247Truyen.com

Vạn Cổ Chí Tôn Chương 3689: Thoát Thân. (Thượng)

Vạn Cổ Chí Tôn - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Vạn Cổ Chí Tôn Chương 3689: Thoát Thân. (Thượng) online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Lạc trong lòng đem thân thích cùng tổ tiên của Lý Vân Tiêu đều thăm hỏi một lần, nhưng bên ngoài vẫn lấy lòng cười làm lành nói:

- Kỳ thực lấy thực lực của đại ca, hoàn toàn có thể không cần xem những người Phi bộ kia, mặc dù là Phi Bộ đích thân đến, cũng chưa chắc là địch thủ của đại ca, sao cần phải tránh né? Trực tiếp ở đây giết bọn họ không còn manh giáp là được, để cho bọn họ biết điều không dám lại tìm đại ca phiền phức.

Lý Vân Tiêu mang theo thâm ý nhìn hắn, cười lạnh nói:

- Ý đồ của ngươi đừng cho là ta không biết, ngươi nghĩ để ta cùng người của Phi bộ đánh nhau chết sống, hai bên tổn hại, sau đó ngươi làm ngư ông đắc lợi đúng không?

- Không dám không dám!

Lạc sắc mặt trắng bệch, trong lòng hắn nghĩ đúng là như vậy, nhưng lại lắc đầu lia lịa ra vẻ vô tội nói:

- Tiểu đệ sao dám có ý nghĩ đại nghịch như vậy, đại ca đúng là hiểu lầm tiểu đệ.

Lý Vân Tiêu gật gật đầu, nói:

- Ta cũng tin tưởng ngươi sẽ không như vậy, xem ra ta đúng là hiểu lầm ngươi.

Lạc vội vàng cười làm lành nói:

- Dĩ nhiên, mặc dù tiểu đệ cùng đại ca vừa có chút xung đột, nhưng chính là không đánh nhau thì không quen biết, tiểu đệ đối với đại ca kính ngưỡng giống như nước sông kia cuồn cuộn, liên miên không dứt không gì có thể ngăn cản.

Lý Vân Tiêu lại cười nói:

- Tâm ý của ngươi ta đã biết. Vừa nãy ngươi nói cũng phi thường có đạo lý, lấy lực lượng hai người chúng ta , căn bản không sợ người Phi bộ mà.

- Đúng vậy, dĩ nhiên. . . . . .

Lạc cười vỗ bộ ngực, đột nhiên nụ cười cứng lại, ngón tay cứng ngắc, ngơ ngác nói:

- Cái gì? Hai người chúng ta?

Lý Vân Tiêu nghiêm mặt nói:

- Đương nhiên, ngươi và ta huynh đệ đồng lòng thì mới có thể giết bọn họ cái không còn manh giáp a. Huynh đệ ngươi nhanh nghỉ ngơi một lúc đi, đợi khi bọn hắn đến ngươi liền đánh trận đầu, đại ca phía sau lược trận cho ngươi.

- Cái, cái gì?

Lạc ngây dại, tay phải chỉ mình, ngơ ngác nói:

- Ta, ta trước? ?

Lý Vân Tiêu gật gật đầu, ánh mắt mỉm cười nhưng đầy sắc lạnh nói:

- Làm sao, huynh đệ ngươi không muốn?

- Ta, ta…

Lạc cà lăm mấy lần, cảm nhận được trên người Lý Vân Tiêu tản mát ra sát khí, không khỏi cam chịu thấp giọng nói:

- Không phải không đồng ý, chỉ là tiểu đệ thực lực thấp kém, sợ khó có thể giết địch, trái lại liên lụy đại ca.

Lý Vân Tiêu cười lạnh nói:

- Có đại ca ở phía sau lược trận rồi ngươi sợ cái gì? Ngươi là không tin tưởng đại ca sao?

- Ta, ta, không, không phải nha.

Lần thứ hai cảm giác lạnh thấu xương tràn tới, Lạc hút một hơi lạnh. Hắn dám tin tưởng rằng nếu như mình nói ra từ "Không", sợ là trong nháy mắt phải chết rồi.

Trong đầu hắn ảo não vạn phần, hối hận vì ý định lúc trước của mình, muốn ngư ông đắc lợi kết quả lại hại đến chính mình. Đây chính là điển hình vác đá tự đập chân, tự làm tự chịu.

Lạc khóc không ra nước mắt, chỉ cảm thấy toàn bộ thế giới đều trở nên tối tăm.

Nhưng cũng may chẳng có bao nhiêu thời gian cho hắn ảo não, bởi vì truy binh sau lưng rất nhanh sẽ đến.

Một đạo hắc mang phá không mà đến, trực tiếp ở cách đó không xa hiển hóa ra bóng người, cũng không phải là người Phi bộ, mà là người cùng nhóm trước kia - Mặc.

- Hai vị đại ca chạy thật nhanh a, để tiểu đệ một hồi lâu truy đuổi mới kịp đấy.

Anh mắt của Mặc ở trên người hai người không ngừng đánh giá, hắn có thể cảm nhận được ma lực gợn sóng ở khu vực này , chứng minh hai người đã động thủ một hồi, nhưng không biết là kết quả ra sao.

- Hóa ra là Mặc huynh đệ.

