247Truyen.com

Bắt Nạt Tướng Quân Đến Phát Khóc Chương 11: Thiếu

Bắt Nạt Tướng Quân Đến Phát Khóc - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Bắt Nạt Tướng Quân Đến Phát Khóc Chương 11: Thiếu online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chuyển ngữ: Gà - LQĐ

Đầu thu, cơn mưa thu đến, trong gió đưa đến cảm giác man mát.

Trình Thiên Diệp ngồi trong hương xa, vén rèm xe lên nhìn hai bên đường phố.

Tòa thành thị vừa mới bị chiến hỏa quét qua, khắp nơi hiện rõ vẻ rách nát và tiêu điều.

Áo không đủ che thân, lưu dân chán nản, tốp năm tốp ba lội trên con đường bùn lầy rời đi.

Những chân tường đổ nát phía dưới, thỉnh thoảng có thể trông thấy một vật thể đang cuộn mình.

Trình Thiên Diệp không dám đến xác nhận, bởi vì đó có lẽ là một thi thể đã mất đi sinh mạng.

"Thật sự là tiêu điều, Tấn quốc chúng ta còn khá hơn ở đây." Trình Thiên Diệp một đường lĩnh quân tới từ Tấn quốc, tự mình trải nghiệm sự chênh lệch về dân sinh.

"Đó là bởi vì đại Tấn có Chúa công." Tiêu Tú cùng nhìn ra ngoài cửa sổ: "Mấy năm gần đây Biện Châu đều ở trong chiến loạn, qua tay nhiều thế lực khác nhau, mỗi nhóm người ngựa đều chỉ muốn liều mạng vơ vét một trận rồi đi, có ai sẽ quản dân chúng chết hay sống."

Có lẽ vì Trình Thiên Diệp là sinh viên khoa học tự nhiên, nên lịch sử và chính trị chỉ học được mặt ngoài.

Trong tiềm thức của nàng, Quân vương dưới đế chế phong kiến, chính là biểu tượng của bóc lột và độc tài. 

Bọn họ đứng ở phe đối lập với quảng đại quần chúng, sống an nhàn sung sướng rút cạn mồ hôi nước mắt nhân dân, chắc hẳn là đối tượng bị dân chúng chán ghét và căm hận.

Đến nơi này, nàng mới nhận ra được.

Ở niên đại này, có một chủ quân cố định, một quốc gia ổn định, mới là nỗi chờ mong thật sự của nhân dân.

Tất cả nhu cầu về bình đẳng và quyền con người, là kết quả của xã hội ấm no và giàu có sau này.

"Nói vậy, ta có thể là một Chúa công được dân chúng chờ mong trong lúc này nhỉ." Trình Thiên Diệp sờ cằm.

"Đương nhiên, Chúa công là một quân chủ nhân từ và thiện lương, là phúc của dân chúng Tấn quốc ta. Nếu Tú nhi không gặp Chúa công, đã sớm chết đói đầu đường rồi." Tiêu Tú ngại ngùng nói.

Trình Thiên Diệp gật đầu, nàng không để ý lắm đến những lời này của Tiêu Tú.

Bởi vì phía trước xuất hiện một khu chợ dân cư buôn bán.

Nói là khu chợ buôn bán, thật ra cũng chỉ là vài thương buôn đang thu mua nô lệ.

Một nhóm thường dân vô gia cư, hoặc bán thân, hoặc bán con gái, cắm cỏ tiêu đứng đó để đám buôn nô lệ chọn lựa.

Nếu bị chọn trúng, kẻ buôn nô lệ sẽ ký khế ước bán thân với người bán mình hoặc cha mẹ của bọn họ trên thẻ tre, dùng một ít lương thực đổi người đi.

Dẫn tới một chậu lửa than, cầm lấy một cái mỏ hàn nung đỏ, xèo một tiếng in dấu hiệu riêng biệt lên thân thể con người, sau đó dùng xích sắt khóa tất cả nô lệ mới mua thành một chuỗi.

Thỉnh thoảng có một tiếng kêu thảm thiết ngắn ngủi, nương theo âm thanh cháy da thịt của mỏ hàn.

Đoàn người chỉ biết chết lặng và lạnh nhạt, dường như đây là chuyện phải làm, tập mãi thành thói quen.

Trình Thiên Diệp mơ hồ ngửi thấy một mùi gay mũi trong không khí bay tới, nàng thấy ở phía xa thỉnh thoảng bốc lên khói trắng, cùng với từng tiếng kêu thảm, chỉ cảm thấy trong lòng run sợ.

Nàng đột nhiên quay đầu lại liếc nhìn Mặc Kiều Sinh đang nằm sấp trên xe.

Mặc Kiều Sinh đang len lén đánh giá nàng, bị nàng bắt quả tang, tránh né không kịp, vội vàng tránh ánh mắt, đỏ mặt thấp giọng nói: "Chủ nhân chưa từng ban thưởng ấn cho hạ nô."

Hắn vì thương thế nên không tiện mặc y phục, chỉ đắp một cái áo ngủ bằng gấm hơi mỏng trên lưng, lộ ra da thịt phía sau lưng.

Xương bả vai xinh đẹp hiện rõ, thấy được những dấu vết chằng chịt, dấu ấn cũ bị phỏng vừa mất đi, ấn ký mới đã tùy ý in lên người hắn.

Ban thưởng ấn cái quỷ, ngươi còn có thể bày ra dáng vẻ chờ mong như thế nữa.

Trình Thiên Diệp suýt nữa muốn mắng chửi người, nhẫn nhịn: "Từ nay về sau, tự xưng ta, không được xưng loạn."

Mặc Kiều Sinh buông mi mắt, mím chặt môi.

Trình Thiên Diệp tức giận tiếp tục nhìn ra ngoài cửa sổ.

Một nữ nhân mặc y phục tả tơi, có bốn đứa bé ngồi phía trước, trong đó trên đầu hai cô bé cắm một cọng cỏ tiêu.

Nàng ra lệnh cho ngừng xe ngựa.

Người mẹ này muốn bán con mình đi làm nô lệ.

Trình Thiên Diệp không dám tưởng tượng, là một người mẹ thì sao có thể cam lòng 

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Bắt Nạt Tướng Quân Đến Phát Khóc Chương 11: Thiếu

Bạn đang xem Bắt Nạt Tướng Quân Đến Phát Khóc. Truyện được dịch bởi nhóm Diễn Đàn Lê Qúy Đôn. Tác giả: Cung Tâm Văn. Chapter này đã được 15 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.