247Truyen.com

[Kojiyuu] Người Yêu Tiền Tỷ Chương 31

[Kojiyuu] Người Yêu Tiền Tỷ - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện [Kojiyuu] Người Yêu Tiền Tỷ Chương 31 online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Kì thi tốt nghiệp diễn ra vào một ngày nắng không gay gắt cũng không nhợt nhạt. Bầu trời đẹp như thế khiến cho ngay cả con mèo lười mập mạp vẫn hay nằm trước sân nhà Yuko cũng trở nên hăng hái mà đi lòng vòng mấy hồi dưới cái vệt nắng kéo dài. Bất giác, tâm tình Yuko cũng trở nên tốt hơn.

Vì sắp xếp theo tên mà Yuko không thi chung phòng với Haruna. Tiếng chuông báo hiệu vang lên, Yuko nhanh chóng lật giấy thi lên và làm bài. Với trình độ thông minh vốn có của mình, đề thi này chẳng là gì cả. Yuko tự tin hoàn thành nó mà vẫn còn dư cả tá thời gian.

Không biết Haruna làm bài thế nào. – Yuko xoay vòng cây viết chì trong tay và nghĩ.

Buổi thi kết thúc, Yuko dọn đồ và bước ra khỏi phòng. Dọc hành lang, Yuko thấy bóng dáng Takamina đang đi một mình, trông cô đơn đến lạ. Takamina cũng không thi chung phòng với Haruna.

Yuko vẫn còn chưa biết chuyện giữa Takamina và Haruna, vì vậy cô vẫn còn giữ định kiến với nàng lùn. Yuko nhăn mày tăng tốc độ lên, vượt qua Takamina, vì cô không muốn nhìn thấy con người này chút nào.

“Yuko.” – Takamina thấy Yuko đụng người mình bước lên mà không có phản ứng gì liền lên tiếng gọi. Cô hiểu lý do mà.

Yuko nghiến răng. Mặt dày thật. Bây giờ mà vẫn còn có thể mở miệng gọi tên cô sao? Sóc vờ như không nghe thấy, nhịp đi mỗi lúc một nhanh hơn.

“Yuko, sau này cậu không muốn hối hận thì bây giờ đối mặt với tớ đi!” – Takamina chạy lên nắm tay Yuko lôi ngược về, trong giọng nói có pha chút giận dữ.

“Ngay từ đầu thì tôi đã hối hận rồi Minami à!”

Yuko hung hăng giật tay ra, quát. Nếu mà không bình tĩnh thì thiếu chút nữa là động tay động chân rồi.

“Cậu hối hận cái gì cơ chứ!”

“Cậu nghĩ là chuyện gì đây hả chiến hữu của tôi?” – Yuko cố tình nhấn mạnh từ chiến hữu bằng một giọng mỉa mai.

“Là về chuyện giữa tớ và Haruna đúng không?”

“Chết tiệt.”

Yuko nghe đến đây thì không cầm lòng được mà phun ra một câu chửi thề. Cô tỏ ra chán chường và định rời đi.

“Mọi chuyện không phải như cậu nghĩ đâu! Sai hết rồi!”

Yuko khựng người lại. Phóng những tia nhìn khó hiểu về phía Takamina. Trong đáy đôi mắt màu hổ phách đó không có một chút thiện cảm gì.

“Ngay từ đầu có lẽ tớ đã không nên có loại tình cảm này. Bởi vì vốn tớ đã không thuộc về trái tim Haruna rồi.”

“Ý cậu là gì đây?”

“Haruna vốn chỉ yêu một mình cậu thôi Yuko à. Thật sự là như vậy.”

Không phải điều gì cũng có thể biểu đạt hết bằng lời nói. Vì thế chúng ta mới phải cố gắng hiểu một người qua rất nhiều giác quan khác nhau. Con người là một loài sinh vật khó hiểu, luôn tự nhủ với bản thân rằng nếu như không nói ra thì người ta sẽ không biết, nhưng đến khi quyết định nói thì lại trở nên sợ hãi.

“Hai cậu như thế này thật sự là không đáng. Mau mau đi làm lành với nhau thôi.”

Takamina thở dài, đặt tay lên vai Yuko. Trong phút chốc, Yuko cảm giác được rằng đây mới chính là người chiến hữu bao lâu nay của cô.

“Đừng để mình phải hối hận Yuko à.”

“Cám ơn cậu...”

Yuko gật đầu một cái rồi lập tức chạy thẳng đến phòng thi của Haruna. Thế nhưng trong một hồi lâu dáo dác tìm kiếm vẫn không thấy đâu, có lẽ Haruna đã về rồi. Nghĩ vậy cô liền chạy đến ga điện ngầm, chen chúc với hàng tá người trong đó mà đi đến nhà Haruna. Cô không gọi quản gia đến đón, là vì cô không muốn tốn thêm một giây phút nào nữa.

