247Truyen.com

Bạo Tiếu Sủng Phi: Gia Gia Ta Chờ Ngươi Bỏ Vợ (Song Thế Sủng Phi) Chương 16: Lừa đời lấy tiếng ôn nhu 1

Bạo Tiếu Sủng Phi: Gia Gia Ta Chờ Ngươi Bỏ Vợ (Song Thế Sủng Phi) - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Bạo Tiếu Sủng Phi: Gia Gia Ta Chờ Ngươi Bỏ Vợ (Song Thế Sủng Phi) Chương 16: Lừa đời lấy tiếng ôn nhu 1 online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Editor: Alextl

Khúc Đàn Nhi thuận miệng lắc lắc tay nhỏ, nói: "Ồ, là do Mặt trời khiến mặt ta nóng như vậy đó."

Sau đó, nhanh chóng đi tới chuồng ngựa đến mức cả người Khúc Đàn Nhi mồ hôi đầm đìa, miệng khô lưỡi nóng.

Thế nhưng hết lần này tới lần khác ở chuồng ngựa cũng không thấy bóng dáng của Mặc Liên Thành đâu cả.

Khúc Đàn Nhi giận dữ, hỏa khí bốc lên, đứng tại chuồng ngựa bên ngoài, gầm lên giận dữ, chỉ còn kém đường đánh gãy lan can chuồng ngựa. Đồng thời hai tay cắm xuống eo rồi chửi ầm lên, hoàn toàn là một bộ dạng người đàn bà đanh đá chửi đổng, "Mặc Liên Thành, tên hỗn đản! Vương bát đản này nữa, thật là tức chết ta mà, hắn đến cùng là chạy đi chết ở chỗ nào rồi?"

Chỉ là…

"Vương Phi, ngài là muốn tìm Vương Gia sao?" Lúc nào không nói, lại vừa lúc Khúc Đàn Nhi chửi ầm lên xong lại có một câu hỏi thăm vang lên.

"Trừ hắn ra ta còn có thể tìm ai?!" Trong long Khúc Đàn Nhi vốn đã tức giận đến mức phát hỏa không dập xuống được, lỗ tai vừa nghe đến Vương Gia hai chữ này, lửa giận lại một lần nữa bốc lên, đôi mắt đẹp đằng đằng sát khí trừng về phía người phát ra thanh âm. Nhưng thật không ngờ lại thấy một tên có vẻ như là người trông chừng chuồng ngựa, toàn thân đang phát run mà đứng tại chỗ, ngây dại nhìn nàng tức giận.

"Vương, vương..." Nam bộc* bị dọa sợ không ít.

"Ách, chuyện này là... Ta muốn tới tìm Vương Gia, không biết Vương Gia là ở bên trong chuồng ngựa không? Thế nhưng mà ta nhìn trong chuồng ngựa không có một ai, thật sự là rất khó khiến người khác tin tưởng Vương Gia thật đang ở trong này." Khúc Đàn Nhi nhanh chóng thu lại sắc mặt, hai chân khép lại, tay nhỏ cắm ở bên hông cũng nhanh chóng buông ra, lại ở trước mặt người khác nắm chặt mười đầu ngón tay, sắc mặt cũng chuyển sang tái nhợt, thần sắc là thập phần ai oán, tốc độ đổi sắc mặt cực nhanh, có thể nói là số một, khiến người khác phải hoài nghi liệu bộ dạng như người đàn bà đanh đá chửi đổng có thực sự là của nàng không.

Nam bộc sững sờ, liều mạng lau lau con mắt, nhìn chằm chằm Khúc Đàn Nhi, hoài nghi vừa rồi có phải hay không hoa mắt.

Kính Tâm mặt không biến sắc, đã sớm nhìn quen, "Làm càn! Vương Phi là người để cho một cái hạ nhân ngươi tùy ý nhìn sao?"

"Vương Phi xin thứ tội! Tiểu nhân biết sai!" Nam bộc vừa hoàn hồn xong lại bị dọa, lập tức cúi đầu, nhanh chóng quỳ xuống, nơm nớp lo sợ trả lời: "Bẩm Vương Phi, nghe nói trong phủ có khách đến, Vương Gia hiện đang đã đến phòng khách."

