247Truyen.com

Giữa Chốn Phù Dung Chương 22: Chương 22

Giữa Chốn Phù Dung - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Giữa Chốn Phù Dung Chương 22: Chương 22 online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Editor: Nana Trang

Nam nhân nhắm hờ mắt, Đằng Lan bưng trà đứng ở bên cạnh.

Thiếu niên đứng ở góc tường, trên đỉnh đầu là một bao hạt dẻ.

Đêm đã khuya, khó tránh khỏi có chút thiếu tinh thần, A Mộc mơ mơ màng màng đứng lên, khẽ động một chút, hạt dẻ rớt từ đỉnh đầu xuống, nàng vươn tay chụp vào trong lòng bàn tay, giương mắt nhìn thấy không làm kinh động đến Lý Dục mới thở phào nhẹ nhõm.

Lặng lẽ đặt hạt dẻ lên đỉnh đầu, cho rằng thần không biết quỷ không hay, nam nhân vừa hé mắt ra là nhìn thấy.

A Mộc cầm hạt dẻ, lắp ba lắp bắp đi đến trước mặt hắn: "Điện hạ tha cho ta đi, ta thật sự cho rằng ngài là Trọng Gia Điện hạ, nếu không nào dám mạo phạm chứ!"

Nàng quanh quẩn ở trước cửa lớn phủ Thái tử một hồi, vì thời gian quá muộn cũng không có phương tiện lẻn vào, nàng đành mệt mỏi đi về, đi được nửa đường thì mua một bao hạt dẻ, xong trở về báo cáo kết quả. Chỉ là nàng thiên tính vạn tính, dù thế nào cũng không thể ngờ đợi nàng trở về phủ Tấn Vương lại lầm Lý Dục thành Trọng Gia.

Lúc ấy nam nhân ở trên giường dường như vẫn chưa ngủ, A Mộc vừa bước vào phòng, đúng lúc hắn mở hai mắt ra.

Bốn mắt nhìn nhau, A Mộc cười.

A Mộc giơ hạt dẻ cười hi hi: "Điện hạ mau nhìn xem! Ta mua món ăn về cho ngươi nè!"

Không đợi Lý Dục mở miệng, nàng còn đặc biệt đặt hạt dẻ lên đỉnh đầu, hai tay mở ra, rất khoa trương chạy tại chỗ: "Vì mua hạt dẻ nóng hổi cho Điện hạ mà ta đã đi rất xa đó, mười phần thành ý đấy nhé!"

Nói xong, trong miệng còn phối thêm một từ "vèo", trực tiếp ném hạt dẻ qua.

Nam nhân ngẩn ngơ trong nháy mắt, kết quả không giống như A Mộc nghỉ hắn sẽ vươn tay ra đón lấy, dường như hắn muốn ngồi dậy, đương nhiên cũng vì động tác này mới khiến cho hạt dẻ nện trúng mặt hắn.

Lý Dục lập tức giận dữ, phất hạt dẻ và gối mềm rơi xuống đất.

Hắn phạt A Mộc đứng ở góc tường bên ngoài, lúc đi ra sắc mặt không có chút sợ hãi.

Từ trước đến nay A Mộc biết co biết duỗi, đứng một lát thì không chịu được nữa, nhanh chóng chạy tới nhận lỗi.

Dù sao cũng là nàng sai, đứng ở trước mặt Lý Dục hết sức thành khẩn mà giơ hạt dẻ lên: "Nể mặt hạt dẻ A Mộc mua cho Điện hạ, đừng tức giận A Mộc nữa, có được không?"

Đằng Lan vô cùng im lặng nhìn nàng, người dám cả gan ném đồ lên mặt Thế tử Điện hạ, chỉ sợ cũng chỉ có A Mộc mà thôi.

Ánh mắt Lý Dục thâm thúy, khẽ nhướng mày lên: "Ta lại không biết, ngươi ở cùng hắn lại náo loạn đến trình độ này đấy? Hả?"

A Mộc mím môi: "Nào có đâu Điện hạ, không phải bảo ta trông chừng hắn sao, dù sao cũng phải tạo tốt quan hệ với hắn không phải sao?"

Nam nhân vươn tay nhận lấy bát trà trong tay, rũ mắt xuống nói: "Miệng lưỡi trơn tru, đi ra ngoài làm gì?"

A Mộc cười hì hì: "Muốn đi xem tuồng, nhưng ra ngoài rồi mới nhớ tới bạc đã bị Điện hạ thắng hết hơn phân nữa rồi, miễn cưỡng đủ mua túi hạt dẻ liền chạy về."

Lý Dục cười nhạo một tiếng: "Ngươi thật đúng là nghĩ cho hắn, vậy ngươi nói xem, trên đời này thật sự có Trọng Gia tồn tại sao?"

Vấn đề này Lý Trọng Gia cũng từng hỏi nàng, A Mộc không chút nghĩ ngợi, trực tiếp cười nói: "Đương nhiên có, Điện hạ là Điện hạ, Trọng Gia là Trọng Gia."

Nàng đứng đắn nói, khác hẳn với dáng vẻ quái dị lúc mới vào phủ.

Lý Dục có thể cảm giác được nàng đối xử với mình và Trọng Gia khác nhau, không biết tại sao nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của thiếu niên này lại cảm thấy muốn xé rách khuôn mặt này ra.

