247Truyen.com

Hôn Nhân Giả Chương 63: Chương 62 + 63

Hôn Nhân Giả - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Hôn Nhân Giả Chương 63: Chương 62 + 63 online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Nhìn Cố Ái ngồi thụp xuống, cúi đầu chăm chú xem chỗ tay bị sưng đỏ cho mình, Otto đột nhiên cầm lấy tay cô, ngừng động tác của cô lại.

“Ái Ái, ngẩng đầu lên nhìn anh đi.” Otto nói với cô, nhưng Cố Ái chẳng những không ngẩng đầu lên mà còn cúi đầu xuống thấp hơn.

Buông những lời tổn thương đến Lâm Trình, trong lòng cô nhất định vô cùng khó chịu, lúc này cô hẳn đang rất muốn khóc ra, Otto khẽ thở dài, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc ngắn của Cố Ái: “Nếu trong lòng không thoải mái thì hãy khóc đi.”

Chỉ chốc lát sau, Otto chợt nghe thấy tiếng nức nở nho nhỏ phát ra từ cô gái bên cạnh mình: “Otto, lẽ ra em không nên quay về đây.”

“Nếu em không quay trở lại để cởi bỏ khúc mắc trong lòng, thì em vĩnh viễn sẽ không cảm thấy vui vẻ thực sự được nữa. Ái Ái, anh sẽ giúp em, giúp em tìm về đáp án mà em mong muốn.” Chính là câu trả lời cô không tìm thấy bao lâu nay, rốt cuộc Lâm Trình có thật lòng yêu cô hay không…

Trấn an Cố Ái, trong lúc vô tình Otto ngẩng đầu nhìn về phía cửa sổ, đã thấy bên ngoài không biết từ khi nào tuyết đã rơi trắng khắp trời.

“Ái Ái, tuyết rơi rồi.” Thanh âm Otto mang theo một chút hưng phấn, Cố Ái lau nước mắt, cũng ngẩng đầu nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ, những bông tuyết trắng như lông ngỗng đang nhẹ nhàng rơi xuống.

Tuyết rơi thật rồi.

Bên trong nhà hàng được sưởi ấm vừa chừng, không khí ấm áp nhẹ nhàng như mùa xuân, cùng với bầu không khí lạnh như băng bên ngoài khác nhau một trời một vực, khung kính vốn trong suốt của cửa sổ đã bị hơi nước làm mờ đi.

Cố Ái đi đến bên cạnh cửa sổ, khẽ cúi người, đưa tay lau vết mờ hơi nước, xuyên qua lớp thuỷ tinh trong vắt thưởng thức cảnh sắc bên ngoài: “Khi còn bé, mỗi khi có tuyết rơi, ông nội thường đưa em tới hoa viên trong vườn đắp người tuyết.”

Nhớ đến ông nội, Cố Ái đột nhiên có chút nghẹn ngào.

Ông nội đã mất, ông không còn trên đời nữa.

Ngày thứ ba quay trở lại thành phố S, cô như vô tình hỏi thăm đến Cố lão gia chủ nhân của khu thương mại Ái Diệu, có người đã nói cho cô biết, Cố lão gia đã qua đời từ hai năm trước…

Hai năm trước, nói cách khác, ở năm thứ hai khi cô rời khỏi thành phố S sang Zurich, ông đã không còn nữa.

Nhìn ngoài cửa sổ, Cố Ái vô thức lấy tay lau hơi nước trên khung cửa kính, trong lòng không ngừng tự hỏi ông nội có trách cô hay không? Trách cô đã bất hiếu như thế, bỏ sang Zurich mà không một lời từ biệt.

Nhìn những bông tuyết ngoài trời, ánh mắt Cố Ái đột nhiên như dừng lại ở nơi nào đó.

Dường như Lâm Trình vẫn còn chưa rời đi, cô nhìn đến nơi anh đỗ xe. Xe của anh vẫn còn đậu trong bãi đỗ của nhà hàng.

