ chẳng có bất cứ phiền toái gì.

Chơi vui, ăn no, tinh thần vô cùng thư thái, bụng nhỏ cũng chiếm được thỏa mãn. Bởi vậy chẳng còn gì hạnh phúc hơn là sau đó đi đánh một giấc cả, vì thế mọi người lại trở về khách sạn nghỉ trưa. Tomoko ngủ thẳng tới hai giờ chiều, còn có cái giấc mơ đẹp, tâm tình tốt mười phần rồi thu dọn đồ của mình bỏ trong chiếc ba lô nhỏ, lại chuẩn bị ra về.

Chào tạm biệt ba người, Tomoko xuống dưới sảnh lễ tân, đứng trước cửa bắt một chiếc taxi. Đến khi ngồi vào trong vào an vị ở ghế sau, một giọng nói có phần thô bạo, cộc cằn vang lên khiến Tomoko giật thót tim.

- Tới đâu? Nói đi!?

- "..."

Tomoko cảm thấy hơi hoang mang, nơi nào lại có tài xế taxi kì lạ vậy không? Thái độ chẳng phải nên niềm nở sao, không đúng hiếu khách một chút sao? Thật sâu hoài nghi người đàn ông này muốn đuổi người hơn là đón khách? Lần đầu tiên cô gặp chuyện quái dị như vậy.

Tomoko chưa phải người dễ tức giận, nghĩ hắn hẳn là có chuyện gì đó không được thuận lợi? Bởi thế ánh mắt nhìn người đàn ông cũng trở nên tràn đầy hiếu kì.

Hắn nhiều nhất chỉ hơn ba mươi tuổi một ít. Vai rộng, eo hẹp, cùng ẩn hiện đường cong bắp thịt săn chắc, cứng rắn dẻo dai. Khuôn mặt góc cạnh, tướng mạo thâm thúy, sắc bén. Đáng tiếc lại có một vết sẹo kéo dài từ trán xuống đến khóe mắt bên phải. Diện mạo này để mà làm một tài xế taxi, thật sự trông chẳng đáng tin chút nào, quan trọng hơn là thái độ quá kem, nóng nảy lại hùng hổ.

Có vẻ bởi vì chưa nghe được trả lời của Tomoko, sắc mặt hắn dường như khó coi hơn. Bất thình lình quay lại nhìn, ánh mắt sắc bén như ưng, biểu tình âm trầm khiến cho vết sẹo có vẻ càng thêm hung tợn.

- Nhãi con! Đi hay không thì nói mau!? Đừng làm mất thời gian của ta!

- A!!? Đi, đi chứ...

Hơi hơi thất kinh, Tomoko phản xạ có điều kiện kịp thời trả lời, sau mới lấy lại tinh thần, cuống quýt báo đường đi đại khái.

Vừa nói dứt, người cô nháy máy bị giật về sau, đầu óc choáng huyễn, ngã trái ngã phải.

- Hừ, ngồi chắc!

Hắn ta lạnh lùng ném cho cô một câu, bất ngờ quay ngược xe 180 độ rồi lao đi như bay. Tomoko nghe thấy rõ ràng âm thanh của bánh xe ma sát trên mặt đường rít lên ken két, dù đang ngồi ở trong. Buộc phải ôm chặt lấy chiếc ghế một cách chật vật, tuy rằng sau đó xe chạy với tốc độ ổn định... là nhanh ổn định luôn đó.

Mau chóng sửa lại tư thế, Tomoko ném hắn một cái mắt dao, một mặt không thể nói nổi. Cô thâm trầm hoài nghi bản thân lên nhầm xe, còn muốn hỏi một chút hắn ta giấy phép hành nghề là ai cấp, rốt cuộc là kẻ nào mà thiếu trách nhiệm như vậy? Khốn nạn! Tomoko mài mài răng, thăm hỏi một lượt họ hàng nhà hắn.

Tâm tình tốt chẳng còn chút gì, dù cô không sợ, cũng sớm muộn bị dọa ra bệnh tim. Lơ đãng liếc qua bên ngoài, Tomoko lại kinh hách không nhẹ, xe của cô đúng lúc sát bên cạnh một chiếc xe tải mà đi, tiếp đến lại lấy một tọa độ góc nghiêng tinh chuẩn, chen vào giữa hai chiếc ô tô ngược chiều để vượt lên. Tomoko há hốc mồm ngay tại chỗ, hoàn toàn mất đi năng lực ngôn ngữ, cảm giác sau lưng từng đợt mồ hôi lạnh.

