247Truyen.com

Anh Đến Cùng Rạng Đông Chương 32

Anh Đến Cùng Rạng Đông - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Anh Đến Cùng Rạng Đông Chương 32 online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Lời nói không chút lưu tình.

Cách một người đàn ông từ chối một người phụ nữ nhanh nhất và hiệu quả nhất.

“..........không… “lên” được…..?”

Lộ Toa bị anh kích thích, hít sâu một hơi, biểu tình trên mặt rất không tốt, phát hiện ánh mắt Tưởng Xuyên đang lướt qua mình nhìn về phía trước, côta quay đầu lại nhìn theo bản năng, nhưng lại không thấy gì, nên liền quay đầu lại cười khẽ: “Trước kia anh đâu có thế này? Chẳng lẽ thân thể có vấn đề?”

“không liên quan đến cô.”

Bóng dáng Tần Đường đã hoàn toàn biến mất, sắc mặt Tưởng Xuyên cũng hoàn toàn lạnh lẽo.

“Trong lòng anh có người khác rồi?”

“thì sao chứ.”

Lộ Toa đã sớm thu hồi dáng vẻ thất thố lúc nãy, khôi phục lại như bình thường, nhàn nhạt cười:

“anh Tưởng, em biết anh đang làm gì, em có thể giúp anh.”

Vẻ mặt Tưởng Xuyên vẫn bình tĩnh một cách dị thường: “cô có thể giúp tôi cái gì?”

Đôi môi đỏ chót của Lộ Toa khẽ nhếch, thản nhiên nói: “Em nghĩ là anh hiểu mà.”

Tưởng Xuyên cười: “không cần, tôi không tính ở lại Bắc Kinh. Mà kể có ở lại, cũng không liên quan gì đến cô cả.”

anh chính là cố tình bỏ qua chủ đề kia, Lộ Toa rũ mi xuống, cũng biết tính của anh. Lúc trước khi hai người chia tay đúng là đã nháo đến mức khó coi, mà người làm sai trước cũng là cô ta, chính cô ta là người đã chạm đến điểm mấu chốt của anh, cho nên bây giờ muốn sửa lại lỗi lầm cũng không dễ.

Tưởng Xuyên không nhìn cô ta nữa, xoay người rời đi.

Có một số việc, cần phải suy nghĩ kĩ càng.

…….

Bữa tiệc từ thiện được tổ chức ở tầng 3.

Tần Đường không đứng đợi thang máy mà xách váy leo cầu thang bộ.

Tưởng Xuyên đi đến trước cửa thang máy nhưng không thấy ai, cửa thang máy vẫn đang mở, người ở bên trong hỏi anh: “Vị tiên sinh này, anh có muốn vào không?”

Tưởng Xuyên quay đầu lại nhìn, cuối cùng nhấc chân đi vào.

Người phục vụ bê khay rượu đi qua, Tưởng Xuyên nhấc tay cầm một ly vang đỏ, dựa vào cửa. một lát sau, một bóng dáng màu vàng chậm rãi xuất hiện trong tầm mắt. Tưởng Xuyên quay đầu lại im lặng nhìn cô. Tần Đường nhàn nhạt liếc nhìn anh một cái, rồi đi vào.

Tưởng Xuyên từ phía sau giữ lấy cánh tay đang xách váy của cô: “Từ từ.”

anh không dùng lực, nhìn ngón tay trắng trẻo của cô đang gỡ từng ngón tay của mình ra, sau đó liền buông tay.

cô ngẩng đầu, kiêu ngạo như một con khổng tước bước vào bữa tiệc.

Tưởng Xuyên nhìn cô mỉm cười với đám người đang vây xung quanh cô, ẩn nhẫn mím môi, uống một ngụm rượu trong tay.

Hạ Tòng An nhìn thấy tất cả, từ phía bên cạnh đi tới trước mặt Tưởng Xuyên:

“Tưởng tiên sinh.”

“Tưởng Xuyên.” anh nhàn nhạt nói.

“Tưởng Xuyên.” Hạ Tòng An nhìn anh, chỉ ra bên ngoài: “Chúng ta nói chuyện một chút được không?”

Tưởng Xuyên liếc nhìn người trước mặt, đặt ly rượu xuống, gật đầu.

Hai người đàn ông đứng ở bên ngoài hành lang, dựa lưng vào tường. Tưởng Xuyên châm một điếu thuốc, nhẹ nhàng hút một hơi, vẻ mặt vô cảm hỏi: “anh muốn nói gì với tôi.”