Không hiểu sao trong lòng cô bỗng cảm thấy chút vui mừng.

“Ái Ái, nhìn thấy gì mà vui vẻ như vậy?” Nhìn khóe miệng Cố Ái khẽ cong lên, Otto cũng không kiềm lòng được mà mỉm cười theo.

Cố Ái quay đầu sang nhìn anh một cái: “Là những bông tuyết ngoài kia, nhẹ nhàng rơi xuống đất, cảm giác vô cùng tuyệt mỹ.”

Nhìn tuyết rơi cũng có thể hưng phấn như vậy sao? Cô quả là một người dễ dàng thỏa mãn, Otto chỉ nhướng mày, im lặng không nói thêm điều gì.

Nhưng đến khi hai người cùng đi ra khỏi nhà hàng, Otto như hiểu ra được điều gì: Cố Ái vui vẻ nhoẻn miệng cười kỳ thật không phải vì ngắm tuyết rơi, mà là bởi vì cô phát hiện ra Lâm Trình vẫn còn chưa rời đi.

Đây là trận tuyết rơi đầu tiên trong năm, lúc này, tuyết đã càng ngày càng dày hơn.

Thấy hai người họ xuất hiện ở cửa, Lâm Trình xuống xe, mặc cho tuyết rơi trắng đầu, từng bước đến bên cạnh Cố Ái, bung dù ra đưa cho cô, nét mặt không chút thay đổi nhìn cô: “Em giúp anh che dù, anh sẽ đỡ Otto lên xe.”

Anh nói xong, liền cúi người xuống bế cả người Otto lên.

“Cảm ơn.” Otto lễ phép nói cảm ơn.

“Không có gì.” Ngữ khí còn lạnh hơn băng, nhưng mỗi hành động anh làm lại khiến người ta cảm thấy ấm lòng.

Lên xe, Lâm Trình nhìn qua kính chiếu hậu cẩn thận quan sát Otto, tiếp tục lạnh lùng nói: “Anh đã chăm sóc Ái Ái ba năm, tôi thật sự vô cùng cảm kích, nay anh đến thành phố S rồi, tôi cũng nên tận tình tiếp đãi, nơi anh ở tôi đã cho người an bài ổn thoả, ngay tại khách sạn năm sao cao cấp gần đây, bây giờ tôi sẽ lái xe đưa anh qua đó.”

Otto cười: “Vậy cảm ơn anh.” Cuối cùng anh quay sang cười với Cố Ái thật ái muội, bồi thêm một câu: “Tôi vốn dĩ đang định đến ở cùng nhà với Ái Ái, nhưng nếu đã có khách sạn năm sao rồi, xem ra ở khách sạn vẫn tốt hơn.”

Muốn chen vào một nhà cùng Cố Ái? Anh ta nằm mơ sao? Lâm Trình cười lạnh trong lòng, lúc nói chuyện như nghiến răng nghiến lợi: “Ái Ái vẫn còn là vợ của tôi, tôi nghĩ anh nên biết tự trọng.”

Otto buồn cười nhìn sang Cố Ái bên cạnh, ngữ khí vẫn mang theo chút mờ ám: “Nhưng cô ấy cũng là vợ tương lai của tôi.”

“Anh đang nằm mơ sao? Đây là chuyện tuyệt đối sẽ không bao giờ xảy ra, anh nên chết tâm này đi!” Lâm Trình nói xong, lại càng tăng tốc xe, anh phải nhanh chóng đưa tên Otto này tới nơi của anh, để anh bớt phải thấy ngứa mắt với tên này.

Tới khách sạn rồi, Lâm Trình một mạch để Otto lại cho nhân viên phục vụ chăm sóc, rồi sau đó hung hăng kéo Cố Ái rời đi.

Anh nắm cổ tay của cô rất đau, Cố Ái muốn giãy ra, nhưng anh đáp lại như người chẳng hề biết thương hoa tiếc ngọc, mãi cho tới khi cô bị anh ấn vào ghế phụ trên xe rồi, anh mới chịu buông cô ra.

