247Truyen.com

Sổ Tay Sử Dụng Sủng Phi Chương 140: A La Thật Là Thông Tuệ

Sổ Tay Sử Dụng Sủng Phi - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Sổ Tay Sử Dụng Sủng Phi Chương 140: A La Thật Là Thông Tuệ online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Edit: tart_trung

Beta: gaubokki​

Trở về Phủ Tĩnh Vương, Ngụy La đem tất cả chiến lợi phẩm thắng được hôm nay để lên bàn tròn bằng gỗ tử đàn khắc hoa văn sư tử chơi bóng, trong đó có vài nén bạc, thỏi vàng, ngọc bội, vòng tay và vài viên trân châu. Cao Uyển Nhi tiêu tiền như nước, trong đống đồ này hơn phân nửa là của nàng ấy. Ngụy La đem vàng bạc thưởng cho nô tài trong Chương Đài Viện, đem ngọc bích cá nhỏ thưởng cho Kim Lũ, vòng tay phỉ thúy thưởng cho Bạch Lam, còn dư lại vài viên trân châu, nàng thấy chất lượng cũng không tệ lắm, liền nói với Kim Lũ: “Sai người mài thành phấn đi, vừa đúng lúc trân châu ngọc dung tán của ta dùng sắp hết rồi”.

Kim Lũ gật đầu, lặng lẽ dò xét nhìn Triệu Giới một cái, thấy sắc mặt hắn không tốt, rõ ràng là có chuyện muốn nói với Ngụy La, nàng ta liền thức thời lui xuống: “Chờ mai làm xong nô tỳ sẽ mang tới cho Vương phi xem”.

Ngụy La nói được. Bọn nha hoàn lui xuống, nàng mới nhìn Triệu Giới đang ở một bên, suy ngẫm một chút, lại ôm lấy hắn từ phía sau: “Chuyện hôm nay Lý Tương nói đều là thật sao?”

Triệu Giới nắm lấy tay nàng, tỉ mỉ không rời, sắc mặt hắn vẫn không tốt lắm: “Nàng ta nói gì với nàng?”

Hai tay Ngụy La quấn quýt lấy cổ hắn, mặt nàng dán lên mặt hắn, bình tĩnh từ từ nói: “Nhữ Dương Vương có tâm mưu nghịch, tư tàng binh khí, bị Tri Phủ Từ Châu lục soát được, bệ hạ muốn xử lý ông ta”. nói xong, nàng dừng lại một chút, chớp chớp đôi mắt to: “Lý Tương nói là chàng hãm hại Nhữ Dương Vương, còn nói là do ta xúi giục chàng nữa”.

Triệu Giới kéo nàng tới trước mặt hắn, nâng gương mặt nhỏ của nàng lên: “Nàng cảm thấy, là bản vương cố tình oan uổng ông ta sao?”

Đôi mắt Ngụy La trong trẻo vô cùng, trong vắt, trong suốt, rõ ràng là gương mặt hồn nhiên vô hại, vậy mà từ cái miệng nhỏ nhắn lại nói ra những lời thật vô tình: “Nhữ Dương Vương nắm trong tay quân đội hùng hậu, lại thông đồng làm bậy với Ngũ hoàng tử, Hoàng đế sớm đã kiêng kỵ ông ta, nhưng ông ta lại không biết thu liễm, cây to đón gió, coi như chàng không thu thập hắn, Bệ hạ cũng sẽ xử lý hắn. Cho dù oan uổng thì thế nào? Nếu việc này mà do ta đứng sau giựt dây, ta còn cảm thấy tội danh này còn nhẹ, cần phải đem Lý gia và Ngũ hoàng tử bắt gọn một lưới mới đúng”.

nói quá nhiều rồi. Ngụy La mím môi, chột dạ nhìn nhìn dò xét Triệu Giới một cái, đôi mắt đen lúng liếng nhìn loạn: “Ta chỉ thuận miệng thôi, Đại ca ca đừng để trong lòng”.

Nào biết được Triệu Giới lại tỏ ra vui vẻ, vuốt ve dái tai của nàng, còn có chút vui mừng nói: “A La của ta thật là thông tuệ”.

Ngụy La lại nhìn hắn: “Vậy Nhữ Dương Vương kia thật sự vô tội?”

“không phải”. Triệu Giới nắm tay nàng, hắn có vẻ thấy thú vị nên cứ nghịch nghịch đầu ngón tay nàng. Đầu ngón tay Ngụy La mảnh mai đáng yêu, giống như búp măng nhỏ mới mọc sau cơn mưa, vừa trắng vừa mềm, mười đầu ngón tay hồng nhuận, khiến người nhìn vào cũng thấy vui vẻ: “Lý Tri Lương thật sự có tư tàng binh khí, nhưng ông ta làm việc cho Ngũ đệ, lần này cũng là thay Ngũ đệ gánh tội. Phụ hoàng không phải kẻ u mê, tất nhiên biết rõ người sai khiến sau lưng là ai, lần này không chỉ Nhữ Dương Vương không giữ được, mà Ngũ đệ cũng bị liên lụy. Phụ hoàng giao việc này cho ta, là hy vọng ta xử lý công bằng, không được thiên vị”.

