247Truyen.com

Dược Hương Trùng Sinh Chương 64: Trợ Giúp

Dược Hương Trùng Sinh - 247Truyen.com

Bạn đang đọc truyện Dược Hương Trùng Sinh Chương 64: Trợ Giúp online tại 247Truyen.com. Sau khi đăng nhập bạn có thể dùng chức năng theo dõi truyện để lưu lại những bộ truyện yêu thích và sử dụng một số chức năng khác chỉ dành cho thành viên. Khi xem truyện Resentment chap 110 bạn có thể nhấn phím F11 bật chế độ toàn màn hình để đọc tốt hơn.
Thường xuyên ghé thăm 247Truyen.com để đọc những chương truyện mới nhất các bạn nhé. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !

Van cầu các đại thúc đại nương, các lão gia các phu nhân. . ."

"Van cầu cấp chút ít tiền. . ."

"Van cầu cứu ca ca ta ."

"Van cầu cứu ca ca ta. . ."

Cố Thập Bát Nương nhắm mắt lại, trên mặt không rõ là nước mắt hay là tuyết thủy.

"Thập Bát Nương?" Cố Hải nhảy xuống xe theo nàng, lo lắng nhìn nàng.

Trên đường người đi đường vội vàng, không ai tại đây dừng lại một khắc vì tiểu cô nương đang khóc lóc cầu xin này, nhiều nhất là thoáng qua quăng đi ánh mắt thương hại.

Cái nam hài tử kia trên người đầy thương tích, hiển nhiên là chọc vào cái gì phiền toái, này thói đời, phương Bắc ngọn lửa chiến tranh lúc ẩn lúc hiện, trong kinh thành hoàng đế luôn luôn đau ốm, triều đình không xong, lòng người bất an, ai dám nhàn sự đi trông nom chuyện ngừi khác.

"Tiểu cô nương, ngươi làm sao vậy?" Cố Hải cắn răng một cái, cất bước tiến lên hỏi.

Tiểu cô nương kia nghe vậy, giống như bắt lấy nguồn sống của rơm rạ, hướng về phía cố Hải dập đầu phịch phịch.

"Thiếu gia, thiếu gia, ngài đại đại từ đại bi cứu ca ca ta. . ." Nàng khóc nói.

Cố Hải được nàng dập đầu có chút hoảng hốt, có chút xấu hổ quay đầu nhìn Cố Thập Bát Nương, đành phải kiên quyết từ trong tay áo lấy ra vài đồng tiền, đưa cho tiểu cô nương kia.

"Cấp. . Cấp cho. . . Ngươi" hắn có chút cà lăm nói.

Đây là tiểu cô nương này lần đầu cầu được tiền, nước mắt nàng chảy bốn phía, vươn đôi bàn tay nhỏ bé đông lạnh đỏ ửng tiếp nhận mấy đồng tiền kia.

"Cám ơn thiếu gia cám ơn thiếu gia." Nàng khóc ròng nói.

Cố Hải thở phào nhẹ nhõm, làm như vậy trong lòng muội muội có điểm dễ chịu đi? Hắn quay đầu lại nhìn, đã thấy Cố thập Bát Nương bước đi tới.

Nhìn đến tang phục của thiếu niên thiếu nữ làm một hành động cầu xin rồi dừng lại , người qua đường đều tò mò nhìn qua, có bĩu môi trào phúng có điểm cảm động.

"Ca ca ngươi làm sao vậy?"

Tiểu cô nương bị nước mắt làm lờ mờ hai mắt, chợt nghe đỉnh đầu có giọng nữ ôn nhu hỏi, nàng run rẩy dùng tay xoa xoa nước mắt muốn xem khuôn mặt của người thiện tâm nay.

Một đôi tay đã đưa qua đến, nhẹ nhàng đẩy nàng ra rồi phủ một cái áo choàng ngắn lên miệng vết thương phòng ngừa bị giá rét làm tổn thương.

Dấu tay, dấu quyền, sưng đỏ màu đỏ màu tím một mảnh, đã muốn nhìn không ra bộ dáng gì, chạm vao lãnh như băng, không biết còn có hay không sinh cơ.

"Cũng là bị người đánh đập a. . . . ." Cố Thập Bát Nương lẩm bẩm nói.

Có nước mắt từ trên mặt thiếu nniên kia rơi xuống, rất nhanh cùng tuyết xen lẫn vào nhau, không ai chú ý, mắt thiếu niên kia đã muốn giật giật thũng thành một cái khe hở.

"Đây là chút bạc, nhanh đi tìm đại phu đi." Cố Thập Bát Nương đứng lên, đem hết thảy tiền ở trên người đều đem ra, đưa cho tiểu cô nương kia.

Bạc vụn chồng chất một chỗ, tính toán sơ lược ít nhất cõng năm năm.

Tiểu cô nương không dám tin vào con mắt của mình, liền mở lớn mắt há to mồm sửng sờ ở tại chỗ, ngay cả dập đầu nói lời cảm tạ cũng đều quên.

