247Truyen.com

Sư Huynh, Rất Vô Lương Chương 42: Thái tử Sở quốc

Sư Huynh, Rất Vô Lương - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Sư Huynh, Rất Vô Lương Chương 42: Thái tử Sở quốc online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Editor:HamNguyet

Miệng nói chuyện,ở chỗ sâu nhất trong phượng mâu, đã có quang mang lạnh như băng chợt lóe mà qua. Âm thầm suy nghĩ, nam nhân này vì cái gì nhất định phải thú nàng?

Từ khi nàng xuyên đến đây,liền biết khuôn mặt này mới sinh đã nổi lên nhiều vết mẩn đỏ, nói thực ra, chỉ sợ câu không dậy nổi hứng thú của một nam nhân bình thường!

Huống hồ nam tử này bộ dạng không kém,thậm chí có thể nói là phong lưu tuấn mĩ hiếm thấy, đặc biệt khí chất toàn thân kia, giơ tay nhấc chân đều không nói hết tao nhã cùng tiêu sái,điều này chứng minh, nam tử này thân phận tất nhiên không đơn giản.

Nếu không phải vì nàng...Vậy chỉ có một khả năng, hắn hướng về phía phụ thân nàng đi!

Thân phận Trấn Nam Vương,tu vi Võ thánh...Vì được cùng hắn nhấc lên quan hệ, chỉ sợ là có người sẽ nghĩ mọi biện pháp, dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào!

Cho dù trong lòng nàng nghĩ như thế,nhưng trực giác lại nói cho nàng biết, nam tử trước mắt không phải loại người không từ thủ đoạn như vậy...Huống chi nàng đã có hôn ước, mà đối tượng hôn ước là Tam hoàng tử đương triều!

Cho dù phụ thân của nàng quý vì Trấn Nam Vương,nhưng chỉ là Trấn Nam Vương Sở quốc, thiên hạ to lớn,nơi nơi đều là vương thổ,vì cùng Trấn Nam Vương nhấc lên quan hệ,lại đắc tội hoàng gia,một khoản này tính như thế nào cũng không có lời.

Nhấp mím môi, thật sự không nghĩ ra hắn có mục đích gì!

Sở Dật Phong híp mắt lại nhìn nàng, mâu quang nhìn như ôn nhuận, kì thực sắc bén, sau một lát khóe môi gợi lên một chút ý cười tựa tiếu phi tiếu, nâng tay xoa mặt nàng cười.

Tần Lạc Y trong lòng nhảy dựng, hồ nghi nhìn hắn, ngay tại thời điểm nàng lo lắng hắn sẽ đem cái khăn che mặt trên mặt chính mình kéo xuống, tay hắn lại đột nhiên dời đi, dừng ở trên cánh tay nàng.

Hơi hơi ra sức, một tay kéo lấy nàng vào trong lòng chính mình,vuốt nhẹ mái tóc đen óng trên đầu nàng, ôn nhu vô cùng nói: "Nguyên lai là Y nhi lo lắng ta a...Ha ha, xem ra là ta hiểu lầm Y nhi...Yên tâm, không ai dám chê cười chúng ta! Xứng hay không xứng với ta, người khác nói không tính, ta nói mới tính!"

Mạc Phong cùng Cung Ly đi theo hắn cùng đến, nhìn đến Thái tử điện hạ cư nhiên đem Tần Lạc Y nổi danh xú nữ nhân ôm vào trong ngực, còn thập phần ôn nhu ở bên tai nàng lặng lẽ nói...Không thể tin trừng lớn mắt mở lớn miệng,cằm đều thiếu chút nữa rơi trên mặt đất, khóe môi không nhịn được co rút.

Sau một lát, hai người mới tìm lại một tia bình tĩnh, nhìn nhau, đều ở trong mắt lẫn nhau thấy được một tia ngưng trọng khác thường cùng lo lắng...Thân hình vừa động, hai người rất nhanh bay ra xa,đưa mắt nhìn chăm chú vào chung quanh, phòng ngừa có người lại đây.

Tần Lạc Y bị hắn ép buộc ôm vào ngực,trong phượng mâu đen nhánh ẩn ẩn lập loè ánh lửa cực nóng, trừng mắt hắn.