Ngụy La ngẩng đầu nhìn hắn: “Vậy chàng muốn xử lý thế nào?”

Triệu Giới khẽ cong môi, đôi mắt đen lẳng lặng nhìn nàng: “Cả gan đụng tới A La, tất nhiên phải khiến bọn họ đền mạng”.

*** *** ***​

không tới mấy ngày, vụ án Nhữ Dương Vương tư tàng binh khí đã có kết quả.

Tội của Nhữ Dương Vương không thể tha, tước hết binh quyền, thu hồi đại ấn, bảy ngày sau chém đầu tại Nam Xương Môn ở phố lớn phía Nam. Còn thê nhi của Nhữ Dương Vương, bởi vì có liên quan tới Cao Dương Trưởng Công Chúa, liền chỉ xét xử, nữ nhi biếm làm thứ dân, nam nhân trong nhà mấy đời không được tham dự khoa cử, không được xuất sĩ làm quan, một nửa tài sản phải nộp cho quốc khố để răn đe.

Lúc Cao Dương Trưởng Công Chúa nhận được tin này, liền ngã ngồi trên ghế, vẻ mặt trống rỗng, không nói được lời nào.

Lý Tương đứng bên cạnh Triệu Huyên, nước mắt tràn mi, lẩm bẩm nói: “Làm sao lại… Phụ thân sao có thể…”

Hôm đó nàng ta vốn muốn vào cung cầu kiến Trần Hoàng Hậu, đáng tiếc thân thể Trần Hoàng Hậu không khỏe, không tiếp kiến nàng ta, nàng ta còn muốn ngày mai lại vào cung một chuyến, không ngờ lại nhận được tin đã có phán quyết cho Nhữ Dương Vương.

Đại lý tự Hứa đại nhân dẫn Hình bộ tới chuyển đi những thứ đáng giá của Phủ Nhữ Dương Vương, trước khi đi, ông còn hành lễ với Cao Dương Trưởng Công Chúa một cái: “Thuộc hạ cũng chỉ phụng mệnh làm việc, mong Trưởng Công Chúa lượng thứ”.

Lý Tương không quen nhìn sắc mặt quan viên Đại Lý Tự, nàng ta vớ lấy cái nắp chuông nhỏ trên bàn bát tiên quăng tới: “Cút cho ta!”

Quan viên Đại lý tự cũng là người đã trải qua nhiều sóng to gió lớn, trên mặt cũng không lộ ra vẻ gì, sau khi ghi lại danh sách đồ đạc, liền dẫn ngươi của Hình bộ rời đi.

Lý Tương ngã vào bên chân Cao Dương Trưởng Công Chúa, bất lực hỏi: “Nương, làm sao bây giờ, phụ thân sẽ bị chém đầu sao…”

Lúc này Triệu Huyên cũng hoang mang lo lắng, không nghĩ tới Hoàng đế lại tàn nhẫn như vậy, một chút tình cảm huynh muội cũng không để ý tới, đem Lý gia đuổi cùng giết tận. Bà ngẩng đầu nhìn ra cửa, Lý Tụng với vẻ mặt lạnh nhạt đứng ở đó, hắn cụp mắt, không biết đang suy nghĩ cái gì: “Tụng nhi…”

Chỉ là một tiếng này còn chưa có kêu xong, liền thấy một nha hoàn mặc xiêm y xanh lá vội vã chạy tới, bẩm báo: “Phu nhân, không xong rồi, thiếu phu nhân treo cổ tự tử!”

Tan đàn xẻ nghé.

Cao Dương Trưởng Công Chúa chỉ thấy trước mắt tối sầm, hôn mê bất tỉnh.

Khi Ngụy Tranh được cứu xuống, đã không còn thở nữa. Ngụy Tranh tự tử không phải vì việc xảy ra với Phủ Nhữ Dương Vương, mà vì tâm như tro tàn, sống không nổi nữa, việc này bất quá cũng chỉ là một cọng rơm cuối cùng đè chết lạc đà mà thôi. Từ sau khi nàng ta được gả cho Lý Tụng chưa từng có ngày nào thoải mái, Lý Tụng chưa bao giờ đụng vào nàng ta, nhưng lại thường xuyên bắt nàng ta một lúc hầu hạ mấy nam nhân. Ngoại trừ đêm tân hôn là bằng hồ cẩu hữu của Lý Tụng, lúc khác đều là thị vệ trong phủ, những bằng hồ cẩu hữu kia không xuất hiện nữa, không biết đã bị Lý Tụng xử lý hay như thế nào. Ngược lại bọn thị vệ, một đám cao lớn thô kệch, cũng không biết thương hương tiếc ngọc, làm chuyện đó vừa mạnh vừa ác, thân thể Ngụy Tranh không có chỗ nào còn tốt. Thêm nữa nàng ta không phải được cưới hỏi đàng hoàng vào cửa, bà bà và em chồng xem thường, Lý Tương thường châm chọc khiêu khích Ngụy Tranh, nàng ta ở Phủ Nhữ Dương Vương này ngày qua ngày càng không giống người, cuối cùng, nàng ta cũng tỉnh ngộ, trước kia nàng ta ngây thơ thế nào, cho rằng bản thân có thể khống chế toàn cục, làm chủ việc bếp núc, bây giờ xem ra cũng chỉ là một câu chuyện cười mà thôi.