Cố Hải cũng ngây dại, nhìn về phía muội muội trong mắt khó nén kinh ngạc, hảo. . . . . thật hào phóng.

Hiện giờ mua tiểu nha đầu này cũng bất quá ba bốn lượng bạc là đủ rồi.

Cố mười tám nương đã muốn xoay người lên xe , nhìn Cố Hải còn đứng bất động dương tay kêu hắn.

"Muội muội. . . Rất có tiền a. ." Ngồi trên xe, Cố Hải ý vị thâm trường tấm tắc nói, một mặt chìa tay, ra vẻ bộ dáng đáng thương, "Đáng thương trên người ca ca một đồng tiền cũng không có, muội muội thưởng chút ít đi. . ."

Bởi vì trước mắt đồng cảnh ngộ từng bị giống Cố Thập Bát Nương, nghe vậy xì một tiếng nở nụ cười, chỉ còn lại đôi mắt hơi đỏ lên.

"Chúng ta tương lai còn có thể có thêm tiền." Nàng mang theo vài phần hờn dỗi vài phần kiên định nói, "Muội muội nhất định phải làm cho ca ca ngươi áo cơm không lo, nếu không sẽ lại. . . ."

"Sẽ không như thế?" Cố hải cười nói chỉ tay ra bên ngoài, "Sẽ không giống như vậy. . ."

"Sẽ không" Cố Thập Bát Nương cất cao thanh âm nói.

Cố Hải bất quá là hay nói giỡn, muốn bị xua tan bi thương của muội muội, không dự đoán được phản ứng của nàng lại lớn như vậy, hoảng sợ, vội theo lời của nàng gật đầu, luôn miệng xưng là, không có.

Tuyệt đối sẽ không còn như vậy, quỳ rạp xuống ven đường cầu xin cứu trợ, tuyệt đối sẽ không trơ mắt nhìn ca ca chết đi, Cố Thập Bát Nương cắn chặt môi dưới.

"Cám ơn, cám ơn ân nhân. ." Bên ngoài truyền đến tiếng khóc lóc kể lễ của tiểu cô nương, xe ngựa đi càng lúc càng xa.

Cố Thập Bát Nương nhìn xuyên qua cửa xổ xe, tuyết rơi bay tán loạn trong không trung, bóng dáng tiểu cô nương kia quỳ xuống dập đầu rất nhanh đã không thấy tăm hơi.

Nếu như là một đời kia, có người cũng vươn tay viện trợ mình một chút, ca ca lâm nguy nhanh như vậy không thể chết đi? Vận mệnh của hắn nhất định phải khác một lần cảnh tượng đó đi?

Không ai trợ giúp chính mình, vậy chính mình đến trợ giúp chính mình.

Đến gần tối, Tào thị mới trở về.

"Nương, Đại bá mẫu tìm ngươi làm cái gì? Ngươi vừa ăn cơm xong ?" Cố Hải từ trong phòng đi ra, nhịn không được để sách trong tay xuống, vội hỏi.

Tào thị trên mặt hiện lên vài phần xấu hổ, nàng mạnh mẽ nặng ra một tia cười, "Nếm qua ."

Nhưng không có trả lời câu hỏi của Cố Hải, lại hỏi vài câu bọn họ ăn chưa, ăn cái gì, tâm thần có chút hoảng hốt vào phòng.

Cố Hải có chút nghi hoặc nhìn phòng ở Tào thị, quay đầu gặp đối diện Cố Thập Bát Nương đứng ở cửa, trong tay còn cầm thư.

"Nương đã trở lại?" Nàng hỏi, một mặt cất bước muốn lại đây.

"Thập Bát Nương. . ." Cố Hải hướng nàng làm động tác chớ lên tiếng, "Nương mệt mỏi, để cho nàng nghỉ ngơi sớm một chút đi. . . ."

Là sợ nàng hỏi chuyện ngày hôm nay đi? Xem ra đáp án đều viết ở trên mặt nương. . . .

Cố Thập Bát Nương cười cười, dừng chân.

Cố Hải thở phào nhẹ nhõm, không biết sao, hắn cảm thấy hiện giờ muội muội tuy rằng như trước không thể nào yêu nói chuyện, nhưng có đôi khi nói ra trong lời nói thực khí thế bức người.

Hắn cũng đoán được, hôm nay Đại bá mẫu kêu mẫu thân đi, khẳng định nói chuyện liên quan đến nhà ở cùng cửa hàng của bọn họ, hơn nữa xem ra kết quả vô cùng không như ý người.

Không ai nguyện ý ăn nhờ ở đậu sống qua ngày, nương cũng không ngoại lệ, kết quả này trong lòng nương nhất định rất khó chịu, nếu lúc này muội muội lại đi hỏi, hơn nữa muội muội chờ đợi như vậy để có thể có phòng ốc của mình, kết quả kia là thất vọng rồi. . . . .

Cố Hải thở dài, đồng thời lại rất nhanh nắm tay, nhất định phải trở nên vượt trội. . . . . .

"Ca ca, ngươi cũng đi ngủ sớm một chút, mấy ngày nữa sẽ đến trường đấy. " Cố Thập Bát Nương nói, đứng ở trong ánh đèn điềm tĩnh cười.

