247Truyen.com

Thần Đạo Đan Tôn Chương 1056: Chỗ cổ quái

Thần Đạo Đan Tôn - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Thần Đạo Đan Tôn Chương 1056: Chỗ cổ quái online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Bọn họ tiến nhập sơn cốc, nhất thời, trong cốc rộng mở trong sáng, như bức họa xinh đẹp.

Ở đây, đồng ruộng khối khối, quay chung quanh thành vòng, mà trung gian là một thôn trang rất lớn, tiểu kiều, nước chảy, người ta, tràn đầy phong cảnh điền viên.

Bỗng nhiên thấy một màn như vậy, sẽ cho người quên hết chiến đấu tàn khốc, quyền lực huyết tinh, chỉ còn lại có thả lỏng cùng giải thoát.

- Thực sự là địa phương tốt!

Dương Thiết Thành nói.

- Ba vị, không biết ngày sau ta có thể ở đây dưỡng lão hay không?

Quách Tu Văn cười ha hả nói:

- Nếu Dương huynh quyết định thoái ẩn mà nói, có gì không thể? Nhưng ta nhắc nhở mấy vị, sau khi đi tới nơi này, xin quên thân phận võ giả của mình, ở đây chúng ta nghiêm cấm ẩu đả, mặc kệ ngươi là Tinh Thần Cảnh hay Phá Hư Cảnh, ở đây cũng chỉ là nông phu, dệt nương.

Tất cả mọi người gật đầu, mỗi một chỗ đều có quy tắc riêng, cường long không áp địa đầu xà, huống hồ bọn họ còn là ăn nhờ ở đậu.

Trong đồng ruộng, có thể thấy có người cày ruộng, có người cấy mạ, dáng dấp bận rộn rồi lại nhàn nhã.

Bọn họ đi qua đồng ruộng, tiến nhập thôn trang, trên đường có vài người đi đường, phần lớn người đều ở trong phòng, có tưới hoa, có phơi nắng, còn có khói bếp bay lên, có vẻ yên tĩnh không gì sánh được.

- Người nơi này đều thích an tĩnh, nên xin mọi người không nên quấy rầy người khác, mọi người đi tới nơi này, thì quên thân phận cũ đi.

Quách Tu Văn nhắc nhở.

Lại đi một lúc, bọn họ đi tới trung tâm thôn, này là một trang viên diện tích cực lớn, không sai biệt lắm là một phần ba cả thôn trang, lấy tường vây xây thành vòng.

Đại môn mở rộng, đi vào chính là một cái sân rất lớn, được lát gạch, có điểm như luyện võ trường, nhưng không ai đang luyện võ.

- Các vị, ta an bài các ngươi ở đây trước, gia sư thích chế tác chút vật ly kỳ cổ quái, một lần có khi chừng mấy ngày, nên cần chờ thêm chừng mấy ngày mới có thể dẫn kiến.

Quách Tu Văn áy náy nói.

Tất cả mọi người nói không sao, nếu không đạt được trợ giúp mà nói, bọn họ ở trên nội hải mênh mông, không biết sẽ trôi nổi bao lâu mới có thể trở về đến tuyến đường an toàn của Dương gia, bởi vậy cũng không thèm để ý ở chỗ này chờ mấy ngày.

Quách Tu Văn dẫn bọn họ đi tới khu vực bên trái của trang viên, nơi này có rất nhiều tiểu viện, nhất nhất phân phối cho mọi người, mà sau khi an bài xong, La Ngộ, Phạm Dũng, Liễu Oánh ở dưới sự hướng dẫn của hai thanh niên đi đến.

Hai thanh niên đều là sư đệ của Quách Tu Văn, một người tên Thôi Đức, một người tên Bộ Chính Vân.

Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc ở trong một viện, ngược lại có Hắc Tháp, bọn họ cũng không thèm để ý hoàn cảnh.

Lúc này, sắc trời cũng tối xuống.

- Rất cổ quái!

Lăng Hàn nói.

- Nơi nào cổ quái?

Thủy Nhạn Ngọc lấy ra một cái ghế tre ngồi xuống, hưởng thụ an tĩnh kinh người này.

Ở đây chỉ có tiếng gió, tiếng lá cây, yên tĩnh, tường hòa, để cho nàng quên hết phân tranh.

- Ta nói thê tử, ngươi có phải ở Hoàng Đô ở đến choáng váng hay không?

Lăng Hàn cười nói.

- Không muốn nói chuyện với đồ lưu manh!

Thủy Nhạn Ngọc nhắm hai mắt lại, giả vờ không quan tâm.

Lăng Hàn cười hắc hắc, đi tới một tay chộp lấy nàng lên, tự mình ngồi xuống trước, tiếp đó ôm nàng vào trong lòng, không chút khách khí bắt đầu thám hiểm.

- Ngô…

Thủy Nhạn Ngọc phát sinh tiếng rên rỉ thẹn thùng, người kia thật xấu, hiện tại nhược điểm của mình bị hắn "sờ" đến nhất thanh nhị sở, trong nháy mắt là có thể tan rã ý chí của nàng, để cho nàng trầm mê trong cảm giác ấy.

