247Truyen.com

Toàn Gia Hắc Đạo: Cha Hồ Ly, Mẹ Phúc Hắc, Song Sinh Bảo Bảo Chương 49: Chương 44.3

Toàn Gia Hắc Đạo: Cha Hồ Ly, Mẹ Phúc Hắc, Song Sinh Bảo Bảo - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Toàn Gia Hắc Đạo: Cha Hồ Ly, Mẹ Phúc Hắc, Song Sinh Bảo Bảo Chương 49: Chương 44.3 online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Trong nhà vệ sinh nữ, Vân Nhàn vừa mới rửa tay xong, sau đó lắc lắc hai bàn tay, từng giọt nước trong suốt theo động tác của cô được dịp bay tứ phương. Ai ngờ ngay lúc này cửa phòng vệ sinh bỗng mở ra, và chuyện tất nhiên chuyện gì nên xảy ra sẽ xảy ra.

Vân Nhàn có một thói quen, sau khi rửa tay cô thường để tay khô tự nhiên chứ không dùng máy làm khô. Da Vân Nhàn hơi khô nên cô thích để nước làm ẩm tay mình. Vừa rồi vì trong phòng không có ai nên cô lắc tay hơi mạnh, vì thế mà một lượng nước kha khá đã "đáp" lên người vị khách bất ngờ trước. Dù không cố ý nhưng Vân Nhàn vẫn lịch sự nói: "Xin lỗi cô, tôi không ngờ cô sẽ vào đúng lúc này." Vừa nói cô vừa mở túi lấy khăn giấy ra đưa cho cô gái kia.

Dương Tĩnh Lan đang buồn bực vì hôm nay Cung Cảnh Hàn không đến công ty, lại thêm tin đồn anh yêu thích nam giới khiến cô rất khó chịu. Nghe các nhân viên bàn tán, cô tỏ ra khinh thường: " Cảnh Hàn sao có thể thuộc loại người đó được?", nhưng thực ra trong lòng cô lại lo lắng vạn phần. Lý do rất đơn giản – người trong lời đồn kia đẹp hơn cô.

Dương Tĩnh Lan sinh ra trong gia đình quyền thế, là con gái rượu của chủ tịch thành phố , được cưng chiều từ nhỏ nên dưỡng ra bản tính kiêu ngạo khó gần. Với bối cảnh như vậy, trước khi cô gặp Cung Cảnh Hàn, có rất nhiều người muốn cầu hôn cô. Sau này vì có tình cảm với Cung Cảnh Hàn nên cô mới chấp nhận làm một nhân viên trong N.W.

Nếu hỏi Dương Tĩnh Lan tự hào nhất điều gì ở bản thân, cô chắc chắn sẽ trả lời: dung mạo. Từ lúc còn đi học, lúc nào cô cũng đạt danh hiệu Hoa khôi số một. Vậy mà hôm qua cô đã gặp đả kích. Nếu người nọ là nữ, cô cũng không thấy thất bại như vậy. Tại sao trên đời lại có người đàn ông có khuôn mặt đẹp như thế? Người kia là ai? Có quan hệ gì với Cung Cảnh Hàn? Vì sao được anh đặc cách cho vào phòng của riêng mình? Dương Tĩnh Lan bị những suy nghĩ này làm rối loạn đầu óc, vốn định đi rửa mặt cho tỉnh táo, ai ngờ mới bước vào nhà vệ sinh đã hứng một mặt nước.

Với bản tính tiểu thư của Dương Tĩnh Lan, một lời xin lỗi nhẹ nhàng của Vân Nhàn sao có thể khiến cô ta bỏ qua? Huống chi tâm trạng của Dương Tĩnh Lan đang cực kỳ kém? Và cái cô cần nhất hiện giờ là gì? Chính là một nơi để trút giận.

Dương Tĩnh Lan hất văng túi khăn giấy Vân Nhàn đưa đến trước mặt, giận dữ nói: "Ở đâu ra loại người quê mùa không học thức vậy hả? Rửa tay xong cũng không biết hong khô tay à?"

Một câu này thành công khiến chút áy náy nho nhỏ của Vân Nhàn bay mất tăm. Người ta không muốn nhận lời xin lỗi, cô việc gì phải hạ mình tiếp tục? Giống như hai bảo bảo, cô là người có thù tất báo, Dương Tĩnh Lan đã nói chuyện khó nghe trước, đừng trách cô phản kích lại: "Không học thức vẫn có thể dạy được, còn đỡ hơn người tự cho là có học thức mà hành động như kẻ vô văn hóa! "

"Cô nói gì? " Dương Tĩnh Lan làm sao không nghe ra Vân Nhàn đang xỉa xói, lập tức trừng mắt nhìn cô. Chỉ là vừa nhìn thấy gương mặt của Vân Nhàn, cơn tức của Dương Tĩnh Lan chỉ có tăng chứ không giảm, nghiến răng nghiến lợi nói: "Là cô?"