Đứng trước căn hộ quen thuộc mà bao lâu nay đã không vào, Yuko nhớ sự bừa bộn nơi phòng khách, nhớ cái tủ lạnh trống hoắc, nhớ mùi hương đặc trưng của phòng ngủ. Cô nhớ chủ nhân của căn hộ này. Yuko nhấn chuông, đợi một hồi lâu vẫn không thấy ai ra mở cửa. Nghĩ rằng Haruna không nghe nên Yuko nhấn thêm hai ba lần nữa, vẫn là không có động tĩnh gì. Chạy sang hỏi nhà hàng xóm thì mới biết rằng Haruna vẫn chưa về nhà, hai chú cún UsaMimi vẫn còn đang gửi nhờ.

Yuko bỉu môi một cái, dựa vào tường chờ đợi. Một tiếng, hai tiếng, năm tiếng, rồi đến nửa đêm, Yuko vẫn một mình đứng ở đó. Cô không biết là mình ngu ngốc hay thật thà nữa. Yuko cắn răng lấy di động ra gọi cho Haruna, không liên lạc được. Cô gọi hết cho tất cả những ai thân thiết với Haruna, vẫn là không khả quan gì hơn. Yuko lập tức trở nên lo lắng sợ hãi. Cô như người điên gọi cho đám thuộc hạ của mình bảo chúng lục tung tất cả ngóc ngách để tìm Haruna. Thân ảnh nhỏ nhắn cũng lao mình chạy khắp mọi nơi.

- O0o-

Ngày tốt nghiệp.

Yuko thẫn thờ ngồi xuống chiếc ghế đá công viên cạnh trường. Cầm tấm bằng tốt nghiệp loại ưu trên tay, cô nhăn mặt cười khổ. Công viên hôm nay khá đông người. Già có, trẻ có. Những người lớn tuổi thì đứng một góc tập bài thể dục dưỡng sinh, trong khi những đứa trẻ thì chạy nhảy không biết mệt trên chiếc cầu tuột. Có cả một số cặp tình nhân đang âu yếm nhau nữa.

“Thật vô vị.” – Yuko lẩm bẩm.

Haruna muốn trốn tránh khỏi cô thật sao? Ngay cả khi biết rằng Yuko không thể nào quên cô ấy? Yuko nghĩ rằng mình vốn đã rất trưởng thành, nhưng không, thật ra vẫn còn trẻ con lắm. Cô háo thắng, lòng tự tôn lại cao, vì thế mà cô đã không thể gạt bỏ cái tôi của mình sớm hơn để xin lỗi Haruna. Mất nàng rồi, cuộc sống của cô cũng trở nên vô vị. Con người ta ai cũng cần một nơi để trở về, cần một người để dựa vào, và đối với Yuko đó chính là Kojima Haruna. Ít ra Haruna cũng nên cho Yuko một câu trả lời rõ ràng chứ? Không nói không rằng bỏ đi như vậy, cô thực sự rất khó chịu. Trải qua nhiều chuyện rồi thì con người ta sẽ trở nên chín chắn hơn. Yuko cũng vậy. Cô bây giờ đã không còn như xưa nữa. Mỗi khi thức dậy Yuko đều nghĩ đến Haruna. Những lúc đi ngủ cô cũng mơ thấy nàng. Chỉ có một mình Haruna thôi.

Tớ yêu cậu. Kojima Haruna à, tớ yêu cậu. Về bên tớ đi có được không?

Yuko càng nghĩ càng đau lòng. Khóe mi cô chực chờ rơi xuống một giọt nước mắt. Yuko không buồn động tay, cô cứ để mặc cho đôi mắt mình khóc. Thế nhưng những giọt nước mắt đó chỉ rơi được nửa quãng đường đã bị một bàn tay ôn nhu lau lấy.

“Sao đây? Được bằng tốt nghiệp loại ưu mà còn mít ướt à?”

Giọng nói ngọt ngào kéo dài đặc trưng mà Yuko vẫn thích nghe vang lên bên tai nhẹ nhàng ấm nóng. Yuko sợ. Cô không dám mở mắt ra. Toàn thân tê cứng hết cả.

“Ở đây người ta ai cũng có đôi có cặp, ngồi một mình không buồn sao?”

“...” – Yuko muốn nói gì đó, nhưng không mở miệng được.

“Oshima Yuko.” – Giọng nói chuyển sang lạnh lùng đe dọa.

“V-Vâng..?”

Yuko vẫn như trước sợ hãi phản ứng trước tông giọng đáng sợ này. Lúc sau phát hiện ra thì cả hai mắt cũng đã mở to nhìn người đối diện rồi.

“Haruna..?” – Yuko không tin vào mắt mình.

“Tớ tốt nghiệp rồi đây. Giỏi không?” – Haruna rất tự nhiên tươi cười ngồi kế bên Yuko.