Chờ Lâm Trình lên xe, Cố Ái mới trừng mắt nhìn anh: “Lâm Trình, rốt cuộc anh còn muốn thế nào nữa?”

“Muốn thế nào sao?” Lâm Trình nhìn cô, lặp lại câu hỏi của cô, một giây sau anh bỗng kéo mặt cô lại hung hăng hôn lên môi cô. Nụ hôn của anh nóng rực mà bá đạo, Cố Ái bị nụ hôn của anh thiêu rụi hoàn toàn, hít thở không thông.

“Ái Ái, em là của anh, đời này em chỉ có thể là của anh.” Anh thì thào tự nói, bàn tay rất không thành thật bắt đầu kéo quần jean của Cố Ái.

Nhưng khi anh mới vừa kéo được khoá quần của cô, trên mặt bỗng cảm thấy nóng rát vì cái tát đến từ Cố Ái.

Anh ngẩng đầu lên lập tức nhìn thấy hai mắt đỏ bừng của cô: “Lâm Trình, anh thật sự muốn tôi đến vậy sao? Ba năm trước anh vẫn còn chơi chưa đủ? Cho nên mới không cam lòng ép buộc tôi quay về như trước một lần nữa?”

“Xin lỗi.” Lâm Trình nhìn cô hồi lâu, cảm thấy thực thất bại, cả người đổ ập lên lưng ghế.

Cảm giác lúc này vô cùng mệt mỏi, Lâm Trình khẽ nhắm mắt lại: “Ái Ái, anh yêu em đã mười năm rồi. Suốt mười năm qua, anh đã phải âm thầm chờ đợi bảy năm mới được ở bên cạnh em, nhưng sau đó anh lại lạc mất em ba năm nữa. Ba năm vắng bóng em này, mỗi ngày anh đều nhớ đến em, em biết không? Sally nói cho anh biết em mắc chứng trầm cảm, ngày nào anh cũng thấy lo lắng sợ hãi, sợ em lại như ngày trước đột nhiên…” Lâm Trình bỗng trầm mặc không nói nữa, thật lâu sau anh mới nhẹ nhàng lên tiếng một lần nữa: “Biết em không có chuyện gì, thật là tốt vô cùng, nhưng đợi được sau ba năm gặp lại em, em lại khiến anh phải chứng kiến em đứng bên cạnh người đàn ông khác. Thực tàn nhẫn, em đối với anh quá mức tàn nhẫn, anh thực sự không thể chịu đựng nổi.”

Tàn nhẫn, anh lại dùng hai chữ này.

Thế nhưng những gì anh đã làm với cô không tàn nhẫn sao? Anh có biết ba năm trước đây, lúc cô đứng ngoài cửa thư phòng của anh nghe anh và Lâm Chính Phong nói chuyện, anh căn bản không hề yêu thương cô, cảm giác của cô là gì không? Cô thật sự muốn khóc một trận thật lớn, muốn nhảy vào cào xé anh, muốn chết đi cho quên hết mọi chuyện…

Không muốn nói thêm gì nữa.

Cố Ái trực tiếp đẩy cửa xe đi xuống.

Khách sạn này nằm cách nhà trọ của cô cũng chỉ hơn mười phút đi bộ, Cố Ái xuống xe, chậm rãi bước đi màn tuyết đang tung bay.

Rất lạnh, không biết có phải vì trời lạnh mà trái tim cũng lạnh như vậy hay không.

Bây giờ đã là mười giờ đêm, trên đường thưa thớt người qua lại, chung quanh gần như yên tĩnh không một tiếng động.

Phía sau truyền đến tiếng dẫm lên tuyết lộp rộp, cô biết, Lâm Trình vẫn còn đi theo sau lưng cô.

Đi đến chỗ ngã rẽ sang đường khác, Cố Ái không cẩn thận, đột nhiên trượt chân, cả người té ngã trên mặt đất.