Bởi vì từ đầu Vân Nhàn cúi mặt lấy khăn giấy nên Dương Tĩnh Lan không thấy khuôn mặt cô, mà Vân Nhàn cũng vậy, vừa rồi cô ngẩng đầu lên, hai người lập tức nhìn rõ mặt nhau. Vân Nhàn cũng nhớ ra cô gái trước mặt mình là ai rồi, thảo nào nghe giọng quen như vậy, cô ta không phải là người bạn gái bị vứt bỏ hôm cô đến nhà hàng Lạc Ly sao? Thực khéo a!

Dương Tĩnh Lan nhìn vẻ mặt Vân Nhàn, bỗng cảm thấy thật khó nhìn, mỉa mai: "Hồ ly tinh đúng là hồ ly tinh, lúc nào cũng chạy đi quyến rũ đàn ông. Hừ, cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga. Tôi đã cảnh cáo mà cô vẫn nhất quyết bám lấy bạn trai tôi? Không biết xấu hổ là gì!"

Nếu vừa rồi Vân Nhàn còn nương tay thì bây giờ Dương Tĩnh Lan đã thành công khiến cô không kiêng kỵ nữa, cô liếc xéo Dương Tĩnh Lan, lời lẽ sắc bén: "Có người nào đó không biết xấu hổ suốt ngày bám lấy đàn ông như cái đuôi, bị đá cũng không biết an phận. À, có khi người ta vốn dĩ chẳng thích, chỉ là người nào đó mặt dày đeo bám, còn tự nhận là bạn gái này nọ thôi!"

Vân Nhàn không biết là mấy lời cô thuận miệng nói ra chính là chân tướng sự việc. Chuyện Dương Tĩnh Lan nhất quyết "theo đuổi" Hàn Tổng giám đốc N.W ai mà chẳng biết, cũng có một số người ngấm ngầm mắng cô ta là loại phụ nữ mặt dày hết thuốc chữa. Một câu của Vân Nhàn đã chạm trúng nỗi đau của Dương Tĩnh Lan khiến cô ta gần ngưu giận đến mất lý trí: "Láo xược!"

Vân Nhàn bắt lấy bàn tay muốn tát vào mặt mình của Dương Tĩnh Lan, ánh mắt đen thẵm tỏa ra khí lạnh. Cô là người luôn an phận, nhưng chớ nghĩ cô sẽ nhẫn nhục, đừng bao giờ khiêu chiến giới hạn của cô, nhất là khi tâm trạng cô bất ổn như hiện giờ. Giọng nói của Vân Nhàn tràn ngập sự lạnh lẽo: "Lần trước tôi không tính toán với cô, lần này tôi bỏ qua một lần nữa, nhưng nếu còn lần sau nữa, cô đừng trách tôi tính vốn lẫn lời của 3 lần gộp lại."

Bị đôi mắt thâm sâu của Vân Nhàn nhìn chằm chằm, Dương Tĩnh Lan chợt cảm thấy cả người lạnh toát. Cô trơ mắt nhìn Vân Nhàn 'nghênh ngang' rời đi mà không nói được câu nào, mãi một lúc sau, cô ta mới phục hồi tinh thần, tay nắm chặt, kìm nén tức giận. Tỉnh táo lại, Dương Tĩnh Lan mới nghĩ đến tại sao Vân Nhàn lại xuất hiện ở nơi này. Là một người khá thông minh, cô liền nhớ đến hôm nay là ngày tuyển nhân viên của N.W, vừa rồi cô còn liếc thấy trong túi xách của Vân Nhàn có thứ gì đó khá giống túi hồ sơ. Trên mặt Dương Tĩnh Lan xuất hiện vẻ nguy hiểm, thì thầm: "Tốt nhất là cô không tuyển việc ở đây, nếu không đừng mong sống yên ổn! "

Hiện tại Dương Tĩnh Lan cũng không biết vì sao bản thân lại ghét Vân Nhàn đến vậy, trong lòng cô luôn có một âm thanh nhắc nhở rằng Vân Nhàn là một tình địch rất nguy hiểm, thậm chí mức độ nguy cơ còn xếp lên trên người đàn ông hôm qua cô đã gặp và bị đồn là 'người tình bí mật của sếp".

Khó có thể phủ nhận, trực giác của phụ nữ thật đáng sợ.

Còn Vân Nhàn sau khi rời khỏi phòng vệ sinh nữ, cô đương nhiên sẽ không biết mình bị một người luôn luôn 'nhớ thương và chiếu cố'.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Toàn Gia Hắc Đạo: Cha Hồ Ly, Mẹ Phúc Hắc, Song Sinh Bảo Bảo Chương 49: Chương 44.3

Bạn đang xem Toàn Gia Hắc Đạo: Cha Hồ Ly, Mẹ Phúc Hắc, Song Sinh Bảo Bảo. Truyện được dịch bởi nhóm diendanlequydon. Tác giả: Lưu Ly Phong. Chapter này đã được 49 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.