Trong tay Hạ Tòng An vẫn còn cầm ly vang đỏ, nhẹ nhàng lắc, hỏi: “anh thích Đường Đường đúng không?”

Tưởng Xuyên: “Ừ.”

Hạ Tòng An không ngờ anh ta lại thừa nhận một cách sảng khoái như vậy, “Tôi cũng thích, trước kia coi cô ấy như em gái mà yêu quý, bây giờ thì coi cô ấy như một người phụ nữ mà yêu thích.”

Tưởng Xuyên cười: “Từ trước tới giờ tôi vẫn luôn coi cô ấy là phụ nữ.”

“Thế sao?” Hạ Tòng An nhíu mày: “anh hiểu cô ấy lắm sao?”

“không nhiều như anh.” Tưởng Xuyên nhàn nhạt nói: “Nhưng chuyện này thì liên quan gì chứ?”

Hạ Tòng An ngẩn người, cuối cùng cười: “Đúng là không liên quan thật.”

Tưởng Xuyên búng tay gạt tàn thuốc xuống, một điếu thuốc sắp hút xong rồi mới thấy Hạ Tòng An nói vào chuyện chính: “Đường Đường trước kia là một người rất thích cảm giác mạnh. Người kia tên là Trần Kính Sinh, là bạn học cấp 3 của tôi, lớn lên rất đẹp trai, sống rất thoải mái, tùy ý, thích các loại hoạt động phiêu lưu kích thích, đặc biệt là đua xe. Là một tay đua xe máy chuyên nghiệp. Đường Đường đi theo cậu ấy học lái xe máy, nhảy dù, lướt ván…. Lúc ấy cô ấy vẫn còn trẻ, mới mười mấy tuổi, đúng vào độ tuổi rực rỡ nhất của thanh xuân nên rất ham chơi. Phần lớn khoảng thời gian côấy ở bên Trần Kính Sinh đều khá là vui vẻ, cô ấy cùng Trần Kính Sinh tham gia rất nhiều những lần thi đua xe máy khác nhau. Lái xe máy từ trước đến nay vẫn luôn nguy hiểm, mỗi khi cô ấy ở bên cạnh chờ đợi thì luôn cảm thấy vừa sợ hãi vừa khẩn trương, mà nhiều hơn cả là cảm giác kích thích.”

Hạ Tòng An đột nhiên dừng lại.

Tưởng Xuyên từ từ thu các ngón tay lại, chậm rãi mở miệng: “Vậy Trần Kính Sinh đâu?”

“Chết rồi.” Hạ Tòng An nói: “Chết ở trong giải TT ở Bangkok.”

Isle of Man TT là giải đua xe lớn nhất, quy mô to nhất, đồng thời là giải đua xe đường phố nguy hiểm nhất trên thế giới. Tốc độ trung bình là trên200km/h, tốc độ tối đa ghi được lên đến 330km/h, chính là dường như mang cả sinh mạng ra để đánh cược.

Mà Trần Kính Sinh đã thua trong trận cá cược này.

Tưởng Xuyên đã hoàn toàn nắm chặt tay lại, tàn thuốc chưa dập bị nắm chặt trong lòng bàn tay, giọng nói lạnh lẽo:

“anh điều tra tôi?”

Hạ Tòng An thẳng thắn đáp: “Đúng.”

Nhưng không điều tra ra được điều gì cụ thể cả, chỉ biết anh ta trước kia ở cùng một chỗ với bọn Triệu Kiến Hòa, đấu giá viên Lộ Toa hôm nay là bạn gái cũ của anh ta. Sau đó, việc Triệu Kiến Hòa bị đi tù, nghe nói là do anh ta báo án.

Hạ Tòng An cảm thấy mọi chuyện nhất định không hề đơn giản như vậy. Tưởng Xuyên là người tốt hay xấu?

Bằng trực giác, Hạ Tòng An cảm thấy anh ta không phải là người xấu.

Nhưng điều này cũng không phải là một chuyện tốt.

“Tôi không biết bây giờ anh đang làm gì, tôi chỉ hy vọng anh cách xa cô ấy một chút. một tình yêu kích thích như vậy, cả đời này có một lần là đủ rồi.”

Vẻ mặt Tưởng Xuyên vô cảm, không nói gì.

“yêu cầu của cô ấy bây giờ, chính là một sự ổn định.”

Rất lâu sau, giọng nói nặng nề của Tưởng Xuyên mới vang lên:”Thế sao?”