Lạc ôm quyền cười nói:

- Mặc huynh đệ biết chúng ta đối mặt đại địch nên mới đặc biệt chạy tới giúp một tay đi.

Mặc sắc mặt lạnh lẽo, lạnh giọng nói:

- Nực cười thật. Hai vị đại ca một người cầm 70 ngàn cực phẩm ma nguyên thạch, một người cầm tử sắc thiên tinh Hóa Lân Ma Cốt, ta còn tưởng rằng hai vị đại ca là ở đây đợi tiểu đệ để ba người phân phối.

- Ha ha.

Lạc cười khan một tiếng, hữu ý vô ý liếc Lý Vân Tiêu một chút, nói:

- Hiện tại đồ vật đều ở trong tay đại ca, tiểu đệ đối với những vật ngoài thân này cũng không quan tâm lắm.

Mặc hoàn toàn biến sắc, lời của Lạc tựa hồ không phải giả, hắn nhất thời tràn đầy cảnh giác nhìn chằm chằm Lý Vân Tiêu.

Lý Vân Tiêu căn bản không để ý đến hắn, tiếp tục ngồi xếp bằng trên hư không, nhắm mắt dưỡng thần.

Lạc âm thầm đánh mắt Mặc , Mặc nhất thời đoán được bảy, tám phân, thêm vào ma lực gợn sóng mãnh liệt nơi đây, liền để hắn minh bạch chuyện gì đã xảy ra.

Hắn ra hiệu, đồng thời hai tay nắm lại, ra hiệu hắn và Lạc liên thủ đối phó Lý Vân Tiêu.

Lạc trầm ngâm một lát, tràn đầy khổ não lắc lắc đầu, ý hắn nói mặc dù hai người liên thủ, cũng không có phần thắng.

Mặc lấy làm kinh hãi, có chút không dám tin tưởng. Hắn không khỏi đánh giá Lý Vân Tiêu nhiều thêm vài lần. Tuy rằng Lý Vân Tiêu cho hắn một loại cảm giác sâu không lường được, nhưng cũng không quá tin tưởng hắn có thể thắng được mình và Mặc hai người liên thủ.

Nhưng thái độ Lạc lại để cho hắn do dự không quyết định được, không biết phải làm như thế nào cho phải.

Lạc làm cái thủ thế bình tĩnh đừng nóng, sau đó nháy con mắt, ra hiệu Mặc cứ ở một bên chờ đợi, chỉ cần người Phi bộ tới, người đông thế mạnh liền có cơ hội trở mình.

Lý Vân Tiêu vẫn nhắm hai mắt đột nhiên mở miệng nói:

- Lạc lão đệ, ta cảm ứng được không ít cao thủ đều đã tới, vị này Mặc lão đệ tựa hồ cùng chúng ta không đồng lòng, ngươi mau mau ra tay giết hắn đi. Bằng không sau đó lượng lớn người Phi bộ tới đây, ngươi và ta liên thủ sợ cũng không địch lại đâu.

Lạc cùng Mặc đều là sắc mặt chợt biến, Lạc ngượng ngùng nói rằng:

- Đại ca, ta xem thấy Mặc huynh cùng chúng ta rất đồng tâm a.

Lý Vân Tiêu sầm mặt lại, hai con mắt chậm rãi mở, một đạo hàn quang lóe lên nói:

- Ngươi là đại ca hay ta là đại ca? Ngươi vẫn nghe lời ta chứ?

Lạc không còn gì để nói, nói quanh co mấy lần, cũng nói không rõ nguyên cớ.

Lý Vân Tiêu lạnh lùng nói:

- Nếu trước lúc Phi bộ cường giả tới ngươi không thể đem vị Mặc lão đệ này giải quyết, vậy thì chứng minh lão đệ ngươi thực lực có hạn, đại ca thực sự không lọt mắt. Đại ca cũng chỉ có thể đem ngươi giải quyết trước.

Lạc chỉ cảm thấy cả người phát lạnh, lập tức cảm nhận được sát khí của Lý Vân Tiêu, sắc mặt hắn không khỏi trắng bệch, trở nên vạn phần khó coi.

Mặc cũng là thoáng chốc cảnh giác lên, mặt âm trầm nhìn chằm chằm Lý Vân Tiêu, đồng thời lại nhìn vào Lạc với vẻ lạnh lùng.

Lạc cay đắng lắc lắc đầu, nói:

- Mặc lão đệ, hoặc là chính ngươi thành thật một chút cút đi, hoặc là vi huynh sẽ không khách khí.

Mặc hừ một tiếng, nói:

- Lạc huynh, ta xem ngươi là hoàn toàn bị hắn dọa sợ rồi? Bằng vào hai người chúng ta liên thủ, trừ phi đối phương là Ma Tôn, bằng không Ma Tôn bên dưới căn bản không cần sợ gì. Không bằng cùng ta liên thủ, phần thắng vẫn là rất lớn . ---------------

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 4/ 5 - 5 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Vạn Cổ Chí Tôn Chương 3689: Thoát Thân. (Thượng)

Bạn đang xem Vạn Cổ Chí Tôn. Truyện được dịch bởi nhóm Vip Văn Đàn. Tác giả: Thái Nhất Sinh Thủy. Chapter này đã được 59 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.