247Truyen.com

Quan Bảng Chương 222: Thà khi dễ lão già râu bạc, đừng khinh thiếu niên nghèo

Quan Bảng - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Quan Bảng Chương 222: Thà khi dễ lão già râu bạc, đừng khinh thiếu niên nghèo online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Nam nhân sốt ruột tiến lên trước, cách Tô Mộc ba, bốn bước thì dừng lại.

Nam nhân sốt ruột nói:

- Tô bí thư, anh là Tô bí thư phải không?

Tô Mộc hỏi:

- Đúng là tôi, anh là ai?

Trong trí nhớ Tô Mộc chưa gặp qua nam nhân này, nhưng không hiểu sao hắn thấy khá quen mặt.

Nam nhân vội nói:

- Tôi là Ôn Hữu Đạo của Tập đoàn dược liệu Nam Thạch, tôi đến Hắc Sơn trấn là muốn đầu tư.

- Tập đoàn dược liệu Nam Thạch? Đầu tư?

Tô Mộc mỉm cười nói:

- Được, đối với nhà xí nghiệp nào muốn đến Hắc Sơn trấn, ủng hộ sự nghiệp Hắc Sơn trấn thì chúng tôi hoan nghênh hai tay. Nhưng Ôn tổng, nếu muốn đầu tư thì người đầu tiên Ôn tổng nên bàn bạc là Đỗ trưởng trấn, chuyện này thuộc quyền Đỗ trưởng trấn phụ trách.

Ôn Hữu Đạo vội nói:

- Không, tôi chỉ muốn bàn với Tô bí thư.

Tô Mộc nhíu mày, hắn không muốn cho người ngoài ảo giác Hắc Sơn trấn do một tay hắn nắm quyền. Trấn ủy quản người, chuyện chiêu thương đầu tư thuộc quyền lực ủy ban, Tô Mộc không muốn vượt quyền.

Tô Mộc lạnh nhạt nói:

- Chuyện này Ôn tổng chỉ có thể bàn với Đỗ trưởng trấn.

Giọng điệu Tô Mộc lạnh lùng nhiều, hắn không bao giờ bỏ qua lúc cần kiên trì quy tắc. Nếu không bảo đảm được giới hạn cơ bản nhất thì Tô Mộc làm sao quản lý nguyên Hắc Sơn trấn?

Ôn Hữu Đạo nghe Tô Mộc nói, cảm giác hắn đổi giọng, biết không ổn, gã quá nóng nảy suýt làm hắn hiểu lầm.

Ôn tổng nói ngay:

- Tô bí thư, xin nghe tôi nói. Chuyện không như Tô bí thư nghĩ, tôi là Ôn Hữu Đạo của Tập đoàn dược liệu Nam Thạch, con gái của tôi là Ôn Ly, vợ là Dương Ngọc Lâm. Bà nương kia, còn đứng đó làm gì? Mau qua đây!

Dương Ngọc Lâm bước tới, vẻ mặt khủng hoảng nói:

- Tô bí thư, lúc trước tôi không biết đó là Tô bí thư, là lỗi của tôi. Cho tôi xin lỗi, tôi mù mắ, mắtt chó không nhận ra Tô bí thư, tôi . . .

Ôn tổng hết cách, trong thời gian này Tập đoàn dược liệu Nam Thạch của gã sắp sụp đổ ở Thành phố Thịnh Kinh. Mỗi ngày có người bộ môn khác nhau đến cửa kiểm tra, hoặc vì không bảo hộ an toàn đúng tiêu chuẩn phải ngừng ngừng kinh doanh chỉnh đốn, hoặc vì vệ sinh không đúng tiêu chuẩn, mọi đường nước dừng lại chịu kiểm tra.

Các danh mục khác nhau làm Ôn tổng mệt mỏi ứng đối, trước kia gã đặt nền móng nhân mạch tưởng đâu sẽ giúp đỡ được. Ai ngờ bọn họ đổi sắc mặt, trở nên lạnh lùng giải quyết việc chung.

Chuyện khác còn kéo dài được nhưng Ôn tổng biết Tập đoàn dược liệu Nam Thạch không thể chậm trễ nữa, kéo dài một ngày là gã sẽ lỗ số tiền lớn. Nếu cứ dây dưa thế này, không cần lâu, khoảng nửa tháng là Tập đoàn dược liệu Nam Thạch phá sản.

Mãi đến bây giờ Dương Ngọc Lâm mới hiểu lúc trước cô phạm sai lầm đáng sợ cỡ nào. Dương Ngọc Lâm không ngờ Tô Mộc không chút bắt mắt, cô cho rằng không có bản lĩnh gì lại có năng lực lớn trong tỉnh thành như vậy. Không còn Tập đoàn dược liệu Nam Thạch, Dương Ngọc Lâm biết cô chẳng là gì, quý phụ? Không bằng một con chó.

Trong người Dương Ngọc Lâm chảy dòng máu hư vinh, cô tuyệt đối không chịu nổi chuyện đó xảy ra. Nên Dương Ngọc Lâm và Ôn tổng đến Hắc Sơn trấn, muốn gỡ gút thắc cần người buộc dây. Miễn Tô Mộc hứa không truy cứu thì bọn họ đồng ý đầu tư Hắc Sơn trấn, xem như món quà làm thân với hắn.

