247Truyen.com

Vạn Cổ Ma Thần Chương 102: Vả miệng

Vạn Cổ Ma Thần - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Vạn Cổ Ma Thần Chương 102: Vả miệng online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Ngay cả Mạc Huyền Nhi cũng cảm thấy vui mừng thay cho nàng ta, nàng dù không biết Băng Thiên Thần Quyết này là gì, nhưng nàng từ Dạ Ảnh biết được khi muốn đột phá nó lại khó khăn thế nào, nên khí biết được Băng Lãnh Sương đã đột phá cánh cửa thứ hai của Thần Quyết, nàng liền vô cùng vui mừng, giống như đó không phải là Băng Lãnh Sương mà là nàng đột phá vậy.

- Thật tốt quá rồi, không ngờ tỷ tỷ lại chỉ mới có một tháng ngắn ngủi đã đột phá tới cánh cửa thứ hai của Thần Quyết rồi, thật lợi hại.

Mạc Huyền Nhi cười típ mắt, nói.

- May mắn.

Băng Lãnh Sương nói.

Dạ Ảnh nghiêm túc nói:

- May mắn cũng là thực lực, ngươi có thể trong bốn ngày luyện hóa được thủy tính trong mảnh vỡ, nói rõ ngươi nghị lực kiên định, thiên tư hơn người, nếu đổi lại kẻ khác, cho dù là vận khí tốt hơn, cũng không thể đột phá trong thời gian ngắn như vậy.

Được nghe Dạ Ảnh nói như vậy, nàng bỗng cảm thấy có chút thành tựu lạ thường, thường ngày Dạ Ảnh đều luôn nở nụ cười, rất dễ gần, tùy ý, nhưng ở cạnh hắn cũng hơn một tháng, nàng biết hắn tuy là dễ gần, tùy ý như vậy, nhưng thật tế lại vô cùng nghiêm túc, nghiêm khắc trong tất cả mọi việc.

Dạ Ảnh mặc dù bề ngoài chỉ là một thiếu niên mười sáu mười bảy, nhưng khí tức hắn trầm ổn, lão luyện, đôi mắt thâm uyên đủ chứa đựng vạn vật, khiến cho người khác không thể nào coi đây là một thiếu niên được. Nên nàng cũng không thấy có gì là không thích hợp.

Cũng vì nguyên nhân này mà Mạc Huyền Nhi đem Dạ Ảnh gọi thành đại ca, dù rằng nàng nhìn thế nào cũng lớn hơn Dạ Ảnh.

Vừa lúc này bên ngoài bỗng truyền đến hai luồng khí tức yếu ớt, khi Mạc Huyền Nhi cảm nhận được hai luồng khí tức này có chút quen thuộc liền đi ra ngoài.

Mới ra ngoài thì đã thấy được ở đó có hai đạo thân ảnh, một nam một nữ, nhìn thấy hai người này, Mạc Huyền Nhi liền đi tới gần, cười nói:

- Từ sư tỷ, Lục sư huynh, tại sao hai người ở đây?

Hai người này, người được gọi là Từ sư tỷ chính là Từ Lan Hoa, còn kẻ kia, liền là Lục Mặc Tâm.

- Sao, muội không chào đón chúng ta?

Không đợi Từ Lan Hoa nói, Lục Mặc Tâm đã cười cười nói ra.

Từ Lan Hoa thấy vậy cũng không nói gì, chỉ cười cười nhìn nàng.

- Sao vậy được, mọi người có thể tới đây đương nhiên là vinh hạnh cho muội rồi.

Mạc Huyền Nhi vội nói.

Nàng đương nhiên là chào đón bọn hắn rồi, dù sao ở trong tông nàng ít bằng hữu, chỉ có vài người mà thôi. Nàng chỉ là nghi hoặc, không phải Thanh Vân Tông phong bế lại không gian sao, tại sao bọn họ còn ra đây được? Hay cũng là giống như nàng ở ngoài sẵn?

- Mọi người vào nhà đi.

Mời bọn hắn vào trong, nàng lại nói ra nghi hoặc của mình, đợi khi nghe Từ Lan Hoa nói rằng Thanh Vân Tông không gian đã mở ra, mọi người có thể tự do ra vào, liền minh bạch tất cả. Nàng cũng vui mừng khi có thể vào tông tu luyện, dù sao ở đó thiên địa linh khí dày đặc hơn bên ngoài này nhiều.

Đúng lúc Mạc Huyền Nhi đang suy nghĩ, thì thấy Lục Mặc Tâm dừng người lại, nhíu mày nhìn về phía trước, nàng liền hỏi:

- Có chuyện gì vậy?

Bởi vì phía trước là Dạ Ảnh đang tựa lưng trên ghế ngồi dưỡng thần, Mạc Huyền Nhi cũng không thấy có gì là khó hiểu, thế nhưng người này lại làm sao vậy.

- Hắn là ai, tại sao lại ở đây?

Lục Mặc Tâm khó chịu nói ra.

- Ai?

Mạc Huyền Nhi chưa kịp hiểu ra điều gì, nói.