Mông đau ê ẩm,

Không biết như thế nào, đột nhiên có chút ủy khuất, trong tích tắc sống mũi trở nên cay cay.

Nhìn thấy Cố Ái ngã phịch xuống, Lâm Trình vội vã chạy lại bên cạnh nâng cô dậy, xem bộ dạng cô bướng bỉnh không cho anh chạm vào mình, Lâm Trình chỉ biết cười chua sót.

Anh biết cô vẫn còn giận rỗi chuyện vừa rồi anh không quan tâm đến cảm nhận của cô mà cưỡng hôn cô.

Vậy nếu giờ anh nhất quyết ôm cô về nhà, cô có giận anh nữa không?

Nghĩ vậy, Lâm Trình đột nhiên cười lấy lòng với Cố Ái, cả người hạ xuống thấp, “Ái Ái, để anh cõng em đi, được không?” Anh hạ giọng năn nỉ: “Để anh cõng em về nhà nhé.”

Nghe giọng anh năn nỉ như vậy, sống mũi Cố Ái lại càng cay nồng hơn.

Ma xui quỷ khiến thế nào, cô lại gật đầu, rồi sau đó khoát hai tay lên vai anh, từ từ ôm chặt lấy cổ của anh.

Tấm lưng của anh, vẫn rộng rãi vững chắc như trong trí nhớ của cô, Cố Ái dán cả người lên lưng anh, nghe được giọng nói trầm lắng của anh: “Ái Ái, em thật sự gầy đi nhiều lắm.”

Gầy hơn trước kia rất nhiều.

Nước mắt của cô, bỗng nhiên rớt xuống tí tách, từng giọt một, từ từ thấm vào áo khoác của anh.

Tuyết không biết đã tự ngừng rời từ lúc nào, Lâm Trình cõng cô, chậm rãi bước đi trên nền tuyết.

Cô thật sự gầy đi nhiều, cõng ở trên lưng mà không thấy nặng là mấy. Nghĩ tới ba năm qua cô đã phải nếm trải không biết bao nhiêu là khổ, Lâm Trình không nén được cơn đau nhói trong lòng.

Cho nên bây giờ cô hận anh, chán ghét anh, anh đều hiểu được.

Thế nhưng trong tim của cô thật sự không có một vị trí nào dành cho anh sao?

Thở dài, bước chân của Lâm Trình thoáng chậm lại, nghĩ muốn ở cùng cô thêm chút nữa, vài giây thôi cũng được. Anh rất sợ hãi không biết khi nào thì Cố Ái sẽ thuộc về người khác, khi đó anh còn muốn cõng cô trên lưng thế này, e là hy vọng xa vời không bao giờ làm được nữa.

Otto là người có tiền có thế, có thể cho cô được một cuộc sống tốt đẹp, hơn nữa, suốt ba năm qua, ít nhiều cũng là nhờ anh ra chăm sóc cẩn thận, Cố Ái mới có thể xuất hiện trước mặt anh sống động như vậy. Nhưng Otto là người tàn tật, không phải anh có ý định kỳ thị, nhưng ở trong mắt anh, Cố Ái cần một người bầu bạn để chăm sóc cho cô, nhưng Otto có thể làm được sao? Anh không muốn để cô phải chịu khổ nữa, nhưng suốt ba năm qua, anh lại chính là người khiến cô phải chịu đựng hết thảy những khổ sở đó.

Nghĩ vậy, rốt cục Lâm Trình cũng mở miệng: “Ái Ái, em đã xác định sẽ ở bên cạnh Otto kia sao? Nếu em với anh ta đến với nhau rồi, cuộc sống sau này nhất định sẽ gặp rất nhiều khó khăn, em sẽ phải đối diện với rất nhiều áp lực.”

“Ai cần anh phải quản.” Cố Ái lạnh lùng ngắt lời anh, nén giận bồi thêm một câu: “Lạnh chết tôi rồi, anh có thể đi nhanh hơn một chút được không? Nếu không thì anh để tôi xuống, tự tôi có thể đi được.”