Trước khi Dương Ngọc Lâm đến định kêu cả Ôn Ly, nhưng bị Ôn Hữu Đạo ngăn lại, mắng cô một trận.

Ôn Hữu Đạo biết nếu kêu Ôn Ly đến thì một cọng cỏ cuối cùng cũng mất. Lần này nếu không thành công Ôn Hữu Đạo có thể nhờ Ôn Ly ra mặt, nếu giờ cô đi theo đến, lỡ thất bại thì không còn đường trở người.

Tô Mộc thầm nghĩ:

- Hèn gì nhìn Ôn Hữu Đạo quen mắt, hóa ra là bố của Ôn Ly.

Ngoài mặt Tô Mộc không lộ vẻ gì.

Tô Mộc lạnh nhạt nói:

- Ôn tổng, bây giờ đang là giờ làm việc, nếu Ôn tổng muốn bàn công chuyện thì được. Còn muốn tán gẫu việc riêng thì mời đi cho, tôi không có nhiều thời gian với các người.

Tô Mộc không rõ ràng Tập đoàn dược liệu Nam Thạch bị gì, hắn không làm gì bọn họ. Cho nên Ôn Hữu Đạo nhỏ nhẹ nói chuyện, Dương Ngọc Lâm suýt quỳ xuống cũng không gây ảnh hưởng đến hắn.

Dương Ngọc Lâm định quỳ xuống:

- Tô bí thư, xin đừng so đo với tôi, tôi xin quỳ xuống tạ lỗi!

Tô Mộc trợn mắt, quan uy không giận mà uy toát ra.

Tô Mộc nói:

- Ôn tổng đang chơi trò gì vậy?

Ôn Hữu Đạo vội kéo Dương Ngọc Lâm lên:

- Bà nương chết tiệt, làm cái gì vậy? Mau dừng lại!

Đang giờ làm việc, nếu Dương Ngọc Lâm quỳ trước chân Tô Mộc thì hắn thành cái gì?

Dương Ngọc Lâm không quen thuộc quan trường, cô dám làm như thế nhưng Ôn Hữu Đạo thì không dám. Nếu làm điều này, Ôn Hữu Đạo tin Tập đoàn dược liệu Nam Thạch không còn cơ hội trở người nữa.

Ôn Hữu Đạo nói:

- Tô bí thư, tôi có công việc muốn nói với Tô bí thư.

- Đi theo tôi.

Tô Mộc đi đằng trước, Ôn Hữu Đạo theo sau.

Ôn Hữu Đạo kéo tay Dương Ngọc Lâm, rít qua kẽ răng:

- Nếu cô không biết làm gì thì đừng làm, không biết nói gì thì ngậm miệng lại. Còn dám làm như vừa rồi thì lão tử không tha cho!

Dương Ngọc Lâm định cãi lại:

- Ta . . .!

Nhưng nhìn ánh mắt nghiêm khắc của Ôn Hữu Đạo, Dương Ngọc Lâm rụt cổ.

Dương Ngọc Lâm quen hưởng thụ cuộc sống sung sướng, kêu cô trở về ngày tháng trước kia thì cô tuyệt đối không đồng ý. Lời Ôn Hữu Đạo là thánh chỉ, Dương Ngọc Lâm chỉ biết nghe theo.

Phạm Kiên Cường đúng lúc xuất hiện trong hành lang, cười chào:

- Bí thư đã về.

Phạm Kiên Cường là chủ nhiệm chính Đảng, gã biểu hiện vừa co vừa duỗi được. Lâm Thần làm chủ nhiệm chính Đảng trước Phạm Kiên Cường cũng phải mặc cảm không bằng.

Tô Mộc nói:

- Phạm chủ nhiệm, có chuyện gì đợi lát nữa nói, tôi đang có khách.

Phạm Kiên Cường liếc Ôn Hữu Đạo, Dương Ngọc Lâm.

Phạm Kiên Cường gật đầu, nói:

- Vâng thưa bí thư.

Từ lúc Dương Ngọc Lâm bước chân vào tòa nhà trấn ủy thì thấy người bứt rứt. Dương Ngọc Lâm ở trong tỉnh lị cũng đi qua nhiều chỗ hào hoa, thấy nhiều trường hợp lớn. Nhưng không hiểu sao tòa nhà trấn ủy này, mỗi người trong đây làm Dương Ngọc Lâm mất khí thế.

Dương Ngọc Lâm cảm giác được bọn họ tôn trọng Tô Mộc, cô càng nhận ra đã làm chuyện cực kỳ sai lầm, lòng sinh ra nỗi sợ Tô Mộc.

Rầm!

Tô Mộc đóng cửa văn phòng lại, tim Dương Ngọc Lâm thít chặt, trong lòng nổi lên suy nghĩ là cánh cửa kia phải chăng là cửa địa ngục? Tại sao ta cảm thấy ngoài cửa là sống, trong cửa là chết?

Không khí bên ngoài cánh cửa rất kỳ lạ.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

247Truyen.com rate: 5/ 5 - 1 votes

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Quan Bảng Chương 222: Thà khi dễ lão già râu bạc, đừng khinh thiếu niên nghèo

Bạn đang xem Quan Bảng. Truyện được dịch bởi nhóm vipvandan. Tác giả: Ẩn Vi Giả. Chapter này đã được 23 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.