Mạc Huyền Nhi lúc này mới phản ứng lại, lại thấy ánh mắt đầy khó chịu của Lục Mặc Tâm khi nhìn Dạ Ảnh, nàng mới hiểu ra, không khỏi bực mình nói:

- Dạ đại ca đương nhiên là ở đây rồi, Lục sư huynh quen biết Dạ đại ca sao?

Từ Lan Hoa cũng thấy Lục Mặc Tâm hơi kỳ lạ, nhưng khi nghe thấy Mạc Huyền Nhi nói đến Dạ đại ca, nàng trong nháy mắt liền hiểu ra cái gì, cũng hiểu ra tại sao Lục Mặc Tâm khó chịu như vậy.

- Đây không phải là... Dạ công tử sao?

Nàng nhìn tới phía trước, đúng là người kia, rõ là cái tên vỗ sĩ đó. Lại nhớ tới mấy lời vô sĩ kia, bỗng đỏ mặt.

Lục Mặc Tâm vốn thấy mình hơi quá mức, ở trong nhà sư muội với trước mặt Từ Lan Hoa làm vậy thì đúng là không nên, nhưng khi nghe Từ Lan Hoa gọi Dạ công tử lại thêm mặt đỏ bừng bừng, hắn liền cảm thấy vô cừng tức tối.

Nhưng được Mạc Huyền Nhi gọi là đại ca, có lẽ chính là người thân của nàng ta, hắn trước liền nén giận, nói:

- Hắn chính là đại ca muội? Không phải trước đó muội nói là không có người thân sao, làm sao lại có đại ca rồi.

- À, Dạ đại ca chính là người khi đó bọn muội cứu từ trong rừng.

Mạc Huyền Nhi cũng không giấu cái gì nói ra, không phải nàng không muốn che giấu chuyện không tốt đẹp này cho Dạ Ảnh, nhưng nàng biết có nói ra hay không thì Dạ Ảnh cũng chẳng quan tâm, mà nàng cũng sẽ không bị xem là kẻ lừa đảo.

Chuyện nàng cứu một thiếu niên phàm nhân tàn phế từ trong rừng ra thì toàn bộn Thanh Vân tông đều biết.

Quả nhiên, khi Mạc Huyền Nhi nói xong, Từ Lan Hoa bỗng kinh ngạc nói:

- Thì ra là thiếu niên kia, bảo sao ta lại cảm thấy quen thuộc như vậy, không ngờ đó thật sự là hắn.

Nàng kinh ngạc cũng đúng, ai mà tin được một thiếu niên giống như tàn phế lúc trước được cứu kia lại là người cứu nàng, dù chỉ là gián tiếp, cũng đủ làm nàng ngạc nhiên rồi. Hơn nữa, nàng cũng là một người trong lần đó.

Cũng chính nhờ hắn mà nàng có thể báo thù có những người sư huynh đệ, tỷ muội chết trong Vạn Ma Động kia. Liệu đây có phải là thiện giả gặp thiện báo không?

Thế nhưng, Lục Mặc Tâm nghe vậy lại cười nói:

- Thì ra là thiếu niên được cứu trong rừng ra kia, thật sự là kỳ nhân dị sĩ, ẩn cư chốn sơn lâm. Đúng là khiến người ta ngạc nhiên, không ngờ một kỳ nhân dị sĩ như vậy lại ở nơi này.

Hắn tuy cười, nhưng nụ cười đầy khinh miệt, cứ như Dạ Ảnh không phải là người, mà là một con chó sắp chết, con mèo bệnh, nhận lấy mọi sự ghẻ lạnh vậy.

Giọng điệu này làm mọi người chán ghét.

Đến cả Mạc Huyền Nhi thiện lương cũng không chịu nổi, ngay lúc nàng lên tiếng, thì lại nghe thấy một âm thanh bình tĩnh vang lên:

- Miệng tiện, vã miệng!

Âm thanh bình tĩnh nhưng lại khiến Lục Mặc Tâm cười lên rất lớn:

- Haha, chết cười ta mất, ngươi nghĩ ngươi là ai, ngươi xem ngươi là thánh nhân, tùy tiện là có thể vã mặt người khác? Hừ, ngươi phế vật này cũng muốn vã mặt ta...

“Banh —” Một tiếng vang lên thật lớn, một tiếng này như khiến mọi thứ ngừng lại, lập tức một cỗ lạnh lẽo cùng đau đớn xuất hiện trên mặt, khiến Lục Mặc Tâm chết lặng không thể nói ra những lời còn lại.

Ngay cả Từ Lan Hoa cũng phải bịch miệng lại, kinh sợ không thốt ra một lời.

Tại khóe miệng hắn chảy ra một đạo máu tươi, nhưng lúc này hắn không quan tâm đến nó, mà là run rẩy, cả người hắn run mạnh đến đáng sợ, hai mắt phun ra lửa như có thể đốt cháy mọi thứ nhìn đến phía trước.