- Mới thế đã sợ tái mặt? Lá gan quá nhỏ.

Trên mặt hắn có vẻ thích ý. Thông qua gương chiếu hậu trong xe, hắn thấy được vẻ mặt biến sắc của cô, nhếch môi cười nhạo, bộ dạng đặc biệt xấu xa.

Tomoko hít sâu một hơi, dùng hết sức bình sinh để kiềm chế bản thân không làm ra hành động lỗ mãng. Ví dụ như thăm hỏi tổ tiên nhà hắn, lại ví dụ như cắn người...

Cô cũng nâng lên một nụ cười nhẹ dù vẫn có chút gượng gạo, điềm nhiên hỏi.

- Chú à, có phải chú gặp được chuyện gì không như ý chăng? Nếu vậy cứ việc nói, Tomoko nhất định sẽ giúp chú, tuy rằng không nhiều...

Tới đây thoáng ngừng lại rồi nói tiếp, tươi cười càng thêm chân thành.

- Là việc nhà sao? Do vợ chú không thể thỏa mãn, hay là chú không được vậy?

-"..."

Người đàn ông ngạc nhiên nhướng mày, ngữ khí hăm dọa nói.

- Hừ! Vớ vẩn. Nếu thấy sợ thì ngồi im đi.

Hắn lại giẫm chân ga, đột ngột tăng tốc.

Tomoko vội nhắm chặt miệng mình, còn chưa quên trợn trắng mắt nhìn hắn.

Không dám tiếp tục xem phía ngoài, Tomoko chuyển thành lặng lẽ quan sát hắn. Người đàn ông thần tình nhìn như lơ đễnh, qua loa, nhưng bên trong ánh mắt ngoài sự sắc bén đó lại là hết sức tập trung. Trên tay thao tác cực kì vững chắc, thành thạo, cộng thêm kĩ thuật siêu đẳng tựa như đã ăn sâu trong cơ thể. Tomoko trái lại có cảm giác rất an toàn.

Trong hành động của hắn lộ ra một chút cuồng dã cùng liều mạng, mặt khác thần thái lại có gì đó thâm trầm và tăm tối, hai thứ quá mức mâu thuẫn.

Đây chắc là không phải công việc chính của hắn, làm gì có ai chỉ làm lái xe mà hai tay vừa to vừa dày, còn trải ngang dọc những vết sẹo vừa cũ vừa mới như thế đâu chứ. Nhưng ngay cả là vậy, cách ăn mặc của người đàn ông lại được chuẩn bị cực kì chỉnh chu, áo sơ mi, quần âu, com lê đen. Đủ thấy hắn đối với công việc này rất nghiêm túc, đồng thời cũng là người lòng mang tâm sự.

Tomoko chợt nhớ lại một việc, hồi nãy cô bất chợt thốt lên than thở một câu bằng tiếng Nhật, vậy mà hắn ngay lập tức lườm cô từ trong gương, ánh mắt còn hơi mang cảnh cáo. Tuy rằng nội dung quả thật có đề cập tới hắn... một chút.

- Chú này, chú không phải người bản địa đúng không?_Tomoko nhìn một đầu tóc đen, con ngươi đen của hắn, tò mò hỏi.

Thế nhưng, không khí trong xe có vẻ lại lâm vào bế tắc.

-... Đúng! Ta là một người Nhật, giống cô.

Hắn hình như do dự điều gì, một lúc mới đáp lời cô, âm thanh phát ra khàn khàn, khô khốc.

Tuy nhiên, Tomoko lại đột nhiên trở nên hứng thú, thao thao bất tuyệt một tràng.

- Ồ, ra là vậy! Thế chú nói sớm không phải tốt rồi sao. Tất cả đều là đồng hương, có gì cũng dễ nói chuyện. Chú cũng đâu cần nổi nóng, chúng ta giúp đỡ lẫn nhau là đương nhiên. Về chuyện đó đó, được hay không được cũng chẳng có gì đáng buồn, nhưng có bệnh thì phải chữa. Thời buổi bây giờ công nghệ hiện đại, thuốc đặc trị nhiều khôn kể, còn đa dạng chủng loại. Tomoko quen một chủ tiệm bán dược phẩm, đông y tây y tùy chú chọn nha, còn có thể được giảm giá. Tuy nhiên hàng tuyệt đối đảm bảo chất lượng, một người dùng, nhiều người vui a...