Anh thầm nghĩ muốn ở bên cô thêm một chút nữa, nhưng lại quên mất cô sẽ bị lạnh, Lâm Trình có chút tự trách, bước chân đi nhanh hơn.

Hiện tại nhiệt độ không khí rất thấp, trên mặt đất đã vài chỗ bị đóng băng.

Lâm Trình đi quá nhanh, đi đến chỗ kia, chân bỗng nhiên bị trượt, cả người lảo đảo không vững, theo bản năng điều chỉnh trọng tâm cơ thể, vốn nghĩ rằng đã có thể ổn định lại, nhưng cuối cùng vẫn té lăn ra đất.

Trong khoảnh khắc biết không thể tránh được, sợ hãi Cố Ái bị thương, cho nên anh nhanh chóng xoay người ôm lấy cô thật chặt vào lòng.

Vậy nên khi hai người cùng ngã lên mặt đất, Cố Ái lại nằm hẳn lên người Lâm Trình, mảy may không chút thương tổn nào.

Lồng ngực của anh vẫn ấm áp như vậy.

Có điều, chỉ trong một đêm lại bị ngã tới hai lần, Cố Ái không biết thần kinh của mình hôm nay rốt cục làm sao. Cả hai nằm trên đất, cô căm giận trừng mắt nhìn Lâm Trình, nhanh nhẹn đứng dậy, rồi sau đó còn tỏ ra chanh chua lạnh lùng phun ra một câu: “Lâm Trình, anh sao có thể ngốc nghếch đến như vậy? Nếu không muốn cõng tôi thì anh cứ nói thẳng!”

Cô đứng lên rồi, còn hung hăng nhấc chân đá đám tuyết dưới chân mình, tuyết văng tung toé, có vài hạt bắn lên cả người Lâm Trình.

“Ái Ái, anh xin lỗi mà.” Cô nói anh như vậy, còn cố ý đá tuyết lên trên người anh, nhưng anh lại đi nói xin lỗi với cô.

Bất quá, chết tiệt là Lâm Trình cho dù ngã xuống đất, bộ dạng chật vật đến vậy nhưng vẫn không bớt đi vẻ đẹp trai anh tuấn một chút nào.

Nhìn anh cười lấy lòng với mình, trong lòng Cố Ái buồn bực mắng một câu, thật là ngu ngốc, ngu ngốc không ai bằng.

Cô thật sự không biết chính mình rốt cuộc là làm sao, có phải bị Lâm Trình giả mù sa mưa quan tâm mà cảm thấy ghê tởm hay không, hay là vì điều gì khác, cô chỉ biết giờ này khắc này trong tim cô cảm thấy duy nhất là phiền, phiền và phiền!

Tay có chút lạnh, cô đút tay vào túi áo khoác, xoay người muốn rời đi, nhưng trong nháy mắt xoay người cô lại nhìn thấy trên mặt đất gần chỗ Lâm Trình ngã, có vài vệt máu.

Vết tích đỏ tươi trên nền tuyết trắng xoá, đối lập rõ ràng.

Cố Ái cảm giác trong tim mình đột nhiên như có một tiếng vỡ tan vang lên, cô vội vàng ngồi phịch xuống kiểm tra vết thương của anh: “Anh bị thương ở đâu có phải không? Sao lại chảy máu đến thế này?”

“Tôi hỏi anh bị thương ở chỗ nào?” Giây tiếp theo, Cố Ái dường như gào lên, Lâm Trình bị cô rống giận làm cho giật mình, trở nên luống cuống, còn chưa kịp có phản ứng gì, liền thấy Cố Ái oà khóc lớn: “Lâm Trình, anh đừng gạt tôi nữa, đừng trêu đùa tôi nữa được không? Tôi đã không còn giá trị gì để lợi dụng nữa, anh rộng lượng buông tha cho tôi đi! Về mặt tình cảm này, tôi không phải là người kiên cường hay lý trí, nếu anh đối với tôi tốt như vậy nữa, tôi sẽ xem nó là thật, tôi sẽ lại nghĩ rằng ba năm qua anh vẫn luôn nhớ tới tôi, vẫn luôn yêu tôi. Anh đừng trêu đùa tôi nữa, tôi đã không còn đủ sức để thừa nhận nữa.”