- Thê tử, ở đây hình như lại lớn một chút!

Lăng Hàn ở bên tai của nàng nhẹ giọng nói.

- Có phải là công lao của ta hay không?

Thủy Nhạn Ngọc buồn bực liếc hắn một cái, còn không phải hắn thích thưởng thức, còn công lao! Phi, đồ lưu manh!

- Lấy bàn tay bẩn thỉu của ngươi ra!

Nàng giả vờ rụt rè.

Lăng Hàn đâu chịu lui binh, chiếm cứ hai ngọn núi, còn không ngừng đổi đi đổi lại, ý tứ là mưa móc đều dính, đối xử bình đẳng, miễn cho một cái lớn một cái nhỏ, ảnh hưởng mỹ quan.

Mỗi lần nói như vậy dĩ nhiên sẽ đổi lấy bạch nhãn của Thủy Nhạn Ngọc, cầm nắm tay đập hắn.

- Thê tử, ngươi thật không có phát hiện nơi này có cái gì không đúng sao?

Lăng Hàn hôn gáy ngọc tuyết trắng của nàng, mùi thơm xông vào mũi, tuyết cơ bóng loáng non mịn, vô luận là xúc cảm hay hôn cảm, đều là tuyệt không thể tả.

Thủy Nhạn Ngọc chỉ cảm thấy toàn thân tê tê, tâm lý càng có loại ai thán, nhiều lần bị đồ lưu manh này đùa giỡn, nàng còn có thể rụt rè bao lâu, sợ rằng rất nhanh sẽ nhấc tay đầu hàng, chủ động cùng đồ lưu manh này cộng độ đêm xuân?

Nàng sẵng giọng:

- Ngươi lộng ta như thế, ta làm sao có thể suy nghĩ?

Trong lòng Lăng Hàn không khỏi rung động nói:

- Cái từ lộng này nói rất hay, khiến cho vi phu đột nhiên rất muốn cùng ngươi tiến thêm một bước, tham thảo ý nghĩa của cuộc sống.

- Đồ lưu manh!

Công lực mắng chửi người của Thủy Nhạn Ngọc hiển nhiên không có gì tăng trưởng, chỉ là từ hai chữ biến thành ba chữ, ý nghĩa gần như không thay đổi.

Lăng Hàn cười ha ha:

- Ngươi ở Hoàng Đô quá lâu, không biết bên ngoài có bao nhiêu nguy hiểm. Cũng phải, Hoàng Đô càng nhiều chính là quyền lực đấu đá, ngươi cũng không có tư cách đi vào.

- Nói như ngươi cái gì cũng hiểu vậy!

Thủy Nhạn Ngọc vội vàng nắm được tay của Lăng Hàn, người kia lại muốn cởi y phục của mình, quá lưu manh!

Lăng Hàn nhẹ nhàng sờ ở trên ngọn núi của nàng, liền tan rả chống lại của vưu vật này, hắn thưởng thức thân thể mỹ lệ của Thủy Nhạn Ngọc, trắng giống như ngọc, như ngà voi điêu khắc ra, đẹp không sao tả xiết.

- Thê tử, ngươi không cảm thấy ở đây an tĩnh có chút quỷ dị sao?

- Nơi nào quỷ dị?

Thủy Nhạn Ngọc gần như lầm bầm nói, gió nhẹ thổi qua, tóc của nàng khẽ giơ lên, nước da như ngọc ở dưới ánh trăng chiếu xuống phản xạ ra quang trạch mỹ lệ, kinh động tâm phách.

- Từ khi chúng ta tiến nhập thôn trang, không ai liếc mắt nhìn chúng ta một cái cả.

Lăng Hàn nói.

- Người ta không phải đã nói rồi sao, sau khi đi tới nơi này, tất cả mọi người buông xuống thân phận, chỉ hưởng thụ cuộc sống yên tĩnh.

Thủy Nhạn Ngọc cũng không cho là đúng.

Lăng Hàn cười cười nói:

- Hưởng thụ sinh hoạt bình tĩnh là một chuyện, nhưng chỗ ở của ngươi đột nhiên tới một đám người xa lạ, ngươi chí ít cũng phải quan tâm một chút chứ, tuyệt đối không có khả năng làm như không thấy.

Thủy Nhạn Ngọc hơi kinh hãi, chợt mở đôi mắt đẹp, lại phát hiện trên thân mình đã bị bóc sạch sẽ, đồ lưu manh đang thưởng thức núi non trùng điệp điệp, cao phong thâm cốc của nàng, nhất thời xấu hổ đỏ mặt, vội vã kéo quần áo qua che lại.

---------------

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 5/ 5 - 2 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Thần Đạo Đan Tôn Chương 1056: Chỗ cổ quái

Bạn đang xem Thần Đạo Đan Tôn. Truyện được dịch bởi nhóm Phong Nguyệt Lâu. Tác giả: Cô Đơn Địa Phi. Chapter này đã được 18 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.