- "..." Câm miệng!

Thái dương ẩn nhẫn trướng lên gân xanh, hắn không thể nghe nổi cô tiếp tục huyên thuyên nữa, liền lớn tiếng cắt đứt.

Hiện tại hắn chỉ cần một cơ hội, một cơ hội giúp vợ con trả thù. Nhưng điều này thì có liên quan gì tới một đứa con nít ranh?

Mà không đúng, trọng điểm là hắn lấy đâu ra bệnh? Còn bệnh liệt dương?Hắn tưởng con nhỏ có lá gan thỏ đế chứ, giờ hết sợ rồi? Liếc thấy ánh mắt mang đồng tình cùng đáng tiếc của cô, hắn giống như nghẹn một hơi trong cổ họng.

Vừa lúc đi tới khúc cua, hắn hơi mang theo tức giận, đột ngột bẻ tay lái.

Tomoko không kịp đề phòng, lần nữa té ngã nhào trên ghế. Chờ lấy lại ổn định, tức giận đến giơ chân, nhưng không dám nói thêm nữa, chỉ trừng hắn một chút, làm cái an tĩnh bé ngoan.

Khi xe gần về tới nhà Shuichi, cô liền kêu dừng xe, lần này có chú ý nên tránh khỏi việc xấu mặt. Quả nhiên người này dừng xe cũng rất phong cách. Nhưng ai mà cần chứ.

- 175 đô.

Tomoko đưa hắn hai tờ 100, xuống xe bước nhanh đi. Cô thề, dạo này vận khí của bản thân luôn luôn chẳng ra cái gì.

- Này nhóc, quay lại đây.

Giọng người đàn ông rất lớn, cô đành phải đi trở về chỗ hắn, khó hiểu hỏi.

- Sao vậy?

Ra là hắn muốn trả cô tiền thừa, đặt vào tay cô, nói một tiếng "Cầm" liền phóng xe đi xa.

Tomoko coi như đã quen dần với cách cư xử thô lỗ của người này, không hơi đâu mà rủa hắn.

Đi bộ vài mét sẽ gặp một cái siêu thị nhỏ, Tomoko rẽ vào đó, nhưng không ở quá lâu, chọn mua một ít thịt bò và nguyên liệu làm steak, bươc mấy bước cũng sắp về tới nhà. Hôm nay là ngày thứ hai cô xin nghỉ, nên buổi tối muốn làm chút gì đó thật ngon ăn cùng Shuichi. Khoảng thời gian này đều là cô làm phiền tới anh.

Đứng trong thang máy chung cư, ấn lên tầng mười một. Dễ dàng dùng thẻ mở khóa cửa, Tomoko không kịp đợi đi vào phòng, hấp tấp tháo giầy lộn xộn vứt ở ngoài. Cô đoán trước việc Shuichi ra ngoài đi làm như mọi ngày nên chưa về nhà, nên đầu tiên lao đến chỗ chiếc ghế sa lon, nằm rạp xuống, than ngắn thở dài vì vận khí lẹt đẹt của bản thân.

Một lát sau, lại mở mắt ra, tầm nhìn thẳng tắp quét đến phía sau bình hoa trên bàn, xác định đó là một chai rượu ngoại sau cũng rời không nổi ánh mắt. Tomoko bất động, mắt chớp chớp không biết nghĩ cái gì, nhưng hai con ngươi đen láy trở nên sáng quắc.

Mau chóng đứng dậy, cầm mấy thứ mới mua mang vào bếp, nhặt ra tù đó vài thứ, rồi tạm xếp đống còn lại vào tủ lạnh. Ôm đồn tới bàn bếp, Tomoko loay hoay với chúng một hồi. Lúc sau trở ra phòng khách, trên tay đã có một đĩa đồ nhắm, cùng một cái ly thủy tinh.

