247Truyen.com

Kẻ Không Theo, Chết! Chương 24: Chương 24

Kẻ Không Theo, Chết! - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Kẻ Không Theo, Chết! Chương 24: Chương 24 online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Edit: quynhle2207

Ở bên ngoài về phía Tây Nam của tòa nhà cao tầng nơi triển lãm giày thêu có rất nhiều ngỏ hẻm nhỏ sâu hun hút.

Đêm khuya yên tĩnh, nhưng buổi triển lãm lại ồn ào náo loạn, mà trong một con hẻm nhỏ, dưới ánh đèn đường, một chiếc Land Rover màu đen đang đậu yên lặng một bên.

Lộp cộp, lộp cộp, tiếng bước chân phá tan sự yên tĩnh ban đêm, từ trong kính chiếu hậu, G1897 thấy một bóng dáng mặc váy ngắn đang chạy nhanh về phía chiếc xe của cô, làm cho trái tim cô ấy vốn đang muốn nhảy lên cổ họng rốt cuộc cũng có thể buông lỏng, khởi động máy xe, chân đặt hờ lên bàn đạp ga tựa như cô đang chuẩn bị sẵn sàng để xuất phát.

Sau khi Mạc Doanh Doanh chạy ra ngoài an toàn, tiện thể cởi luôn đôi giày cao gót gần cả mười phân, tay cầm gót nhọn của giày, đập thật mạnh gót giày lên trên bậc thềm, theo tính chất đặc biệt, gót giày cũng lập tức đứt rời, lúc này cô mới mang vào đôi giày đã giống giày bình thường, chạy về phía địa điểm đã cùng G1897 hẹn trước.

Kéo cửa bên chỗ ngồi cạnh tài xế, cô nhanh chóng leo lên xe, sau khi nghe được tiếng đóng cửa thật manh, G1897 vừa nói ‘ngồi vững’ cũng vừa đạp chân ga, chức năng tăng tốc của chiếc Land Rover vô cùng tốt, chạy xẹt qua ngỏ nhỏ nhanh như chớp, hướng về địa điểm bí mật của CASTA mà đi.

“Đuổi theo tới tận đây.” G1897 mở to mắt nhìn kính chiếu hậu: “Bất quá cũng không tồi, không còn đuổi theo nữa.”

Vốn dĩ sau khi Mạc Doanh Doanh leo lên xe không tới vài giây thì Tần Hoài cũng đuổi kịp tới, nhưng chờ đợi anh chỉ là một làn khói mỏng.

Rốt cuộc, chiếc xe cũng lái ra đường lớn, xe cộ tấp nập, coi như đã được an toàn rồi.

Mạc Doanh Doanh đem giày thêu bỏ vào một cái hộp thủy tinh, sau đó dùng vải đen che kín lại, xong xuôi mới nói: “Sao cô trở lại giúp tôi vậy?” Sau khi tới gặp lão phu nhân nhà họ La xong, cô liền trở về lại Sở Sự Vụ ngồi ngây ngốc một mình, tắt nguồn điện thoại, không gặp bất cứ ai, lên kế hoạch cho nhiệm vụ mười ngày kế tiếp.

Vậy mà trước khi hành động, G1897 đã nhắn tín hiệu cho cô, nói rằng cô ấy muốn tới hiện trường để giúp cô hoàn thành nhiệm vụ.

“Reagon nói cô không có đi gặp ông ấy, Mạc.” Trong giọng nói của G1897 chứa đầy sự lo lắng.

Mạc Doanh Doanh quay mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ, không nhìn tới khuôn mặt ẩn chứa đầy lo lắng thương hại kia, nói: “Tôi sẽ lập tức đi gặp ông ta.”

“Là ông ta để tôi đến giúp cô.” G1897 bẻ tay lái một cái, đã đến tòa nhà lớn, nơi trú ngụ của Reagon: “Gần đây tâm tình của Reagon không được tốt.”

Sau khi xe chạy vào đậu trong garage tầng hầm, Mạc Doanh Doanh đẩy cửa ra, leo xuống xe, lấy chiếc hộp thủy tinh hơi nặng một chút, ôm trong lòng, ra vẻ không quan tâm, nhún vai: “Vậy cô chúc tôi may mắn đi.”

Bên kia Mạc Doanh Doanh đã đến nơi, mà bên này Tần Hoài cũng mới vừa sắp xếp, thu dọn xong những lộn xộn mà người kia gây ra.

Ngược lại cô ấy bắn mấy phát súng kia cũng tốt, những người tham gia hội triển lãm giày thêu này đều là nhân vật có uy tín danh dự, bị dọa sợ như vậy thật sự là trò hề, mấy tiểu thư danh môn khuê tú sau khi nghe được tiếng súng sợ tới mức khóc thét lên tìm cách ra ngoài, sau khi được ổn định lại thì lại nhớ đến việc tính sổ.