"Ồ, thật sao? Vậy ta đến phòng kháchlà được rồi." Khúc Đàn Nhi cười nhạt một tiếng, hoàn toàn là bộ dạng dễ tính, nửa điểm tức giận đều không có, ngay cả lúc quay người đi cũng không quênkhông tiếng động khoátkhoát tay cho nam bộc đứng lên để hắn vội vàng đi. Chỉ là, xoay người một cái, tính tình nguyên bản lại hiện ra hết.

Nam nhân đáng chết này, hắn chết chắc rồi.

Sau đó, bước một bước, lại tức giận bừng bừng thẳng tiến đến phòng khách.

...

Ở nhà chính được bài trí tinh nhã Sương Viện.

Mặc Liên Thành nhàn nhã nằm trên một chiếc xích đu được khắc từ gỗ cây hoa mai, nhàn nhã thưởng thức trà thơm.

Trên bàn bày biện một bộ đồ uống trà tinh xảo làm từ tử sa.

Trà, là dohắn pha. Ngoại trừ đánh đàn cùng họa* ra hắn còn có cái yêu thích nữa, đó chính là pha trà.

Hắn chưa nói mình thích uống trà, mà chính xác hơnchỉ là ưa thích pha trà mà thôi.

"Nàng hiện tại ở đâu?" Mặc Liên Thành nhàn nhạt quét mắt về phía Vu Hạo, khóe miệng hơi hơi cong lên ý cười, lại tựa như có điều suy ngẫm mà nhìn chằm chằm chén trà đang nắm trong tay, trên chén là những bông tuyết mai trong mùa đông, màu sắc đẹp đến chói mắt, được vẽ vô cùng công phu, mười phần không sai. Đương nhiên, chỉ cần là đồ vật trong tay Mặc Liên Thành hắn sẽ không thua kém bất cứ điểm nào.

"Vương Phi hiện tại đang đến phòng khách." Vu Hạođáp lời, trên mặt vẫn là nhìn không ra nửa điểm cảm xúc.

"Ồ."

"Vương Phi tựa hồ rất tức giận."

"Nàng đương nhiên là phải tức giận rồi. Nếu không, cưới về một nữ nhân tính tình quá tốt cũng không có gì vui cả.”

Chương 17: Lừa đời lấy tiếng ôn nhu 2

Editor: Alextl

Mặc Liên Thành nhẹ gật đầu, tỏ ý đã nghe xong Vu Hạo nói. Quả thực để cho nàng lượn một vòng trong phủ từ phía bắc tới phía tây, lại từ phía tây chạy tới phòng khách, tính tình cho dù tốt cũng sẽ bị tiêu mòn mất.

Hắn chính là thích xem nàng tức giận...

Bạo Tiếu Sủng Phi: Gia Ta Chờ Ngươi Bỏ Vợ Trai

"Thuộc hạ không hiểu." Vu Hạo khẽ cúi đầu, không hiểu ý tứ của Mặc Liên Thành.

"Ngươi không cần hiểu. Hai ngày này nàng đã làm cái gì?"

"Bẩm chủ tử, Vương Phi đều chỉ là ở bên trong Tuyết Viện bên trong, giống đang làm quen nơi ở, nhưng nhìn kỹ lại cũng không giống, nhưng mà... Đối với tường thông ra bên ngoài phủ nàng rất có chú ý.”

"Ồ, vậy sao?"

"Vương Phi cũng không cùng những người khác trong phủ tiếp xúc nhiều, chỉ là ngẫu nhiên trò chuyện một chút việc nhà, trừ nha hoàn Kính Tâm cả ngày đi theobên người Vương Phi, còn có hai nữ nhân nữa, một người tên là Tô Nguyệt Lạp, người kia kê là Tiểu Duy. Nhưng các nàng cũng đều chỉ bận rộnở phòng bếp cùng hiệu thuốc bên kia, cũng không cóhành động gì cụ thể, rất an phận."

"Ồ?"

"Chủ tử còn muốn phái người theo dõitiếp sao?" Vu Hạo hỏi.

"Nên theo dõi kĩ, đương nhiên vẫn phảitheo dõi kĩ. Dù sao mới đến cũng phải làm dáng một chút, không phải sao?" Mặc Liên Thành cười nhạt, ngược lại đối với Khúc Đàn Nhi yên tĩnh có chút ngoài ý muốn. Nhưng mà hắn đã đồng ý cưới nàng, cũng không để nàng trong phủ muốn làm gì thì làm. Bình hoa để đó cho đẹp mắt, nhưng không thể động lung tung, mà một khi vỡ vụn thì sẽ coi như không đáng tiền nữa rồi.