"Được, ca đã biết, muội muội cũng đi ngủ sớm đi, đừng đọc sách lâu như vậy."Cố hải cười nói, khoát tay vào nhà tử đi.

Bóng đêm nặng nề, ba ngọn lửa nho nhỏ thật lâu chưa tắc.

Đầu mùa đông, đám sương mù sáng sớm còn chưa có tiêu tán, quản gia mang theo nón dẫn mẹ con Tào thị đi vào gia môn của tộc trưởng.

Tào thị lại một lần nữa quay đầu lại giám sát chặt chẽ nhi nữ đang theo sát mình, bất đắc dĩ thở dài.

"Thập Bát Nương, con trở về đi, con đi theo thế này, còn ra bộ dáng gì nữa." Nàng lại một lần nữa khuyên.

"Không." Cố Thập Bát Nương kiên định lắc đầu, nhìn Tào thị nhợt nhạt cười, "Nương, hôm nay nhiều người, ngươi đừng sợ, con làm bạn người đây."

Tào thị thở dài, chính là con theo ta làm bạn ta mới cảm thấy được sợ hãi. . . .

Hôm nay sáng sớm, nàng đã cảm thấy tâm thần bất định, hơn nữa ngày hôm qua nghe được ám chỉ kia, trong lòng liền càng thêm nặng trịch.

Tộc trưởng cấp cho các nàng phòng ở tuy rằng vị trí hẻo lánh, nhưng tuyệt đối là một chỗ địa phương tốt, kết cấu lịch sự tao nhã, địa phương không lớn không nhỏ, địa phương như vậy, có người luyến tiếc cứ như vậy uổng phí ở trong tay các nàng.

Tào thị không phải cái phụ nhân vụng về, tâm tư một nhà Cố Nhạc Sơn nàng xem đều hiểu được .

Quách thị ở trên xe liên tục nói cho nàng trong nhà có nhiều hài tử, lão gia lại muốn sinh thêm, không phải nhàn rỗi tốn hơi thừa lời.

Nàng biết tuy rằng không có chính thức nói chuyện phòng ở kia, chỉ sợ đã muốn không có duyên theo chân bọn họ .

Bọn nhỏ đỏ mắt ngóng trông, kết quả cũng là. . . . . .

Nàng nên như thế nào nói cho bọn nhỏ, đôi mắt Tào thị nhịn không được đỏ lên, cúi đầu che dấu.

Nhi nữ thông minh như vậy, chắc hẳn đã đoán được cái gì, bằng không cũng sẽ không thấy quản gia truyền lời tộc trưởng thỉnh nàng đi, không nên đi theo.

Nghĩ đến đây nàng cảm thấy có tất yếu dặn một chút nhi nữ, nhi nữ hiện giờ chính là nàng càng ngày càng nhìn không thấu .

"Thập Bát Nương, đến lúc đó con chớ nói lung tung. Nghe nương, nghe tộc trưởng. . . ." Nàng hít sâu mấy hơi thở, cắn cắn môi dưới, "Thập Bát Nương, người đang dưới mái hiên, không thể không cúi đầu. Lui từng bước trời cao biển rộng, có một số việc đừng quá chấp niệm."

Không thể, cũng không có thể trở mặt một nhà Đại bá phụ.

Không có gia tộc chống đỡ, con đường tương lai của nhi tử sẽ rất khó đi, nàng sở dĩ ẩn nhẫn như vậy là vì lợi ích toàn cục từng bước thoái nhượng, còn không phải là vì không chọc giận người trong tộc, cầu cánh dực hạ một tia che chở nơi đây.

Đạo lý này Cố Thập Bát Nương đương nhiên biết, hơn nữa đã từng luôn luôn thờ phụng, nhưng nếu như nàng biết rõ lui từng bức là vực sâu vạn trượng thì sao đây???

Mọi Người click like và comment nhiệt tình để ủng hộ 247Truyen.com cũng như nhóm dịch nhé.

Rates:

Truyện mới cập nhật

Tóm lượt Dược Hương Trùng Sinh Chương 64: Trợ Giúp

Bạn đang xem Dược Hương Trùng Sinh. Truyện được dịch bởi nhóm DĐ Lê Quý Đôn; Editor: thuganhanuoi. Tác giả: Hi Hành. Chapter này đã được 41 lượt xem.

247Truyen.com sẽ rất cám ơn bạn nếu bạn theo dõi và xem truyện online tại web. Bọn mình cam kết sẽ cập nhật các bộ truyện hot một cách mới nhất và nhanh nhất.

247Truyen.com là một trang web đọc truyện online thông minh nhất hiện tại , tự động điều chỉnh kích thước, phân bố nội dung phù hợp khi truy cập từ tất cả các thiết bị mobile, thậm chi ngay khi bạn điều chỉnh kích thước trình duyệt.Hãy trải nghiệm bằng cách truy cập 247Truyen.com từ điện thoại hay bất cứ thiết bị cầm tay nào của bạn.