Từ đầu tới cuối, Tần Hoài đều đang ở hội báo về vụ án đôi giày thêu son bị đánh cắp, thì với vẻ mặt bất đắc dĩ, Tề Đại Vĩ lại chạy về phía Tần Hoài.

Khói mù đã tản đi gần hết, chỉ còn một ít khói mỏng ở tại nơi xảy ra vụ án, những người khách có mặt trong buổi triển lãm đã được đưa tới mấy căn phòng nhỏ còn lại, đang đợi lấy lời khai về việc có thấy được nhân vật nào khả nghi hay không, Tề Đại Vĩ chạy nhanh tới.

“Ái chà, Lão Đại ơi!” Người đàn ông thô kệch, cao lớn, trên đầu đầy mồ hôi, xem chừng bị những vị tiểu thư kia giày vò đến mức ngay cả nói cũng không rõ ràng: “ Bây giờ những vị thiên kim kia đang nhao nhao khóc lóc ầm ĩ không ngừng, yêu cầu phải giải thích rõ ràng với bọn họ.”

Bên bên não của Tần Hoài cũng bắt đầu tê dại, giải thích? Có cái gì để giải thích? Nhà họ La cũng chưa làm ầm ĩ, ngược lại bọn họ lại cho rằng bản thân cao quý, náo loạn đòi giải thích, đoán chừng những vị tiểu thư bé bỏng yêu kiều kia chưa bao giờ nghe được một tiếng nổ nhỏ lại bị những tiếng súng kia làm cho nhiệt huyết sôi trào.

“Cậu đi nói với những người đó, người nào lại gây rối loạn ầm ĩ, sẽ bắt về cục cảnh sát, chắc hẳn các cô ấy vẫn chưa quên việc của tiểu thư nhà họ Hồ đúng không?” Giọng nói Tần Hoài lạnh lùng, cả khuôn mặt lạnh đến nỗi cũng có thể làm đông lạnh được cả một khối băng nhỏ, (d,đ,le,quy,đon) Tề Đại Vĩ không nhịn được cũng bắt đầu run rẩy.

Sự kiện của tiểu thư nhà họ Hồ cũng được coi là một việc lớn trong xã hội thương lưu ở thành phố T, liên quan đến hít ma túy, vị tiểu thư nhà họ Hồ này nghiện ma túy đến chết cũng không chịu hối cãi, bị cảnh sát điều tra ra được mà vẫn làm ra vẻ ‘bà đây thích’, vốn dĩ nhà họ Hồ dựa vào một chút quan hệ đến nhờ vả Tần Hoài, kết quả Tần Hoài vừa thấy tuy vị tiểu thư kia đang mặc quần áo tù, nhưng vẫn mang vẻ mặt không chút nào hối cải, liền không có ý muốn giúp đỡ nữa.

Nhưng ngược lại tiểu thư nhà họ Hồ này lại không biết vô tình hay cố ý, vừa bước tới liền mở miệng chửi mắng ba mẹ anh, chỉ thiếu chút nữa là đem tất cả tổ tiên trên dưới của những người trong cảnh đội hỏi thăm ân cần hết một lần. Trong cơn tức giận, Tần Hoài không để ý nhà họ Hồ liên tục nói xin lỗi, cứ y theo án xử theo tội danh sử dụng ma túy, lại tính thêm cả việc nhục mạ nhân viên cảnh sát, cho tới bây giờ, vị tiểu thư nhà họ Hồ này vẫn còn bị nhốt ở cục cảnh sát, còn chưa được thả ra đâu.

Tần Hoài thấy Tề Đại Vĩ chạy đi, ngừng một chút, gọi anh ta lại: “Cậu đi điều tra cho tôi, xem thử trên danh sách của khách quý, có người phụ nữ nào tên là Mạc Doanh Doanh đến dự hay không?!”

Tề Đại Vĩ ngẩn người, có chút khó hiểu: Mạc Doanh Doanh này không phải là cô nhóc đã cùng đi trấn Thanh Lan với Lão Đại hay sao?

Tần Hoài thấy anh ta còn muốn tiếp tục hỏi, quát lớn: “Còn không đi mau đi!”

Lúc này, Tề Đại Vĩ mới ba chân bốn cẳng chạy trốn thật nhanh: “Tuân lệnh!”

Tần Hoài thấy anh ta đã đi xa, toàn bộ hội trường cũng vắng vẻ trống không, trần nhà bị người phụ nữ kia bắn

Kẻ Không Theo, Chết! Chương 24: Chương 24

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Kẻ Không Theo, Chết! Chương 24: Chương 24

Bạn đang xem Kẻ Không Theo, Chết!. Truyện được dịch bởi nhóm DĐ Lê Qúy Đôn. Tác giả: Thu Tiểu Cửu. Chapter này đã được 26 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.