Sở Dật Phong thấy bộ dáng nàng đáng yêu giận mà không dám nói gì, ý cười trong mắt càng đậm, đáy mắt còn có một tia khát vọng khác thường,dư quang khóe mắt nhìn đến Cung Ly bọn họ đã thối lui,liền đem Tần Lạc Y càng ôm chặt hơn,môi mỏng hoàn mỹ tiến lại gần, không chút do dự ở trên cái trán tuyết trắng trơn bóng của nàng,ấn xuống một nụ hôn nhẹ.

Từ lần đầu tiên nhìn thấy ánh mắt của nàng, hắn đã nghĩ làm như vậy,sợ làm sợ nàng, hắn mới cố nén đến bây giờ...Khuôn mặt kia, rõ ràng không xinh đẹp,trong phủ Thái tử,hay bên trong hoàng cung,những nữ tử so với nàng càng xinh đẹp hơn, nhưng một tháng trôi qua, hắn lại thường xuyên lơ đãng nhớ tới nàng...

Tần Lạc Y trợn to mắt,trong lòng càng thêm giật mình, hắn biết rõ gương mặt chính mình....Lại còn hôn xuống!

Chẳng lẽ hắn thật sự không cảm thấy ghê tởm khó coi sao?Trong lòng có một tia cảm giác khác thường đột nhiên xông lên.

Nhấp mím môi, âm thầm nuốt xuống một ngụm nước miếng, nhìn đến hắn lại nâng tay hướng trên mặt chính mình sờ soạng, giống như muốn cởi bỏ khăn lụa trắng trên mặt chính mình xuống,nghiêng đầu qua một bên, vội la lên: "Không cần!"

Tay Sở Dật Phong sờ trên khăn che mặt của nàng liền dừng lại, sâu sắc nhận ra khẩn trương trong mắt nàng,nhớ đến những lời đồn trong kinh thành, trong lòng không tự chủ được nổi lên nồng đậm trìu mến: "Y nhi,để cho ta hảo hảo nhìn xem ngươi.."

Thanh âm ôn nhu làm cho trong lòng Tần Lạc Y đột nhiên đập lỡ một nhịp.

Nhếch cằm trừng hắn liếc mắt một cái,trong bực tức mang theo một tia hờn dỗi: "Có cái gì đẹp mắt! Không được xem!" Một phen hất bàn tay hắn từ trên mặt chính mình xuống.

Sở Dật Phong thấy thế, cười lên tiếng: "Hảo, không xem...Bất quá, Y nhi, chúng ta sớm hay muộn sẽ thành thân, đến lúc đó chẳng lẽ ngươi còn không cho ta xem?"

Ánh mắt Tần Lạc Y rũ xuống, không cho là đúng hừ nhẹ một tiếng. Nhìn đến cánh tay hắn đặt trên lưng ôm gắt gao chính mình,suy xét có nên châm cho hắn một châm giống như Đoan Mộc Trường Thanh hay không?

Lại nghĩ đến hắn không giống Đoan Mộc Trường Thanh, không biết chi tiết chính mình...Nếu thật sự đem hắn chọc cho xù lông, còn không biết sinh ra thêm sự tình gì nữa.

Còn có hai nam tử xa xa toàn nâng cao tinh thần đề phòng kia...Nghĩ tới nghĩ lui,chỉ phải buông tha ý định!

Vị hôn phu trên danh nghĩa của nàng là Tam hoàng tử, lại do hoàng đế tứ hôn! Hơn một tháng đến đây, nàng suy nghĩ cũng đã lâu, nhưng đến bây giờ cũng không nghĩ ra một biện pháp tốt đến...

Muốn thú nàng,hắn cũng phải có bản lĩnh hơn Tam hoàng tử! Được rồi, cho dù hắn thần thông quảng đại,bản lĩnh hơn Tam hoàng tử......Nhưng người nàng không thương, ai cũng đừng nghĩ ép buộc nàng gả!

Nàng biết có một loại thuốc có thể cho người ta tạm thời giả chết được...Bất quá,nếu không đến thời khắc cuối cùng,nàng cũng không nghĩ dùng đến.