Co chân ngồi trên ghế, nhìn những thứ có trên bàn, đồ nhắm, cốc... và rượu, Tomoko xoa xoa hai tay, hài lòng vô cùng. Vừa cầm vào chai rượu, cô lại chợt nghĩ cái này chắc là của anh Shuichi, nếu cô uống có bị mắng không? Thế mà tuy đắn đo là vậy, nhưng Tomoko đã vô thức đổ ra một ít ra cốc.

Lúc sau mới giật mình phản ứng lại đây. Tomoko cầm cốc lên, vẻ mặt không biết làm sao cho phải, ý nghĩ rối rắm. Chỉ là trước mũi thoang thoảng hương rượu, hai mắt của cô giống như xuất hiện càng nhiều ngôi sao nhỏ.

"Kệ đi, đằng nào cũng lỡ đổ ra rồi, uống trước tính sau."

Vì thế, Tomoko nhấp thử một ngụm, liền lại không thể dừng nổi. Gắp đồ nhắm bỏ miệng, rồi tới một ít rượu. Quả thực không còn gì sung sướng bằng.

Biết sao đây, kiếp trước Tomoko chính là cái tiếc rượu như vàng, tửu lượng còn rất tốt. Ít nhất là khi cùng Yuko uống, Tomoko chưa bao giờ say. Nhưng thời gian đó cô mới chỉ thử qua những loại rượu truyền thống của Nhật, chưa có cơ hội thưởng thức rượu ngoại.

Trời chập tối, rất nhiều kiến trúc, khách sạn và nhà hàng cũng đã bắt đầu sáng lên đèn neon xanh đỏ rực rỡ. Số còn lại thì sắp chuẩn bị tới những bữa cơm gia đình rồi. Đâu đâu cũng tràn ngập hoạt náo, nói cười sung sướng.

Chẳng giống những gì diễn ra ngoài kia, phòng ở của Shuichi lại vô cùng yên tĩnh. Bỗng nhiên cánh cửa phát ra âm thanh điện tử rất nhỏ, nhưng người ở trong vẫn chưa hề hay biết.

Shuichi bước vào nhà, chỉ thấy một mảnh tối đen, lặng yên vô thanh. Nhăn một chút lông mày, anh tưởng cô còn chưa về tới. Dựa vào thói quen tìm đến chỗ công tắc, bật sáng lên đèn, thế mới phát hiện giầy của cô ở ngoài, còn lung tung mỗi nơi một chiếc. Shuichi liền cúi xuống nhặt trở về, đặt chúng ngay ngắn, khóe môi không phát giác đã nhếch lên, mặc dù anh cũng hơi nghi hoặc, không hiểu nhóc con lại vội vội vàng vàng làm cái gì.

Kết quả là, Shuichi bị cảnh tượng trong phòng khiến cho cực kì kinh ngạc. Trong chốc lát cũng chưa rõ ràng đây rốt cuộc là tình huống gì nữa.

Trên bàn trà, ngoài bình hoa cùng bộ trà cụ ra còn lưu một cái đĩa nhỏ chỉ dư ít đồ ăn, và một cốc rượu uống dở dang. Mà chai Bourbon của anh trước khi anh đi vẫn còn một nửa, giờ lại thừa không tới một phần ba.

Quan trọng hơn hết, bên cạnh, trên sô pha là một mèo con đã bất tỉnh nhân sự, ngủ mười phần thơm ngọt.

Shuichi quả thật không biết phải làm ra biểu cảm gì. Anh phát hiện bản thân ngoài bất đắc dĩ cũng là bất đắc dĩ thôi. Cười khổ nhận mệnh, đi đến chỗ cô, lại ngồi xuống. Kiểm tra một chút tình trạng của cô, kiểu này hẳn là say.

- Phần sau chưa sửa ổn, chỉ đành up cho mn tới đó. Tại dạo này Au cày game, luyện cấp cã kiểu dữ quá.

- Note: Hai chương nữa sẽ hết phần I, +3 ngoại truyện. Mọi người Ok hem?

- Mà mai có Movie 22 rồi. Mn đã chuẩn bị sẵn sàng hết chưa?

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Bí Mật Của Tomoko Chương 25: Gặp gỡ kì lạ

Bạn đang xem Bí Mật Của Tomoko. Truyện được dịch bởi nhóm DĐ Lê Quý Đôn. Tác giả: Windygreen. Chapter này đã được 6 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.