Khóc ra rồi, Cố Ái mới biết được, cô đang buồn bực đến thế nào, là bởi vì anh lại đối xử tốt với cô, khiến cho phòng tuyến cuối cùng trong lòng cô cuối cùng cũng sụp đổ.

“Anh thật lòng yêu em, chưa bao giờ có ý niệm trêu đùa em.” Lâm Trình đưa tay giúp cô lau nước mắt: “Anh đã từng nói, Ái Ái là mệnh của anh. Đây là sự thật, chưa hề thay đổi.”

Ánh mắt của anh tràn ngập sự chân thành, tiếng lòng của Cố Ái không ngừng vang lên thúc giục: mặc anh có gạt cô một lần nữa hay không, cứ yêu thêm một lần nữa đi!

Để mình yêu thêm lần nữa.

Nghĩ vậy, Cố Ái đột nhiên dâng môi mình lên môi Lâm Trình, chủ động hôn anh.

Cô không thể không thừa nhận, mặc dù anh đã tổn thương cô, vứt bỏ cô, nhưng trong ba năm qua, trái tim cô vẫn chỉ luôn nhớ tới anh. Cô yêu anh, yêu đến vô cùng.

Ba năm trước những gì đã xảy ra cứ xem như ảo ảnh cũng được, phù dung sớm nở tối tàn cũng được, cô vẫn không quên được giây phút anh ngoan ngoãn nghe theo cô ký tên lên tờ giấy cam kết, lúc cô nghịch ngợm trốn đi, anh tìm không thấy cô mà lo lắng sốt ruột, đứng trên đường không ngừng gọi tên cô… Cũng không quên được những lúc hai người làm chuyện đó thăng hoa đến thế nào.

Cô yêu anh, điều này không thể nghi ngờ nữa.

Cố Ái chủ động hôn mình, Lâm Trình chỉ cảm thấy một trận mừng rỡ không nói thành lời.

Ôn nhu đáp lại, rồi sau đó nhẹ nhàng ôm lấy eo của cô, dần ôm cô vào lòng chặt hơn. Biết cô lạnh, cho nên Lâm Trình cố ý cởi áo khoác của mình ra, bao bọc lấy thân mình gầy yếu của cô vào trong lòng mình.

Tuyết lại rơi, đã là mười một giờ đêm, trên đường không còn bóng người, hai người không biết đã ôm hôn bao lâu, Cố Ái chỉ cảm thấy môi lưỡi mình mỏi rời, đau ê ẩm như không còn cảm giác.

Hơn nữa, cô vì chìm đắm trong nụ hôn của anh mà thân thể đã mềm nhũn không còn chút sức lực.

Nhưng hai người còn đang ở ngoài trời tuyết, cho dù khát vọng nhau đến thế nào, cô cũng không muốn hai người lăn lộn giữa trời lạnh giá thế này.

Cô ngẩng đầu lên nhìn anh: “Lâm Trình, chúng ta về nhà được không, về nhà anh nhé.” Tuy rằng còn chưa đến năm phút đồng hồ nữa là về tới nhà cô, nhưng nghĩ Lữ Dĩnh vẫn còn ở đây, cô không muốn để Lữ Dĩnh bắt gặp chuyện này một chút nào.

“Được, chúng ta về nhà.” Lâm Trình ôm lấy cô, đem cô gắt gao ôm vào trong lòng, rồi sau đó gọi taxi chạy về nhà của hai người.

Vì có tài xế taxi ngồi ở ghế lái đằng trước, nên suốt dọc đường về, hai người bọn họ tuyệt đối an phận không dám làm gì.

Bị anh ôm chặt vào lòng, Cố Ái cảm thấy vô cùng ấm áp, nhắm mắt lại, nặng nề chìm vào giấc ngủ.