Hắn phát tiết tất cả không vui lên người A Mộc: "Lời nói này thật có độ sâu, lúc trước ta có một đệ đệ, nó chết yểu lúc còn rất nhỏ."

Lúc nói xong câu này, A Mộc chú ý tới trong mắt nam nhân thấm đẫm ý lạnh, nàng âm thầm đề phòng, lắng nghe từng lời từng chữ.

Lý Dục dừng lại rất lâu, không biết là nhớ tới chuyện gì, khẽ thở dài.

A Mộc vươn tay thả hạt dẻ lên bàn, cúi đầu kéo một sợi dây đỏ ra, mặt của sợi dây đỏ là một khối ngọc tròn, phẩm chất thuần khiết, chạm trổ tinh xảo, mặt trên chạm rỗng thiết kế quanh co khúc khuỷu càng giống nhánh cây của một cái cây, chữ Tấn nhỏ ở hai mặt lúc đầu nàng cũng không chú ý đến.

Lý Dục liếc nhìn nàng: "Lúc đệ ấy sinh ra giống như một con mèo con vậy, rất nhỏ rất nhỏ, bà vú ôm đệ ấy, ngay cả sức lực uống sữa cũng không có, nếu như có thể trưởng thành, hẳn cũng bằng ngươi rồi. Đáng tiếc đệ ấy liên tục ốm yếu, không trụ nổi qua mùa đông mười năm trước."

A Mộc bỗng nhiên ngước mắt, mùa đông mười năm trước, thực sự rất khéo.

Quả nhiên, sắc mặt Lý Dục thay đổi: "Mùa đông năm đó vô cùng lạnh, chỉ cần đụng nhẹ vào cánh tay nhỏ của đệ ấy cũng có thể bẻ gãy, đút cái gì đệ ấy cũng không ăn được, ta chôn đệ ấy ở trong vươn hoa của tiểu lâu, biết tại sao không?"

A Mộc nhìn hắn: "Tại sao?"

Mười năm trước Lý Dục cũng chỉ mười tuổi, trong ánh mắt của nam nhân mang theo nụ cười tự giễu: "Bởi vì đất nơi đó rất mềm, chôn cùng đệ ấy rất nhiều rất nhiều thứ đệ ấy thích."

A Mộc đột nhiên cảm thấy lông măng sau gáy đều dựng lên: "Vậy vậy vậy tiểu đệ đệ kia và khối ngọc này có quan hệ gì?"

Lý Dục quay đầu lại, đột nhiên nghiêng người về phía trước nắm lấy cổ áo của A Mộc, khẽ kéo người tới trước mặt: "Khối ngọc này là tự tay ta khắc, là tặng cho đệ ấy, sau khi đứa bé kia chết đi thì chôn chung ở trong vườn hoa."

A Mộc im lặng, mặc dù nàng gan lớn nhưng cũng thấy hãi hùng: "Chôn rồi, tại sao lại ở chỗ của Thế tử Trọng Gia?"

Nam nhân cười khẽ với nàng, vươn tay vỗ vỗ khối ngọc trước ngực nàng: "Nếu hắn đã cho ngươi, thì ngươi mang đi."

Không cười còn may chút, A Mộc sợ hết hồn hết vía, rất sợ hắn đột nhiên nắm lấy sợi dây đỏ ghìm chặt nàng, sợ tới mức lui về phía sau hai bước mới đứng vững lại: "Điện hạ là Điện hạ hay là Trọng Gia?"

Nụ cười này của Thế tử Điện hạ hơi quỷ dị, nàng đề phòng nhìn hắn: "Ta không hiểu, tại sao hôm nay Điện hạ nói nhiều với ta như vậy?"

Lý Dục đứng dậy, bước từng bước tới gần trước mặt nàng.

A Mộc thấp hơn hắn một cái đầu, hắn rũ mắt xuống, ánh mắt nặng nề: "Ta từng đặt cho đứa bé kia cái tên Trọng Gia, nếu đệ ấy còn sống, hôm nay là sinh nhật của đệ ấy."

Nói xong phất tay áo đi vào trong phòng, ngay sau đó ánh nến bên trong bị tắt đi.

A Mộc tháo khối ngọc xuống rồi ném lên trên bàn, Đằng Lan vẫn đứng bên cạnh, giống như một tượng gỗ vậy.

Lúc này A Mộc mới chú ý tới nàng ta: "Tỷ tỷ trở về nghỉ ngơi đi, ta gác đêm cho Điện hạ."

Đằng Lan cúi đầu: "Ta hầu hạ tiểu công tử, Điện hạ lệnh cho ta không được rời khỏi ngươi nửa bước."

A Mộc: "..."

Đằng Lan thật sự chải chăn đệm nằm dưới đất, A Mộc gần như cả đêm khó ngủ.

Cho dù là

Giữa Chốn Phù Dung Chương 22: Chương 22

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Giữa Chốn Phù Dung Chương 22: Chương 22

Bạn đang xem Giữa Chốn Phù Dung. Truyện được dịch bởi nhóm DĐ Lê Qúy Đôn. Tác giả: Bán Tụ Yêu Yêu. Chapter này đã được 27 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.