Lý Tụng đứng ở cửa chính phòng, nhìn nữ nhân nằm trên mặt đất không nhúc nhích, nhíu nhíu mày nói: “Sao rồi?”

Nha hoàn hồi môn của Ngụy Tranh – Ngân Lâu khóc vô cùng thương tâm: “Tiểu thư, tiểu thư đã tắt thở…”

Lúc này còn nhiều chuyện quan trọng hơn, Ngụy Tranh lại chết còn thêm phiền. Chết thì đã sao? Mong ai thương xót nàng ta sao? Lý Tương chẳng cảm thấy gì cả, ngược lại còn thấy phiền chán: “Ngươi là nha hoàn sao không trông nom chủ tử cho kỹ? Chuyện trong nhà còn chưa giải quyết, sinh tử của phụ thân còn chưa biết thế nào, bây giờ nàng ta chết, còn trông cậy nhà chúng ta hạ táng cho nàng ta sao?” nói xong một tràng, Lý Tương xoay người rời đi.

Lý Tụng lại lạnh lùng, chỉ liếc mắt nhìn một cái nói: “Nhờ người làm một cỗ quan tài, rồi mai táng đi”.

Bây giờ bản thân Lý gia cũng khó bảo toàn, có giữ được nhà hay không cũng là cả vấn đề, cho dù Ngụy Tranh chết, cũng không dậy nổi chút sóng gió nào. Mọi người chỉ cho rằng Ngụy Tranh không chịu nổi đả kích, không muốn tiếp nhận việc Lý gia xuống dốc nên mới tìm tới cái chết.

Tạm thời không đề cập tới chuyện Ngụy Tranh, hôm sau, Cao Dương Trưởng Công Chúa và Lý Tương cầu kiến Trần Hoàng Hậu, ở Khánh Hi Cung đợi nửa canh giờ, Trần Hoàng Hậu mới cho người truyền các nàng vào.

Lúc này không giống như lúc trước, cho dù Cao Dương Trưởng Công Chúa tức giận, cũng không tùy tiện biểu hiện ra ngoài, quy củ hành lễ với Trần Hoàng Hậu, sau đó liền nắm tay Lý Tương, “Bịch” một tiếng quỳ trên mặt đất, khẩn cầu: “Hoàng tẩu, xin ngài năn nỉ hoàng huynh một chút, tha cho muội phu của hắn lần này”.

Hoàng tẩu, muội phu, lúc này ngược lại lại biết lôi kéo. Trần Hoàng Hậu ngồi trên ghế bồ đào, cũng không kêu bọn họ đứng lên, chỉ nói: “Trưởng Công chúa làm gì vậy? Để người khác nhìn thấy sẽ bị chê cười”.

Cao Dương Trưởng Công Chúa cứ quỳ không chịu đứng dậy, than thở khóc lóc nói: “Tuy rằng Nhữ Dương Vương nhất thời bị ma sai quỷ ám phạm phải sai lầm lớn, nhưng dù sao cũng là muội phu của Bệ hạ, dưới gối còn có hai đứa con, nếu không có ông ấy, bảo cô nhi quả mẫu ta sống thế nào?” Thấy Trần Hoàng Hậu không có phản ứng gì, bà ta trầm xuống, chỉ sợ Trần Hoàng Hậu không chịu, lại vội vàng nói: “Khẩn cầu Hoàng Hậu Nương Nương giúp bọn ta năn nỉ bệ hạ, chỉ cần có thể tha chết cho Nhữ Dương Vương, muội liền đứng ra làm chứng, năm đó Lưu Ly bị hạ độc…”

“Trưởng Công chúa”. Ánh mắt Trần Hoàng Hậu nhìn bà ta sắc bén, ngắt lời: “Hậu cung không được tham chính, điều này ngươi nên hiểu rõ, ngươi cầu xin ta không có tác dụng gì. Chuyện này vẫn do Trường Sinh xử lý, quyết định của hắn, từ trước tới nay không phải là điều người khác có thể thay đổi được”.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 4/ 5 - 1 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Sổ Tay Sử Dụng Sủng Phi Chương 140: A La Thật Là Thông Tuệ

Bạn đang xem Sổ Tay Sử Dụng Sủng Phi. Truyện được dịch bởi nhóm cungquanghang.com; Editor: tart_trứng. Tác giả: Phong Hà Du Nguyệt. Chapter này đã được 4 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.