Mùi hương đặc trưng của Haruna phả vào mũi khiến cho Yuko càng thêm tin tưởng rằng sự việc trước mắt cô là thật. Thế nhưng dù sao cô vẫn cảm thấy thật khó tin.

“Không phải cậu không có mặt ở buổi tốt nghiệp sao?”

“Tớ ngồi ở một góc, không ngồi theo lớp. Mà hiệu trưởng cũng chỉ đọc tên những người tốt nghiệp loại ưu lên nhận bằng trực tiếp thôi. Cậu không nhận thấy tớ cũng phải.”

Yuko càng nghe thấy giọng Haruna thì càng cảm thấy muốn khóc. Cổ họng cô nghẹn lại, đôi mắt cũng đã mọng nước. Trông Yuko lúc này chẳng khác gì một tiểu hài tử mít ướt khả ái.

“Sao lại khóc nữa rồi a?” – Haruna mặc dù bên ngoài trêu chọc nhưng trong lòng cô cũng đang đau quặn thắt lại. Cô biết mình cũng đã sai rồi.

“Haruna... Mấy ngày nay... Cậu... Cậu đi đâu mất thế... Hả?” – Yuko khó khăn nói qua từng tiếng nấc.

Thật ra thì khi ấy Haruna về nhà, thấy Yuko đứng đợi thì cô bỗng không biết phải phản ứng làm sao. Cô cũng rất muốn làm lành với Yuko, nhưng như thế có là quá dễ dàng không? Yuko nhận ra lỗi lầm và chấp nhận sửa sai là một điều tốt, nhưng việc Yuko cần phải trưởng thành thì càng quan trọng hơn. Haruna quyết định thử lòng Yuko một lần nữa.

Kojima quả là một gia tộc đáng sợ. Chỉ cần là Haruna lên tiếng, lập tức mọi thứ liên quan đến cô tạm thời bị bịt kín hết. Dù cho đó có là Oshima gia hay là ai đi chăng nữa cũng không thể biết được gì. Chẳng trách Yuko có tìm đến kiệt lực cũng không thấy cô đâu. Kỳ thực mấy ngày nay cô không hề bỏ Yuko mà đi, chỉ là không xuất hiện trong tầm mắt của Yuko mà thôi. Cô vẫn luôn quan sát Yuko, vẫn luôn đau lòng mỗi khi Yuko khóc.

“Cậu quá... Đáng lắm Haruna à...”

Yuko khóc mỗi lúc một to hơn khiến cho Haruna phải ôm người yêu bé nhỏ của mình vào lòng mà an ủi.

“Tớ xin lỗi... Yuuchan ngoan... Tớ sai rồi, Yuuchan phạt tớ cái gì cũng được... Tớ xin lỗi...” – Haruna vừa dỗ Yuko vừa hôn âu yếm vào má cô ấy, những giọt nước mắt tạo vị mặn mặn nơi đầu môi.

“Không khóc nữa nha, Yuuchan từ khi nào trở thành một cô bé mít ướt thế này?”

Mặt đối mặt, Haruna lấy tay ôn nhu lau khô khuôn mặt lấm lem của Yuko.

“Không có cậu ở bên tớ cô đơn lắm có biết không?” – Yuko lên tiếng.

“Biết chứ. Vì tớ cũng vậy mà.”

“Vậy thì đừng rời xa tớ nữa.”

“Ừm.”

Yuko và Haruna cụng đầu vào nhau, thì thầm những lời ngọt ngào.

“Mãi mãi yêu một mình tớ thôi nhé?” – Haruna choàng tay ôm lấy cổ Yuko, trong mắt ánh lên những tia nhìn yêu thương.

Yuko mỉm cười đầy kiên định.

“Oshima Yuko yêu Kojima Haruna.”

“Kojima Haruna yêu Oshima Yuko.”

Tất cả mọi người trong công viên như dừng lại mọi hoạt động của mình, đồng loạt hướng ánh nhìn về phía cặp đôi đang âu yếm nhau nơi băng ghế đá.

Yuko và Haruna hạnh phúc trao cho nhau nụ hôn nồng nàn đã từ lâu không được thưởng thức. Không cần màng đến mọi người xung quanh, cứ như rằng cả thế giới này chỉ còn có hai người. Những tia nắng mặt trời hôm nay cũng trở nên đặc biệt ấm áp, chiếu xuống Yuko và Haruna tạo thành những vệt lấp lánh.

Chỉ cần chúng ta ở bên nhau thì mọi thứ cũng sẽ trở nên tuyệt vời.

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt [Kojiyuu] Người Yêu Tiền Tỷ Chương 31

Bạn đang xem [Kojiyuu] Người Yêu Tiền Tỷ. Truyện được dịch bởi nhóm wattpad.com. Tác giả: Duobaihe. Chapter này đã được 106 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.