Hạ Tòng An sửng sốt, đúng vậy, thế sao? Tất cả mọi người đều nghĩ như vậy, có lẽ cô ấy cũng tưởng là như vậy, nhưng loại chuyện tình cảm này, không phải cứ nói nghĩ thế nào là có thể làm như thế.

Hạ Tòng An biết Tần Đường không có cảm giác gì với anh, ít nhất trước mắt là như vậy, tuy rất không muốn thừa nhận, nhưng anh có thể nhìn ra, côđối với Tưởng Xuyên có vài phần để ý, trong suốt mấy năm gần đây, đây là lần đầu tiên cô ấy để ý tới một người khác.

Tưởng Xuyên không chờ anh ta trả lời, thần sắc lập tức khôi phục lại vẻ bình tĩnh, nói: “Vấn đề này không cần anh tới truyền đạt, tôi sẽ tự hỏi cô ấy.”

Sau đó thân hình cao lớn liền lưu loát xoay người, không bước vào yến hội, mà trực tiếp đi thẳng xuống cầu thang bộ.

……

Tần Đường đã uống không ít rượu, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ, bước xuống xe, nói với người tài xế: “Chú về đi ạ.”

cô đứng ở dưới nhà hóng gió một lát, muốn thổi tan đi một hơi men say.

đi vào trong chung cư, ấn thang máy tầng 12.

Tay sờ vào tai bên phải, không biết hoa tai đã bị rơi từ bao giờ.

Cửa thang máy mở ra, vừa muốn đi vào, cánh tay liền bị một lực kéo từ phía sau kéo lại, cả người đập vào một lồng ngực nóng bỏng, cường tráng.

Tần Đường hoảng sợ, vừa muốn kêu lên thì liền ngửi được mùi hương thuốc lá quen thuộc trên người anh, lập tức ngẩng đầu lên, thấy quả thực là Tưởng Xuyên, cả người liền bình tĩnh lại, ngơ ngác nhìn, đôi mắt chậm rãi đỏ.

Tần Đường thấy cô như vậy liền cứng họng, giọng nói bị đè nén trong lồng ngực, không thốt được câu nào.

Tần Đường nhanh chóng muốn tránh thoát ra, thừa dịp cửa thang máy còn chưa đóng liền nhanh chân bước vào.

Sau đó liền tức tốc đóng cửa thang máy lại.

Tưởng Xuyên duỗi tay ra, cánh cửa đang đóng lại lại chậm rãi mở ra.

anh bước vào.

Tần Đường trừng anh: “anh đi vào làm gì?!”

Tưởng Xuyên đứng cạnh cô, cúi đầu nhìn, bỗng nhiên giơ tay lên sờ nắn tai của cô.

Lỗ tai cô nhanh chóng đỏ lên.

Tần Đường hất tay anh ra, tức giận lui lại đằng sau, trốn vào một góc thang máy, chỉ tay vào mặt anh: “anh đứng cách xa tôi một chút đi! Đúng thế, đứng tít góc đằng kia kìa, không cho phép lại gần tôi.”

Tưởng Xuyên mím môi nhìn cô.

Nhưng vẫn đứng bất động.

Thân hình cao lớn đứng ngay trước cửa thang máy, để lại một cái bóng to lớn.

Tần Đường buồn bực sờ lỗ tai, hoa tai đâu rồi?

“Ting…..”

cô lại chỉ vào anh: “anh đứng yên ở trong đừng có nhúc nhích, không cho phép đi theo tôi.”

Sau đó thân hình mảnh khảnh liền đi lướt qua anh ra bên ngoài.

Tưởng Xuyên bước ra, giữ chặt lấy tay cô, kéo đến trước mặt anh, cúi đầu, không tiếng động nhìn cô, nửa giây sau mới nói: “Em ghen à?”

Tần Đường: “........”

Căn môi, cúi đầu suy nghĩ một lát, mới nhận ra phản ứng của mình hơi thái quá.

Đêm nay cô vốn dĩ có thể uống ít rượu hơn.

Nhưng cô lại không khống chế bản thân.

một loạt hành động này đều chứng minh một điều, cô đang rất không bình thường.

Mà cô đương nhiên hiểu rõ điều này.

Ngay từ giây đầu tiên thấy Tưởng Xuyên và Lộ Toa đứng dính lấy nhau cô liền cảm thấy khó chịu.

cô ngửa đầu nhìn anh: “Vậy còn anh thì sao? đang trêu chọc tôi ư?”