Giữa cơn mê man, cô nằm mơ thấy, Lâm Trình thế nhưng lại tặng cô một chiếc nhẫn rất xinh đẹp.

Anh tặng nhẫn cho cô… Trong giấc mơ, khóe miệng Cố Ái khe khẽ cong lên.

Sau khi đi xe về đến nhà, nhìn Cố Ái đang ngủ rất say, Lâm Trình không đành lòng đánh thức cô dậy, nhẹ nhàng ôm lấy cô vào nhà, rồi sau đó nhẹ nhàng đặt cô lên giường của anh, thật cẩn thận giúp cô cởi áo khoác bị ẩm lạnh do trời tuyết, giúp cô chỉnh điều hoà cho ấm áp, dịch chăn rồi mới đi ra ngoài.

Ở ngoài phòng ngủ, anh lặng lẽ hút một điếu thuốc rồi mới đi tắm.

Thực ấm áp, giường lớn mềm mại mà thoải mái.

Cố Ái nghĩ rằng mình đang nằm mơ, nhưng khi mở mắt ra, đã thấy mình đang nằm nghiêm chỉnh trên chiếc giường rộng lớn này.

Trong không khí tràn ngập hương nước hoa Gucci nhàn nhạt, mùi hương này gợi đến một người đàn ông quen thuộc kia, Cố Ái biết, hiện tại cô đang nằm ở trên giường của Lâm Trình.

Tay cô vuốt ve lên ga giường, trên chiếc giường này, cũng đã từng vương chút hương vị của cô.

Chỉ là, không biết ngoại trừ cô ra, còn có người phụ nữ nào từng lên chiếc giường này nữa hay không, tỷ như, Nhậm Mạn Mạn.

Chậm rãi ngồi dậy, Cố Ái quan sát quanh căn phòng, vẫn giống như trong ký ức của cô từ ba năm trước, ngay cả trên bàn ở đầu giường, vẫn còn đặt ảnh chụp của cô.

Trong ảnh cô với một mái tóc dài phiêu dật, mà cô bây giờ, chỉ còn một mái tóc ngắn ngủn ôm lấy má.

Tiện tay cầm lấy một quyển sách trên bàn, từ bên trong rớt ra một tờ giấy, chính là tờ giấy mà hai người đã cùng ký tên lên, trước khi quyết định bỏ đi, cô đã tự tay xé nó thành từng mảnh nhỏ, không nghĩ tới, Lâm Trình lại cẩn thận dán lại như ban đầu.

Bên trên còn lưu lại mấy dòng chữ mơ mơ hồ hồ.

“Cả đời này Lâm Trình sẽ chỉ yêu một mình Cố Ái, Cố Ái cũng sẽ yêu Lâm Trình trọn đời.”

Nhìn nét chữ mờ mờ, lại thêm hai dấu điểm chỉ bên cạnh, khóe miệng Cố Ái khẽ cong lên, dù sao cũng đã từng tốt đẹp như vậy.

Cô chậm rãi xuống giường, đẩy cửa phòng ngủ ra đi ra phòng khách, vẫn không nhìn thấy thân ảnh Lâm Trình ở đâu, nghe thấy trong phòng tắm có tiếng nước chảy ào ào, Cố Ái thoáng nghĩ, rồi đẩy cửa phòng tắm đi vào.

“Lâm ca ca. Anh thực sự có nhớ đến em sao?”

Lâm Trình còn đang tắm, lại bị Cố Ái đột nhiên ôm lấy từ sau lưng, tay của cô hơi lạnh, ngón tay xẹt qua cơ ngực anh, Lâm Trình chỉ cảm thấy toàn thân khẽ run lên…

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Hôn Nhân Giả Chương 63: Chương 62 + 63

Bạn đang xem Hôn Nhân Giả. Truyện được dịch bởi nhóm Updating. Tác giả: Hồng Tiểu Ái. Chapter này đã được 23 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.