Vu Hạo trầm mặc cũng không hỏi nhiều nữa.

Mà bên ngoài xuất hiện hai bóng người vội vàng hướng nơi bọn hắn chạy tới.

"Nam nhân kia thật sự là vô sỉ." Khúc Đàn Nhi vừa đi vừa chửi mắng, hoàn toàn là bộ dạng không nén giận được.

"Chủ tử, nhỏ giọng một chút, tránh cho người nghe thấy." Kính Tâm vừa đi vừa cho nàng nhắc nhở, để cho nàng kiềm chế một chút.

"Nhỏ giọng cái quỷ, ta có thể nhẫn nại lại không thể nhẫn nhục, nam nhân kia nếu không phải là cần ăn đòn thì chính là thiếu giáo huấn. Ta dám khẳng định hắn tuyệt đối là cố ý." Cuối cùng Khúc Đàn Nhi đưa ra khẳng định vấn đề này, một cái "Trùng hợp" có thể sẽ có lý do nhưng liên tiếp mấy lần đều không gặp được thì chính là cố ý.

"Có lẽ Vương Gia thật sự vô ý bỏ lỡ với chúng ta."

"Bỏ lỡ? Chỉ mong là vậy,chỉ là theo những gì diễn ra hôm nay, e làngày tháng sau này của chúng ta hẳn không dễ chịu đâu."

"Chủ tử..."

"Không nói nữa. Nhanh lên."

Khúc Đàn Nhi cùng Kính Tâm tiến về phía Sương Viện.

Có thị vệ trông coi, cũng có nha hoàn cùng bà đỡ đi qua nhao nhao hướng nàng hành lễ.

Sau khi bẩm báo cuối cùng toại nguyện nhìn thấy Mặc Liên Thành, nàng đi lâu như vậy, lại thấy nam nhân kia ở đây nhàn nhã uống trà, nhưng đối diện nàng là một bóng lưng cùngmột đầu tóc đen nhánhrủ xuống sau lưng, ngược lại khiếnkhung cảnh thêm phần xuất trần. Mà ởtrên bàn bên cạnh hắn còn bày biện điểm tâm cùng hoa quả.

Loại so sánh này, khiến Khúc Đàn Nhi vô cùng uất nghẹn, bực dọc trong lòng lại tăng lên hai phần.

Tuy nhiên, nàng lại tự nói với chính mình phải nhịn xuống...

"Thuộc hạ thỉnh an Vương Phi." Vu Hạo không nhanh không chậm khẽ cúi đầu, nói khẽ.

"Ách? Không cần khách khí." Khúc Đàn Nhi nhẹ nhàng trả lời, cảm giác tính tình rất tốt.

"Nô tỳ thỉnh an Bát Vương Gia." Kính Tâm động tác cũng không chậm, hướng cái bóng lung củanam nhân kia hành lễ.

Đương nhiên, Khúc Đàn Nhi cũng dịu dàng thanh tao lịch sự hướng Mặc Liên Thành hành lễ, ôn nhu nói: "Đàn Nhi thỉnh an Vương Gia."

Cảm giác như vừa rồi lửa giận chỉ là do người khác tưởng tượng ra.

Nàng đứng yên tại chỗ, yên lặng chờ Mặc Liên Thành đang lấy bóng lưng đối với mình kia.

Khuôn mặt cũng bình tĩnh, có vẻ như rất kiên nhẫn chờ hắn xoay người lại.

"Đã tới rồi, vậy ngồi xuống đi." Mặc Liên Thành trả lời bình thản, chỉ là, bóng lưng kiatừ đầu đến cuối đều không quay lại. Có lẽ hắn đang chờ thời cơ.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Bạo Tiếu Sủng Phi: Gia Gia Ta Chờ Ngươi Bỏ Vợ (Song Thế Sủng Phi) Chương 16: Lừa đời lấy tiếng ôn nhu 1

Bạn đang xem Bạo Tiếu Sủng Phi: Gia Gia Ta Chờ Ngươi Bỏ Vợ (Song Thế Sủng Phi). Truyện được dịch bởi nhóm DĐ Lê Qúy Đôn. Tác giả: Phạm Khuyết. Chapter này đã được 23 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.