Xuyên qua đến thế giới xa lạ, bị bắt rời đi tình cảm thân nhân chân thành trước kia, mỗi khi nghĩ lại, trong lòng nàng liền khó chịu đến cực điểm, Tạ Như Yên cùng Tần Lăng Vân là một đôi phụ mẫu tốt, đối với nàng thật sự tốt lắm, nàng không nghĩ mất đi thân tình duy nhất ở dị thế này.

Nếu thật sự giả chết sau đó rời đi,về sau nàng sẽ không thể quang minh chính đại trở lại vương phủ thăm bọn họ...Tuy rằng bọn họ đối với nàng tốt,là vì chính mình là nữ nhi bọn họ,nhưng bọn họ lại không biết linh hồn trong thân thể này, đã thay đổi một người khác...Nhưng cho dù như thế,nàng cũng không muốn buông tha!

Sở Dật Phong nhìn ánh mắt nàng rũ xuống, đột nhiên nhìn chằm chằm bụng của nàng nghi hoặc nói: "Ngươi thật sự không hoài thai?"

Tần Lạc Y lưng cứng đờ, ngẩng đầu lên, trừng mắt nhìn hắn một cái:"Đương nhiên!"

Sở Dật Phong ghé sát vào tai nàng nói: "Ngươi như thế nào lại khẳng định như vậy?Nếu mang thai, hiện tại cũng mới hơn một tháng, ngươi sẽ không có cảm giác, như vậy tốt lắm, ta trước tìm người tới xem cho ngươi..."

Tần Lạc Y vừa tức giận vừa buồn cười, cắn chặt răng, tà liếc hắn một cái: "Ta nói không có là không có, không cần tìm người nhìn,thân thể của ta,ta tự mình rõ ràng!"

Nàng đương nhiên sẽ không hoài thai!

Thân là một dược tu, từ ngày đó bọn họ chia tay, nàng thường dùng bí pháp đem tinh dịch trong cơ thể sắp xếp ra bên ngoài cơ thể, nên căn bản sẽ không thụ thai.

Sở Dật Phong vẫn không quá tin tưởng, hồ nghi nhìn nàng nói: "Ngươi như thế nào khẳng định như vậy?"

Tần Lạc Y hừ lạnh một tiếng, nói: "Ta đương nhiên khẳng định,nguyệt sự của ta hai ngày trước mới có!"

Sở Dật Phong không dự đoán được Tần Lạc Y sẽ nói trực tiếp như thế,ánh sáng trong mắt chợt lóe rồi biến mất,lập tức hiện lên ý cười ý vị thâm trường,nhìn nàng chăm chú nói: "Nguyên lai là như vậy a...Không quan hệ, đó là thời gian chúng ta ở cùng một chỗ quá ít, chờ sau khi chúng ta thành thân, ta sẽ nỗ lực hơn! Hiện tại không có cũng tốt..."

Tần Lạc Y chán nản.

Trên vành tai hiện lên đỏ ửng khác thường, bất quá kia không phải đỏ bừng vì e thẹn, mà là bị nam nhân tự quyết định này làm cho sinh khí, nhấc chân dùng sức đạp hắn một cước.

Sở Dật Phong dưới chân vừa động,liền tránh đi, nhìn nàng bộ dáng tức giận không thôi, cuối cùng buông cánh tay đặt trên lưng đang ôm nàng ra,hai tay đặt ở sau người, ánh mắt cực nóng chăm chú vào nàng: "Sở Dật Phong...Tên của ta, Y nhi, ngươi về sau có thể bảo ta là Phong..."

Sở Dật Phong...Tên này có chút quen thuộc, Tần Lạc Y giật mình, đột nhiên linh quang trong đầu chợt lóe, Sở Dật Tu, Sở Dật Phong,Kia...Sở Dật Phong không phải là tục danh của đương kim Thái tử sao?

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Sư Huynh, Rất Vô Lương Chương 42: Thái tử Sở quốc

Bạn đang xem Sư Huynh, Rất Vô Lương. Truyện được dịch bởi nhóm DĐ Lê Qúy Đôn. Tác giả: Tương Ba Lục. Chapter này đã được 23 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.