Trước mặt hắn là một gương mặt lạnh lùng đến cực hạn của một nữ tử, khí tức âm lãnh khiến hắn cảm thấy lạnh lẽo, thế nhưng khi cảm nhận sự đau nhức ở trên mặt, hắn liền giận dữ quát lớn:

- Ngươi, đồ tiện nhân, ngươi dám đánh ta.

Dạ Ảnh lạnh lùng nói:

- Ta chưa nói ngừng.

“Banh, banh, banh...” lại vang lên từng tiếng rõ to, mỗi một tiếng vang lên, lại thấy được trên mặt Lục Mặc Tâm hiện lên từng đạo vết máu, lúc này cho dù là Lục Mặc Tâm muốn ngăn cũng không được.

Băng Lãnh Sương ra tay chính là không để cho Lục Mặc Tâm phản kháng, nàng không dùng toàn lực, không dùng quá sức, nhưng nàng khống chế lực lượng cực kỳ chuẩn, khiến cho Lục Mặc Tâm đau đến chết đi sống lại, nhưng lại không thể chết.

Không biết đã đánh bao nhiêu cái, Lục Mặc Tâm vốn dĩ khá tuấn tú thì lúc này đã trở thành đầu heo, hai bên mặt sưng lên chứa đầy dấu tay đỏ và vết máu, thế nhưng lại không có dấu hiệu dừng lại nào cả.

- Aa!

Cuối cùng Lục Mặc Tâm cũng hét lên đau đớn, lực lượng bạo phát ra, muốn ngăn cản lại không để Băng Lãnh Sương tiếp tục vã nữa.

Thế nhưng, lực lượng hắn thì được bao nhiêu, so với Băng Lãnh Sương, thật sự không phải cùng đẳng cấp.

“Banh —” Một tiếng vang cực rõ, giống như là lôi đình đánh xuống, bàn tay trắng trẻo của Băng Lãnh Sương tại trên mặt Lục Mặc Tâm mà đánh lên, tựa như có thể đem cả răng đều đánh rụn.

Cuối cùng, tại một tiếng này vang lên, Lục Mặc Tâm cũng không chịu nổi nữa, bị đánh đến ngất đi. Băng Lãnh Sương liền đem hắn ném xuống một góc.

- Tại sao lại như vậy?

Từ Lan Hoa ngơ ngác nhìn cảnh này, miệng không ngừng lẩm bẩm.

Mạc Huyền Nhi lúc này chợt đi tới gần Băng Lãnh Sương, cũng không để ý tới Lục Mặc Tâm đang bị ném ở một góc kia, chỉ lo lắng nói:

- Tỷ tỷ có sao không?

Băng Lãnh Sương lắc đầu.

Dạ Ảnh lúc này đi tới, ánh mắt liếc Từ Lan Hoa nói:

- Đem hắn về đi, nói với hắn, nếu còn có lần sau, sẽ không còn đơn giản là như vậy.

Đây là hắn không muốn để máu làm bẩn căn nhà duy nhất của hắn lúc này, nếu không thì hắn có thể giết chết kẻ này bất cứ lúc nào.

Từ Lan Hoa cũng bừng tĩnh, vội bế lên Lục Mặc Tâm đang ngất ở đó, rồi xoay người rời đi.

Mạc Huyền Nhi nhìn Từ Lan Hoa bế Lục Mặc Tâm rời đi, nhẹ thở dài lo lắng, nàng lương thiện nhưng không ngu ngốc, nếu như Lục Mặc Tâm mà tỉnh lại, đem chuyện này nói với người trong môn, chắc chắn sẽ có phiền toái cho Dạ Ảnh, cùng Băng Lãnh Sương.

Thanh Vân Tông sẽ không để đệ tử của mình bị ức hiếp, huống chi Lục Mặc Tâm trong Thanh Vân Tông cũng được xem là tiểu thiên tài, chỉ hơn nàng vài tuổi nhưng đã là thực lực Nhân Hoàng đỉnh, bất cứ lúc nào cũng có thể đột phá Địa Hoàng, được tông môn coi trọng.

Dạ Ảnh nhìn qua Mạc Huyền Nhi, thấy nàng có vẻ đang lo lắng, hắn biết nàng đang nghĩ cái gì, nhưng hắn không giải thích, chỉ cười lạnh lùng, nếu như Thanh Vân Tông không biết điều, hắn sẽ đem Thanh Vân Tông trên dưới thanh tẩy một lượt, cũng không nên để cho lão đầu thất vọng a.

...

Ps: Mọi ngươi soi xem truyện của ta có lỗi chỗ nào hay không, cứ vào ném đá, ta đây nhận hết, ta sẽ từ đó mà rút kinh nghiệm:)) đừng im lặng, bởi như thế chỉ khiến ta càng lún càng sâu mà thôi!! mong mọi người cứ vào góp ý!! Thanks Mọi Người!!!

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Vạn Cổ Ma Thần Chương 102: Vả miệng

Bạn đang xem Vạn Cổ Ma Thần. Truyện được dịch bởi nhóm Truyện CV. Tác giả: ๖ۣۜVũ ๖ۣۜLonely ๖ۣۜStar. Chapter này đã được 29 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.