Lời này vừa thốt ra, vừa giận lại vừa ủy khuất.

Vừa mới lúc trước còn trêu chọc cô, buộc cô phải đưa ra đáp án.

Vậy mà chỉ mấy ngày sau liền dính lấy người phụ nữ khác rồi.

“anh không có.” Tưởng Xuyên nhấn mạnh, đôi mắt đen láy nặng nề nhìn cô, “anh rất nghiêm túc, từ trước đến nay chưa bao giờ nghiêm túc như vậy cả.”

Tần Đường cắn môi, nghiêm túc nhìn đôi mắt anh một cách chuyên chú.

“không tin anh sao?” Tưởng Xuyên hỏi.

Tần Đường cúi đầu, đi vòng qua bên cạnh anh, khi đi đến bên cạnh giá giày thì đá giày cao gót trên chân xuống, đi chân trần trên sàn nhà, lấy chìa khóa ra.

Tưởng Xuyên bị cô bơ, xoay người túm lấy tay cô, dùng sức ép cô vào tường, giam cô trong lồng ngực: “Sao? Trả lời anh đi!”

Tần Đường thở hổn hển vì giận, ngửa đầu nhìn anh: “Tin hay không cũng vậy mà thôi, đáp án của tôi vẫn không đổi.”

“Vì sao?” Thân thể cao lớn nhích lại gần hơn một bước, hai người dính sát vào nhau không chút khoảng cách, trực tiếp áp bức: “Vì em không thích anh?”

Khí thế của anh quá lớn, từng bước áp sát.

Phòng tuyến tâm lý của Tần Đường dần dần sụp đổ, nhẹ nhàng thở gấp, sắc mặt càng ngày càng đỏ.

“không trả lời chính là cam chịu.”

cô ngửa đầu: “Tôi thừa nhận là tôi có điểm động tâm với anh. Nhưng thế thì sao? Như thế thì bắt buộc phải ở bên nhau sao?”

một tay Tưởng Xuyên chống bên cạnh cô, đôi mắt đen láy nhìn cô chăm chú, nghiêng đầu lại gần: “Uống nhiều rượu lắm rồi đúng không?”

cô nín thở, quay đầu tránh đôi môi đang tới gần của anh: “không liên quan đến anh.”

Tưởng Xuyên cúi đầu càng thấp, hơi thở đàn ông phả vào mặt, cả người Tần Đường cứng đờ, lùi không được mà tiến cũng không xong, thân thể cứng ngắc dính chặt vào tường, đôi tay nắm chặt lấy áo sơ mi của anh muốn đẩy anh ra.

Giây tiếp theo…..

Cằm lại bị nắm lấy, Tưởng Xuyên nghiêng đầu sang một bên, cúi người hôn xuống. Lúc đầu chỉ là ôn nhu nhẹ nhàng mút, sau đó liền dần dần dùng sức, gặm cắn bờ môi mềm mại của cô, trêu trọc đầu lưỡi mềm mại của cô, hôn đến mức khiến đầu lưỡi cô tê dại.

Tần Đường càng giãy giũa càng khiến anh xâm chiếm mãnh liệt hơn, tay anh nắm chặt eo cô, nhẹ nhàng trêu chọc khiến thân thể cô không kiềm chế được mà rung động, dần dần từ bỏ phản kháng, vô ý thức mà đáp trả.

Đầu lưỡi vừa khẽ động một chút, người đàn ông lập tức dừng lại, sau đó liền nhanh chóng tấn công, mút đến da đầu tê dại, trái tim cũng run rẩy.

Loại cảm giác này khiến cô bị cuốn vào, không muốn tỉnh lại.

Gặp được người khiến mình rung động thực sự không dễ dàng.

Môi anh chậm rãi rời khỏi, dịch đến bên tai phải của cô, nhẹ nhàng hôn lên lỗ tai cô.

cô lập tức run rẩy mãnh liệt.

Tưởng Xuyên cười nhẹ ra tiếng, từ túi áo sơ mi lấy ra một món đồ, ngón tay thô ráp không ngừng trêu đùa lỗ tai cô, hơi thở nóng hổi không ngừng phả vào.

Tần Đường thở dốc hỏi: “.........anh đang làm gì?”

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Anh Đến Cùng Rạng Đông Chương 32

Bạn đang xem Anh Đến Cùng Rạng Đông. Truyện được dịch bởi nhóm Cung Quảng Hằng. Tác giả: Mạch Ngôn Xuyên. Chapter này đã được 91 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.